Truyện nhiều tập - Tình Yêu Đau Đớn Thế - phần 2
|
Lượt xem :
Total Visits: 44197536
|
ng Du xong thì không ngờ Ôn Lỗi lại khăng khăng đòi về, cô đã thay xong quần áo, đang đứng ở phòng khách, tay xách chiếc vali nhỏ. Tôn Văn Tấn nói: “Muộn thế này rồi, em có thể đi đâu?”
Ôn Lỗi cười, “Em có bạn ở trường đại học, có thể đến đó, không sao đâu. Thế nhé, em đi đây.”
Đường Du lạnh lùng quan sát, Tôn Văn Tấn vô cùng gượng gạo. Trong tình huống này, chẳng cần nói thì Đường Du cũng đoán ra quan hệ giữa họ. Gã lúng túng, không dễ giữ Ôn Lỗi lại, đành nói: “Vậy để anh đưa em về, khuya rồi, trên núi cũng chẳng còn xe.”
Tôn Văn Tấn lái xe trong gara ra, Ôn Lỗi xách vali lên, ngồi phía sau. Lúc này, gã lại lo lắng nhìn lên ô cửa sổ căn phòng trên tầng hai, hành động nhỏ này của gã khiến trái tim Ôn Lỗi tê buốt.
Họ ra khỏi biệt thự, lúc này đã là nửa đêm, hai bên đường núi không có đèn, đèn pha ô tô rọi vào hàng cây ngô đồng cao lớn xa xa đang tiến lại gần, rồi thoắt cái đã lùi về phía sau. Cả hai không nói gì. Xe xuống núi, vừa vào đến đường lớn, Ôn Lỗi bỗng lên tiếng: “Văn Tấn, dừng xe ở đây.”
“Để anh đưa em đến chỗ bạn, muộn quá rồi…”
Tôn Văn Tấn chưa nói hết câu, Ôn Lỗi đã ngắt lời: “Giờ cũng chưa phải là quá muộn, có thể bắt xe ở đây, anh cho em xuống, không cần tiễn nữa đâu.”
Sự kiên quyết của Ôn Lỗi hơi khác thường, Tôn Văn Tấn ngạc nhiên ngoái lại nhìn. Ôn Lỗi miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, “Văn Tấn, em chẳng thể nào hiểu nổi anh, với phụ nữ, anh luôn tâm lý, tinh tế, chăm sóc chu đáo. Chỉ vì một chiếc lắc tay mà anh khiến người ta tức giận, rồi nửa đêm canh ba lại dậy lái xe mười tiếng đồng hồ đưa người ta về thành phố B. Nhưng, nếu lặp lại một lần nữa, anh vẫn sẽ làm như vậy, anh làm vậy khiến người khác vô cùng khó chịu đựng, anh biết không? Vì thế, em sẽ không để anh phải tiễn nữa, vậy nhé, tạm biệt.” Dứt lời, Ôn Lỗi mở cửa xe bước ra.
Khi Tôn Văn Tấn biệt thự, bên trong đã tắt đèn. Gã đứng chần chừ một lát trước phòng của Đường Du, cuối cùng vẫn quay về phòng mình. Gã cởi chiếc áo ngoài, vắt lên tay, mở cửa phòng, chưa kịp bật đèn thì bỗng một cơ thể ấm mềm bỗng sà vào lòng, mùi sữa tắm thơm phức. Cánh tay Đường Du như rắn vòng lên vai, ôm chặt cổ gã, sau đó bắt đầu hôn. Tôn Văn Tấn nhất thời không kịp phản ứng. Đường Du hoàn toàn không thành thạo, cô hôn Tôn Văn Tấn, cắn cắn môi khiến gã thấy hơi đau. Sự hưng phấn của Tôn Văn Tấn dần dâng trào. Gã dang tay ôm eo cô, quay người để cô dựa vào tường, hôn qua rồi hôn lại, nụ hôn bắt đầu mãnh liệt. Cảm xúc không do Đường Du làm chủ nữa.
Tôn Văn Tấn hôn cuồng nhiệt, cơ thể Đường Du mềm nhũn, Tôn Văn Tấn ôm cô, bắt đầu sờ soạng đến lưng. Đúng lúc này, thắt lưng của chiếc áo choàng tắm được Đường Du thắt hờ tuột ra, cả cơ thể áp chặt vào gã, bên trong cô không mặc gì. Lúc này, Tôn Văn Tấn đã phản ứng lại, gã hổn hển đẩy ra, đờ đẫn nhìn, nhưng Đường Du không quan tâm, vẫn quấn lại.
Tôn Văn Tấn hơi lúng túng vùng vẫy, lùi lại mấy bước, quay mặt đi, “Em muốn làm gì, mặc quần áo vào đi.”
Đường Du cười châm biếm: “Sao, anh năm lần bảy lượt, nghĩ đủ mọi trò, chẳng lẽ anh không muốn?”
Tôn Văn Tấn không đáp, tiến về phía cánh cửa, cúi người nhặt chiếc áo khoác ngoài, đi ra. Ngay sau đó Đường Du nghe thấy tiếng cánh cửa chính đóng sầm lại, Tôn Văn Tấn mạnh tay đến nỗi khiến cả tòa nhà như rung chuyển, tiếp đến là tiếng động cơ ô tô. Tôn Văn Tấn đi rồi, Đường Du mới cảm thấy lạnh, cô ngồi xuống nhặt chiếc áo choàng tắm mặc lên người. Cả đêm gã không về.
Ngày hôm sau, ánh bình minh rọi qua ô cửa sổ, Đường Du nhíu mày tỉnh dậy. Thì ra cô không kéo rèm, tay sờ soạng tìm chiếc di động để xem thời gian mới phát hiện màn hình đen sì, cô ấn thêm mấy nút, biết là đã hết pin. Sạc pin để ở nhà nghỉ, có lẽ đã bị ngọn lửa thiêu cháy rồi. Cảm thấy may vì mỗi khi đi đâu cô đều đem theo rất ít đồ, chứng minh thư và thẻ tín dụng đều mang theo người. Nghĩ đến đây, cô rời khỏi giường, ra phòng khách nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, đã bảy giờ sáng. Cô thay quần áo, đánh răng rửa mặt rồi rời khỏi tòa biệt thự. Đi được một đoạn thì nghe thấy tiếng còi xe sau lưng, Đường Du đi gọn vào mép nhường đường cho xe. Không ngờ chiếc xe đó lại đỗ ngay trước mặt, cửa kính xe hạ xuống: “Em ơi, có cần anh đưa đi không?”
“Không cần, cảm ơn.
“Lên đi, không thì em phải đi một quãng xa mới bắt được xe,”
Đoạn đường này cô đã từng đi nên biết từ đây xuống núi còn rất xa. Cô nhìn người thanh niên, nghĩ một lát rồi nói: “Vậy cảm ơn anh.”
Anh ta rất nhiệt tình, đưa thẳng cô đến bệnh viện.
Xuống xe, Đường Du nói lời cảm ơn, anh ta không nói gì, xe không đi ngay mà như thể anh chàng này còn muốn nói gì thêm với Đường Du. Lúc này, một người phụ nữ mặt mày hốt hoảng, vội chạy đến trước mặt cô, nói : “Cô Đường…”
Đuờng Du liền đi theo chị ta.
Đường Kỳ Chính đã qua đời ngày hôm qua. Chị hộ lý không gọi điện được cho Đường Du nên đành đứng đợi ở cổng viện.
Sau khi bác sĩ viết giấy chứng nhận tử vong. Thi thể Đường Kỳ Chính đã được hỏa táng ngay trong ngày. Tro cốt của mẹ cô được đặt tại một nghĩa địa công cộng ở ngoại ô thành phố N. Tro cốt của Đường Kỳ Chính cũng sẽ được mang về đó.
Vì Hoàng Lạc chứng minh Đường Du và Đường Kỳ Chính đã cắt đứt quan hệ phụ tử hơn nửa năm nay nên các chủ nợ biết tin cũng không thể đổ trách nhiệm lên đầu cô. Sau khi xong việc, ngay tối hôm đó Đường Du mua vé tàu quay về trường.
Tôn Văn Tấn uống rượu cả đêm trong quán bar, lâu lắm rồi gã mới lại uống như thế. Ông chủ quán bar quen biết gã đã lâu, thấy bộ dạng gã như vậy cũng muốn đưa về, gã xua tay, vừa đi đến nhà vệ sinh đã nôn ọe. Tôn Văn Tấn vốn ưa sạch sẽ, chưa bao giờ ở trong bộ dạng lếch thếch thế này, gã dùng nước lạnh rửa mặt, sững người khi nhìn mình ở trong gương, áp sát gương mới phát hiện ra đúng là có tóc bạc, gã bần thần một lúc lâu. Lúc này, gã nghe thấy loáng thoáng tiếng nhạc vọng ra từ đại sảnh, là bài Hai người nhìn nhau của Tân Hiểu Kỳ, “Nhặt nụ hoa vừa hé, nghĩ nhân thế đổi thay, thắng thua đâu nghĩ lý gì, ngày tháng dần trôi, giàu sang đâu mãi mãi.Hồng nhan rồi sẽ tàn phai, lông mày rồi điểm bạc, nhìn nhân thế phô trương, ai không từng nếm qua bi lạc. Biển, trời đi không hết, ân oán khó tính toan, quên quá khứ lẫn hiện tại. Sóng cuồn cuộn, người mênh mang, cánh chim xuân bay khuất, cổ phong lưu lạc xoay vần, gió vi vu, người mênh mang, dẫu khó khăn ta vẫn vui, yêu hận bay theo gió…”
Tôn Văn Tấn thẫn thờ theo tiếng nhạc, bài này gã biết, trước đây, gã và người yêu cũ là Tôn Đại Ảnh đã từng nghe khi xem Ỷ Thiên Đồ Long Kí. Đó là bài hát mà Tiểu Châu đã hát cho Trương Vô Kỵ nghe trước khi đi Ba Tư, lúc ấy Tôn Văn Tấn không có cảm giác gì, nhưng Tôn Đại Ảnh thì khóc khi xem đoạn đó. Gã chế giễu bạn gái, nói đúng là đàn bà được tạo nên từ nước nên bị cô đấm hai cái. Giờ đây, khi nghe lại, nhớ đến giọng nói và vẻ mặt Tôn Đại Ảnh năm ấy, trái tim gã quặn lại như thể có hàng ngàn vòng xoáy đang luân chuyển. Giọng ca của Tân Hiểu Kỳ hờ hững, tự nhiên, mênh mang. Nghe hát, cảm nhận sự sầu muộn trong từng câu, từng chữ, xúc cảm trong trái tim Tôn Văn Tấn bỗng mãnh liệt dâng trào.
Khi về đến tòa biệt thự thì Đường Du đã rời khỏi đó từ lâu, gã đi tắm, khi bước ra liền nhìn thấy chiếc áo choàng tối qua Đường Du mặc được đặt trên giường. Gã ngồi lên giường, kéo chiếc áo choàng lại, trong đầu vẫn đang nghĩ chuyện tối qua. Gã đã uống rượu cả đêm, giờ tắm xong, đầu óc vẫn mơ màng, nằng nặng, gã cứ ngồi như vậy cho đến khi ngủ lúc nào cũng chẳng hay.
Tiếng chuông điện thoại làm Tôn Văn Tấn thức giấc, một số lạ, người đầu dây bên kia nói: “Xin hỏi, có phải cô Đường không ạ?”
“ Không.” Tôn Văn Tấn xoa xoa trán, mắt lim dim vì buồn ngủ.
“Là thế này, hôm qua nhà nghỉ của chúng tôi xảy ra hỏa hoạn, cô Đường là khách trọ ở đây, đồ của cô ấy đều bị cháy, sau khi dọn dẹp, chúng tôi tìm thấy một chiếc túi trong phòng cô ấy thuê, đã gọi điện thoại cho cô ấy nhưng không liên lạc được. Ngoài số di động của cô Đường ra, chỗ cảnh sát còn có số liên lạc này, không biết anh có thể giúp chúng tôi liên lạc với cô Đường được không.”
Người kia vẫn chưa nói xong, Tôn Văn Tấn sực nhớ ra, tối qua khi dẫn Đường Du rời khỏi đó, đúng là gã có để lại số điện thoại của mình ở chỗ cảnh sát, do đó gã nói: “Được, tôi sẽ liên lạc ngay với cô ấy.”
Tôn Văn Tấn bấm số máy của Đường Du, nhưng không sao liên lạc được, gã đành gọi điện thoại đến nhà nghỉ nói sẽ tự mình đến đó lấy đồ.
Đám cháy thiêu sạch mọi đồ gỗ trong căn phòng Đường Du thuê, không ngờ vẫn tìm ra được chiếc ba lô trong đống hoang tàn, ngoài vết tích của gạch, đất vẫn chưa được làm sạch trên bề mặt ra, những thứ bên trong vẫn còn nguyên. Người chủ nhà nghỉ nói: “Chiếc ba lô này bị vùi dưới một tấm kính, nên không bị cháy.” Trong ba lô không có đồ đạc gì khác ngoài mấy thứ đồ dùng hàng ngày. Tôn Văn Tấn vẫn không liên lạc được với Đường Du, anh mang theo ba lô của cô đến bệnh viện tìm. Không ngờ, bệnh viện cho biết Đường Kỳ Chính đã tử vong do suy tim, di thể đã được người nhà đưa đi xử lý.
Tôn Văn Tấn quay về biệt thự đợi, đến tối vẫn không gọi điện thoại được cho Đường Du, khó khăn lắm mới tra ra số di động của Hoàng Lạc, ông ta nói Đường Du đã mua vé tàu quay về trường.
Thứ hai, Đường Du đi học cả buổi sáng. Đi tàu cả một đêm rồi lại đến trường ngay, cô rất mệt nên đã ngủ trong giờ học. Lúc tỉnh dậy thì đã là tiết thứ tư, trong giảng đường chẳng còn ai nữa. Cô ngơ ngác nhìn giảng đường vắng tanh, rồi thẫn thờ, sực nhớ tới tối hôm trước, khi Tôn Văn Tấn rời khỏi tòa biệt thự, cảm giác của cô cũng thế này. Nghĩ đến đây, trong lòng có chút chua xót khiến ngực cô nóng ran, cảm giác này thật khó chịu. Cô nghĩ, cô và gã đã không chỉ là quan hệ tình một đêm nữa, giữa họ còn có điều gì đó rất khác rồi. Người ta thường có sự lo lắng mang tính bản năng đối với những điều mình chưa rõ, cô sợ cảm giác này, cô không muốn “được” gì mà chỉ sợ “mất” chính bản thân mình. Cô đứng lên, thu dọn sách vở rồi đi đến cửa hàng ngay cạnh căng tin trường mua chiếc sạc pin điện thoại. Đang nghĩ nên mua sạc vạn năng hay sạc chuyên dụng thì nghe tiếng bà chủ nói: “Mình xem, chiếc Volvo kia cũng đi được vào tận khu giảng dạy.”
Ông chủ thờ ơ nói: “Chắc là của vị quan chức nào đấy.”
“Không đâu, quan chức thường thích đi xe Audi. Chiếc Volvo này chắc là của người thành đạt nào đó, giàu có nhưng lại không thích phô trương.” Bà chủ nói.
Cuối cùng, Đường Du vẫn quyết định mua chiếc sạc vạn năng, giá mười tệ. Trả tiền xong bước ra, cô bỗng thấy xe của Tôn Văn Tấn đang đỗ trước khu giảng đường, hình như gã ngồi ở bên trong.
Lưỡng lự một lát, cô đi về chiếc xe. Cánh cửa xe bên chỗ người lái hạ kính xuống, Đường Du cúi đầu nhìn gã.
Tôn Văn Tấn chỉ chiếc ba lô trên ghế cạnh tay lái, nói: “Người chủ nhà nghỉ tìm thấy chiếc ba lô này, nhờ anh chuyển cho
“Cảm ơn.” Đưòng Du quay người đi sang mở cánh cửa bên kia, cúi đầu vào trong lấy chiếc ba lô ra, toan lùi lại thì Tôn Văn Tấn nói: “Lên xe đi, anh có chuyện muốn nói với em.” Cô dừng tay lại, ngẩng đầu nhìn, thấy mắt Tôn Văn Tấn đỏ au nên đồng ý ngồi vào xe.
Chiếc xe lướt
QUAY LẠIÔn Lỗi cười, “Em có bạn ở trường đại học, có thể đến đó, không sao đâu. Thế nhé, em đi đây.”
Đường Du lạnh lùng quan sát, Tôn Văn Tấn vô cùng gượng gạo. Trong tình huống này, chẳng cần nói thì Đường Du cũng đoán ra quan hệ giữa họ. Gã lúng túng, không dễ giữ Ôn Lỗi lại, đành nói: “Vậy để anh đưa em về, khuya rồi, trên núi cũng chẳng còn xe.”
Tôn Văn Tấn lái xe trong gara ra, Ôn Lỗi xách vali lên, ngồi phía sau. Lúc này, gã lại lo lắng nhìn lên ô cửa sổ căn phòng trên tầng hai, hành động nhỏ này của gã khiến trái tim Ôn Lỗi tê buốt.
Họ ra khỏi biệt thự, lúc này đã là nửa đêm, hai bên đường núi không có đèn, đèn pha ô tô rọi vào hàng cây ngô đồng cao lớn xa xa đang tiến lại gần, rồi thoắt cái đã lùi về phía sau. Cả hai không nói gì. Xe xuống núi, vừa vào đến đường lớn, Ôn Lỗi bỗng lên tiếng: “Văn Tấn, dừng xe ở đây.”
“Để anh đưa em đến chỗ bạn, muộn quá rồi…”
Tôn Văn Tấn chưa nói hết câu, Ôn Lỗi đã ngắt lời: “Giờ cũng chưa phải là quá muộn, có thể bắt xe ở đây, anh cho em xuống, không cần tiễn nữa đâu.”
Sự kiên quyết của Ôn Lỗi hơi khác thường, Tôn Văn Tấn ngạc nhiên ngoái lại nhìn. Ôn Lỗi miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, “Văn Tấn, em chẳng thể nào hiểu nổi anh, với phụ nữ, anh luôn tâm lý, tinh tế, chăm sóc chu đáo. Chỉ vì một chiếc lắc tay mà anh khiến người ta tức giận, rồi nửa đêm canh ba lại dậy lái xe mười tiếng đồng hồ đưa người ta về thành phố B. Nhưng, nếu lặp lại một lần nữa, anh vẫn sẽ làm như vậy, anh làm vậy khiến người khác vô cùng khó chịu đựng, anh biết không? Vì thế, em sẽ không để anh phải tiễn nữa, vậy nhé, tạm biệt.” Dứt lời, Ôn Lỗi mở cửa xe bước ra.
Khi Tôn Văn Tấn biệt thự, bên trong đã tắt đèn. Gã đứng chần chừ một lát trước phòng của Đường Du, cuối cùng vẫn quay về phòng mình. Gã cởi chiếc áo ngoài, vắt lên tay, mở cửa phòng, chưa kịp bật đèn thì bỗng một cơ thể ấm mềm bỗng sà vào lòng, mùi sữa tắm thơm phức. Cánh tay Đường Du như rắn vòng lên vai, ôm chặt cổ gã, sau đó bắt đầu hôn. Tôn Văn Tấn nhất thời không kịp phản ứng. Đường Du hoàn toàn không thành thạo, cô hôn Tôn Văn Tấn, cắn cắn môi khiến gã thấy hơi đau. Sự hưng phấn của Tôn Văn Tấn dần dâng trào. Gã dang tay ôm eo cô, quay người để cô dựa vào tường, hôn qua rồi hôn lại, nụ hôn bắt đầu mãnh liệt. Cảm xúc không do Đường Du làm chủ nữa.
Tôn Văn Tấn hôn cuồng nhiệt, cơ thể Đường Du mềm nhũn, Tôn Văn Tấn ôm cô, bắt đầu sờ soạng đến lưng. Đúng lúc này, thắt lưng của chiếc áo choàng tắm được Đường Du thắt hờ tuột ra, cả cơ thể áp chặt vào gã, bên trong cô không mặc gì. Lúc này, Tôn Văn Tấn đã phản ứng lại, gã hổn hển đẩy ra, đờ đẫn nhìn, nhưng Đường Du không quan tâm, vẫn quấn lại.
Tôn Văn Tấn hơi lúng túng vùng vẫy, lùi lại mấy bước, quay mặt đi, “Em muốn làm gì, mặc quần áo vào đi.”
Đường Du cười châm biếm: “Sao, anh năm lần bảy lượt, nghĩ đủ mọi trò, chẳng lẽ anh không muốn?”
Tôn Văn Tấn không đáp, tiến về phía cánh cửa, cúi người nhặt chiếc áo khoác ngoài, đi ra. Ngay sau đó Đường Du nghe thấy tiếng cánh cửa chính đóng sầm lại, Tôn Văn Tấn mạnh tay đến nỗi khiến cả tòa nhà như rung chuyển, tiếp đến là tiếng động cơ ô tô. Tôn Văn Tấn đi rồi, Đường Du mới cảm thấy lạnh, cô ngồi xuống nhặt chiếc áo choàng tắm mặc lên người. Cả đêm gã không về.
Ngày hôm sau, ánh bình minh rọi qua ô cửa sổ, Đường Du nhíu mày tỉnh dậy. Thì ra cô không kéo rèm, tay sờ soạng tìm chiếc di động để xem thời gian mới phát hiện màn hình đen sì, cô ấn thêm mấy nút, biết là đã hết pin. Sạc pin để ở nhà nghỉ, có lẽ đã bị ngọn lửa thiêu cháy rồi. Cảm thấy may vì mỗi khi đi đâu cô đều đem theo rất ít đồ, chứng minh thư và thẻ tín dụng đều mang theo người. Nghĩ đến đây, cô rời khỏi giường, ra phòng khách nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, đã bảy giờ sáng. Cô thay quần áo, đánh răng rửa mặt rồi rời khỏi tòa biệt thự. Đi được một đoạn thì nghe thấy tiếng còi xe sau lưng, Đường Du đi gọn vào mép nhường đường cho xe. Không ngờ chiếc xe đó lại đỗ ngay trước mặt, cửa kính xe hạ xuống: “Em ơi, có cần anh đưa đi không?”
“Không cần, cảm ơn.
“Lên đi, không thì em phải đi một quãng xa mới bắt được xe,”
Đoạn đường này cô đã từng đi nên biết từ đây xuống núi còn rất xa. Cô nhìn người thanh niên, nghĩ một lát rồi nói: “Vậy cảm ơn anh.”
Anh ta rất nhiệt tình, đưa thẳng cô đến bệnh viện.
Xuống xe, Đường Du nói lời cảm ơn, anh ta không nói gì, xe không đi ngay mà như thể anh chàng này còn muốn nói gì thêm với Đường Du. Lúc này, một người phụ nữ mặt mày hốt hoảng, vội chạy đến trước mặt cô, nói : “Cô Đường…”
Đuờng Du liền đi theo chị ta.
Đường Kỳ Chính đã qua đời ngày hôm qua. Chị hộ lý không gọi điện được cho Đường Du nên đành đứng đợi ở cổng viện.
Sau khi bác sĩ viết giấy chứng nhận tử vong. Thi thể Đường Kỳ Chính đã được hỏa táng ngay trong ngày. Tro cốt của mẹ cô được đặt tại một nghĩa địa công cộng ở ngoại ô thành phố N. Tro cốt của Đường Kỳ Chính cũng sẽ được mang về đó.
Vì Hoàng Lạc chứng minh Đường Du và Đường Kỳ Chính đã cắt đứt quan hệ phụ tử hơn nửa năm nay nên các chủ nợ biết tin cũng không thể đổ trách nhiệm lên đầu cô. Sau khi xong việc, ngay tối hôm đó Đường Du mua vé tàu quay về trường.
Tôn Văn Tấn uống rượu cả đêm trong quán bar, lâu lắm rồi gã mới lại uống như thế. Ông chủ quán bar quen biết gã đã lâu, thấy bộ dạng gã như vậy cũng muốn đưa về, gã xua tay, vừa đi đến nhà vệ sinh đã nôn ọe. Tôn Văn Tấn vốn ưa sạch sẽ, chưa bao giờ ở trong bộ dạng lếch thếch thế này, gã dùng nước lạnh rửa mặt, sững người khi nhìn mình ở trong gương, áp sát gương mới phát hiện ra đúng là có tóc bạc, gã bần thần một lúc lâu. Lúc này, gã nghe thấy loáng thoáng tiếng nhạc vọng ra từ đại sảnh, là bài Hai người nhìn nhau của Tân Hiểu Kỳ, “Nhặt nụ hoa vừa hé, nghĩ nhân thế đổi thay, thắng thua đâu nghĩ lý gì, ngày tháng dần trôi, giàu sang đâu mãi mãi.Hồng nhan rồi sẽ tàn phai, lông mày rồi điểm bạc, nhìn nhân thế phô trương, ai không từng nếm qua bi lạc. Biển, trời đi không hết, ân oán khó tính toan, quên quá khứ lẫn hiện tại. Sóng cuồn cuộn, người mênh mang, cánh chim xuân bay khuất, cổ phong lưu lạc xoay vần, gió vi vu, người mênh mang, dẫu khó khăn ta vẫn vui, yêu hận bay theo gió…”
Tôn Văn Tấn thẫn thờ theo tiếng nhạc, bài này gã biết, trước đây, gã và người yêu cũ là Tôn Đại Ảnh đã từng nghe khi xem Ỷ Thiên Đồ Long Kí. Đó là bài hát mà Tiểu Châu đã hát cho Trương Vô Kỵ nghe trước khi đi Ba Tư, lúc ấy Tôn Văn Tấn không có cảm giác gì, nhưng Tôn Đại Ảnh thì khóc khi xem đoạn đó. Gã chế giễu bạn gái, nói đúng là đàn bà được tạo nên từ nước nên bị cô đấm hai cái. Giờ đây, khi nghe lại, nhớ đến giọng nói và vẻ mặt Tôn Đại Ảnh năm ấy, trái tim gã quặn lại như thể có hàng ngàn vòng xoáy đang luân chuyển. Giọng ca của Tân Hiểu Kỳ hờ hững, tự nhiên, mênh mang. Nghe hát, cảm nhận sự sầu muộn trong từng câu, từng chữ, xúc cảm trong trái tim Tôn Văn Tấn bỗng mãnh liệt dâng trào.
Khi về đến tòa biệt thự thì Đường Du đã rời khỏi đó từ lâu, gã đi tắm, khi bước ra liền nhìn thấy chiếc áo choàng tối qua Đường Du mặc được đặt trên giường. Gã ngồi lên giường, kéo chiếc áo choàng lại, trong đầu vẫn đang nghĩ chuyện tối qua. Gã đã uống rượu cả đêm, giờ tắm xong, đầu óc vẫn mơ màng, nằng nặng, gã cứ ngồi như vậy cho đến khi ngủ lúc nào cũng chẳng hay.
Tiếng chuông điện thoại làm Tôn Văn Tấn thức giấc, một số lạ, người đầu dây bên kia nói: “Xin hỏi, có phải cô Đường không ạ?”
“ Không.” Tôn Văn Tấn xoa xoa trán, mắt lim dim vì buồn ngủ.
“Là thế này, hôm qua nhà nghỉ của chúng tôi xảy ra hỏa hoạn, cô Đường là khách trọ ở đây, đồ của cô ấy đều bị cháy, sau khi dọn dẹp, chúng tôi tìm thấy một chiếc túi trong phòng cô ấy thuê, đã gọi điện thoại cho cô ấy nhưng không liên lạc được. Ngoài số di động của cô Đường ra, chỗ cảnh sát còn có số liên lạc này, không biết anh có thể giúp chúng tôi liên lạc với cô Đường được không.”
Người kia vẫn chưa nói xong, Tôn Văn Tấn sực nhớ ra, tối qua khi dẫn Đường Du rời khỏi đó, đúng là gã có để lại số điện thoại của mình ở chỗ cảnh sát, do đó gã nói: “Được, tôi sẽ liên lạc ngay với cô ấy.”
Tôn Văn Tấn bấm số máy của Đường Du, nhưng không sao liên lạc được, gã đành gọi điện thoại đến nhà nghỉ nói sẽ tự mình đến đó lấy đồ.
Đám cháy thiêu sạch mọi đồ gỗ trong căn phòng Đường Du thuê, không ngờ vẫn tìm ra được chiếc ba lô trong đống hoang tàn, ngoài vết tích của gạch, đất vẫn chưa được làm sạch trên bề mặt ra, những thứ bên trong vẫn còn nguyên. Người chủ nhà nghỉ nói: “Chiếc ba lô này bị vùi dưới một tấm kính, nên không bị cháy.” Trong ba lô không có đồ đạc gì khác ngoài mấy thứ đồ dùng hàng ngày. Tôn Văn Tấn vẫn không liên lạc được với Đường Du, anh mang theo ba lô của cô đến bệnh viện tìm. Không ngờ, bệnh viện cho biết Đường Kỳ Chính đã tử vong do suy tim, di thể đã được người nhà đưa đi xử lý.
Tôn Văn Tấn quay về biệt thự đợi, đến tối vẫn không gọi điện thoại được cho Đường Du, khó khăn lắm mới tra ra số di động của Hoàng Lạc, ông ta nói Đường Du đã mua vé tàu quay về trường.
Thứ hai, Đường Du đi học cả buổi sáng. Đi tàu cả một đêm rồi lại đến trường ngay, cô rất mệt nên đã ngủ trong giờ học. Lúc tỉnh dậy thì đã là tiết thứ tư, trong giảng đường chẳng còn ai nữa. Cô ngơ ngác nhìn giảng đường vắng tanh, rồi thẫn thờ, sực nhớ tới tối hôm trước, khi Tôn Văn Tấn rời khỏi tòa biệt thự, cảm giác của cô cũng thế này. Nghĩ đến đây, trong lòng có chút chua xót khiến ngực cô nóng ran, cảm giác này thật khó chịu. Cô nghĩ, cô và gã đã không chỉ là quan hệ tình một đêm nữa, giữa họ còn có điều gì đó rất khác rồi. Người ta thường có sự lo lắng mang tính bản năng đối với những điều mình chưa rõ, cô sợ cảm giác này, cô không muốn “được” gì mà chỉ sợ “mất” chính bản thân mình. Cô đứng lên, thu dọn sách vở rồi đi đến cửa hàng ngay cạnh căng tin trường mua chiếc sạc pin điện thoại. Đang nghĩ nên mua sạc vạn năng hay sạc chuyên dụng thì nghe tiếng bà chủ nói: “Mình xem, chiếc Volvo kia cũng đi được vào tận khu giảng dạy.”
Ông chủ thờ ơ nói: “Chắc là của vị quan chức nào đấy.”
“Không đâu, quan chức thường thích đi xe Audi. Chiếc Volvo này chắc là của người thành đạt nào đó, giàu có nhưng lại không thích phô trương.” Bà chủ nói.
Cuối cùng, Đường Du vẫn quyết định mua chiếc sạc vạn năng, giá mười tệ. Trả tiền xong bước ra, cô bỗng thấy xe của Tôn Văn Tấn đang đỗ trước khu giảng đường, hình như gã ngồi ở bên trong.
Lưỡng lự một lát, cô đi về chiếc xe. Cánh cửa xe bên chỗ người lái hạ kính xuống, Đường Du cúi đầu nhìn gã.
Tôn Văn Tấn chỉ chiếc ba lô trên ghế cạnh tay lái, nói: “Người chủ nhà nghỉ tìm thấy chiếc ba lô này, nhờ anh chuyển cho
“Cảm ơn.” Đưòng Du quay người đi sang mở cánh cửa bên kia, cúi đầu vào trong lấy chiếc ba lô ra, toan lùi lại thì Tôn Văn Tấn nói: “Lên xe đi, anh có chuyện muốn nói với em.” Cô dừng tay lại, ngẩng đầu nhìn, thấy mắt Tôn Văn Tấn đỏ au nên đồng ý ngồi vào xe.
Chiếc xe lướt
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu