Truyện nhiều tập - Tình Yêu Đau Đớn Thế - phần 1
| Lượt xem : |
gần. Chẳng ai quý mến cô, trước khi gặp Tô Nhiêu và Lâm Khai, thậm chí chưa một ai khiến lòng cô ấm áp. Tuy gia cảnh nhà Tô Nhiêu khó khăn, nhưng chí ít cô ấy cũng có mẹ thương yêu. Trong hai mươi năm qua, dù có đời sống vật chất phong phú nhưng có ai biết được đến một con búp bê vải Đường Du cũng chưa từng được ai mua cho, mẹ cũng không, mà bố cũng không. Những người cô gặp trong ngần ấy năm lại càng không quan tâm gì đến cô. Một cô gái từ lúc ấu thơ đến tận bây giờ chưa từng được nhận một con búp bê vải thì quả thật đáng thương!
Cô không nơi nương tựa, lang thang khắp nơi, một mình cô độc. Khi bão táp ập đến, cô quen với sự đớn đau, cảnh giác, kiên cường; khi bị ai đó làm tổn thương, lòng cô không thấy đau, mắt khôngk rơi lệ, trái tim không mềm yếu. Trái tim cô giờ giống như một phiến băng lạnh giá, dù vô cùng cứng rắn nhưng có ai biết được rằng chính sự giá lạnh đó đang giày vò tâm can khiến cô nhói buốt tận xương tủy.
Những tưởng tuổi hai mươi là độ tuổi đẹp nhất, vậy mà tại sao cuộc đời cô lại tuyệt vọng đến thế?
Giờ có người yêu cô, người bị cô kéo nhầm tay, trong khoảnh khắc đỏ mặt lên vì xấu hổ đã phải lòng cô, rồi ngày ngày đứng đợi ở cổng trường chỉ mong được gặp lại cô. Khi bị một cô gái theo đuổi, anh nói đã có bạn gái nhưng không biết tên gì, học khoa nào, chỉ biết mỗi con đường mà ngày nào cô cũng ngang qua. Một chàng trai thật thà, trẻ trung, khôi ngô, tốt bụng, thông minh, tiền đồ rộng mở đã dành cho cô tình yêu thuần khiết, đã yêu khi cô gần như tuyệt vọng. Chàng trai tốt ấy giờ giết người vì cô, phải đền đáp thế nào đây, nhất định cô sẽ báo đáp dẫu có thịt nát xương tan
Gái trinh có là gì, một cô gái trinh đổi lấy một tương lai của một chàng trai tốt, đáng chứ sao?
Tôn Văn Tấn, tôi đã nghĩ kỹ rồi, mau đưa tôi đi gặp ông ta.
Đường Du không biết nói bao lâu mới ngủ, lúc tỉnh dậy cô thấy mình đang nằm trên giường, ngẩng đầu nhìn xung quanh, đoán chắc đây là phòng trong khách sạn. Quần áo trên người cô vẫn nguyên, cơ thể đầy mùi hôi, đầu như muốn vỡ tung, nhất thời vẫn chưa nghĩ ra ai đã đưa mình đến đây. Cô đi tắm gội, đang rửa mặt thì nghe thấy tiếng chuông cửa, cô liền chạy ra, nhưng rồi lại ngập ngừng.
Tôn Văn Tấn đang đứng trước cửa. Những gì xảy ra tối hôm trước bỗng như nước thủy triều tràn về.
Rượu, đàn ông, Tôn Văn Tấn, và cả… những lời nói tối qua, cuối cùng Đường Du cũng nhớ lại mọi thứ. Cô ngơ ngác rồi bật cười, giống như cọng cỏ thu mảnh mai, rung lên khe khẽ, nhỏ bé mà lạnh lẽo, thì ra là như vậy.
Ngơ ngẩn một hồi, cô lại cười, nhưng lần này là cười Tôn Văn Tấn, cô nói, “À, anh Tôn, cám ơn anh chuyện tối qua!”
Đường Du vẫn chưa rửa mặt xong, toan quay người đi vào nhà vệ sinh, như thể nhớ ra điều gì, cô ngoảnh đầu lại nói thêm: “Anh Tôn này, đợi tôi đi rửa mặt. Còn nữa, có cần phải tắm rửa không? Nhưng tôi không có quần áo để thay.”
Tôn Văn Tấn nhìn Đường Du, không phản ứng gì. Cô gượng cười, “Hôm qua tôi đã sai, còn trẻ người, non dạ nên không hiểu biết nhiều. Khi nào đưa tôi đi gặp sở trưởng Tô, cần làm những gì thì anh cứ nói. À, tôi là gái trinh.”
Tôn Văn Tấn nhìn cô không chớp mắt. Cái nhìn lần đầu tiên là khi vớt cô từ dưới nước lên, trong bóng đêm cô mặc chiếc áo gió ướt sũng nhưng vẫn toát lên phong thái đặc biệt, nhướn màu trợn mắt nhìn anh. Câu nói xúc phạm của Trần Thích hôm qua khiến cô đứng phắt dậy ra về. Còn một lần nữa, đó là khi cô khinh khỉnh nói là đi cắt đứt quan hệ cha con. Vẻ mặt lúc nào cũng bất cần ấy giờ đã bị giấu kỹ, thay vào đó là điệu bộ cung kính lấy lòng, điệu cười giống cọng cỏ thu ảm đạm, thê lương.
Tôn Văn Tấn dán mắt nhìn gương mặt cô, bơ nói, “Tối qua cô đã uống nhiều.”
“Ồ, thế hôm qua tôi không mạo phạm gì anh chứ?” Đường Du khẽ cười. Cỗ vẫn mỉm cười, cười mà thấy lòng mình chua xót, tim nhức nhối, rồi vội đi vào phòng tắm, nói, “Anh Tôn, đợi tôi một lát, sẽ xong ngay thôi.”
Tiếng nước xối vang lên, Đường Du bắt đầu tắm.
Tôn Văn Tấn lấy trong tủ rượu một chai vang Lafite 82 và một chiếc ly, sau đó rót ra, vừa uống một ngụm, Đường Du đã ăn mặc gọn gàng đứng trước mặt. Mặc dù tóc vẫn đang rỏ nước, vẫn mặc bộ quần áo nhàu nhĩ đêm qua nhưng trông cô đã sạch sẽ, mát mẻ hơn rất nhiều.
Tôn Văn Tấn đặt ly xuống, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhìn cô, chầm chậm nói, “Cô đi đi.”
“Tôn Văn Tấn, anh?” Đường Du ngạc nhiên.
Tôn Văn Tấn không nói gì thêm, miệng nhấp từng ngụm rượu nhỏ, mắt cũng chẳng nhìn cô.
Đường Du nhìn hồi lâu rồi cúi đầu nói: “Tôi hiểu rồi. Anh Tôn, cảm ơn anh chuyện tối qua.”
Không biết điều gì đã khiến gã đàn ông sang trọng, quyền thế này thay đổi, nhưng, nếu gã không muốn giúp nữa thì cô chỉ có thể dựa vào bản thân. Đấy, hoàn toàn chẳng có ai ép buộc cô! Hôm đó, mặc dù bà Lục luôn mồm nói không dây dưa chuyện này nữa nhưng có lẽ vẫn còn hy vọng. Đường Du đi ra cửa, còn hy vọng là tốt rồi, cô vẫn cười, trong lòng trào dâng nỗi xót xa, bước chân cô nhanh dần.
Chưa đi đến cửa, cánh tay cô bỗng bị kéo lại từ phía sau.
Đường Du ngoảnh mặt lại, cô vẫn cười, giọng nhẹ nhàng, ngọt ngào: “Anh Tôn, anh còn muốn dặn dò điều gì?”
Ánh mắt Tôn Văn Tấn đảo khắp khuôn mặt cô, Đường Du miễn cưỡng rặn ra nụ cười, bất chợt gã xoay người cô lại. Một giây sau, Tôn Văn Tấn không kiềm nén được, hôn tới tấp. Gã vòng tay đỡ người cô, lưng Đường Du bất chợt lạnh ngắt, trong miệng có hương vị rượu vang Lafite đắt đỏ.
Đường Du không phản ứng gì, cũng chẳng giãy giụa, mở mắt nhìn chằm chằm gã.
Đôi mắt cô rất to, trong sáng giống như mắt của một con nai, một con nai đã chạy đến bờ vực rồi mà vẫn bị người ta bắt được. Dưới chân là mỏm đá, phía trước đã hết lối, đằng sau là họng súng thợ săn, không còn đường lùi, nó không phản kháng, chỉ mở to mắt nhìn, nhìn người thợ săn đang từng bước tiến đến gần, nhìn đến tận khi bị tóm chặt cổ rồi mà vẫn không muốn nhắm lại.
Tôn Văn Tấn đưa tay lên xoa mắt Đường Du để cô nhắm lại, môi vẫn quấn riết lấy cô. Bàn tay kia di chuyển trên người cô, một cơ thể hoạt bát, trẻ trung, tràn trề sinh lực đang bao bọc lấy một tâm hồn rỉ máu.
Gã không thể ngờ sự việc lại diễn ra như thế, nhưng một khi đã xảy ra rồi thì không sao cưỡng lại được.
Lưỡi Tôn Văn Tấn cẩn thận liếm láp trên môi cô từng li từng tí, như thể đó là một việc quan trọng nhất đời. gã đưa lưỡi vào miệng cô tìm kiếm, nghe thấy tiếng thở của cô dần trở nên gấp gáp, gã từ từ mất kiểm soát. Nụ hôn chưa thõa mãn kéo dài xuống cổ, xương quai xanh rồi đến ngực, hai tay gã lần cởi quần cô, cuối cùng bị cô giữ lại. Tôn Văn Tấn tạm dừng lại, nhìn cô.
Khoảng cách rất gần, gã có thể nghe thấy tiếng thở gấp gáp, hơi thở nong nóng của cô phả lên mặt. Cô có thể thấy ánh mắt tràn đầy dục vọng của gã đang hừng hực nhìn khiến mặt mình nóng ran, da cô căng lên. Tay gã dễ dàng tuột khỏi tay cô, tiếp tục cởi quần. Người cô cứng lại, Tôn Văn Tấn thì thầm: “Anh sẽ giúp em cứu Lâm Khai.”
Kể từ giây phút đó cô không ngăn cản, cũng không nói gì, hai mắt nhắm nghiền, răng cắn chặt vào môi.
Lúc bị Tôn Văn Tấn đẩy nằm lên giường, cô giơ tay toan tắt chiếc đèn trước cửa sổ nhưng bị gã giữ lại. Gã nhìn sâu vào trong mắt cô, thì thầm bên tai: “Nếu đau, em hãy ôm chặt anh.”
Không hiểu đó là cảm giác gì, Đường Du thấy đau, nhưng dần dần cũng không đau lắm, chỉ thấy ngộp thở như thể có gì đó đang đè nặng trên ngực. Sự đè nén điên cuồng khiến cô muốn hét lên, muốn phát cuồng, tuy nhiên, cô lai không phát ra âm thanh nào, người chỉ nhẹ run lên.
May thay, khi sự đè nén lên đến cao trTôn Văn Tấn ôm chặt lấy cô.
Sau khi làm xong, gã không rút ra ngay lập tức mà vẫn nằm úp trên người Đường Du, tay ôm chặt cô. Lát sau, gã hôn lên trán cô rồi trở mình xuống giường, trong phòng tắm vang lên tiếng nước xối. Đường Du cuộn tròn bất động trên giường, không biết lúc này cô đang nghĩ gì.
Lát sau, Tôn Văn Tấn quấn khăn tắm đi ra, gã vén chăn, nhẹ nhàng bế cô lên. Thì ra, trong bồn tắm đã chứa đầy nước, độ ấm vừa đủ, Đường Du đã lấy lại tinh thần, Tôn Văn Tấn ở bên ngoài cẩn thận giúp cô đóng cửa.
Đường Du bắt đầu tắm, kỳ cọ thật kỹ, trên người, ngực đều có vết hôn, có cả máu trên đùi nữa, may mà nước rất ấm, cô chậm rãi tắm rửa.
Trong phòng không có quần áo, Đường Du khoác tạm chiếc áo choàng tắm, quần áo cô giờ này có lẽ rơi vãi lung tung trên nền nhà, cô đi chân trần ra tìm. Tôn Văn Tấn chỉ tay lên ghế, nói: “Bộ quần áo này mới mua, em…”
Đường Du đưa mắt nhìn quanh, thấy chiếc ga giường dính máu đã được thay, trên ghế có một bộ quần áo gấp gọn gàng, có cả đồ lót. Trông đều mới tinh, nhãn mác đã được bóc đi, bộ quần áo nhàu nát của cô cũng được Tôn Văn Tấn cẩn thận gấp lại đặt trên ghế. Đường Du cười nói: “Không cần đâu, tôi mặc quần áo cũ cũng được.” Nói rồi cô cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Thay xong đồ đi ra, Tôn Văn Tấn nhìn cô, giọng gã có chút không tự nhiên, “Hôm nay em vẫn về?”
“Vâng.”
“Muộn rồi, để anh đưa về.”
“Không cần đâu, tôi tự bắt taxi về. Anh Tôn, chuyện của Lâm Khai, vẫn phải phiền đến anh.” Đường Du tìm điện thoại di động, lưng quay về phía gã.
“Được, nhưng để anh đưa về.”
Đường Du không từ chối nữa, hai người lặng lẽ xuống lầu. Dù đã muộn, nhưng trong đại sảnh còn rất nhiều người, chẳng ai để ý đến họ, có lẽ cũng giống như hôm qua, liệu có ai biết được cô không còn là gái trinh? Liệu có ai nhìn ra được sự trao đổi bẩn thỉu vừa mới
Ngồi lên xe của Tôn Văn Tấn rồi, cả hai đều lặng im.
Đã rất khuya, những ngọn đèn bên đường hắt xuống thứ ánh sáng trơ trọi, trên đường hầu như không có người bộ hành, ngoài tiếng động cơ ô tô ra, bốn bề tĩnh mịch đến kỳ lạ.
Sự yên ắng quá mức khiến Tôn Văn Tấn cảm thấy khó chịu, chính gã không hiểu tại sao sự việc lại diễn ra như thế, có lẽ vì muốn phá vỡ sự yên lặng đang làm lòng mình xáo trộn, gã đưa tay ra bật CD.
Giai điệu chầm chậm vang lên trong xe, là bài “Duyên phận một đời” của Đồng An Cách. Giọng ca sầu muộn của người ca sĩ cất lên, “Giấc mộng đời anh đã khép lại, trái tim anh là một dòng sông, chờ em đến mở ra, chờ em đến băng qua…” Tôn Văn Tấn một tay giữ vô lăng, tay kia sờ khắp người tìm thuốc lá, không thấy thuốc đâu, tiếng hát làm gã ớn lạnh. Gã toan tắt đĩa hát, không ngờ, Đường Du khe khẽ nói: “Ấy, đừng tắt.”
Tôn Văn Tấn dừng tay, mặt hơi đỏ lên. Giọng ca trầm thấp, buồn rười rượi của Đồng An Cách lại tiếp tục. Hiệu ứng âm thanh trong xe rất tuyệt vời, cảm giác tiếng hát vang lên ngay bên tai, thậm chí như còn nghe thấy tiếng thở của người hát, cả đĩa đều là những bản tình ca du dương nhưng không hiểu vì sao lại khiến lòng chua xót, “Đôi môi em ấm nồng, nụ hôn em ngọt ngào, phải chăng ta đã quen em từ kiếp trước, kiếp này lại được gặp nhau…”
Nghe đến đây, Tôn Văn Tấn đưa tay tắt, viện cớ nói: “Bài này cũ quá, đổi sang đĩa khác nhé. Cô thích nghe nhạc đồng quê hay nhạc pop? Cô thích Châu Kiệt Luân hay Thái Y Lâm?”
Đường Du khẽ cười, giọng dửng dưng: “Không cần đâu.”
Tôn Văn Tấn không nói gì thêm, gã đã tìm thấy thuốc lá, nhưng
QUAY LẠICô không nơi nương tựa, lang thang khắp nơi, một mình cô độc. Khi bão táp ập đến, cô quen với sự đớn đau, cảnh giác, kiên cường; khi bị ai đó làm tổn thương, lòng cô không thấy đau, mắt khôngk rơi lệ, trái tim không mềm yếu. Trái tim cô giờ giống như một phiến băng lạnh giá, dù vô cùng cứng rắn nhưng có ai biết được rằng chính sự giá lạnh đó đang giày vò tâm can khiến cô nhói buốt tận xương tủy.
Những tưởng tuổi hai mươi là độ tuổi đẹp nhất, vậy mà tại sao cuộc đời cô lại tuyệt vọng đến thế?
Giờ có người yêu cô, người bị cô kéo nhầm tay, trong khoảnh khắc đỏ mặt lên vì xấu hổ đã phải lòng cô, rồi ngày ngày đứng đợi ở cổng trường chỉ mong được gặp lại cô. Khi bị một cô gái theo đuổi, anh nói đã có bạn gái nhưng không biết tên gì, học khoa nào, chỉ biết mỗi con đường mà ngày nào cô cũng ngang qua. Một chàng trai thật thà, trẻ trung, khôi ngô, tốt bụng, thông minh, tiền đồ rộng mở đã dành cho cô tình yêu thuần khiết, đã yêu khi cô gần như tuyệt vọng. Chàng trai tốt ấy giờ giết người vì cô, phải đền đáp thế nào đây, nhất định cô sẽ báo đáp dẫu có thịt nát xương tan
Gái trinh có là gì, một cô gái trinh đổi lấy một tương lai của một chàng trai tốt, đáng chứ sao?
Tôn Văn Tấn, tôi đã nghĩ kỹ rồi, mau đưa tôi đi gặp ông ta.
Đường Du không biết nói bao lâu mới ngủ, lúc tỉnh dậy cô thấy mình đang nằm trên giường, ngẩng đầu nhìn xung quanh, đoán chắc đây là phòng trong khách sạn. Quần áo trên người cô vẫn nguyên, cơ thể đầy mùi hôi, đầu như muốn vỡ tung, nhất thời vẫn chưa nghĩ ra ai đã đưa mình đến đây. Cô đi tắm gội, đang rửa mặt thì nghe thấy tiếng chuông cửa, cô liền chạy ra, nhưng rồi lại ngập ngừng.
Tôn Văn Tấn đang đứng trước cửa. Những gì xảy ra tối hôm trước bỗng như nước thủy triều tràn về.
Rượu, đàn ông, Tôn Văn Tấn, và cả… những lời nói tối qua, cuối cùng Đường Du cũng nhớ lại mọi thứ. Cô ngơ ngác rồi bật cười, giống như cọng cỏ thu mảnh mai, rung lên khe khẽ, nhỏ bé mà lạnh lẽo, thì ra là như vậy.
Ngơ ngẩn một hồi, cô lại cười, nhưng lần này là cười Tôn Văn Tấn, cô nói, “À, anh Tôn, cám ơn anh chuyện tối qua!”
Đường Du vẫn chưa rửa mặt xong, toan quay người đi vào nhà vệ sinh, như thể nhớ ra điều gì, cô ngoảnh đầu lại nói thêm: “Anh Tôn này, đợi tôi đi rửa mặt. Còn nữa, có cần phải tắm rửa không? Nhưng tôi không có quần áo để thay.”
Tôn Văn Tấn nhìn Đường Du, không phản ứng gì. Cô gượng cười, “Hôm qua tôi đã sai, còn trẻ người, non dạ nên không hiểu biết nhiều. Khi nào đưa tôi đi gặp sở trưởng Tô, cần làm những gì thì anh cứ nói. À, tôi là gái trinh.”
Tôn Văn Tấn nhìn cô không chớp mắt. Cái nhìn lần đầu tiên là khi vớt cô từ dưới nước lên, trong bóng đêm cô mặc chiếc áo gió ướt sũng nhưng vẫn toát lên phong thái đặc biệt, nhướn màu trợn mắt nhìn anh. Câu nói xúc phạm của Trần Thích hôm qua khiến cô đứng phắt dậy ra về. Còn một lần nữa, đó là khi cô khinh khỉnh nói là đi cắt đứt quan hệ cha con. Vẻ mặt lúc nào cũng bất cần ấy giờ đã bị giấu kỹ, thay vào đó là điệu bộ cung kính lấy lòng, điệu cười giống cọng cỏ thu ảm đạm, thê lương.
Tôn Văn Tấn dán mắt nhìn gương mặt cô, bơ nói, “Tối qua cô đã uống nhiều.”
“Ồ, thế hôm qua tôi không mạo phạm gì anh chứ?” Đường Du khẽ cười. Cỗ vẫn mỉm cười, cười mà thấy lòng mình chua xót, tim nhức nhối, rồi vội đi vào phòng tắm, nói, “Anh Tôn, đợi tôi một lát, sẽ xong ngay thôi.”
Tiếng nước xối vang lên, Đường Du bắt đầu tắm.
Tôn Văn Tấn lấy trong tủ rượu một chai vang Lafite 82 và một chiếc ly, sau đó rót ra, vừa uống một ngụm, Đường Du đã ăn mặc gọn gàng đứng trước mặt. Mặc dù tóc vẫn đang rỏ nước, vẫn mặc bộ quần áo nhàu nhĩ đêm qua nhưng trông cô đã sạch sẽ, mát mẻ hơn rất nhiều.
Tôn Văn Tấn đặt ly xuống, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhìn cô, chầm chậm nói, “Cô đi đi.”
“Tôn Văn Tấn, anh?” Đường Du ngạc nhiên.
Tôn Văn Tấn không nói gì thêm, miệng nhấp từng ngụm rượu nhỏ, mắt cũng chẳng nhìn cô.
Đường Du nhìn hồi lâu rồi cúi đầu nói: “Tôi hiểu rồi. Anh Tôn, cảm ơn anh chuyện tối qua.”
Không biết điều gì đã khiến gã đàn ông sang trọng, quyền thế này thay đổi, nhưng, nếu gã không muốn giúp nữa thì cô chỉ có thể dựa vào bản thân. Đấy, hoàn toàn chẳng có ai ép buộc cô! Hôm đó, mặc dù bà Lục luôn mồm nói không dây dưa chuyện này nữa nhưng có lẽ vẫn còn hy vọng. Đường Du đi ra cửa, còn hy vọng là tốt rồi, cô vẫn cười, trong lòng trào dâng nỗi xót xa, bước chân cô nhanh dần.
Chưa đi đến cửa, cánh tay cô bỗng bị kéo lại từ phía sau.
Đường Du ngoảnh mặt lại, cô vẫn cười, giọng nhẹ nhàng, ngọt ngào: “Anh Tôn, anh còn muốn dặn dò điều gì?”
Ánh mắt Tôn Văn Tấn đảo khắp khuôn mặt cô, Đường Du miễn cưỡng rặn ra nụ cười, bất chợt gã xoay người cô lại. Một giây sau, Tôn Văn Tấn không kiềm nén được, hôn tới tấp. Gã vòng tay đỡ người cô, lưng Đường Du bất chợt lạnh ngắt, trong miệng có hương vị rượu vang Lafite đắt đỏ.
Đường Du không phản ứng gì, cũng chẳng giãy giụa, mở mắt nhìn chằm chằm gã.
Đôi mắt cô rất to, trong sáng giống như mắt của một con nai, một con nai đã chạy đến bờ vực rồi mà vẫn bị người ta bắt được. Dưới chân là mỏm đá, phía trước đã hết lối, đằng sau là họng súng thợ săn, không còn đường lùi, nó không phản kháng, chỉ mở to mắt nhìn, nhìn người thợ săn đang từng bước tiến đến gần, nhìn đến tận khi bị tóm chặt cổ rồi mà vẫn không muốn nhắm lại.
Tôn Văn Tấn đưa tay lên xoa mắt Đường Du để cô nhắm lại, môi vẫn quấn riết lấy cô. Bàn tay kia di chuyển trên người cô, một cơ thể hoạt bát, trẻ trung, tràn trề sinh lực đang bao bọc lấy một tâm hồn rỉ máu.
Gã không thể ngờ sự việc lại diễn ra như thế, nhưng một khi đã xảy ra rồi thì không sao cưỡng lại được.
Lưỡi Tôn Văn Tấn cẩn thận liếm láp trên môi cô từng li từng tí, như thể đó là một việc quan trọng nhất đời. gã đưa lưỡi vào miệng cô tìm kiếm, nghe thấy tiếng thở của cô dần trở nên gấp gáp, gã từ từ mất kiểm soát. Nụ hôn chưa thõa mãn kéo dài xuống cổ, xương quai xanh rồi đến ngực, hai tay gã lần cởi quần cô, cuối cùng bị cô giữ lại. Tôn Văn Tấn tạm dừng lại, nhìn cô.
Khoảng cách rất gần, gã có thể nghe thấy tiếng thở gấp gáp, hơi thở nong nóng của cô phả lên mặt. Cô có thể thấy ánh mắt tràn đầy dục vọng của gã đang hừng hực nhìn khiến mặt mình nóng ran, da cô căng lên. Tay gã dễ dàng tuột khỏi tay cô, tiếp tục cởi quần. Người cô cứng lại, Tôn Văn Tấn thì thầm: “Anh sẽ giúp em cứu Lâm Khai.”
Kể từ giây phút đó cô không ngăn cản, cũng không nói gì, hai mắt nhắm nghiền, răng cắn chặt vào môi.
Lúc bị Tôn Văn Tấn đẩy nằm lên giường, cô giơ tay toan tắt chiếc đèn trước cửa sổ nhưng bị gã giữ lại. Gã nhìn sâu vào trong mắt cô, thì thầm bên tai: “Nếu đau, em hãy ôm chặt anh.”
Không hiểu đó là cảm giác gì, Đường Du thấy đau, nhưng dần dần cũng không đau lắm, chỉ thấy ngộp thở như thể có gì đó đang đè nặng trên ngực. Sự đè nén điên cuồng khiến cô muốn hét lên, muốn phát cuồng, tuy nhiên, cô lai không phát ra âm thanh nào, người chỉ nhẹ run lên.
May thay, khi sự đè nén lên đến cao trTôn Văn Tấn ôm chặt lấy cô.
Sau khi làm xong, gã không rút ra ngay lập tức mà vẫn nằm úp trên người Đường Du, tay ôm chặt cô. Lát sau, gã hôn lên trán cô rồi trở mình xuống giường, trong phòng tắm vang lên tiếng nước xối. Đường Du cuộn tròn bất động trên giường, không biết lúc này cô đang nghĩ gì.
Lát sau, Tôn Văn Tấn quấn khăn tắm đi ra, gã vén chăn, nhẹ nhàng bế cô lên. Thì ra, trong bồn tắm đã chứa đầy nước, độ ấm vừa đủ, Đường Du đã lấy lại tinh thần, Tôn Văn Tấn ở bên ngoài cẩn thận giúp cô đóng cửa.
Đường Du bắt đầu tắm, kỳ cọ thật kỹ, trên người, ngực đều có vết hôn, có cả máu trên đùi nữa, may mà nước rất ấm, cô chậm rãi tắm rửa.
Trong phòng không có quần áo, Đường Du khoác tạm chiếc áo choàng tắm, quần áo cô giờ này có lẽ rơi vãi lung tung trên nền nhà, cô đi chân trần ra tìm. Tôn Văn Tấn chỉ tay lên ghế, nói: “Bộ quần áo này mới mua, em…”
Đường Du đưa mắt nhìn quanh, thấy chiếc ga giường dính máu đã được thay, trên ghế có một bộ quần áo gấp gọn gàng, có cả đồ lót. Trông đều mới tinh, nhãn mác đã được bóc đi, bộ quần áo nhàu nát của cô cũng được Tôn Văn Tấn cẩn thận gấp lại đặt trên ghế. Đường Du cười nói: “Không cần đâu, tôi mặc quần áo cũ cũng được.” Nói rồi cô cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Thay xong đồ đi ra, Tôn Văn Tấn nhìn cô, giọng gã có chút không tự nhiên, “Hôm nay em vẫn về?”
“Vâng.”
“Muộn rồi, để anh đưa về.”
“Không cần đâu, tôi tự bắt taxi về. Anh Tôn, chuyện của Lâm Khai, vẫn phải phiền đến anh.” Đường Du tìm điện thoại di động, lưng quay về phía gã.
“Được, nhưng để anh đưa về.”
Đường Du không từ chối nữa, hai người lặng lẽ xuống lầu. Dù đã muộn, nhưng trong đại sảnh còn rất nhiều người, chẳng ai để ý đến họ, có lẽ cũng giống như hôm qua, liệu có ai biết được cô không còn là gái trinh? Liệu có ai nhìn ra được sự trao đổi bẩn thỉu vừa mới
Ngồi lên xe của Tôn Văn Tấn rồi, cả hai đều lặng im.
Đã rất khuya, những ngọn đèn bên đường hắt xuống thứ ánh sáng trơ trọi, trên đường hầu như không có người bộ hành, ngoài tiếng động cơ ô tô ra, bốn bề tĩnh mịch đến kỳ lạ.
Sự yên ắng quá mức khiến Tôn Văn Tấn cảm thấy khó chịu, chính gã không hiểu tại sao sự việc lại diễn ra như thế, có lẽ vì muốn phá vỡ sự yên lặng đang làm lòng mình xáo trộn, gã đưa tay ra bật CD.
Giai điệu chầm chậm vang lên trong xe, là bài “Duyên phận một đời” của Đồng An Cách. Giọng ca sầu muộn của người ca sĩ cất lên, “Giấc mộng đời anh đã khép lại, trái tim anh là một dòng sông, chờ em đến mở ra, chờ em đến băng qua…” Tôn Văn Tấn một tay giữ vô lăng, tay kia sờ khắp người tìm thuốc lá, không thấy thuốc đâu, tiếng hát làm gã ớn lạnh. Gã toan tắt đĩa hát, không ngờ, Đường Du khe khẽ nói: “Ấy, đừng tắt.”
Tôn Văn Tấn dừng tay, mặt hơi đỏ lên. Giọng ca trầm thấp, buồn rười rượi của Đồng An Cách lại tiếp tục. Hiệu ứng âm thanh trong xe rất tuyệt vời, cảm giác tiếng hát vang lên ngay bên tai, thậm chí như còn nghe thấy tiếng thở của người hát, cả đĩa đều là những bản tình ca du dương nhưng không hiểu vì sao lại khiến lòng chua xót, “Đôi môi em ấm nồng, nụ hôn em ngọt ngào, phải chăng ta đã quen em từ kiếp trước, kiếp này lại được gặp nhau…”
Nghe đến đây, Tôn Văn Tấn đưa tay tắt, viện cớ nói: “Bài này cũ quá, đổi sang đĩa khác nhé. Cô thích nghe nhạc đồng quê hay nhạc pop? Cô thích Châu Kiệt Luân hay Thái Y Lâm?”
Đường Du khẽ cười, giọng dửng dưng: “Không cần đâu.”
Tôn Văn Tấn không nói gì thêm, gã đã tìm thấy thuốc lá, nhưng
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu