Teya Salat
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Sự chờ đợi của lương thần - phần 1

Lượt xem :
điểm, Đường Mật khá hơn một chút nhưng cũng không cầu kỳ. Nhưng Bảo Lâm thì khác, cô vẫn chau chuốt, rực rỡ như thường, trên nền đá bóng lộn có thể soi gương của siêu thị, đôi giày cao gót bước một cách đĩnh đạc, đôi khuyên tai lớn lóng lánh, cơ hồ làm loá mắt người xung quanh. Trước đó, Đường Mật hầu như chỉ nhìn thấy Bảo Lâm trên ti vi, nay được nhìn thấy người thật ngoài đời, mắt vô tình liếc sang Lương Thần đầy vẻ ngưỡng mộ.
Bảo Lâm định chọn một bộ lễ phục chuẩn bị cho lễ kỷ niệm thành lập đài truyền hình, do chủng loại nhãn mác quá phong phú, không biết chọn loại nào nên mới nhờ Lương Thần tư vấn, nhân tiện gặp gỡ chút đỉnh.
Còn về chuyện hai lần gặp Lăng Diệc Phong, Lương Thần không muốn gây ra sự chú ý quá mức nên cũng không kể lại với Bảo Lâm.
“Sao cậu lại ỉu xìu thế kia?” Khi chọn lễ phục Bảo Lâm đột nhiên nhìn mắt cô hỏi: “Nhìn kìa, khoé mắt cậu có vết chân chim rồi này.”
“Thật sao?” Lương Thần cười thản nhiên, bất giác đưa tay lên sờ khoé mắt: “Thì cũng sắp ba mươi rồi, có gì lạ đâu!”
Đường Mật cùng tuổi đứng bên bất mãn phản đối: “Này, đừng có nói nhảm, ba mươi cái gì? Vừa qua tuổi hai lăm chưa lâu!”
Phụ nữ sợ nhất tuổi tác.
Lương Thần vẫn cười, nói thẳng: “Thôi được, cứ tự lừa dối bản thân đi, cũng chẳng mất gì!”, và cô bị đồng nghiệp lườm một cái.

Bảo Lâm tự chọn hai bộ, cảm thấy không vừa ý, cả ba lại kéo nhau lên tầng trên. Lên lầu, khi qua chỗ ngoặt, Lương Thần bỗng nghe thấy bên cạnh có tiếng “ô” rất nhẹ, đầy ngạc nhiên. Cô ngoảnh đầu lại thì thấy một người đàn ông vừa đi ngang qua đang dừng lại ở đằng sau cách một đoạn, nhìn cô đăm đăm.
“Sao thế?” Chu Bảo Lâm cũng đứng lại, nhìn theo ánh mắt Lương Thần, buột miệng kêu lên: “Chẳng phải là anh chàng đẹp trai trước đây theo đuổi cậu sao?”
Tiếng Bảo Lâm không lớn nhưng đủ để đối phương nghe thấy. Người đàn ông tỏ vẻ lúng túng, đoạn bước lại vui vẻ, nói giọng khẳng định: “Em là Tô Lương Thần, đã lâu không gặp”.
“À, vâng đã lâu không gặp"
Người đàn ông đó thực ra cũng không đẹp trai lắm, vốn học khoa Điện tử, trên Lăng Diệc Phong hai khoá. Một hôm vào dịp vừa kết thúc đợt huấn luyện quân sự đầu năm, Lương Thần và mấy cô bạn, trong đó có Chu Bảo Lâm đang ngồi trong nhà ăn tập thể, chợt có một anh chàng đi đến, dừng lại trước mặt Lương Thần nói một hồi tên tuổi lai lịch, Lương Thần lúc đó hoàn toàn không kịp phản ứng, khi định thần trở lại thì đã thấy một bức thư màu xanh nhạt để trên bàn trước mặt cô.
“Hy vọng chúng ta trở thành bạn bè” anh ta nói thêm: “Trong này có số điện thoại của mình”.
“Xin lỗi”, Lương Thần lắc đầu, đẩy bức thư về phía anh ta. “ Xin anh nhận lại, nếu không lại phiền phức”.
Chàng trai lắc đầu, bướng bỉnh nói: “Bạn thử xem đi”.
Cho đến khi anh ta mất hút ở cửa cầu thang, Lương Thần vẫn chưa cầm bức thư. Chu Bảo Lâm ngồi cùng bàn, cười khanh khách: “Nể chưa, vừa nhập học đã có người gửi thư tình!”
Trở về phòng, Chu Bảo Lâm kể lại chuyện đó, vây là mọi người đều biết Lương Thần có người theo đuổi, là sinh viên khoa khác, đang học năm thứ hai.
Sự chú ý, trên đùa của các bạn, Lương Thần chẳng mấy quan tâm. Cái gọi là thư tình, chẳng qua là do cô không tiện bỏ lại nhà ăn nên đành cầm về phòng. Lời lẽ trong thư chau chuốt, tế nhị, Lương Thần xem lướt qua, đại khái anh ta nói vừa nhìn thấy cô đã say mê, hu vọng quan hệ có thể tiến triển.
Cô để bức thư vào ngăn kéo. Sau đó, cô vẫn lên lớp, đến nhà ăn, đi lấy nước như thường. Thỉnh thoảng gặp nhau trong trường, bất luận anh ta có nhìn thấy hay không, cô đều không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ coi anh ta như người lạ, chưa bao giờ đáp lại dù chỉ một ánh mắt.
Các bạn gái bảo cô kiêu, máu lạnh.
Kiêu ư? Không hề.
Nếu đã không thể phát triển, tại sao lại để cho anh ta hy vọng? Anh ta cũng đâu có ngốc, thấy đối phương không có phản ứng, biết không có kết quả nên cũng lãng dần, Anh chàng đó quả nhiên mai danh ẩn tích, nhưng Lương Thần không vì thế mà có thể sống yên ổn. Cùng với thời gian, lại có những anh chàng khác xuất hiện. Trong cáo học viện mất cân bằng giới tính trầm trọng này, nữ sinh tìm bạn rất dễ, huống hồ Lương Thần đã sớm nổi tiếng là hoa khôi của trường.
Nhưng Lương Thần không mấy bận tâm. Với cô, sự tán tỉnh của bọn con trai, những ánh mắt hâm mộ hoặc ghen tỵ của bọn con gái đều không quan trọng …Cô vẫn luôn thoải mái cười đùa với bạn bè, nhưng với những người theo đuổi, cô lại luôn giữ khoảng cách. Trên đường, thường có những chàng trai đến bắt chuyện, cô cũng chỉ trao đổi vài câu bình thường, sau đó “ xin lỗirồi quay đi. Lâu dần cả bọn con trai con gái đều nói cô kiêu ngạo, lạnh lùng, cô nghe vậy chỉ cười, nhưng cũng không thể sống khác.
Thực ra, không phải là cô kiêu ngạo. Về sau nghĩ lại, cô chỉ thấy là chẳng qua cô vẫn chưa gặp được người như ý.
Sau đó là buổi tối đi trượt băng vào ngày Valentine tình cờ gặp Lăng Diệc Phong.
Duyên phận vốn kỳ lạ. Trước khi quen một người trong cuộc sống dường như hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng người ấy, nhưng một khi đã quen, lại dường như luôn tình cờ gặp lại, chỉ một cái quay đầu bất chợt đã có thể phát hiện ra nhau.
Lương Thần và Lăng Diệc Phong cũng như vậy.
Đứng trong thang máy trao đổi vài câu, anh sinh viên ngày nào mới nói: “Nhà tôi và bọn trẻ đang đợi bên đường, xin phép…”, rồi cúi chào, quay đi.
Lương Thần hiểu ý lập tức gật đầu: “Anh đi đi, chúng tôi còn xem một lát nữa, gặp lại sau”.
“Được, vậy tôi đi trước”, anh ta vẫy tay, nét mặt vui vẻ, nụ cười viên mãn.
Bốn người đi về hai hướng khác nhau.

Một ngày của năm thứ hai, họ nhận được thông báo cho biết khoa Điện tử và khoa Truyền thanh kết hợp tổ chức buổi dạ hội, tất cả các nữ sinh khoa Truyền thanh đều được mời tham dự. Buổi tối, khi vừa đến câu lạc bộ nơi diễn ra buổi dạ hội toạ lạc ở phía tây học viện, cô đã nhìn thấy Lăng Diệc Phong và Chủ nhiệm ban liên lạc khoa Điện tử, lúc đó Lương Thần và mọi người mới biết hai người đó chính là một trong những người chủ trì buổi dạ hội tối nay.
Trong hội trường lớn nhất học viện này, người đông như kiến, dưới ánh đèn màu mờ mờ chỉ thấy những hình bóng đen sì len lỏi. Sáu cô bạn cùng phòng Lương Thần nhìn quanh một lượt nói: “Các cậu xem, khoa Điện tử con gái ít đến thảm hại!”
Lương Thần nhìn quanh, ở góc độ đối diện trước mặt, một nhóm nữ sinh đang ngồi tụm lại một chỗ, cơ hồ hoàn toàn chìm nghỉm giữa đông nghịt những đồng môn nam giới.
“Cho nên, chỉ có liên kết giữa các khoa mới có thể giải quyết vấn đề mất cân bằng giới tính trong học viện”, một cô nói.
“Đó chính là chi viện lẫn nhau”, một cô khác xen lời. Tóm lại, lúc này hầu như trong đầu các cô đều nghĩ tới một anh chàng nào đó nên tất cả bỗng cười phá lên.
Vũ hội chính thức bắt đầu.
Cùng với âm nhạc, vòng người nhảy mỗi lúc một đông. Lúc đầu mọi người còn chút ngại ngùng, sau quen dần, cũng tự nhiên cầm tay nhau, mạnh dạn mời người khác hoặ nhận lời mời của người khác, hoà vào vòng người đang rông dần giữa phòng. Ai nấy đều phấn khích tột độ, vui hết mình.
Lương Thần cũng vào nhảy vào điệu Slow, khi trở về chỗ ngồi, trên bề mặt đôi giày còn vương lại vô số dấu giày của bạn nhảy. Thực ra, khi nhảy cô cũng thường xuyên giẫm lên chânđối phương, trong tiếng nhạc liên tục vang lên những lời xin lỗi. Lúc đó cô chỉ trách mình không biết nhảy, không chịu học nhảy, nếu không lúc này cũng không đến nỗi lép vế như vậy.

Những bản nhạc nhẹ xen lẫn những giai điệu bốc lửa. Người nhảy mỗi lúc một đông, giai điệu mạnh và vòng nhảy rộng làm cho bầu không khí càng thêm sôi động. Không ai có thể ngồi yên, mọi người lao vào vòng người vui hết mình.
Lương Thần vốn thích yên tĩnh, sau khi tham gia thêm một điệu nữa, cô lui ra ngoài, tựa vào cột lớn thở đều lấy lại hơi, mỉm cười vẫy tay với Chu Bảo Lâm đang say sưa trong đám đông quay cuồng.
Lúc đó, bỗng một giọng trong và ấm vang lên ngay bên cạnh: “Vừa rồi bạn đã giẫm lên chân bao nhiêu bạn nhảy?”
Lương Thần ngớ người, quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đen lóng lánh như đang cười.
“Bạn cũng ở đây?” vừa dứt lời cô đã hối hạn, anh cũng là sinh viên khoa Điện tử kia mà.
Lăng Diệc Phong hai tay để trong túi quần, cũng đứng tựa vào cột, hơi nghiêng đầu nhìn sang cô.
Lương Thần hỏi: “Vừa rồi bạn nói gì?”. Sao anh biết cô giẫm lên chân người khác?
Diệc Phong nhìn cô, hất hàm cười nhạt, nói: “Lúc mình ngồi ở kia, mấy lần bạn lướt qua trước mặt mình, lần nào cũng nghe thấy bạn nói xin lỗi”. Ánh đèn màu loang loáng thỉnh thoàng hắt vào, Lương Thần không biết giấu khuôn mặt cau có bất lực vào đâu.
“Khiêu vũ chẳng phải là thiên phú của phụ nữ ư, vì sao bạn chẳng biết tí gì thế?”
Lương Thần đành yên lặng, nhún vai: “Chuyện này phải trách cha mẹ không di truyền gien vận động cho mình”.
Lăng Diệc Phong cười ngất, rung cả người, không hỏi nữa.

Một lát sau, tiếng nhạc vui nhộn to dần. Ở giữa hội trường người người đứng thành vòng sát vai nhau nhảy điệu Rumba.
Lương Thần chại đi lấy nước uống mới phát hiện ra mấy chai nước khoáng đã trống trơn. Tiếng chân rậm rịch, loa mở hết cỡ, không khí huyên náo, nói chuyện lúc này hoàn toàn phí sức, Lương Thần huơ cái vỏ chai không qua đầu, tay chỉ ra ngoai, tỏ ý bảo mình đi mua nước.
Lăng Diệc Phong nhìn thấy, gật đầu, ra hiệu đi cùng.
Căng tin gần câu lạc bộ nhất cũng cách một đoạn đường khá xa. Trong đó có một đoạn đường tương đối hẹp, không có đèn, hai bên đều là những cây cổ thụ to, tán lá trườm rà che khuất ánh trăng, phía sau thấp thoáng những dãy nhà thấp tè, đổ nát, tối om đang chờ xây lại.
Họ đi đường tắt, mặt đường hẹp, lồi lõm. Hồi học năm thứ nhất, Lương Thần đạp xe qua đây, đường gồ ghề, chỉ cần đi nhanh một chút là xóc nảy người lên. May mà bây giờ có người đi cùng.
Đi được một đoạn, đột nhiên Lăng Diệc Phong nói: “Mình nghĩ tới một chuyện rất thú vị”.
“Chuyện gì?”, cô buột miệng hỏi.
Diệc Phong ngập ngừng: “Bạn có muốn nghe không?”
Giữa tán lá hai cây ngô đồng có một khe hở. Ánh trăng lọt xuống, chiếu lên khuôn mặt rất đẹp của anh, sống mũi thẳng, hai mắt sáng.
“Bạn kể đi.” Lương Thần gật đầu.
Khoé môi Diệc Phong mấp máy, giọng trầm đục bình thản, anh bắt đầu kể: “Có một sinh viên thi đỗ vào trường học ở nước ngoài. Cậu ta và mẹ thuê một căn nhà cũ gần trường học, ở đó cậu học rất chăm chỉ. Nhưng không lâu sau, cậu ta phát hiện ra mỗi lần ngồi trước bàn học cậu ta cảm thấy có vật gì đó chạm nhẹ vào cổ mình. Lúc đầu cậu ta cho rằng mình quá nhạy cảm, không để ý lắm, nhưng về sau, cảm giác kỳ lạ đó vẫn cứ tái diễn, vậy là cậu ta….”
“Đợi đã”, Lương Thần đột nhiên ngắt lời.
“Sao ?” Diệc Phong nhìn cô, nghi hoặc nhún vai.
Bàn tay Lương Thần để trogn túi áo bắt đầu run, mắt mở to, nói vẻ thận trọng: “Không phải bạn đang kể chuyện ma đấy chứ?”. Đây là tử huyệt của cô.
Diệc Phong cúi đầu, vẻ mặt tỉnh bơ, tò ra mình vô tội, đôi môi mỏng thoảng vẻ giễu cợt: “Bạn sợ?”
Ngoài ánh trắng yếu ớt, xung quanh một màu đen sì.
Tuy nhiên….
“Không!” Lương Thần trả lời dứt khoát, dù lúc đó sống lưng cô đã bắt đầu gai gai.
“Vậy tiếp tục nhé, đằng nào cũng còn một đoạn nữa mới tới căng tin, chỉ là lấp chỗ trống thôi mà”.
Không cho cô cơ hội thể hiện thái độ, Lăng Di
<<1 ... 6789>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT124/2156