Insane
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần 3

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 41879865
Visits Today: 344197
This Week: 870601
This Month: 7695213

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Ngay lập tức! Tự ý bỏ đi đứa con đó là tội to nhất! Vẫn chưa nhận ra lỗi của mình, còn dám thể hiện là người thành phố trong cái gia đình này. Mặc kệ là người thành phố, là người có văn hoá hay thân phận cao quý, chỉ cần không có tác dụng gì với gia đình nhà này, nhà này sẽ không coi trọng! Quốc đã đồng ý với yêu cầu đó của bố ngay tại đó: Ly hôn. Việc Tây tự ý bỏ đi khiến Quốc rất bực mình, đồng thời cũng cởi bỏ một gánh nặng trong lòng. Quốc có thể nhịn được những hành vi vô lý của Tây nhưng không thể nhịn được sự chịu đựng mà Tây đang phải âm thầm chịu đựng vì mình. Bây giờ, Tây quyết định không tiếp tục chịu đựng, nghĩa là sợi dây liên hệ cuối cùng giữa họ cũng chẳng còn nữa.

Tối hôm ấy, mọi người bàn bạc rất nhiều về việc ly hôn của Quốc. Thậm chí còn bàn tới việc chọn cho Quốc một người vợ khác. Mẹ Quốc đã nhắm được cho con trai 1 cô gái trong thôn, có điều Quốc nhất quyết từ chối. Đồng thời cảm thấy thương cho chính mình. Giá mà Quốc có thể phân thân thì tốt biết mấy. Một cùng với cô gái từ thành phố là Tiểu Tây, một cùng với cô gái từ nông thôn mẹ chọn. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn. Bố Quốc cũng đã lên thành phố và gặp mặt cô gái đó. Bố Quốc nói: “Chúng ta tìm cho con một cô gái giống con. Cũng từ nông thôn lên thành phố học.” Quốc chỉ cười mà chẳng nói gì.

Sau đó, cú điện thoại đúng lúc của bố Tây gọi tới. Nói là đúng lúc là bởi vì cú điện thoại đó không chỉ nói rõ lý do Tây bỏ về cho cả nhà biết mà còn giữ thể diện cho Quốc: bố vợ chủ động gọi điện về từ Bắc Kinh để báo tin, chắc họ sợ con rể sẽ bỏ con gái mình. Nếu không nhờ cái nghĩa này có lẽ Tây cũng khó có thể được tha thứ: vì nếu ốm thì phải nói, sao mà chẳng nói đã đi luôn? Nhưng, bố Quốc cũng không nói là tha thứ hoàn toàn cho Tây, không thể chỉ vì một cú điện thoại mà tha thứ được, sao dễ thế chứ? Câu cuối cùng bố nói là: Quốc, nói cho con biết, năm nay nhất định bố và mẹ phải có cháu bế!
Quốc ngồi làm việc trước màn hình vi tính, mười ngón tay như bay trên mặt bàn phím. Phía sau lưng 1 thanh niên đang nghe điện thoại. Sau khi gác máy xuống, cậu thanh niên đó quay sang hỏi Quốc hôm nay là ngày bao nhiêu, Quốc cũng ngẩng đầu lên hỏi lại ngày gì. “Hôm nay chắc chắn là ngày gì đó vì vợ vừa gọi điện tới.” Anh ta chẳng nhớ hôm nay là ngày gì nữa nên tức giận gác máy; đồng thời anh ta nhấn mạnh rằng hôm nay chẳng phải sinh nhật vợ cũng không phải kỷ niệm ngày cưới. Vậy là ngày gì nhỉ? Quốc chau mày suy nghĩ,đúng lúc ấy, máy điện thoại của Quốc reo lên tin nhắc việc, Quốc mở ra và vui sướng reo lên: “Ngày lễ tình nhân.” Quốc không reo lên vui mừng vì ngày lễ tình nhân tới mà là vì Quốc không quên ngày này. Sau đó, Quốc vội gọi đặt hoa, là hoa hồng. Người thanh niên kia hỏi ngay có phải Quốc đang có “phòng nhì” không? Quốc vừa cười vừa nói: không phải “phòng nhì” là “phòng chính”. Cậu ta không tin, vì cá đã cắn câu ai lại đi câu nữa? Mặc cậu ta thắc mắc Quốc không thèm giải thích gì hơn. Qua chuyện lần này xảy ra với Tây, Quốc vừa thấy sợ lại vừa thấy vinh hạnh, vì thế Quốc chuyên tâm đọc sách viết về hôn nhân nhiều hơn. Sách nói rằng, hôn nhân cũng giống như sự nghiệp cần phải đầu tư. Đồng thời cuốn sách đó cũng nói cách đầu tư, 1 trong những cách đó là phải ghi nhớ các ngày đáng nhớ, đặc biệt là đàn ông càng phải nhớ. Quốc học theo đó, từ cửa hàng sách về nhà lập tức giở lịch ra xem, ghi lại trong mục nhắc lịch của điện thoại tất cả những “ngày đáng nhớ” ví dụ như ngày lễ tình nhân. Hừm, giờ phải quan tâm điều này nữa, Quốc phải đối xử tốt với Tây hơn mà. Tây đã hi sinh cho Quốc rất nhiều. Lỡ như Tây dù đã hi sinh cho Quốc rất nhiều mà Quốc vẫn không thể bảo vệ Tây thì chi bằng tranh thủ những lúc còn có thể bên nhau này mà đối xử tốt với Tây hơn, có như thế sau này mới đỡ thấy hối tiếc. Vừa điện thoại xong, cậu thanh niên kia lại hỏi bây giờ mới đặt hoa có muộn không? Chưa để Quốc trả lời đã lại có người khác lên tiếng nói rằng hoa mua muộn mới rẻ, hoa hồng ngày Valentine đắt như bánh trung thu ngày rằm, buổi sáng có khi tới hơn trăm tệ 1 hộp. Không tin cứ đến tết trung thu rồi mà xem. Buổi trưa là 50 tệ, đến chiều đến 25 tệ cũng không bán nổi. Cả phòng cười ầm lên. Vì ai cũng hiểu với tất cả mọi người, tiền vẫn là vấn đề hàng đầu.

Hôm nay trời cũng âm u, không có tuyết. Tây đứng bên cửa sổ ngắm nhìn ra bên ngoài. Tây đang đợi Trần Lãm, hôm nay nhà văn Trần tới lấy nhuận bút. Cũng chính ngày hôm nay, khi tới cơ quan làm việc Tây phát hiện ra pano quảng cáo “đón tết” đã có thay đổi cơ bản. Bỏ hết những màu mè vui nhộn náo nhiệt trước kia, thay vào đó là hình ảnh 1 cô gái đẹp lạnh lung rất bắt mắt và hấp dẫn. Những đám đông trước mặt với dáng vẻ xấu xa trong nét thanh tú của riêng mình đang chau mày nhìn, miệng mỉm tủm tỉm cười, ánh mắt tập trung vào chỗ hấp dẫn trên toàn thân cô gái ấy. Bên cạnh sơn 1 khẩu hiệu thể hiện rõ tâm ý của cô gái đó: Nếu yêu em hãy cho em điều tốt nhất!!! 3 dấu chấm than rất to đặt sít nhau, sự kết thúc ấy có hiệu quả chẳng khác nào 1 trái bom đầy thuốc nổ. Tây bật cười, thầm nghĩ: nếu không cho hoặc không thể cho “điều tốt nhất”, thì sao nhỉ? Mẫu quảng cáo này cho ngày lễ tình nhân thật ý nghĩa, không giảm giá, không tặng quà khuyến mãi, mà cũng chẳng thương lượng. Giống hệt như những yêu cầu và điều kiện đội mạnh thường ra cho đội yếu khi 2 đội quân tham chiến, chắc chắn không thêm không bớt. Từ xưa đã vậy thôi: 1 nụ cười đáng giá ngàn vàng, khuynh quốc khuynh thành, lãng mạng cũng đáng đồng tiền đấy chứ. Dù bạn có vàng bạc đầy túi, tiền đầy nhà bạn cũng đừng lấy làm đắc ý, vì sao ư “kiều biên hồng dược, niên niên tri vi thùy sinh(1)”… Xem xét và suy nghĩ thì thấy câu này ẩn chứa 1 nghĩa bong chẳng liên quan gì tới sự việc trên. Sở dĩ nói “chẳng liên quan” là bởi vì Tây là 1 phụ nữ đã có chồng chính thống, nhưng dù phụ nữ có chồng chính thống thì vẫn có ngày lễ tình nhân chứ, chẳng qua là chồng mình không tổ chức ngày này, chính xác là không thuộc tuýp người thích tổ chức đón Valentine. Mọi chuyên gia về hôn nhân đều nói rằng hôn nhân là 1 quá trình không ngừng phải thỏa hiệp. Và Tây đang là 1 người đứng ở vị trí khách quan trong quá trình thỏa hiệp ấy.

Trong hành lang có người đang gọi lớn “Giản Giai”, nhưng không ai đáp trả. Rõ ràng là Giai không có đó. Tây do dự giây lát, rồi trả lời rất to sau đó đi ra. Trưởng phòng phát hành đang đứng bên cầu thang máy,1 tay ôm bó hoa hồng, tay kia giữ cửa cầu thang máy. Chắc anh ta muốn lên tầng. Tây nhanh chân chạy lại gần, không đợi Tây đứng lại. anh ta đã nhét ngay bó hoa vào lòng Tây. Khá mạnh.

“Của Giai đấy. Phòng văn thư không nhận chuyển nhanh. Tôi mang lên cho đấy.”

Dăm 3 câu thông báo ngắn gọn, cửa thang máy liền đóng lại thật nhẹ nhàng, chốc lát đã bắt đầu đi lên. Ôm bó hoa trong lòng, Tây đi dọc hành lang, đang đi thì chợt nghĩ tới 1 chuyện: ai tặng hoa cho Giai nhỉ, có nghe Giai kể đang hẹn hò với ai đâu! Lúc đó Tây mới cúi xuống nhìn tấm thiếp dắt bên trong bó hoa, không xem thì thôi, xem rồi tức muốn chết luôn. Người tặng hoa chính là Hàng – em trai mình. Tây liền giấu tấm thiếp đó vào trong túi quần, lỡ mà để đồng nghiệp biết được thì khác nào tạo chuyện lúc trà dư tửu hậu cho mọi người chứ. Đồng thời Tây cũng lo không biết trưởng phòng phát hành có nhìn thấy tấm thiếp đó chưa? Nếu thấy rồi không hiểu có biết Hàng là ai không? Vì quá lo lắng Tây quên cả đường đi, đôi chân cứ dẫn lối về phòng mình. Về đến phòng mới nhận ra là nhà văn Trần đã đến, đang đứng quay lưng về phía Tây nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm phố phường.

Trần Lãm cầm theo bó hoa hồng đi ra phía cầu thang, gặp ngay Giai đúng lúc ấy đang vào thang máy. Giai rất tự nhiên khen bó hoa thật đẹp, thế nên nhà văn Trần vui vẻ đáp ngay: “Là 1 độc giả nhờ Tây gửi tặng tôi đấy.”

“Độc giả nào?”

“Cũng không biết nữa. Không để lại tên tuổi, chẳng để lại gì hết.”

“Có lòng quá nhỉ.”

“Cũng làm người ta băn khoăn.”

“Không chừng là người thầm yêu chị cũng nên.”

“Làm gì có chuyện. Bản thân tôi còn không nghĩ tới chuyện đó. Tôi chuyên viết về tình yêu nam nữ,chẳng nhẽ còn không hiểu đàn ông sao? Tiêu chuẩn đàn ông thích 1 cô gái luôn luôn không thay đổi – 20 tuổi! Bất luận đó là chàng trai 20 tuổi hay ông lão 80 tuổi đều thích phụ nữ 20 tuổi!... Thôi đi!” Rồi đi tiếp.

------------------------------------------------------------------------------------------------
(1) Ý là hoa quý mọc ven cầu ai qua lại cũng chẳng buồn để ý xem chúng sinh trưởng phát triển hay héo tàn ra sao.

Câu nói của nhà văn Trần khiến Giai xao lòng, nhưng đồng thời lại thấy vui mừng. Vui mừng bởi mình đã rút chân khỏi trò chơi tình ái tưởng chừng nắm chắc thất bại ấy.

Văn phòng vắng lặng, chỉ có tiếng gõ bàn phím lách cách. Giai cũng đang ngồi làm việc trước màn hình vi tính. Điện thoại gọi tới. Là điện thoại di động của Giai. Do dự trong giây lát Giai cuối cùng vẫn quyết định nhận điện. Chút do dự ấy là bởi cú điện thoại này do Hàng gọi tới. Nhưng Giai vẫn nhận điện vì trong lòng rất muốn nhận điện, Giai tự cho mình lý do là có gì đâu mà không dám nhận điện chứ? Cây ngay không sợ chết đứng. Hàng hỏi Giai đã nhận được hoa chưa? Trong giây lát, Giai chợt hiểu ra bó hoa nhà văn Trần cầm trên tay là thế nào. Giai giận dữ vô cùng, quên cả phải trả lời điện thoại của Hàng, cũng quên luôn cả dập máy, cầm điện thoại tiến thẳng sang phòng làm việc của Tây.

Lúc Giai sang, Tây đang nói chuyện với Hàng: “Hàng, em điên hả, có biết tặng hoa hồng nghĩa là gì không? Em biết rõ là sẽ không có kết quả gì còn tán tỉnh người ta nữa, đây chính là hại người ta mà cũng hại chính mình. Giai đã 30 tuổi rồi, không còn là cô gái mà hôm nay em yêu mai em bỏ được nữa, những cô bé đó có tương lai rộng mở, có thể mất mát, còn những phụ nữ đã 30 như bọn chị không thể mất mát hơn!” Rồi Tây dập máy. Ngước nhìn lên đã thấy Giai trước mặt, nhìn vẻ mặt của Giai, Tây liền nói: “Là mình lấy hoa dâng phật, chính mình tặng Trần Lãm bó hoa Hàng tặng bạn đấy. Mình làm thế là vì cả 2.”

“Dù là vì bọn mình cũng nên hỏi qua ý kiến của mình chứ.”

“Giai à. Mình có thể hiểu tình cảm của bạn với Hàng.” Tây bộc bạch lòng mình: “Bạn thực sự rất đáng yêu. Nhưng trên thế giới này những vật đáng yêu nhiều lắm: căn hộ cũng đáng yêu hay biệt thự đáng yêu? Đương nhiên biệt thự đáng yêu. Nhưng giờ mình đang sống trong 1 căn hộ, ai có thể lấy nó về cho mình dù biết nó thật đáng yêu chứ?...Hàng còn trẻ, còn dại, mọi người không chấp! Nó hả, giờ chẳng qua thấy mấy đứa cùng trang lứa, mấy cô công chúa kia đem lại phiền phức, lại gặp bạn 1 người độc lập, không phải lúc anof cũng léo nhéo bên cạnh, còn rất biết chăm sóc người khác nữa, rất hiểu tâm lý người khác nên nghĩ đó là tình yêu đích thực.”

“Nghe bạn nói vậy chẳng hóa ra mình đang dụ dỗ em trai bạn hả.”

“Mình không có ý nói thế, mình chỉ muốn nói bạn có kinh nghiệm hơn nó. Trên chuyến tàu tình ái này, bạn cần phải là người nắm giữ tay chèo.”

“Vậy ý bạn là mình lợi dụng kinh nghiệm để dụ dỗ em trai bạn!... Cho bạn biết, mình không dụ dỗ ai hết, trước đây không, bây giờ cũng không, mình chưa từng làm vậy!”

“Bạn không ư? Nếu không sao tự nhiên nó lại tặng hoa cho bạn?” Tây cố kìm chế, những gì không nên nói cũng đã nói ra mất rồi: “Lẽ ra mình không định hỏi bạn, nhưng nếu bạn đã nói vậy, mình sẽ hỏi rõ luôn: ngày hôm đó, cái hôm trước tết bạn tiễn
<<1 ... 56789>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT229/1612