XtGem Forum catalog
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Tình Yêu Đau Đớn Thế - phần 1

Lượt xem :
nghĩ Đường Du đang ngồi trong xe nên lại cất đi. Sự tĩnh lặng trở lại, Tôn Văn Tấn cuối cùng đã lấy lại bình tĩnh.

Đến khu tập thể giáo viên, Tôn Văn Tấn dừng xe, Đường Du nói: “Anh Tôn, không phiền anh nữa, để tôi tự xuống.”

Tôn Văn Tấn bỏ dở động tác mở cửa, gật đầu.

Đường Du xuống xe, đóng cửa lại, mới đi được vài bước thì Tôn Văn Tấn gọi cô. Cô quay lại, cúi người, mặt hướng vào phía trong xe, “Anh Tôn, còn việc gì nữa ạ?”

Tôn Văn Tấn nhìn vào mắt cô, nói từng chứ: “Cô Đường, hãy yên tâm, chuyện tối nay, sẽ không có người thứ ba biết.”

Thế nghĩa là sao? Không kiện cáo được ư? Đường Du cười tự giễu, đương nhiên không kiện được rồi, cô và gã có liên quan gì chứ? Một đêm của cô gái trinh đổi lấy tương lai cho một chàng trai. Nghĩ đến đây, Đường Du cười, “Nếu được như thế thì cảm ơn anh.”

Cô vừa đi vừa nghĩ, trải qua một đêm, ai biết được cô không còn là gái trinh nữa? Lúc đầu nghĩ, việc ấy thật bẩn thỉu, đáng hổ thẹn, không thể chấp nhận được, nhưng giờ cô lại cảm thấy chẳng qua cũng thế mà thôi. Người ta coi trọng chữ trinh là vì để giữ lại cho chồng, cho hạnh phúc sau này. Nhưng giờ đây cuộc đời cô chắc chắn không được hưởng hạnh phúc đó nữa rồi. Cô tiếc nuối cảm giác an toàn bên Lâm Khai, tiếc nuối người như bố mẹ anh nên nghĩ nếu không yêu nhau nữa cũng sẽ coi anh là bạn. Chính ý nghĩ đó đã hại Lâm Khai đến nỗi giết người vì cô. Giờ đây, nhân quả tuần hoàn, cô không thể trách móc ai, sai lầm ai gây ra thì người ấy chịu. Tuy nhiên, cô còn may hơn khối người, chí ít tối qua, Tôn Văn Tấn cũng biết quan tâm đến tâm trạng và cảm giác của phụ nữ. Gã lại có cái mã đẹp trai, ít nhất cô cũng nên cám ơn vì đó không phải là lão Tô Bất Dị năm mươi tuổi.

Sau khi Đường Du đi khỏi, Tôn Văn Tấn cũng quay xe về, gã tiện tay mở nhạc nghe. Lúc nãy chỉ ấn nút tạm dừng nên giời đây lời ca nối tiếp cất lên, “… có lẽ chỉ mình em mới hiểu ra tất cả, nỗi nhớ xa xôi chất chứa lúc này. Có lẽ chỉ mình em mới thay đổi mọi thứ, nỗi nhớ kiếp trước, kiếp này mới hay…”

Đồng An Cách nổi tiếng vào những năm chín mươi thế kỉ trước, nhưng giờ đây giọng ca du dương, u buồn, khàn khàn mang chút thê lương của anh lại đưa nỗi lòng Tôn Văn Tấn về một nơi xa xôi, gợi gã nhớ lại một số chuyện, một số người và cả một khuôn mặt nữa.

Nỗi nhớ xa xôi chất đầy lên trước mắt.

Gã xoay mạnh vô lăng, xe đột ngột quay đầu.

Trần Thích tìm thấy Tôn Văn Tấn, phát hiện gã đang hút thuốc bên chiếc xà đôi trong sân thể dục một trường phổ thông trng học của thành phố N, phía trên là các phòng học, dưới đất rơi đầy đầu mẩu thuốc lá. Trần Thích chầm chậm tiến lại, Tôn Văn Tấn ngẩng đầu lên, Trần Thích không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi bên.

Tôn Văn Tấn hỏi: “Cậu có thuốc lá không? Tối qua tôi hút hết rồi, cho tôi một điếu.”

“Cậu cũng biết là Thẩm Tử Tịnh quản thuốc lá của mình rất chặt, số thuốc lá nội bộ này chỉ sản xuất hạn chế, khó khăn lắm mới kiếm được đấy, vậy mà trong một đêm đã bị cậu đốt hết rồi.”

Tôn Văn Tấn nhìn gã, “Cậu có không?”

Trần Thích đành phải lấy ra một điếu đưa Tôn Văn Tấn, “Hút ít thôi.” Nói rồi lay lay tay gã, “Này, tối qua cậu ở đây cả đêm à?”

Tôn Văn Tấn châm thuốc, hít một hơi, chậm chậm nhả vòng khói khiến khuôn mặt gã trở nên mơ hồ, gã không nói gì.

“Ôi trời, sao gặp một cô gái thôi mà đã ra nông nỗi này hả?”

Tôn Văn Tấn chưa hút được mấy hơi, đột nhiên vứt phăng điếu thuốc xuống đất, nhấc chân đứng dậy.

“Này, cậu…” Trần Thích tiếc rẻ nhìn, chau mày, tức không nói nên lời, “Đồ lãng phí.”

“Đi thôi.” Tôn Văn Tấn thản nhiên nói.

“Đi đâu?” Trần Thích hỏi.

“Tìm Tô Bất Dị.”

“…” Ánh mắt Trần Thích nhìn gã ngờ vực.

“Mình đã hứa giúp cô ấy cứu Lâm Khai.”

“Cái gì, cậu không có não à? Cậu biết rõ là Tô Bất Dị luôn ngáng chân cậu, chính là muốn thanh toán cậu, thế mà còn…” Trần Thích ngạc nhiên nhìn Tôn Văn Tấn.

“Nếu ông ta muốn tiền, mình sẽ chi.” Giọng Tôn Văn Tấn cụt lủn, thản nhiên.

“Cậu… đúng là ăn phải bùa mê thuốc lú rồi, đến nước này rồi, có cần thiết không? Hình thức của cô ta chỉ là giống thôi mà, nhưng dù có giống y chang đi nữa thì cũng không phải…” Nói đến đây, Trần Thích đột nhiên dừng lại, hạ thấp giọng, “Với cô Chu Nhiễm lần trước cậu vẫn chưa chịu thiệt đủ hay sao?”

Lúc Trần Thích lải nhải phía sau, Tôn Văn Tấn đã đi được một quãng xa. Anh ta vứt điếu thuốc đang hút dở xuống đất, miệng cằn nhằn đuổi theo, “Mẹ kiếp, thế này là thế nào, bao nhiêu năm rồi mà nhắc đến cũng không được.”

Khi Tôn Văn Tấn về đến khách sạn, nhân viên phục vụ đang dọn phòng, gã bao phòng này trong thời gian dài. Mặc dù có biệt thự ở thành phố N nhưng thỉnh thoảng gã mới về đó ở vài ngày, người nhân viên này cũng do gã chỉ định. Thấy Tôn Văn Tấn về, dọn dẹp xong, cô phục vụ giơ ra một chiếc vòng tay, nói: “Ông Tôn, tôi thấy cái này trong bồn tắm.”

Tôn Văn Tấn đưa tay đón lấy, là một chiếc lắc quý phi. Chiếc lắc tay bằng ngọc bích, màu sắc dịu dàng tinh tế, có lẽ là của Đường Du. Tối qua, gã luôn cảm giác trên người cô có gì đó cồm cộm, chắc là vật này.

“Cám ơn cô.” Tôn Văn Tấn gật đầu lịch sự cảm ơn.

Cô phục vụ mặt ửng đỏ, cúi đầu nói: “Phòng đã dọng dẹp xong rồi, tôi xin phép ra.”

“Chào cô.” Tôn Văn Tấn xoay xoay chiếc lắc.

Đường Du về đến nhà thì phát hiện chiếc lắc biến mất, cô hoang mang, sao lại không thấy đâu cơ chứ? Đó là món quà của bà ngoại đã tặng cho cô khi còn sống, cô đeo nó mười mấy năm rồi, không nỡ tháo ra, sao giờ không thấy đâu? Cô bắt đầu lục trong ký ức. Nghĩ mãi mà không ra, cô chợt thấy xót xa trong dạ, không phải buồn vì chuyện mất trinh tối qua mà buồn vì chuyện chiếc lắc. Cô nghĩ, sao mình đen đủi thế, món quà đã theo cô mười mấy năm trời sao bỗng dưng lại biến mất.

Đường Du không biết quy trình làm án của cảnh sát là thế nào, cô hơi lo lắng. Đêm đó, Tôn Văn Tấn chỉ hứa thôi, có ai làm chứng cuộc đổi của họ đâu, càng chẳng ai nói cho cô hay Tôn Văn Tấn đáng tin hay không. Cô không sợ mình đã mất trinh vô ích, chỉ sợ nếu Tôn Văn Tấn nuốt lời thì tương lai tốt đẹp của Lâm Khai… cô nghĩ thế và bắt đầu lo sợ.

Vì lo lắng chuyện đó, cô cũng không nói gì với bố mẹ Lâm Khai. Những ngày này, họ bắt đầu không tin tưởng cô, không biết họ và vợ chồng người anh đang bàn tính kế sách gì cứu Lâm Khai, bây giờ làm gì họ cũng đều không gọi cô, thậm chí cả khi ăn cơm cũng không gọi.

Đường Du chỉ cười lặng lẽ.

May thay, hai ngày sau, Lâm Khai trở về.

Cả nhà đứng ở cửa, hết sức ngạc nhiên.

“Mẹ, bố, Tiểu Du, con về rồi.”

“Sao con lại về được, ai cho con về?”

“Con vô tội.”

“Vô tội? Tức là không phải quay về nhà lao, không cần phải ra tòa nữa?”

“Vâng, cảnh sát nói có chứng cứ đầy đủ, chứng minh con phòng vệ chính đáng, không phải ra tòa nữa. Người nhà Trần Dũng cũng không có ý định kiện tụng, nên con được tha.”

Đường Du đứng sau bố mẹ Lâm Khai, nhìn ra cửa từ một quãng xa, cười chua xót. Cô nghĩ, Tôn Văn Tấn đúng là có bản lĩnh.
Hộp đêm Loạn thế giai nhân

Anh ta ngồi một mình một góc, cách biệt với mọi người, lặng lẽ hút thuốc, đôi mắt chất chứa nỗi buồn bã, sự từng trải, tựa hồ cuộc sống này chỉ đem lại toàn những thương đau, cô quạnh, đổi thay, khiến người khác không khỏi tò mò muốn biết tại sao.

Buổi tối hôm đó, Đường Du mua ngay vé tàu quay về thành phố B. Lúc tiễn biệt, Lâm Khai rất muốn giữ cô lại. Vì anh mới trải qua nạn lao tù, mọi người trong gia đình vẫn chưa hoàn hồn, muốn anh ở lại nhà thêm vài ngày, còn Lâm Khai thì muốn cô đợi để cùng về thành phố B.

Đường Du rất kiên quyết, lúc đi cũng không để Lâm Khai tiễn, ông bà Lâm đều tỏ ra lạnh nhạt, đến nửa câu khách sáo dường như cũng tiếc. Không biết hôm đó bà Lục rốt cuộc đã nói gì mà khiến họ thay đổi thái độ nhanh đến vậy. Nhưng cũng chẳng sao, Lâm Khai đã bình an trở về, cô và họ từ nay không nợ nần gì nhau nữa.

Đường Du mua vé ghế cứng, từ thành phố N về thành phố B mất mười mấy tiếng đồng hồ, chặng đường tương đối vất vả, nhưng trên người cô đã chẳng còn bao nhiêu tiền. Vấn đề tài chính buộc cô phải đối mặt với rất nhiều chuyện, như tiền thuê nhà vì giờ đã là trung tuần tháng Mười hai, rồi cả công việc ở hộp đêm Loạn thế giai nhân, cô mới chỉ làm ở đó có hai buổi, lúc đi do quá hoang mang nên cũng chẳng kịp gọi điện thoại xin nghỉ, bây giờ…

Khác với những gì cô nghĩ, khi đến Hộp đêm Loạn thế giai nhân, Đường Du đang thấp thỏm không biết nên thuyết phục thế nào để Diệp Đào Hoa và gã phó giám đốc có khuôn mặt mẹ kế tha thứ cho việc nghỉ không lý do và cho cô thêm một cơ hội thì Diệp Đào Hoa bỗng nhìn thấy cô, mắt chị ta sáng lên, vội thân mật kéo tay cô, nói: “Đường Du, mấy ngày nay đi đâu mà không đến làm? Mau thay đồng phục đi, lát nữa khách sẽ đông đấy.”

Thái độ yêu chiều của Diệp Đào Hoa khiến Đường Du ngạc nhiên, cô vào phòng để đồ thay đồng phục, khi đi ra cũng đúng lúc Lý Vân phấn chấn đi tới, “Tiểu Du, về rồi đấy à, mấy ngày nay cậu đi đâu đấy, gọi điện thoại cũng chẳng được?”

“Ừ, xin lỗi nhé, mình về quê, điện thoại hết tiền, tìm mình có việc gì không?”

“Không có gì, chỉ là cậu đã lỡ mất vở kịch hay.”

Vở kịch hay? Là vở gì vậy? Cô ngạc nhiên tại sao mình nghỉ không lý do mấy ngày như thế, điện thoại cũng không gọi được mà chị Đào Hoa chẳng những không trách mà còn nhiệt tình chào đón quay lại làm việc. Đúng rồi, còn cả nữa, lúc nãy không thấy gã ở đại sảnh, cô nhớ trước đây lúc nào gã cũng ngồi ở đó quan sát nhân viên làm việc với anh mắt đầy soi mói, gã đâu rồi?

“Cậu không biết à? Sau hôm cậu đi, phó giám đốc liền đuổi việc cậu, nói là cậu mới đến làm có hai buổi chưa hết thời gian thử việc, theo như thỏa thuận trước đó sẽ không được trả lương. Lúc cậu đi, lại xảy ra một chuyện. Hắn ta còn nói không cho phép bọn mình bán thuốc lá, bán rượu riêng nữa, cấm bọn mình lười biếng, ăn trộm đồ điểm tâm hay trái cây của khách, thậm chí khi dọn phòng cũng không được phép lượm rượu thừa. Hôm đó có một chị trước đây làm phục vụ ở hộp đêm này kết hôn, rất tốt với mọi người, mời cả bọn đi uống rượu mừng, vui quá nên lúc quay về làm có mấy người về muộn, phó giám đốc liền đuổi việc tất cả bọn họ. Sau đó bọn mình quyết đinh bỏ làm tập thể, chưa nhận lương cũng không làm nữa. Cậu biết quán Người đẹp đối diện kia chứ? Hơn nửa năm nay luôn cùng bọn mình tranh giành khách hàng, nhân viên và người phục vụ. Hôm ấy, bọn mình không làm nữa, ca trưởng của Người đẹp liền mời bọn mình uống rượu và còn hỏi mình về cậu, nói cậu mới đến làm có hai buổi, sao thoắt cái đã không thấy đâu.”

“Nên bây giờ một số chị em sang làm bên chỗ Người đẹp, một số khác chuyển nghề, mấy người bọn mình vì nể chị Đào Hoa mới quay về. Đương nhiên là có yêu cầu, bởi vậy phó giám đốc bị đuổi rồi, mọi việc giờ đều do mình chị Đào Hoa quản lý. Giờ đang thiếu người phục vụ nên chị Đào Hoa thấy cậu quay về, vui đến nỗi không khép được miệng. Mỗi người được tăng thêm mười phần trăm lương, ông chủ c
<<1 ... 91011
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT25/848