Truyện nhiều tập - Tình Yêu Đau Đớn Thế - phần 2
|
Lượt xem :
Total Visits: 43280267
|
lại chính là Tôn Văn Tấn, gã thực sự muốn làm những gì đã nói sao?
Không khí có phần ngột ngạt, Tôn Văn Tấn lưỡng lự một lát, toan tiến lại, không đợi gã ngồi xuống, Đường Du cất tiếng trước, “Bố tôi mắc bệnh tim, công ty bị phá sản, biệt thự cũng bị mẹ kế bán đi, giờ ông lại bị trúng gió, đang nằm trong bệnh viện. Tôi vay tiền của chị Đào Hoa, nợ thì phải trả, tôi cần có việc làm, dịch thuật hoặc làm ở hộp đêm, anh Tôn, mong anh nương tay.”
Tôn Văn Tấn ngẩn người, không ngờ Đường Du lại nói như vậy, gã ngồi xuống, châm một điếu thuốc. Đường Du đã hiểu lầm, trong lòng gã vốn đã rối bời, gã biết cái đêm tình ái ấy luôn canh cánh trong cô. Lần này gã cũng không biết nên nói gì trước cô gái vừa nhạy cảm vừa hay tự ái này.
Một lát sau, gã mới cất tiếng: “Số tiền của Diệp Đào Hoa, tôi đã giúp em trả, sau này em đừng đến nơi đó nữa.”
Đường Du nhìn chằm chằm vào ly nước,.
Đợi một lát, Tôn Văn Tấn rút từ trong túi ra một chiếc thẻ tín dụng rồi đẩy nó về phía Đường Du, nói: “Bệnh tình của bố em, tôi biết, tấm thẻ này, mật mã chính là ngày sinh nhật của em.”
Đường Du bỗng ngẩng đầu nhìn Tôn Văn Tấn, ánh mắt cô quá sắc nhọn, Tôn Văn Tấn không dám nhìn vào đó. Trong đời Đường Du, mẹ đã bỏ rơi cô, bố cũng chẳng đoái hoài gì, trên bước đường trưởng thành, chưa từng có người nào khiến cô ấm lòng, không ai quan tâm, cô cho đó là chuyện bình thường, không bao giờ vì thế mà oán hận họ. Nhưng cô cũng từng khao khát sự ấm áp, cảm giác yên bình bên Lâm Khai, tình bạn với Tô Nhiêu, sự che chở của Diệp Đào Hoa. Tất cả những điều này đều đã lần lượt bị dập tắt.Cô đã được dạy rằng, càng “được” nhiều thì cái giá phải trả càng đắt, một người đàn ông từng trao đổi tình ái với cô vô cớ cho tiền, rốt cuộc là vì cái gì? Cô sực nhớ đến cái hôm Chu Nhiễm vứt tiền vào mặt gã, Đường Du không nói gì, cứ nhìn chằm chằm vào gã, trong lòng đau nhói. Cô không hiểu sao lúc này lại buồn đến thế, tựa như có gì đó đang vò xé trái tim khiến cổ họng cô nghẹn cứng, khóe mắt cay xè.
Tôn Văn Tấn không nhìn cô, Đường Du càng thấy chua xót. Một lát sau, cô mỉm cười, “Anh Tôn, cảm ơn, tôi không cần cái này, số tiền của chị Đào Hoa coi như tôi nợ anh, tôi sẽ cố trả anh sớm.” Dứt lời cô liền đứng dậy bỏ đi. Trả bằng cách nào? Tôn Văn Tấn không cho cô đến làm ở hộp đêm, công ty dịch thuật cũng có liên quan đến gã, cô làm gì để trả nợ đây? Con đường trước mặt đã bị chặn, mười mấy năm trời chưa từng có khi nào muốn khóc, sao lúc này trong lòng lại khó chịu đến thế. Cô tự nhủ không sao đâu, chẳng có gì cả, cô không sợ khổ, dù là phải làm gì đi chăng nữa, dù gian khổ nữa cũng còn hơn nhận tấm thẻ của Tôn Văn Tấn.
Vừa ra đến cửa, Tôn Văn Tấn liền chạy nhanh đến tóm chặt lấy tay cô. Đường Du không quay người lại, cô nhìn cánh tay của Tôn Văn Tấn, nghĩ đến cái hôm ở bệnh viện, gã lại đặt lên tay cô, nhẹ nhàng nói “Nghe anh”, không hiểu sao lúc này nước mắt cô bỗng trào ra, cô không thích khóc, đặc biệt là lúc này, trước mặt Tôn Văn Tấn. Cô nhìn bàn tay gã, cố nén tiếng nấc, “Anh Tôn, hôm đó anh nói, chuyện của chúng ta sẽ không có người thứ ba biết. Giờ anh đã quên lời hứa đó rồi sao?”
Nước mắt Đường Du rơi xuống tay Tôn Văn Tấn, cô không ngăn được nên đành để mặc nó tuôn rơi, lặng lẽ đợi phản ứng của gã. Tôn Văn Tấn ngập ngừng, nhìn những giọt nước mắt, gã thấy tay mình bỏng rát, vội rĐường Du mở cửa bỏ đi, chẳng hề ngoái đầu nhìn.
Tình yêu đến với tuổi ba mươi
Tôn Văn Tấn lại ôm cô vào lòng, bên tai cô vang lên giọng gã, “Tiểu Du, anh đã ba mươi tuổi rồi, tìm được một người để yêu thật không dễ.”
Đường Du đi rồi, Tôn Văn Tấn thẫn thờ một mình trong phòng, nghĩ đến những giọt nước mắt của cô, gã ngây người hồi lâu, đợi tâm trạng đã khá hơn mới lái xe ra về. Di tích văn hóa của thành phố B nhiều, quán ăn này
nằm trong một ngõ nhỏ có kết cấu gạch đen, trông rất cổ kính. Đường trong ngõ không một bóng người, khi lái xe đến cửa ngõ, gã bỗng dừng lại, gục người vào tay lái, ngồi rất lâu trong tư thế đó.
Gã lái xe lượn đi lượn lại trong thành phố, cuối cùng mới định quay về nhà.Vừa đến cổng khu nhà, gã bỗng vòng tay lái, quay xe lại.
Tôn Văn Tấn đương nhiên biết nơi trọ mới của Đường Du, một khu dân cư gần trường, Đường Du ở tầng một. Đến cổng khu dân cư, gã bỗng dừng xe lại, ngồi một mình trong xe rất lâu mà không biết nên làm gì. Gã đang tìm thuốc lá thì nghe thấy bài hát của Trịnh Nguyên vang lên từ một tiệm cắt tóc bên đường, “Đã yêu thì xin đừng giả bộ làm ngơ, trái tim em tổn thương vì anh… Khi em biết anh vì em dừng bước, nơi ngõ nhỏ vắng người, khoảnh khắc chỉ muốn nắm chặt tay anh, nghe anh thì thầm muôn lẽ tình yêu…”
Gã đặt bao thuốc lá xuống, cầm di dộng bấm số máy của Đường Du, tiếng trả lời tự động vang lên: “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện tắt máy.”
Không thể kìm nén được thêm, gã lái xe qua cổng, xuống xe, vẫn không liên lạc được. Gã tìm căn phòng cô thuê rồi bấm chuông, lát sau, cửa mở, một cô gái trẻ bước ra hỏi: “Xin lỗi, anh tìm ai?”
ăn phòng Đường Du thuê là nhà kiểu cũ, một dãy có mấy người thuê, Tôn Văn Tấn nói muốn tìm Đường Du.
Cô gái quan sát gã một lượt từ trên xuống dưới rồi mới nói: “Đường Du vừa dọn đồ về quê, nghe nói người nhà xảy ra chuyện.”
“Đi bằng tàu hỏa hay máy bay?”
“Chuyện này em không rõ.”
“Cảm ơn cô!”
Lúc này đã là hơn hai giờ chiều, Tôn Văn Tấn gọi điện thoại kiểm tra. Hãng hàng không Quốc Gia có chuyến bay về thành phố N, cất cánh lúc ba giờ bốn mươi phút chiều, gã vội lái xe về phía sân bay.
Xuống máy bay, Đường Du mở di động thấy báo có cuộc gọi nhỡ, cô nhìn số máy, số lạ. Bình thường rất ít người gọi điện cho cô. Công ty dịch thuật có việc gì cũng đều thông qua chị khóa trên. Nghĩ một lát, cô không gọi lại, tìm một nhà nghỉ để cất đồ đạc trước rồi mới đến bệnh viện.
Trong phòng bệnh của ông Đường Kỳ Chính chỉ có một chị hộ lý, ông Hoàng Lạc không có ở đó. Chị hộ lý này chính là người Đường Du mời đến trước đây, trông thấy Đường Du, chị vội vàng nói: “Ông Đường đã được cấp cứu, giờ đã thoát khỏi cơn nguy kịch, cô yên tâm”.
Đường Kỳ Chính bị trúng gió, não bộ vẫn tỉnh táo nhưng không nói năng được, cơ thể bất động. Vì tim có vấn đề nên không thể xuất viện ngay, Đường Du đành mời cho ông một hộ lý phục vụ hai mươi bốn tiếng, hằng ngày giúp giặt giũ, lau người, lật người, chăm sóc việc ăn uống, đại tiểu tiện, xoa bóp. Bệnh tim của Đường Kỳ Chính vốn không ổn định, hôm nay bỗng tái phát, chị hộ lý đành phải gọi điện báo cho Đường Du.
Thấy Đường Kỳ Chính không sao, Đường Du tạm ngồi xuống ghế. Vừa mới xuống máy bay, đi lại vất vả nên vô cùng mệt mỏi, cô ngồi chống tay vào đầu ngủ gật bên chiếc tủ thấp trong phòng.
Tôn Văn Tấn bắt taxi đến bệnh viện. Lúc gã đến, Đường Du đang ngủ trong phòng bệnh, mặt hơi cúi, da dẻ nhợt nhạt, đôi lông mày rậm trên mặt giống như hai cánh quạt nhỏ cụp xuống, dưới ánh hoàng hôn hắt thành hai cái bóng dài dài, môi cô mím chặt, tóc hơi rối, vài sợi vương trên rất mệt mỏi, tiều tụy. Gã ngắm cô rất lâu, cảm xúc lẫn lộn, trong phút chốc không diễn tả nổi cảm giác đang dâng trào trong lòng.
Không lâu sau, chị hộ lý mang cơm vào, thấy Tôn Văn Tấn dựa người bên bức tường phòng bệnh, mắt chăm chú nhìn Đường Du, chị hơi ngạc nhiên, toan gọi Đường Du dậy. Tôn Văn Tấn vội “suỵt” một tiếng, dùng tay ra hiệu bảo chị đừng gọi. Chị đành để đồ ăn sang một bên, rón rén dìu Đường Kỳ Chính ngồi thẳng dậy. Do đã nhiều năm làm công việc chăm sóc người bệnh, nên chị rất có kinh nghiệm. Thời kì đầu phát bệnh, Đường Kỳ Chính thậm chí không nuốt được, chị phải thường xuyên nấu canh trứng, sữa đậu nành, cháo, kiên nhẫn bón cho ông ta ăn.
Chị hộ lý vừa dìu ông dậy, Đường Du rất nhạy cảm, thấy hơi động liền tỉnh giấc, cô lim dim mắt, đưa tay dụi dụi, lấy di động ra nhìn, đã là bảy rưỡi tối. Thấy đồ ăn để trên mặt tủ, cô ngại ngùng nói, “Chị đến rồi ạ, em ngủ lâu thế, sao không gọi em một tiếng?”
“ Chị thấy em mệt mỏi quá, dù còn trẻ nhưng cũng phải chú ý sức khỏe chứ.” Chị hộ lý gặp Đường Du tổng cộng hai lần, lần nào cũng thấy cô mặt mày nhợt nhạt, mệt mỏi.
Đường Du lại thẹn thùng cười, vuốt mấy sợi tóc trên mặt vén ra sau tai, bất giác quay mặt lại, nụ cười bỗng tắt ngấm, Tôn Văn Tấn cũng ở đây.
Chị hộ lý nhìn Tôn Văn Tấn, cười nói với Đường Du: “Cô Đường, anh người yêu này đã đợi cô lâu lắm rồi.”
Đường Du cười gượng, song cũng chẳng hề đính chính lại sự nhầm lẫn của chị. Cô đứng lên dặn dò vài câu rồi nói với Tôn Văn Tấn : “Đi thôi.”
Tôn Văn Tấn không nói gì, theo cô ra ngoài, đến cổng bệnh viện gọi xe. Tài xế hỏi đi đâu, Đường Du ngoảnh đầu lại nhìn Tôn Văn Tấn, “Đi đâu, đến khách sạn hay biệt thự của anh?”
Tôn Văn Tấn hiểu ý Đường Du, gã nhìn vết quầng dưới mắt, nhớ lại hình ảnh cô ngủ say trên ghế ban nãy, gã xót xa, nói: “Đưa em về nhà nghỉ trước.” Trong đầu Tôn Văn Tấn đang nghĩ, còn những việc khác sẽ nói sau.
Đường Du khẽ cười, quay đầu lại nói với tài xế tên nhà nghỉ cô
Sau đó, cả hai đều không nói gì, Đường Du cứ nhìn chằm chằm vào mũi giày, Tôn Văn Tấn cũng trầm ngâm.
Xe vẫn chưa đến nhà nghỉ thì đã bị cảnh sát chặn lại ở ngã rẽ vào, nói phía trước xảy ra hỏa hoạn. Đường Du và Tôn Văn Tấn xuống xe, nhìn về phía xa, thấy một nhóm lính cứu hỏa đang vây quanh tòa nhà ở đoạn giữa đường, bốn chiếc xe cứu hỏa ở chỗ đó. Khói ngùn ngụt tỏa ra từ các ô cửa sổ ở tầng hai và tầng ba, lính cứu hỏa đang dùng vòi phụt nước áp suất cao dập lửa, đó chính là nhà nghỉ nơi Đường Du đặt phòng. Biển hiệu bị khói ám đen sì, một nửa vẫn đang treo lủng lẳng trên cửa.
Đường Du hỏi một cảnh sát: “Phía trước làm sao vậy?”
“ Xin lỗi cô, nhà nghỉ phía trước xảy ra hỏa hoạn, chúng tôi tạm thời phong tỏa đoạn đường này.”
Tôn Văn Tấn bất ngờ ôm Đường Du vào lòng, nói: “Không ở đó được nữa rồi, đến chỗ anh nhé.”
Cô không hất gã ra mà ngoan ngoãn đi theo, đến ngã rẽ, họ lên xe taxi, Tôn Văn Tấn nói với tài xế địa chỉ biệt thự của gã.
Tài xế đưa họ lên căn biệt thự trên núi, bên trong sáng đèn, gã nghĩ đó là chị giúp theo giờ đang quét dọn nên không mấy để ý, toan lấy chìa khóa ra thì cửa bỗng được mở từ bên trong, một cô gái mặc đồ ngủ đứng trước cửa. Tôn Văn Tấn ngạc nhiên, nhìn Ôn Lỗi, “Sao em lại ở đây?”
Ôn Lỗi cũng ngạc nhiên, nhìn Tôn Văn Tấn, rồi lại nhìn cô gái bên cạnh gã, cô cay đắng cười, nói: “Hôm nay cuối tuần, nghĩ là anh sẽ về nên em đến. Vừa rồi nghe thấy tiếng xe nên vội dậy mở cửa.. Cô gái này là?”
Trước đây, mỗi khi cuối tuần Ôn Lỗi đều đến biệt thự của Tôn Văn Tấn, đôi khi dù gã không ở đây, cô vẫn đến, Tôn Văn Tấn đã quên mất điều đó.
Gã vừa có chút gượng gạo, lại vừa lo lắng, ngoái nhìn Đường Du, không ngờ cô chẳng hề có phản ứng gì.
Ôn Lỗi nhìn vẻ mặt lo lắng của Tôn Văn Tấn, chua xót nói: “Hay là bây giờ em về?
“Muộn thế này rồi, em về thế nào?” Gã quay sang Đường Du nói, “Vào nhà trước đi.”
Vào trong biệt thự, Tôn Văn Tấn vừa sắp xếp phòng cho Đườ
QUAY LẠIKhông khí có phần ngột ngạt, Tôn Văn Tấn lưỡng lự một lát, toan tiến lại, không đợi gã ngồi xuống, Đường Du cất tiếng trước, “Bố tôi mắc bệnh tim, công ty bị phá sản, biệt thự cũng bị mẹ kế bán đi, giờ ông lại bị trúng gió, đang nằm trong bệnh viện. Tôi vay tiền của chị Đào Hoa, nợ thì phải trả, tôi cần có việc làm, dịch thuật hoặc làm ở hộp đêm, anh Tôn, mong anh nương tay.”
Tôn Văn Tấn ngẩn người, không ngờ Đường Du lại nói như vậy, gã ngồi xuống, châm một điếu thuốc. Đường Du đã hiểu lầm, trong lòng gã vốn đã rối bời, gã biết cái đêm tình ái ấy luôn canh cánh trong cô. Lần này gã cũng không biết nên nói gì trước cô gái vừa nhạy cảm vừa hay tự ái này.
Một lát sau, gã mới cất tiếng: “Số tiền của Diệp Đào Hoa, tôi đã giúp em trả, sau này em đừng đến nơi đó nữa.”
Đường Du nhìn chằm chằm vào ly nước,.
Đợi một lát, Tôn Văn Tấn rút từ trong túi ra một chiếc thẻ tín dụng rồi đẩy nó về phía Đường Du, nói: “Bệnh tình của bố em, tôi biết, tấm thẻ này, mật mã chính là ngày sinh nhật của em.”
Đường Du bỗng ngẩng đầu nhìn Tôn Văn Tấn, ánh mắt cô quá sắc nhọn, Tôn Văn Tấn không dám nhìn vào đó. Trong đời Đường Du, mẹ đã bỏ rơi cô, bố cũng chẳng đoái hoài gì, trên bước đường trưởng thành, chưa từng có người nào khiến cô ấm lòng, không ai quan tâm, cô cho đó là chuyện bình thường, không bao giờ vì thế mà oán hận họ. Nhưng cô cũng từng khao khát sự ấm áp, cảm giác yên bình bên Lâm Khai, tình bạn với Tô Nhiêu, sự che chở của Diệp Đào Hoa. Tất cả những điều này đều đã lần lượt bị dập tắt.Cô đã được dạy rằng, càng “được” nhiều thì cái giá phải trả càng đắt, một người đàn ông từng trao đổi tình ái với cô vô cớ cho tiền, rốt cuộc là vì cái gì? Cô sực nhớ đến cái hôm Chu Nhiễm vứt tiền vào mặt gã, Đường Du không nói gì, cứ nhìn chằm chằm vào gã, trong lòng đau nhói. Cô không hiểu sao lúc này lại buồn đến thế, tựa như có gì đó đang vò xé trái tim khiến cổ họng cô nghẹn cứng, khóe mắt cay xè.
Tôn Văn Tấn không nhìn cô, Đường Du càng thấy chua xót. Một lát sau, cô mỉm cười, “Anh Tôn, cảm ơn, tôi không cần cái này, số tiền của chị Đào Hoa coi như tôi nợ anh, tôi sẽ cố trả anh sớm.” Dứt lời cô liền đứng dậy bỏ đi. Trả bằng cách nào? Tôn Văn Tấn không cho cô đến làm ở hộp đêm, công ty dịch thuật cũng có liên quan đến gã, cô làm gì để trả nợ đây? Con đường trước mặt đã bị chặn, mười mấy năm trời chưa từng có khi nào muốn khóc, sao lúc này trong lòng lại khó chịu đến thế. Cô tự nhủ không sao đâu, chẳng có gì cả, cô không sợ khổ, dù là phải làm gì đi chăng nữa, dù gian khổ nữa cũng còn hơn nhận tấm thẻ của Tôn Văn Tấn.
Vừa ra đến cửa, Tôn Văn Tấn liền chạy nhanh đến tóm chặt lấy tay cô. Đường Du không quay người lại, cô nhìn cánh tay của Tôn Văn Tấn, nghĩ đến cái hôm ở bệnh viện, gã lại đặt lên tay cô, nhẹ nhàng nói “Nghe anh”, không hiểu sao lúc này nước mắt cô bỗng trào ra, cô không thích khóc, đặc biệt là lúc này, trước mặt Tôn Văn Tấn. Cô nhìn bàn tay gã, cố nén tiếng nấc, “Anh Tôn, hôm đó anh nói, chuyện của chúng ta sẽ không có người thứ ba biết. Giờ anh đã quên lời hứa đó rồi sao?”
Nước mắt Đường Du rơi xuống tay Tôn Văn Tấn, cô không ngăn được nên đành để mặc nó tuôn rơi, lặng lẽ đợi phản ứng của gã. Tôn Văn Tấn ngập ngừng, nhìn những giọt nước mắt, gã thấy tay mình bỏng rát, vội rĐường Du mở cửa bỏ đi, chẳng hề ngoái đầu nhìn.
Tình yêu đến với tuổi ba mươi
Tôn Văn Tấn lại ôm cô vào lòng, bên tai cô vang lên giọng gã, “Tiểu Du, anh đã ba mươi tuổi rồi, tìm được một người để yêu thật không dễ.”
Đường Du đi rồi, Tôn Văn Tấn thẫn thờ một mình trong phòng, nghĩ đến những giọt nước mắt của cô, gã ngây người hồi lâu, đợi tâm trạng đã khá hơn mới lái xe ra về. Di tích văn hóa của thành phố B nhiều, quán ăn này
nằm trong một ngõ nhỏ có kết cấu gạch đen, trông rất cổ kính. Đường trong ngõ không một bóng người, khi lái xe đến cửa ngõ, gã bỗng dừng lại, gục người vào tay lái, ngồi rất lâu trong tư thế đó.
Gã lái xe lượn đi lượn lại trong thành phố, cuối cùng mới định quay về nhà.Vừa đến cổng khu nhà, gã bỗng vòng tay lái, quay xe lại.
Tôn Văn Tấn đương nhiên biết nơi trọ mới của Đường Du, một khu dân cư gần trường, Đường Du ở tầng một. Đến cổng khu dân cư, gã bỗng dừng xe lại, ngồi một mình trong xe rất lâu mà không biết nên làm gì. Gã đang tìm thuốc lá thì nghe thấy bài hát của Trịnh Nguyên vang lên từ một tiệm cắt tóc bên đường, “Đã yêu thì xin đừng giả bộ làm ngơ, trái tim em tổn thương vì anh… Khi em biết anh vì em dừng bước, nơi ngõ nhỏ vắng người, khoảnh khắc chỉ muốn nắm chặt tay anh, nghe anh thì thầm muôn lẽ tình yêu…”
Gã đặt bao thuốc lá xuống, cầm di dộng bấm số máy của Đường Du, tiếng trả lời tự động vang lên: “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện tắt máy.”
Không thể kìm nén được thêm, gã lái xe qua cổng, xuống xe, vẫn không liên lạc được. Gã tìm căn phòng cô thuê rồi bấm chuông, lát sau, cửa mở, một cô gái trẻ bước ra hỏi: “Xin lỗi, anh tìm ai?”
ăn phòng Đường Du thuê là nhà kiểu cũ, một dãy có mấy người thuê, Tôn Văn Tấn nói muốn tìm Đường Du.
Cô gái quan sát gã một lượt từ trên xuống dưới rồi mới nói: “Đường Du vừa dọn đồ về quê, nghe nói người nhà xảy ra chuyện.”
“Đi bằng tàu hỏa hay máy bay?”
“Chuyện này em không rõ.”
“Cảm ơn cô!”
Lúc này đã là hơn hai giờ chiều, Tôn Văn Tấn gọi điện thoại kiểm tra. Hãng hàng không Quốc Gia có chuyến bay về thành phố N, cất cánh lúc ba giờ bốn mươi phút chiều, gã vội lái xe về phía sân bay.
Xuống máy bay, Đường Du mở di động thấy báo có cuộc gọi nhỡ, cô nhìn số máy, số lạ. Bình thường rất ít người gọi điện cho cô. Công ty dịch thuật có việc gì cũng đều thông qua chị khóa trên. Nghĩ một lát, cô không gọi lại, tìm một nhà nghỉ để cất đồ đạc trước rồi mới đến bệnh viện.
Trong phòng bệnh của ông Đường Kỳ Chính chỉ có một chị hộ lý, ông Hoàng Lạc không có ở đó. Chị hộ lý này chính là người Đường Du mời đến trước đây, trông thấy Đường Du, chị vội vàng nói: “Ông Đường đã được cấp cứu, giờ đã thoát khỏi cơn nguy kịch, cô yên tâm”.
Đường Kỳ Chính bị trúng gió, não bộ vẫn tỉnh táo nhưng không nói năng được, cơ thể bất động. Vì tim có vấn đề nên không thể xuất viện ngay, Đường Du đành mời cho ông một hộ lý phục vụ hai mươi bốn tiếng, hằng ngày giúp giặt giũ, lau người, lật người, chăm sóc việc ăn uống, đại tiểu tiện, xoa bóp. Bệnh tim của Đường Kỳ Chính vốn không ổn định, hôm nay bỗng tái phát, chị hộ lý đành phải gọi điện báo cho Đường Du.
Thấy Đường Kỳ Chính không sao, Đường Du tạm ngồi xuống ghế. Vừa mới xuống máy bay, đi lại vất vả nên vô cùng mệt mỏi, cô ngồi chống tay vào đầu ngủ gật bên chiếc tủ thấp trong phòng.
Tôn Văn Tấn bắt taxi đến bệnh viện. Lúc gã đến, Đường Du đang ngủ trong phòng bệnh, mặt hơi cúi, da dẻ nhợt nhạt, đôi lông mày rậm trên mặt giống như hai cánh quạt nhỏ cụp xuống, dưới ánh hoàng hôn hắt thành hai cái bóng dài dài, môi cô mím chặt, tóc hơi rối, vài sợi vương trên rất mệt mỏi, tiều tụy. Gã ngắm cô rất lâu, cảm xúc lẫn lộn, trong phút chốc không diễn tả nổi cảm giác đang dâng trào trong lòng.
Không lâu sau, chị hộ lý mang cơm vào, thấy Tôn Văn Tấn dựa người bên bức tường phòng bệnh, mắt chăm chú nhìn Đường Du, chị hơi ngạc nhiên, toan gọi Đường Du dậy. Tôn Văn Tấn vội “suỵt” một tiếng, dùng tay ra hiệu bảo chị đừng gọi. Chị đành để đồ ăn sang một bên, rón rén dìu Đường Kỳ Chính ngồi thẳng dậy. Do đã nhiều năm làm công việc chăm sóc người bệnh, nên chị rất có kinh nghiệm. Thời kì đầu phát bệnh, Đường Kỳ Chính thậm chí không nuốt được, chị phải thường xuyên nấu canh trứng, sữa đậu nành, cháo, kiên nhẫn bón cho ông ta ăn.
Chị hộ lý vừa dìu ông dậy, Đường Du rất nhạy cảm, thấy hơi động liền tỉnh giấc, cô lim dim mắt, đưa tay dụi dụi, lấy di động ra nhìn, đã là bảy rưỡi tối. Thấy đồ ăn để trên mặt tủ, cô ngại ngùng nói, “Chị đến rồi ạ, em ngủ lâu thế, sao không gọi em một tiếng?”
“ Chị thấy em mệt mỏi quá, dù còn trẻ nhưng cũng phải chú ý sức khỏe chứ.” Chị hộ lý gặp Đường Du tổng cộng hai lần, lần nào cũng thấy cô mặt mày nhợt nhạt, mệt mỏi.
Đường Du lại thẹn thùng cười, vuốt mấy sợi tóc trên mặt vén ra sau tai, bất giác quay mặt lại, nụ cười bỗng tắt ngấm, Tôn Văn Tấn cũng ở đây.
Chị hộ lý nhìn Tôn Văn Tấn, cười nói với Đường Du: “Cô Đường, anh người yêu này đã đợi cô lâu lắm rồi.”
Đường Du cười gượng, song cũng chẳng hề đính chính lại sự nhầm lẫn của chị. Cô đứng lên dặn dò vài câu rồi nói với Tôn Văn Tấn : “Đi thôi.”
Tôn Văn Tấn không nói gì, theo cô ra ngoài, đến cổng bệnh viện gọi xe. Tài xế hỏi đi đâu, Đường Du ngoảnh đầu lại nhìn Tôn Văn Tấn, “Đi đâu, đến khách sạn hay biệt thự của anh?”
Tôn Văn Tấn hiểu ý Đường Du, gã nhìn vết quầng dưới mắt, nhớ lại hình ảnh cô ngủ say trên ghế ban nãy, gã xót xa, nói: “Đưa em về nhà nghỉ trước.” Trong đầu Tôn Văn Tấn đang nghĩ, còn những việc khác sẽ nói sau.
Đường Du khẽ cười, quay đầu lại nói với tài xế tên nhà nghỉ cô
Sau đó, cả hai đều không nói gì, Đường Du cứ nhìn chằm chằm vào mũi giày, Tôn Văn Tấn cũng trầm ngâm.
Xe vẫn chưa đến nhà nghỉ thì đã bị cảnh sát chặn lại ở ngã rẽ vào, nói phía trước xảy ra hỏa hoạn. Đường Du và Tôn Văn Tấn xuống xe, nhìn về phía xa, thấy một nhóm lính cứu hỏa đang vây quanh tòa nhà ở đoạn giữa đường, bốn chiếc xe cứu hỏa ở chỗ đó. Khói ngùn ngụt tỏa ra từ các ô cửa sổ ở tầng hai và tầng ba, lính cứu hỏa đang dùng vòi phụt nước áp suất cao dập lửa, đó chính là nhà nghỉ nơi Đường Du đặt phòng. Biển hiệu bị khói ám đen sì, một nửa vẫn đang treo lủng lẳng trên cửa.
Đường Du hỏi một cảnh sát: “Phía trước làm sao vậy?”
“ Xin lỗi cô, nhà nghỉ phía trước xảy ra hỏa hoạn, chúng tôi tạm thời phong tỏa đoạn đường này.”
Tôn Văn Tấn bất ngờ ôm Đường Du vào lòng, nói: “Không ở đó được nữa rồi, đến chỗ anh nhé.”
Cô không hất gã ra mà ngoan ngoãn đi theo, đến ngã rẽ, họ lên xe taxi, Tôn Văn Tấn nói với tài xế địa chỉ biệt thự của gã.
Tài xế đưa họ lên căn biệt thự trên núi, bên trong sáng đèn, gã nghĩ đó là chị giúp theo giờ đang quét dọn nên không mấy để ý, toan lấy chìa khóa ra thì cửa bỗng được mở từ bên trong, một cô gái mặc đồ ngủ đứng trước cửa. Tôn Văn Tấn ngạc nhiên, nhìn Ôn Lỗi, “Sao em lại ở đây?”
Ôn Lỗi cũng ngạc nhiên, nhìn Tôn Văn Tấn, rồi lại nhìn cô gái bên cạnh gã, cô cay đắng cười, nói: “Hôm nay cuối tuần, nghĩ là anh sẽ về nên em đến. Vừa rồi nghe thấy tiếng xe nên vội dậy mở cửa.. Cô gái này là?”
Trước đây, mỗi khi cuối tuần Ôn Lỗi đều đến biệt thự của Tôn Văn Tấn, đôi khi dù gã không ở đây, cô vẫn đến, Tôn Văn Tấn đã quên mất điều đó.
Gã vừa có chút gượng gạo, lại vừa lo lắng, ngoái nhìn Đường Du, không ngờ cô chẳng hề có phản ứng gì.
Ôn Lỗi nhìn vẻ mặt lo lắng của Tôn Văn Tấn, chua xót nói: “Hay là bây giờ em về?
“Muộn thế này rồi, em về thế nào?” Gã quay sang Đường Du nói, “Vào nhà trước đi.”
Vào trong biệt thự, Tôn Văn Tấn vừa sắp xếp phòng cho Đườ
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu