Truyện nhiều tập - Tình Yêu Đau Đớn Thế - phần 3
| Lượt xem : |
chiếc vali của mình, lặng lẽ. Trước khi đến đây, cô đã vứt bớt một số đồ đạc. Nhiều năm nay chỗ ở của cô thường bất định, từ khi học tiểu học, lên cấp hai rồi cấp ba đều ở trong trường nội trú, bắt buộc phải trọ trong trường, sau này lên đại học, cô mới thuê nhà bên ngoài, vậy nên đồ đạc của cô thường ít ỏi. Do đã quen với việc chuyển nhà, nên bấy nhiêu năm nay, hành lý của cô vô cùng đơn giản, những thứ giữ lại đều là những đồ cô không nỡ vứt, những thứ khác mặc dù rất cần thiết trong cuộc sống nhưng nếu không vứt đi, cô cũng chẳng có chỗ để, thêm nữa cô nghĩ có lẽ cả cuộc đời này cũng chẳng còn được dùng đến chúng. Nghĩ đến đây, cô chợt thấy cay đắng trong lòng, cảm giác ấy khiến trái tim cô nhói buốt.
Cô thu dọn đồ đạc rời xa Tôn Văn Tấn theo cảm tính nhất thời, nhưng giờ đây, nghĩ đi nghĩ lại mà chằng biết nên đi đâu.
Những tháng ngày trước đây, dù thê thảm, khó khăn nhưng lúc đó lại không thấy sợ, chỉ luôn nghĩ cho dù cuộc sống có quẫn bách đến đâu thì cũng phải tiếp tục sống. Nhưng giờ đây nhìn lại, cuộc sống sau này liệu còn được bao lâu.
Hồi nhỏ, cô đã từng muốn tự sát, trường nội trú cô học thường xuyên có hiện tượng học sinh nhỏ tuổi tự sát hoặc vì cách giáo dục không hợp lý mà trở thành tội phạm thiếu niên, tất cả những điều đó, cô đều đã vượt qua, nhưng giờ đây, cuộc đời cô đã đến cửa ải cuối cùng.
Khi chuyến tàu đi Côn Minh đến giờ xuất phát, cô xách hành lý đứng giữa dòng người, nhìn lối vào không ngớt người chen lấn, bước chân cô bỗng khựng lại.
Thông báo thúc giục hành khách lên tàu vang vọng từng hồi, khi trong phòng chờ cuối cùng chỉ còn lại một mình, cô mới biết, thì ra mình đang sợ.
Cô đột nhiên nhớ lại xem từ khi bố cô biết mình mắc bệnh đến khi chết là khoảng bao nhiêu thời gian, nếu trước khi tiêu hết số tiền tích cóp mà cuộc đời cô vẫn chưa kết thúc thì biết phải tính sao?
Điều này thật đáng sợ và cũng thật đáng khóc.
Khi chuyến tàu thứ hai đến ga, cô xách hành lý đi thẳng lên tàu, không hề ngoái đầu lại. Lúc bổ sung vé mới biết là chuyến tàu này từ thành phố B đi Trạm Giang, chẳng biết sẽ đi đâu nên cứ mua vé đến tận ga cuối, sau đó cô vừa kiên quyết lại vừa chua xót cáu giận với bản thân: Cùng lắm đến lúc ấy là xách theo hành lý nhảy cầu Hổ Môn.
Hai chúng ta là thế
Thực ra, chết đâu có gì đáng sợ, điều đáng sợ nhất là, khi yếu đuối nhất, người thân nhất bên cạnh lại bỏ rơi em để cao chạy xa bay…
Vé cô mua là loại ghế cứng, đêm đến, cô ngủ gục trên ghế. Đến nửa đêm thì bị tỉnh giấc, hóa ra, một đám thanh niên ở dãy ghế bên cạnh đang ầm ĩ chơi trò điện tử có tên là Sát nhân, gần như mọi người trên toa đều bị đánh thức nhưng chẳng ai nói gì. Có một người chơi chán rồi liền bắt chuyện với một thanh niên trẻ ngồi ngay trước Đường Du, hình như họ là sinh viên năm thứ hai, mới bắt đần năm học nên tranh thủ đi vùng nông thôn ở Quảng Tây làm điều tra xã hội, tiện đường dự định ghé qua Quế Lâm du lịch trước. Nói đến Quế Lâm, Lý Giang, Dương Sóc, toàn những nơi non xanh nước biếc, mặt mày họ đều tươi tỉnh như thể vừa trở về từ những nơi đó. Cặp mắt họ đen láy, tròn như trái nho đã ngâm sạch trong nước, ánh mắt toát lên vẻ háo hức.
Đường Du gắng gượng một lúc, đám sinh viên kia vẫn tỏ ra rất hào hứng, không cưỡng lại được sự mệt mỏi, cô lại gục xuống ngủ tiếp.
Khi tỉnh dậy đã là tám giờ sáng ngày hôm sau. Vừa mở mắt ra, đám sinh viên vẫn đang chơi điện tử, mặc dù thức cả đêm nhưng tinh thần họ vẫn rất phấn chấn, hăng hái. Cô mỉm cười, ngoảnh đầu lại thì phát hiện người thanh niên bên cạnh không biết đã đổi vị trí sang ghế đối diện tự khi nào, đang nhìn cô, cô cũng nhìn anh mỉm cười, lễ phép gật gật đầu.
Trong khi đang ở khoang đánh răng, rửa mặt trên tàu, người thanh niên ấy cố tình đợi cô, lúc cùng quay về toa, anh hỏi: “Cô không phải cùng nhóm với bọn họ ư? Sao không thấy tham gia chơi cùng?”
Cô cười, đáp ngắn gọn: “Không phải.”
Từ nhỏ, cô đã không biết sống hòa mình, trước đây thì không biết cách hòa mình như thế nào, đến khi ý thức được, cảm thấy một nhóm bạn học cùng nhau chơi đùa, vui vẻ, muốn tham gia cùng nhưng sợ không biết nói gì, sợ rằng vì mình mà cả nhóm mất vui. Vậy là dứt khoát không tham gia nữa, cứ thế dần dần hình thành trong cô thói quen tách biệt với đám đông.
Ngồi vào chỗ, cô lại nhắm mắt nghỉ ngơi, người thanh niên kia cũng không bắt chuyện nữa.
Mười mấy tiếng đồng hồ lại trôi qua, buổi chiều, tàu đến ga Quế Lâm. Nhóm sinh viên ầm ĩ kéo nhau xuống, toa xe vắng hẳn một nửa, bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, người thanh niên ngồi cạnh Đường Du cũng xuống. Vé cô mua là đến Trạm Giang, nhưng trong lúc nhân viên tàu đang chuẩn bị đóng cửa toa, cô bỗng xách hành lý của mình, vừa chạy về phía lối ra ở cuối toa, vừa nói với nhân viên: “Xin chờ một lát.”
“Sao thế, ga đến của mình mà cũng không biết?” Người nhân viên chau mày, giọng bực tức, dừng tay lại.
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi ngủ nên không để ý thời gian.”
Vừa xuống tàu, một cơn gió lạnh táp vào mặt, không ngờ thời tiết phương Nam lại lạnh hơn miền Bắc, bên ngoài đang mưa rất to. Cô rụt cổ, tay kéo hành lý ra khỏi ga Quế Lâm, phía trước mặt là một ngọn núi đẹp nhưng vì mưa quá to, ngọn núi ẩn hiện lờ mờ trong làn mưa, trông không được rõ. Cô lấy từ trong va li ra một chiếc ô, đi dọc theo mái hiên nhà, khi ngang qua cửa phòng chờ, lại trông thấy nhóm sinh viên, người nào người nấy đều ủ ê, đầu rủ xuống như những quả cà trong sương giá. Một người đeo ba lô đang ngồi xổm trên đất, bực tức nói: “Này, ai quyết định đến đây hôm nay, trước khi đi không xem dự báo thời tiết à? Giờ thì thích rồi, mưa to thế này thì du lịch nỗi gì?”
“Chắc là có bão, trước khi đi, ai mà biết được. Ôi, lạnh quá, không ngờ Quế Lâm còn lạnh hơn cả thành phố B, bọn mình không mang ô, cũng chẳng đem quần áo, thế này thì, hắt xì…!”
Một người khác nói: “Đừng trách móc nữa, các cậu xem, có mấy ai đem ô đâu? Bọn mình đi tìm chỗ ở trước
Đúng lúc ấy, có người cầm ô đến hỏi: “Này, cô ơi, đi Dương Sóc không? Chỉ hai mươi tệ thôi.”
Người khác cũng chen vào, “Đi Dương Sóc, xe buýt cao cấp, mười lăm tệ đây.”
“Nào, đi Dương Sóc nào, mười tệ một người, mau lên, mau lên…” Giọng của người đứng bên cây long não bên ngoài bến xe cũng vang lên.
Cuối cùng Đường Du cùng nhóm sinh viên đều lên xe đi Dương Sóc. Tay tài xế và chủ nhà nghỉ là chỗ thân quen nên đã bố trí chỗ ở ổn thỏa cho họ, giá phòng cũng không đắt. Sau khi đến nhà nghỉ, họ đi cùng bà chủ vào xem phòng trước, thấy phòng ốc ổn, sạch sẽ, gọn gàng nên cả nhóm đồng ý trọ lại.
Mấy ngày đầu, vì mưa to nên Đường Du không đi đâu, cả ngày chỉ quanh quẩn trong phòng. Nhà nghỉ gần sông, nhìn qua cửa sổ phòng có thể trông thấy dòng Ly Giang. Thời điểm này, nước trên sông Ly Giang dâng đầy, mênh mông một màu vàng đục, những ngọn núi nhỏ xam xám nhô lên trên nền đất bằng trông lờ mờ, ẩn hiện trong làn mưa, lòng cô vẫn lạnh lẽo như vậy. Cô ngồi bên cửa sổ, nắm chặt chiếc điện thoại di động trong tay. Chiếc điện thoại vẫn đang tắt nguồn, nhưng cô chưa bao giờ quên sạc pin, cứ trốn cả ngày trong phòng, đờ đẫn nhìn nó.
Sau bốn ngày, mưa cuối cùng cũng tạnh. Lúc này, bà chủ nhà đã giới thiệu hết cho cô những nơi thăm thú và ăn uống nổi tiếng, độc đáo của Dương Sóc, phố Tây hào hoa, suối Hồ Điệp, cây đại cổ thụ, núi Vầng Trăng, ốc hấp rượu, cá hấp bia, phở Quế Lâm… Cô đi lang thang một mình, mãi tận khuya mới đến phố Tây, lúc này, người trên phố rất ít, đêm nào cô cũng ngồi ở quán cà phê cuối phố. Ở đó có nhiều cuốn sổ có thể ghi lại lời nhắn, mỗi cuốn đều chứa đựng rất nhiều tâm sự. Có lẽ mọi người đều coi nơi này là “Cái tai lừa của Quốc Vương” nên chẳng ai ngại ngùng bày tỏ tâm trạng của mình: có vài người là kẻ thứ ba nói về sự đau khổ khi phải ra đi, có vài người thất tình, nói về sự đau đớn tuyệt vọng của bản thân, có một số người thì yêu đồng tính, nửa kia lại đã kết hôn, cũng có cả người Đài Loan, nói năm kia lần đầu tiên đến đây cùng người yêu, năm ngoái kết hôn nên đến đây để làm kỷ niệm, năm nay lại đến, có lẽ đã thành thói quen.
Cô lật giở từng trang cho đến khi ly cà phê nguội lạnh.
Còn có người viết: Dù shẳng có ai biết.
Cuối cùng, cô quyết định viết.
Đêm đó, cô viết một mạch đến tận hai giờ đêm mới rời khỏi quán, về đến nhà nghỉ, đang chuẩn bị tắm rửa để đi ngủ, vừa mới thay đồ ra, cô bỗng cảm thấy thiêu thiếu thứ gì, nghĩ một lát mới phát hiện ra là không thấy chiếc điện thoại di động đâu. Cô hốt hoảng, không tắm nữa, vội vàng mặc quần áo, bắt đầu đi tìm, phòng ở, phòng tắm bị cô lục tung lên nhưng đều không thấy, cuối cùng cô nhớ ra quán cà phê lúc nãy nên vội ra đó xem có còn không.
Cô đi dép lê, chân nam đá chân chiêu chạy ra từ nhà nghỉ, xuyên qua mấy dãy phố vắng tanh. Lúc này, đèn đường đã tắt, chỉ còn vài chiếc đèn lồng đang chiếu thứ ánh sáng lờ mờ trước cửa mấy quán bar, giữa đường còn gặp một người đàn ông say rượu, cô rảo bước nhanh hơn. Mãi mới đến được quán cà phê, cô đẩy cửa ra mà lòng dạ bồn chồn như có lửa đốt, trước mắt cô là một người đàn ông đang ngồi quay lưng lại, tay xoay xoay chiếc điện thoại của cô. Cô vội bước nhanh qua, chiếc dép lê bị mắc vào bậc cửa, cô đứng không vững, người lộn nhào về phía trước. Chủ quán giật mình, vội chạy qua đỡ. Đường Du không kịp bò dậy, không để ý đến vẻ lếch thếch của mình, lo lắng ngẩng đầu lên nhìn chiếc điện thoại, nói: “Chiếc điện thoại đó là của tôi…” Chưa dứt lời, máu từ miệng đã ộc ra.
Chủ quán càng hốt hoảng hơn, vừa sai một cậu thanh niên cầm giấy ăn đến vừa nói: “Cô có sao không? Đừng lo lắng.”
Cậu thanh niên bị gọi, vội đi tới, ngạc nhiên nhìn cô, nói: “Là cô à?”
Hóa ra đó là người thanh niên ngồi cạnh cô trên tàu, nhưng lúc này Đường Du không để ý đến anh ta mà chỉ quan tâm đến chiếc di động. Anh ta cũng nhận thấy điều đó, giọng nói có chút ngại ngùng, “Xin lỗi, lúc nãy vì muốn xác định chủ nhân của nó nên tôi đã mở máy, trong này có rất nhiều tin nhắn… trả lại cô.”
Đường Du bình tĩnh lại, rất nhiều tin nhắn trong điện thoại, của Tôn Văn Tấn, của thầy hướng dẫn, của Trần Thích, của chị khóa trên, mỗi người đều gửi rất nhiều tin, nhưng đều có chung một ý là: Hiện giờ đang ở đâu? Tôn Văn Tấn đang rất lo lắng, nhận được tin thì gọi lại. Chưa kịp xem hết tin nhắn thì chuông điện thoại reo vang, là số của Tôn Văn Tấn, cô hoảng loạn đến nỗi ấn nhầm vào nút nghe, đưa điện thoại lên tai, giọng cô khe khẽ “A lô.”
Giọng Tôn Văn Tấn ở đầu dây bên kia khàn khàn, thê lương, run rẩy như thể sợ nếu nói to, cô sẽ sợ hãi chạy mất, cũng như thể đang trong một giấc mơ, không tin rằng đầu dây bên kia là cô, nên cẩn trọng hỏi, “Tiểu Du…” chưa nói hết câu, giọng đã khản đặc.
Giọng nói của gã khiến trái tim Đường Du tê tái, cô quên cả đáp lời, quên cả dập máy, cứ thờ thẫn như gặp phải ma, lắng nghe từng tiếng nấc nghẹn phía đầu dây bên kia.
Lát sau, một giọng khác vang lên trong điện thoại như thể sợ cô dập máy, ngữ điệu ngang ngược, hung hăng, cướp lời: “A lô, a lô, có phải Đường Du không? Cô nghe tôi nói đây, có bản lĩnh thì cả đời này đừng mở máy nữa, yên tâm
QUAY LẠICô thu dọn đồ đạc rời xa Tôn Văn Tấn theo cảm tính nhất thời, nhưng giờ đây, nghĩ đi nghĩ lại mà chằng biết nên đi đâu.
Những tháng ngày trước đây, dù thê thảm, khó khăn nhưng lúc đó lại không thấy sợ, chỉ luôn nghĩ cho dù cuộc sống có quẫn bách đến đâu thì cũng phải tiếp tục sống. Nhưng giờ đây nhìn lại, cuộc sống sau này liệu còn được bao lâu.
Hồi nhỏ, cô đã từng muốn tự sát, trường nội trú cô học thường xuyên có hiện tượng học sinh nhỏ tuổi tự sát hoặc vì cách giáo dục không hợp lý mà trở thành tội phạm thiếu niên, tất cả những điều đó, cô đều đã vượt qua, nhưng giờ đây, cuộc đời cô đã đến cửa ải cuối cùng.
Khi chuyến tàu đi Côn Minh đến giờ xuất phát, cô xách hành lý đứng giữa dòng người, nhìn lối vào không ngớt người chen lấn, bước chân cô bỗng khựng lại.
Thông báo thúc giục hành khách lên tàu vang vọng từng hồi, khi trong phòng chờ cuối cùng chỉ còn lại một mình, cô mới biết, thì ra mình đang sợ.
Cô đột nhiên nhớ lại xem từ khi bố cô biết mình mắc bệnh đến khi chết là khoảng bao nhiêu thời gian, nếu trước khi tiêu hết số tiền tích cóp mà cuộc đời cô vẫn chưa kết thúc thì biết phải tính sao?
Điều này thật đáng sợ và cũng thật đáng khóc.
Khi chuyến tàu thứ hai đến ga, cô xách hành lý đi thẳng lên tàu, không hề ngoái đầu lại. Lúc bổ sung vé mới biết là chuyến tàu này từ thành phố B đi Trạm Giang, chẳng biết sẽ đi đâu nên cứ mua vé đến tận ga cuối, sau đó cô vừa kiên quyết lại vừa chua xót cáu giận với bản thân: Cùng lắm đến lúc ấy là xách theo hành lý nhảy cầu Hổ Môn.
Hai chúng ta là thế
Thực ra, chết đâu có gì đáng sợ, điều đáng sợ nhất là, khi yếu đuối nhất, người thân nhất bên cạnh lại bỏ rơi em để cao chạy xa bay…
Vé cô mua là loại ghế cứng, đêm đến, cô ngủ gục trên ghế. Đến nửa đêm thì bị tỉnh giấc, hóa ra, một đám thanh niên ở dãy ghế bên cạnh đang ầm ĩ chơi trò điện tử có tên là Sát nhân, gần như mọi người trên toa đều bị đánh thức nhưng chẳng ai nói gì. Có một người chơi chán rồi liền bắt chuyện với một thanh niên trẻ ngồi ngay trước Đường Du, hình như họ là sinh viên năm thứ hai, mới bắt đần năm học nên tranh thủ đi vùng nông thôn ở Quảng Tây làm điều tra xã hội, tiện đường dự định ghé qua Quế Lâm du lịch trước. Nói đến Quế Lâm, Lý Giang, Dương Sóc, toàn những nơi non xanh nước biếc, mặt mày họ đều tươi tỉnh như thể vừa trở về từ những nơi đó. Cặp mắt họ đen láy, tròn như trái nho đã ngâm sạch trong nước, ánh mắt toát lên vẻ háo hức.
Đường Du gắng gượng một lúc, đám sinh viên kia vẫn tỏ ra rất hào hứng, không cưỡng lại được sự mệt mỏi, cô lại gục xuống ngủ tiếp.
Khi tỉnh dậy đã là tám giờ sáng ngày hôm sau. Vừa mở mắt ra, đám sinh viên vẫn đang chơi điện tử, mặc dù thức cả đêm nhưng tinh thần họ vẫn rất phấn chấn, hăng hái. Cô mỉm cười, ngoảnh đầu lại thì phát hiện người thanh niên bên cạnh không biết đã đổi vị trí sang ghế đối diện tự khi nào, đang nhìn cô, cô cũng nhìn anh mỉm cười, lễ phép gật gật đầu.
Trong khi đang ở khoang đánh răng, rửa mặt trên tàu, người thanh niên ấy cố tình đợi cô, lúc cùng quay về toa, anh hỏi: “Cô không phải cùng nhóm với bọn họ ư? Sao không thấy tham gia chơi cùng?”
Cô cười, đáp ngắn gọn: “Không phải.”
Từ nhỏ, cô đã không biết sống hòa mình, trước đây thì không biết cách hòa mình như thế nào, đến khi ý thức được, cảm thấy một nhóm bạn học cùng nhau chơi đùa, vui vẻ, muốn tham gia cùng nhưng sợ không biết nói gì, sợ rằng vì mình mà cả nhóm mất vui. Vậy là dứt khoát không tham gia nữa, cứ thế dần dần hình thành trong cô thói quen tách biệt với đám đông.
Ngồi vào chỗ, cô lại nhắm mắt nghỉ ngơi, người thanh niên kia cũng không bắt chuyện nữa.
Mười mấy tiếng đồng hồ lại trôi qua, buổi chiều, tàu đến ga Quế Lâm. Nhóm sinh viên ầm ĩ kéo nhau xuống, toa xe vắng hẳn một nửa, bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, người thanh niên ngồi cạnh Đường Du cũng xuống. Vé cô mua là đến Trạm Giang, nhưng trong lúc nhân viên tàu đang chuẩn bị đóng cửa toa, cô bỗng xách hành lý của mình, vừa chạy về phía lối ra ở cuối toa, vừa nói với nhân viên: “Xin chờ một lát.”
“Sao thế, ga đến của mình mà cũng không biết?” Người nhân viên chau mày, giọng bực tức, dừng tay lại.
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi ngủ nên không để ý thời gian.”
Vừa xuống tàu, một cơn gió lạnh táp vào mặt, không ngờ thời tiết phương Nam lại lạnh hơn miền Bắc, bên ngoài đang mưa rất to. Cô rụt cổ, tay kéo hành lý ra khỏi ga Quế Lâm, phía trước mặt là một ngọn núi đẹp nhưng vì mưa quá to, ngọn núi ẩn hiện lờ mờ trong làn mưa, trông không được rõ. Cô lấy từ trong va li ra một chiếc ô, đi dọc theo mái hiên nhà, khi ngang qua cửa phòng chờ, lại trông thấy nhóm sinh viên, người nào người nấy đều ủ ê, đầu rủ xuống như những quả cà trong sương giá. Một người đeo ba lô đang ngồi xổm trên đất, bực tức nói: “Này, ai quyết định đến đây hôm nay, trước khi đi không xem dự báo thời tiết à? Giờ thì thích rồi, mưa to thế này thì du lịch nỗi gì?”
“Chắc là có bão, trước khi đi, ai mà biết được. Ôi, lạnh quá, không ngờ Quế Lâm còn lạnh hơn cả thành phố B, bọn mình không mang ô, cũng chẳng đem quần áo, thế này thì, hắt xì…!”
Một người khác nói: “Đừng trách móc nữa, các cậu xem, có mấy ai đem ô đâu? Bọn mình đi tìm chỗ ở trước
Đúng lúc ấy, có người cầm ô đến hỏi: “Này, cô ơi, đi Dương Sóc không? Chỉ hai mươi tệ thôi.”
Người khác cũng chen vào, “Đi Dương Sóc, xe buýt cao cấp, mười lăm tệ đây.”
“Nào, đi Dương Sóc nào, mười tệ một người, mau lên, mau lên…” Giọng của người đứng bên cây long não bên ngoài bến xe cũng vang lên.
Cuối cùng Đường Du cùng nhóm sinh viên đều lên xe đi Dương Sóc. Tay tài xế và chủ nhà nghỉ là chỗ thân quen nên đã bố trí chỗ ở ổn thỏa cho họ, giá phòng cũng không đắt. Sau khi đến nhà nghỉ, họ đi cùng bà chủ vào xem phòng trước, thấy phòng ốc ổn, sạch sẽ, gọn gàng nên cả nhóm đồng ý trọ lại.
Mấy ngày đầu, vì mưa to nên Đường Du không đi đâu, cả ngày chỉ quanh quẩn trong phòng. Nhà nghỉ gần sông, nhìn qua cửa sổ phòng có thể trông thấy dòng Ly Giang. Thời điểm này, nước trên sông Ly Giang dâng đầy, mênh mông một màu vàng đục, những ngọn núi nhỏ xam xám nhô lên trên nền đất bằng trông lờ mờ, ẩn hiện trong làn mưa, lòng cô vẫn lạnh lẽo như vậy. Cô ngồi bên cửa sổ, nắm chặt chiếc điện thoại di động trong tay. Chiếc điện thoại vẫn đang tắt nguồn, nhưng cô chưa bao giờ quên sạc pin, cứ trốn cả ngày trong phòng, đờ đẫn nhìn nó.
Sau bốn ngày, mưa cuối cùng cũng tạnh. Lúc này, bà chủ nhà đã giới thiệu hết cho cô những nơi thăm thú và ăn uống nổi tiếng, độc đáo của Dương Sóc, phố Tây hào hoa, suối Hồ Điệp, cây đại cổ thụ, núi Vầng Trăng, ốc hấp rượu, cá hấp bia, phở Quế Lâm… Cô đi lang thang một mình, mãi tận khuya mới đến phố Tây, lúc này, người trên phố rất ít, đêm nào cô cũng ngồi ở quán cà phê cuối phố. Ở đó có nhiều cuốn sổ có thể ghi lại lời nhắn, mỗi cuốn đều chứa đựng rất nhiều tâm sự. Có lẽ mọi người đều coi nơi này là “Cái tai lừa của Quốc Vương” nên chẳng ai ngại ngùng bày tỏ tâm trạng của mình: có vài người là kẻ thứ ba nói về sự đau khổ khi phải ra đi, có vài người thất tình, nói về sự đau đớn tuyệt vọng của bản thân, có một số người thì yêu đồng tính, nửa kia lại đã kết hôn, cũng có cả người Đài Loan, nói năm kia lần đầu tiên đến đây cùng người yêu, năm ngoái kết hôn nên đến đây để làm kỷ niệm, năm nay lại đến, có lẽ đã thành thói quen.
Cô lật giở từng trang cho đến khi ly cà phê nguội lạnh.
Còn có người viết: Dù shẳng có ai biết.
Cuối cùng, cô quyết định viết.
Đêm đó, cô viết một mạch đến tận hai giờ đêm mới rời khỏi quán, về đến nhà nghỉ, đang chuẩn bị tắm rửa để đi ngủ, vừa mới thay đồ ra, cô bỗng cảm thấy thiêu thiếu thứ gì, nghĩ một lát mới phát hiện ra là không thấy chiếc điện thoại di động đâu. Cô hốt hoảng, không tắm nữa, vội vàng mặc quần áo, bắt đầu đi tìm, phòng ở, phòng tắm bị cô lục tung lên nhưng đều không thấy, cuối cùng cô nhớ ra quán cà phê lúc nãy nên vội ra đó xem có còn không.
Cô đi dép lê, chân nam đá chân chiêu chạy ra từ nhà nghỉ, xuyên qua mấy dãy phố vắng tanh. Lúc này, đèn đường đã tắt, chỉ còn vài chiếc đèn lồng đang chiếu thứ ánh sáng lờ mờ trước cửa mấy quán bar, giữa đường còn gặp một người đàn ông say rượu, cô rảo bước nhanh hơn. Mãi mới đến được quán cà phê, cô đẩy cửa ra mà lòng dạ bồn chồn như có lửa đốt, trước mắt cô là một người đàn ông đang ngồi quay lưng lại, tay xoay xoay chiếc điện thoại của cô. Cô vội bước nhanh qua, chiếc dép lê bị mắc vào bậc cửa, cô đứng không vững, người lộn nhào về phía trước. Chủ quán giật mình, vội chạy qua đỡ. Đường Du không kịp bò dậy, không để ý đến vẻ lếch thếch của mình, lo lắng ngẩng đầu lên nhìn chiếc điện thoại, nói: “Chiếc điện thoại đó là của tôi…” Chưa dứt lời, máu từ miệng đã ộc ra.
Chủ quán càng hốt hoảng hơn, vừa sai một cậu thanh niên cầm giấy ăn đến vừa nói: “Cô có sao không? Đừng lo lắng.”
Cậu thanh niên bị gọi, vội đi tới, ngạc nhiên nhìn cô, nói: “Là cô à?”
Hóa ra đó là người thanh niên ngồi cạnh cô trên tàu, nhưng lúc này Đường Du không để ý đến anh ta mà chỉ quan tâm đến chiếc di động. Anh ta cũng nhận thấy điều đó, giọng nói có chút ngại ngùng, “Xin lỗi, lúc nãy vì muốn xác định chủ nhân của nó nên tôi đã mở máy, trong này có rất nhiều tin nhắn… trả lại cô.”
Đường Du bình tĩnh lại, rất nhiều tin nhắn trong điện thoại, của Tôn Văn Tấn, của thầy hướng dẫn, của Trần Thích, của chị khóa trên, mỗi người đều gửi rất nhiều tin, nhưng đều có chung một ý là: Hiện giờ đang ở đâu? Tôn Văn Tấn đang rất lo lắng, nhận được tin thì gọi lại. Chưa kịp xem hết tin nhắn thì chuông điện thoại reo vang, là số của Tôn Văn Tấn, cô hoảng loạn đến nỗi ấn nhầm vào nút nghe, đưa điện thoại lên tai, giọng cô khe khẽ “A lô.”
Giọng Tôn Văn Tấn ở đầu dây bên kia khàn khàn, thê lương, run rẩy như thể sợ nếu nói to, cô sẽ sợ hãi chạy mất, cũng như thể đang trong một giấc mơ, không tin rằng đầu dây bên kia là cô, nên cẩn trọng hỏi, “Tiểu Du…” chưa nói hết câu, giọng đã khản đặc.
Giọng nói của gã khiến trái tim Đường Du tê tái, cô quên cả đáp lời, quên cả dập máy, cứ thờ thẫn như gặp phải ma, lắng nghe từng tiếng nấc nghẹn phía đầu dây bên kia.
Lát sau, một giọng khác vang lên trong điện thoại như thể sợ cô dập máy, ngữ điệu ngang ngược, hung hăng, cướp lời: “A lô, a lô, có phải Đường Du không? Cô nghe tôi nói đây, có bản lĩnh thì cả đời này đừng mở máy nữa, yên tâm
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu