Truyện nhiều tập - Tình Yêu Đau Đớn Thế - phần 3
| Lượt xem : |
để Tôn Văn Tấn chết cùng với cô.”
Trần Thích vẫn chưa dứt lời, đầu dây bên này, khuôn mặt Đường Du đã đầm đìa nước mắt.
Buổi sáng ngày hôm sau, Đường Du đi xe buýt từ Dương Sóc đến sân bay Quế Lâm đợi, chưa đầy mấy tiếng, chuyến bay của Tôn Văn Tấn đã đến nơi. Cô ngồi bên ngoài cửa kính xa xa nhìn gã đi từ bên trong ra, sắc mặt gã tiều tụy, mêt mỏi, hình như quên cả cạo râu, có một mảng hơi đen đen dưới cằm. Trước đây, Tôn Văn Tấn luôn là người vô cùng chỉn chu, đi đến đâu quần áo cũng sáng bóng, dáng vẻ hào hoa phong nhã. Mới hơn một tuần không gặp mà đã ra nông nổi này, Dường Du thấy cay cay nơi khóe mắt.
Sau khi Tôn Văn Tấn liên lạc được với Đường Du, gã không mang theo gì, lập tức đi cho kịp chuyến bay ngày hôm sau. Những ngày này, lúc đầu Trần Thích còn tự trách mình, nhưng mãi vẫn không tìm thấy Đường Du, anh ta bắt đầu tức tối, đổ hết mọi trách nhiệm và tội lỗi lên đầu Đường Du, miệng không ngừng nói: “Đã bảo cậu rồi, đừng có dây dưa với những cô gái trẻ, vừa buông thả vừa vô trách nhiệm, nói đi là đi, cậu tìm cô ta về thì có ích lợi gì.”
Lúc đó, Tôn Văn Tấn cũng rất hận Đường Du. Nhưng khi nhìn thấy cô qua lớp kính, đang ngồi trên ghế, đôi vai gầy guộc, đôi mắt to và chiếc cằm nhọn, vành mắt ngân ngấn lệ dõi theo gã, hai ánh mắt gặp nhau qua lớp kính, mọi hờn giận trong gã đều tan biến. Ánh mắt long lanh, nét buồn buồn trên khuôn mặt cô khiến trái tim gã rung động. Gã bước nhanh lại, đến trước mặt cô, cô thấy tay chân mình luống cuống, vừa đừng lên, gã đã ôm cô vào lòng, ôm rất chặt, hoàn toàn không để ý đến sức mạnh của bản thân. Đường Du bị siết chặt đến nghẹt thở, muốn giãy ra, nhưng gã không buông t
Ở sân bay Quế Lâm một lát, họ bắt xe taxi về Dương Sóc vì đồ đạc của Dường Du vẫn đang để ở nhà nghỉ. Xa nhau một thời gian dài, Đường Du không ngờ Tôn Văn Tấn lại coi trọng mình đến vậy, đã xảy ra rất nhiều chuyện, lúc gặp mặt cả hai đều không biết nói gì, suốt dọc đường gã cứ nắm chặt lấy tay cô, mười ngón tay cứ xoắn xít nhau. Dường Du miên man nghĩ, mắt ươn ướt, sao có thể không cảm động chứ, từ nhỏ đến lớn cô luôn bị đẩy đi đẩy lại, nhưng cuối cùng đâu có ai cần cô.
Một tiếng sau, xe đến Dương Sóc, chiếc taxi dừng trước cổng nhà nghỉ, trả xong tiền, Đường Du đưa gã lên gác. Vào đến phòng, cô rót cho gã một cốc nước, hỏi gã có cần đi tắm, rồi lại hỏi gã có cần ăn cơm. Họ đã sống cùng nhau mấy tháng, đã hiểu nhau, không ngờ bây giờ lại trở nên lịch sự, xa lạ.
Đường Du bồn chồn, không yên, cô cứ luống cuống trong phòng, nói như cướp lời, cô biết gã chắc chắn muốn nói rất nhiều điều, chắc chắn gã sẽ hỏi, nhưng trong lòng cô vừa sợ gã mở miệng ra hỏi lại vừa sợ gã không hỏi gì nên đành cứ phải tranh nói trước.
Tôn Văn Tấn cầm cốc nước, không nói năng gì, lặng lẽ nhìn cô, cô nói gì, làm gì, gã cũng chỉ nhìn theo.
Ánh mắt gã khiến cô không biết trốn vào đâu, cô không đóng kịch nữa mà đi đến trước cửa sổ, nhìn dòng Ly Giang và ngọn núi xanh xanh phía xa, nói đầy vẻ khó nhọc: “Em mắc bệnh, không muốn mọi người biết chuyện, sợ mọi người thương hại, như thế em thấy mình thật đáng thương. Càng sợ hơn là nếu mọi người biết mà không ai thật lòng quan tâm. Giống như hồi còn nhỏ, mẹ, bố và cậu đều bỏ rơi. Giờ em lớn rồi, có thể tự làm chủ nên không muốn để ai biết.”
Tôn Văn Tấn ngồi ở đằng sau cô, không nói gì.
“Khi còn nhỏ, bố mẹ em thường cãi nhau, rồi quăng đồ đạc, những lúc ấy em rất sợ, cảm giác như tất cả có thể bị hủy diệt. Sau này, họ ly hôn, nhưng vẫn cãi vã vì chẳng ai muốn nhận con gái mình, lúc ấy, em hận sao mình không chết quách cho xong… Giờ em đã trưởng thành, nếu người ta không cần, em sẽ ra đi trước khi điều đó thực sự xảy ra, không cho người ta cơ hội từ bỏ, như thế, em sẽ không bị bỏ rơi. Thực ra, chết đâu có gì đáng sợ, điều đáng sợ nhất là, khi yếu đuối nhất, người thân nhất bên cạnh lại bỏ rơi em để cao chạy xa bay.”
Cô vẫn cứ ngoảnh mặt về phía dòng Ly Giang bên ngoài cửa sổ, như đang nói với chính mình những tâm tư tận sâu trong đáy lòng, lời nói bay theo làn gió. Họ đã từng ôm nhau ngủ hằng đêm, đã từng đáp ứng nhau nhu cầu về thể xác nhưng những lúc ấy cô đâu nói với gã những điều này. Lúc này, cô lại nói hết với dòng Ly Giang, với mây và gió, lời nói có chút bất cần pha lẫn sự thê lương, không phải nói ra để chia sẻ cùng gã, mà hình như những điều ấy đều đã bay theo gió hết rồi. Cô quay người lại, nhưng không dám nhìn gã, cúi mặt, nói: “Em xin lỗi, lúc đó em đã không nói cho anh biết vì không muốn anh phải gánh trách nhiệm.”
Tôn Văn Tấn kìm chế rồi lại kìm chế, gã bóp chặt cốc nước, chiếc cốc làm lòng bàn tay gã đau rát nhưng tất cả sự đau đớn này đâu thể sánh với nỗi đau trong lòng. Gã hít một hơi dài, hết sức kìm nén, giọng run rẩy, “Nếu buổi tối hôm qua, em không gặp người đó ở quán cà phê, có phải em sẽ không bao giờ mở nguồn điện thoại không? Có phải em không bao giờ muốn gặp lại anh nữa?”
Cô lặng lẽ gật đầu.
Gã nhìn cô chằm chằm, ánh mắt như đang bốc lửa. Nhưng cô chỉ cúi đầu, chiếc cằm nho nhỏ, má bầu bầu, lông mi chớp chớp, khóe mắt ngân ngấn lệ. Cô đang khóc, răng cắn chặt vào môi dưới, giọng nói vẫn lạnh nhạt: “Em không quen từ biệt nên không để lại tin nhắn cho anh, em để chìa khóa trên mặt tủ, nghĩ là anh sẽ hiểu.”
Môi dưới bị cô cắn đến nhợt nhạt, nước mắt ứ trên viền mi, rưng rưng, không dám lăn xuống.
Gã có thể hiểu gì? Hiểu rằng cô có ý định bỏ rơi gã, một mình đón nhận cái chết mà không để gã biết, hay là hiểu rằng cô dựa vào đâu mà cho rằng gã bỏ rơi cô để cao chạy xa bay trong lúc cô yếu đuối nhất? Sao lại có thể ngốc nghếch đến thế? Trăm ngàn vòng xoáy bỗng cuồn cuộn trào dâng trong trái tim gã.
Cô còn nói: “Em không nghĩ rằng anh sẽ đi tìm em, thực ra, anh không cần tìm đâu. Trước đây, em chỉ có một mình, một mình trong hơn mười mấy năm trời. Em mắc bệnh, nếu không gặp anh, em cũng vẫn bị bệnh, một mình em có thể chống chọi được.”
Cuối cùng, không thể kìm chế được nữa, gã nắm chặt chiếc cốc trong tay ném mạnh vào tường, “choang”, vụn thủy tinh bay tứ tung. Đường Du giật mình, ngẩng đầu lên, giọt lệ vương trong mắt sáng lấp lánh, vẻ loạn, thê lương đó khiến trái tim Tôn Văn Tấn tê tái, gã vừa giận dữ, vừa tủi thân, lại vừa không ngăn nổi nỗi xót thương trong lòng, vì thế, sự tức giận như được nhân lên. Gã hít hít mũi, cố gắng dìm sự chua xót xuống, giọng khàn khàn: “Em muốn chống chọi? Đường Du, phải chăng chúng ta có một sự khởi đầu tệ hại nên chẳng thể nào bắt đầu lại? Em có nghĩ đến cảm nhận của anh? Sao em biết em là gánh nặng? Dựa vào đâu mà em cho rằng anh sẽ bỏ rơi em để cao chạy xa bay trong lúc em yếu đuối nhất? Em coi anh là gì? Em làm vậy, thà em đừng đồng ý sống cùng anh ngay từ đầu. Như thế, dù có bị bệnh, có trốn ở đâu, anh cũng không quan tâm. Nhưng em đã sống cùng anh rồi, sao em có thể cư xử như vậy. Em rời xa anh trong lúc buồn nhất, tuyệt vọng nhất, em không nghe điện thoại, không để anh đi tìm, sao lại đối xử với anh như thế?” Càng nói, gã càng thấy cay đắng, không cách nào nén được sự xót xa, giọng gã lành lạnh, “Nếu muốn một mình chống chọi, muốn mãi mãi không gặp anh, sao giờ em lại khóc?” Vừa nói gã vừa đi đến ôm cô từ phía sau, đầu cô nằm gọn trong lòng gã, giọng gã đau đớn: “Sao em ngốc thế, anh có thể bỏ em để cao chạy xa bay trong lúc em buồn nhất ư? Hơn nữa, anh đã hỏi bác sĩ rồi, họ đã chẩn đoán nhầm, muốn em về kiểm tra lại.”
Gã ôm chặt tấm thân nhỏ bé của cô, vì ôm sát vào lòng nên gã cảm nhận rõ sự gầy yếu của cơ thể cô, điều này khiến trái tim gã càng mềm nhũn, tê tái. Gã nhớ lại rất nhiều chuyện… chuyện quá khứ, chuyện khi ở bên nhau, bao nhiêu băn khoăn bỗng có lời giải đáp. Vì muốn cứu bạn trai mà cô đơn thương độc mã đi tìm Tô Bất Dị, nhưng cứu được rồi lại kiên quyết không cho phép mình tiếp tục quan hệ với anh ta vì cách cư xử của ông bà Lâm khiến cô bất an, cô sợ khi quan hệ giữa họ và cô trở nên thân thiết rồi, họ sẽ khiến cô bị tổn thương, sẽ bỏ mặc cô để cao chạy xa bay lúc cô yếu đuối nhất, do vậy, cô đã kiên quyết từ chối Lâm Khai. Đồng ý sống cùng gã, nhưng cô chưa từng hỏi chuyện của gã, cũng chưa từng nói chuyện của mình. Ngày qua ngày, cả hai đều không để đối phương đi sâu vào cuộc sống của nhau vì cô lo rằng sẽ có ngày gã cao chạy xa bay nên cô dành riêng cho mình một lối thoát, để khi đi rồi, sẽ không phải buồn. Trước mặt bao người, cô vẫn mạnh mẽ, nhẫn nhịn, Tô Nhiêu đẩy cô ngã xuống cầu thang, Diệp Đào hoa ép cô làm tiếp viên, Hà Khâm ép cô uống rượu, Lâm Khai suốt ngày ở lì trong hộp đêm Loạn thế giai nhân, nhưng cô luôn có cách chống chọi không hề sợ sệt, thậm chí khi tưởng mình mắc bệnh nan y, cô cũng một mình sắp xếp gọn gàng mọi chuyện rồi mới lặng lẽ ra đi. Xem ra, cô mạnh mẽ, lạnh lùng, dường như chẳng sợ hãi điều gì. Cô nhìn dòng Ly Giang, lặng lẽ rơi lệ, giọng nói hững hờ bay theo gió. Cô đang nói đến cái điều đáng sợ nhất nhưng giọng điệu lại nhẹ như mây trôi gió thoảng. Tuy thế, gã chợt nhận ra rằng, cho dù thế nào, thực ra, cô vẫn luôn cảm thấy sợ.
Cô biết điều mình sợ nên luô bộ như không sợ, đóng kịch lâu nên cứ tưởng như mình chẳng hề sợ điều gì, nhưng thật ra lại đang rất sợ, nếu không, lúc này đây cô đã chẳng run rẩy trong lòng gã, đã chẳng khóc như thế này.
Có thể, cô không sợ bất kỳ điều gì, với cô, ngày tận thế cũng chẳng có gì đáng sợ, nguy hiểm tính mạng cũng vậy, điều khiến cô sợ nhất chính là lúc yếu đuối nhất, người đáng tin duy nhất bên cạnh bỏ mặc cô để cao chạy xa bay, vậy phải làm thế nào?
Thế nên, biết rõ cuộc đời mình sắp kết thúc, biết rõ rời xa gã rồi cũng chẳng biết đi đâu, nhưng cô vẫn nhất quyết lựa chọn sự ra đi. Cô biết rõ, hiểu rõ rằng mình chẳng còn sống được bao lâu. Cô biết trong người mình không có nhiều tiền, xa gã rồi, những ngày còn lại sẽ sống ra sao, nhưng cô vẫn đi. Điều bi thảm nhất trong đời người là cái gì cũng biết, cô biết rõ ràng là mình chẳng còn sống được bao lâu, sao lại không sợ cơ chứ? Phiêu bạt, chết chóc, bất an đều là những điều khiến cô sợ, khiến người ta phải chùn bước, nhưng cô đã khắc phục được. Hai mươi tuổi đời, còn trẻ như vậy mà đã phải nếm trải biết bao đau khổ, cay đắng của cuộc đời, một mình vươn lên để trưởng thành, không chốn nương tựa, mọi tuyệt vọng, đau đớn đều tự vượt qua. Dù có mạnh mẽ, có lạnh lùng đến đâu đi nữa thì cái chết ở tuổi hai mươi cũng khiến người ta thấy sợ. Mọi thứ đều khiến cô sợ hãi, muốn hét to lên nhưng cô đã không cho phép mình làm thế. Cô không dám nói với bất kỳ ai mà âm thầm chịu đựng trong hai mươi năm, khi đối diện với cái chết không mong đợi, cô sợ mình suy sụp, sợ khi nghe điện thoại, nghe thấy giọng gã, cô sẽ khóc lóc đến khản tiếng, nhưng còn có điều khác đáng sợ hơn.
Cô nói, điều cô sợ hơn là nếu để mọi người biết mà lại chẳng ai thực lòng quan tâm; cô nói, cô sẽ ra đi trước khi bị bỏ mặc, như thế, mình sẽ không có cảm giác bị bỏ rơi; cô nói, sợ nhất là, khi yếu đuối nhất, người thân nhất bên cạnh lại bỏ mặc cô để cao chạy xa bay…
Thế nên cô chẳng kịp suy nghĩ kỹ xem sau khi rời xa gã sẽ thế nào, không kịp nghĩ kỹ những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời sẽ ra sao. Chỉ ngẫu nhiên nghĩ, giả sử dùng hết số tiền tích cóp rồi mà cuộc đời vẫn chưa kết thúc thì biết tính thế nào, song cô chỉ có thể
QUAY LẠITrần Thích vẫn chưa dứt lời, đầu dây bên này, khuôn mặt Đường Du đã đầm đìa nước mắt.
Buổi sáng ngày hôm sau, Đường Du đi xe buýt từ Dương Sóc đến sân bay Quế Lâm đợi, chưa đầy mấy tiếng, chuyến bay của Tôn Văn Tấn đã đến nơi. Cô ngồi bên ngoài cửa kính xa xa nhìn gã đi từ bên trong ra, sắc mặt gã tiều tụy, mêt mỏi, hình như quên cả cạo râu, có một mảng hơi đen đen dưới cằm. Trước đây, Tôn Văn Tấn luôn là người vô cùng chỉn chu, đi đến đâu quần áo cũng sáng bóng, dáng vẻ hào hoa phong nhã. Mới hơn một tuần không gặp mà đã ra nông nổi này, Dường Du thấy cay cay nơi khóe mắt.
Sau khi Tôn Văn Tấn liên lạc được với Đường Du, gã không mang theo gì, lập tức đi cho kịp chuyến bay ngày hôm sau. Những ngày này, lúc đầu Trần Thích còn tự trách mình, nhưng mãi vẫn không tìm thấy Đường Du, anh ta bắt đầu tức tối, đổ hết mọi trách nhiệm và tội lỗi lên đầu Đường Du, miệng không ngừng nói: “Đã bảo cậu rồi, đừng có dây dưa với những cô gái trẻ, vừa buông thả vừa vô trách nhiệm, nói đi là đi, cậu tìm cô ta về thì có ích lợi gì.”
Lúc đó, Tôn Văn Tấn cũng rất hận Đường Du. Nhưng khi nhìn thấy cô qua lớp kính, đang ngồi trên ghế, đôi vai gầy guộc, đôi mắt to và chiếc cằm nhọn, vành mắt ngân ngấn lệ dõi theo gã, hai ánh mắt gặp nhau qua lớp kính, mọi hờn giận trong gã đều tan biến. Ánh mắt long lanh, nét buồn buồn trên khuôn mặt cô khiến trái tim gã rung động. Gã bước nhanh lại, đến trước mặt cô, cô thấy tay chân mình luống cuống, vừa đừng lên, gã đã ôm cô vào lòng, ôm rất chặt, hoàn toàn không để ý đến sức mạnh của bản thân. Đường Du bị siết chặt đến nghẹt thở, muốn giãy ra, nhưng gã không buông t
Ở sân bay Quế Lâm một lát, họ bắt xe taxi về Dương Sóc vì đồ đạc của Dường Du vẫn đang để ở nhà nghỉ. Xa nhau một thời gian dài, Đường Du không ngờ Tôn Văn Tấn lại coi trọng mình đến vậy, đã xảy ra rất nhiều chuyện, lúc gặp mặt cả hai đều không biết nói gì, suốt dọc đường gã cứ nắm chặt lấy tay cô, mười ngón tay cứ xoắn xít nhau. Dường Du miên man nghĩ, mắt ươn ướt, sao có thể không cảm động chứ, từ nhỏ đến lớn cô luôn bị đẩy đi đẩy lại, nhưng cuối cùng đâu có ai cần cô.
Một tiếng sau, xe đến Dương Sóc, chiếc taxi dừng trước cổng nhà nghỉ, trả xong tiền, Đường Du đưa gã lên gác. Vào đến phòng, cô rót cho gã một cốc nước, hỏi gã có cần đi tắm, rồi lại hỏi gã có cần ăn cơm. Họ đã sống cùng nhau mấy tháng, đã hiểu nhau, không ngờ bây giờ lại trở nên lịch sự, xa lạ.
Đường Du bồn chồn, không yên, cô cứ luống cuống trong phòng, nói như cướp lời, cô biết gã chắc chắn muốn nói rất nhiều điều, chắc chắn gã sẽ hỏi, nhưng trong lòng cô vừa sợ gã mở miệng ra hỏi lại vừa sợ gã không hỏi gì nên đành cứ phải tranh nói trước.
Tôn Văn Tấn cầm cốc nước, không nói năng gì, lặng lẽ nhìn cô, cô nói gì, làm gì, gã cũng chỉ nhìn theo.
Ánh mắt gã khiến cô không biết trốn vào đâu, cô không đóng kịch nữa mà đi đến trước cửa sổ, nhìn dòng Ly Giang và ngọn núi xanh xanh phía xa, nói đầy vẻ khó nhọc: “Em mắc bệnh, không muốn mọi người biết chuyện, sợ mọi người thương hại, như thế em thấy mình thật đáng thương. Càng sợ hơn là nếu mọi người biết mà không ai thật lòng quan tâm. Giống như hồi còn nhỏ, mẹ, bố và cậu đều bỏ rơi. Giờ em lớn rồi, có thể tự làm chủ nên không muốn để ai biết.”
Tôn Văn Tấn ngồi ở đằng sau cô, không nói gì.
“Khi còn nhỏ, bố mẹ em thường cãi nhau, rồi quăng đồ đạc, những lúc ấy em rất sợ, cảm giác như tất cả có thể bị hủy diệt. Sau này, họ ly hôn, nhưng vẫn cãi vã vì chẳng ai muốn nhận con gái mình, lúc ấy, em hận sao mình không chết quách cho xong… Giờ em đã trưởng thành, nếu người ta không cần, em sẽ ra đi trước khi điều đó thực sự xảy ra, không cho người ta cơ hội từ bỏ, như thế, em sẽ không bị bỏ rơi. Thực ra, chết đâu có gì đáng sợ, điều đáng sợ nhất là, khi yếu đuối nhất, người thân nhất bên cạnh lại bỏ rơi em để cao chạy xa bay.”
Cô vẫn cứ ngoảnh mặt về phía dòng Ly Giang bên ngoài cửa sổ, như đang nói với chính mình những tâm tư tận sâu trong đáy lòng, lời nói bay theo làn gió. Họ đã từng ôm nhau ngủ hằng đêm, đã từng đáp ứng nhau nhu cầu về thể xác nhưng những lúc ấy cô đâu nói với gã những điều này. Lúc này, cô lại nói hết với dòng Ly Giang, với mây và gió, lời nói có chút bất cần pha lẫn sự thê lương, không phải nói ra để chia sẻ cùng gã, mà hình như những điều ấy đều đã bay theo gió hết rồi. Cô quay người lại, nhưng không dám nhìn gã, cúi mặt, nói: “Em xin lỗi, lúc đó em đã không nói cho anh biết vì không muốn anh phải gánh trách nhiệm.”
Tôn Văn Tấn kìm chế rồi lại kìm chế, gã bóp chặt cốc nước, chiếc cốc làm lòng bàn tay gã đau rát nhưng tất cả sự đau đớn này đâu thể sánh với nỗi đau trong lòng. Gã hít một hơi dài, hết sức kìm nén, giọng run rẩy, “Nếu buổi tối hôm qua, em không gặp người đó ở quán cà phê, có phải em sẽ không bao giờ mở nguồn điện thoại không? Có phải em không bao giờ muốn gặp lại anh nữa?”
Cô lặng lẽ gật đầu.
Gã nhìn cô chằm chằm, ánh mắt như đang bốc lửa. Nhưng cô chỉ cúi đầu, chiếc cằm nho nhỏ, má bầu bầu, lông mi chớp chớp, khóe mắt ngân ngấn lệ. Cô đang khóc, răng cắn chặt vào môi dưới, giọng nói vẫn lạnh nhạt: “Em không quen từ biệt nên không để lại tin nhắn cho anh, em để chìa khóa trên mặt tủ, nghĩ là anh sẽ hiểu.”
Môi dưới bị cô cắn đến nhợt nhạt, nước mắt ứ trên viền mi, rưng rưng, không dám lăn xuống.
Gã có thể hiểu gì? Hiểu rằng cô có ý định bỏ rơi gã, một mình đón nhận cái chết mà không để gã biết, hay là hiểu rằng cô dựa vào đâu mà cho rằng gã bỏ rơi cô để cao chạy xa bay trong lúc cô yếu đuối nhất? Sao lại có thể ngốc nghếch đến thế? Trăm ngàn vòng xoáy bỗng cuồn cuộn trào dâng trong trái tim gã.
Cô còn nói: “Em không nghĩ rằng anh sẽ đi tìm em, thực ra, anh không cần tìm đâu. Trước đây, em chỉ có một mình, một mình trong hơn mười mấy năm trời. Em mắc bệnh, nếu không gặp anh, em cũng vẫn bị bệnh, một mình em có thể chống chọi được.”
Cuối cùng, không thể kìm chế được nữa, gã nắm chặt chiếc cốc trong tay ném mạnh vào tường, “choang”, vụn thủy tinh bay tứ tung. Đường Du giật mình, ngẩng đầu lên, giọt lệ vương trong mắt sáng lấp lánh, vẻ loạn, thê lương đó khiến trái tim Tôn Văn Tấn tê tái, gã vừa giận dữ, vừa tủi thân, lại vừa không ngăn nổi nỗi xót thương trong lòng, vì thế, sự tức giận như được nhân lên. Gã hít hít mũi, cố gắng dìm sự chua xót xuống, giọng khàn khàn: “Em muốn chống chọi? Đường Du, phải chăng chúng ta có một sự khởi đầu tệ hại nên chẳng thể nào bắt đầu lại? Em có nghĩ đến cảm nhận của anh? Sao em biết em là gánh nặng? Dựa vào đâu mà em cho rằng anh sẽ bỏ rơi em để cao chạy xa bay trong lúc em yếu đuối nhất? Em coi anh là gì? Em làm vậy, thà em đừng đồng ý sống cùng anh ngay từ đầu. Như thế, dù có bị bệnh, có trốn ở đâu, anh cũng không quan tâm. Nhưng em đã sống cùng anh rồi, sao em có thể cư xử như vậy. Em rời xa anh trong lúc buồn nhất, tuyệt vọng nhất, em không nghe điện thoại, không để anh đi tìm, sao lại đối xử với anh như thế?” Càng nói, gã càng thấy cay đắng, không cách nào nén được sự xót xa, giọng gã lành lạnh, “Nếu muốn một mình chống chọi, muốn mãi mãi không gặp anh, sao giờ em lại khóc?” Vừa nói gã vừa đi đến ôm cô từ phía sau, đầu cô nằm gọn trong lòng gã, giọng gã đau đớn: “Sao em ngốc thế, anh có thể bỏ em để cao chạy xa bay trong lúc em buồn nhất ư? Hơn nữa, anh đã hỏi bác sĩ rồi, họ đã chẩn đoán nhầm, muốn em về kiểm tra lại.”
Gã ôm chặt tấm thân nhỏ bé của cô, vì ôm sát vào lòng nên gã cảm nhận rõ sự gầy yếu của cơ thể cô, điều này khiến trái tim gã càng mềm nhũn, tê tái. Gã nhớ lại rất nhiều chuyện… chuyện quá khứ, chuyện khi ở bên nhau, bao nhiêu băn khoăn bỗng có lời giải đáp. Vì muốn cứu bạn trai mà cô đơn thương độc mã đi tìm Tô Bất Dị, nhưng cứu được rồi lại kiên quyết không cho phép mình tiếp tục quan hệ với anh ta vì cách cư xử của ông bà Lâm khiến cô bất an, cô sợ khi quan hệ giữa họ và cô trở nên thân thiết rồi, họ sẽ khiến cô bị tổn thương, sẽ bỏ mặc cô để cao chạy xa bay lúc cô yếu đuối nhất, do vậy, cô đã kiên quyết từ chối Lâm Khai. Đồng ý sống cùng gã, nhưng cô chưa từng hỏi chuyện của gã, cũng chưa từng nói chuyện của mình. Ngày qua ngày, cả hai đều không để đối phương đi sâu vào cuộc sống của nhau vì cô lo rằng sẽ có ngày gã cao chạy xa bay nên cô dành riêng cho mình một lối thoát, để khi đi rồi, sẽ không phải buồn. Trước mặt bao người, cô vẫn mạnh mẽ, nhẫn nhịn, Tô Nhiêu đẩy cô ngã xuống cầu thang, Diệp Đào hoa ép cô làm tiếp viên, Hà Khâm ép cô uống rượu, Lâm Khai suốt ngày ở lì trong hộp đêm Loạn thế giai nhân, nhưng cô luôn có cách chống chọi không hề sợ sệt, thậm chí khi tưởng mình mắc bệnh nan y, cô cũng một mình sắp xếp gọn gàng mọi chuyện rồi mới lặng lẽ ra đi. Xem ra, cô mạnh mẽ, lạnh lùng, dường như chẳng sợ hãi điều gì. Cô nhìn dòng Ly Giang, lặng lẽ rơi lệ, giọng nói hững hờ bay theo gió. Cô đang nói đến cái điều đáng sợ nhất nhưng giọng điệu lại nhẹ như mây trôi gió thoảng. Tuy thế, gã chợt nhận ra rằng, cho dù thế nào, thực ra, cô vẫn luôn cảm thấy sợ.
Cô biết điều mình sợ nên luô bộ như không sợ, đóng kịch lâu nên cứ tưởng như mình chẳng hề sợ điều gì, nhưng thật ra lại đang rất sợ, nếu không, lúc này đây cô đã chẳng run rẩy trong lòng gã, đã chẳng khóc như thế này.
Có thể, cô không sợ bất kỳ điều gì, với cô, ngày tận thế cũng chẳng có gì đáng sợ, nguy hiểm tính mạng cũng vậy, điều khiến cô sợ nhất chính là lúc yếu đuối nhất, người đáng tin duy nhất bên cạnh bỏ mặc cô để cao chạy xa bay, vậy phải làm thế nào?
Thế nên, biết rõ cuộc đời mình sắp kết thúc, biết rõ rời xa gã rồi cũng chẳng biết đi đâu, nhưng cô vẫn nhất quyết lựa chọn sự ra đi. Cô biết rõ, hiểu rõ rằng mình chẳng còn sống được bao lâu. Cô biết trong người mình không có nhiều tiền, xa gã rồi, những ngày còn lại sẽ sống ra sao, nhưng cô vẫn đi. Điều bi thảm nhất trong đời người là cái gì cũng biết, cô biết rõ ràng là mình chẳng còn sống được bao lâu, sao lại không sợ cơ chứ? Phiêu bạt, chết chóc, bất an đều là những điều khiến cô sợ, khiến người ta phải chùn bước, nhưng cô đã khắc phục được. Hai mươi tuổi đời, còn trẻ như vậy mà đã phải nếm trải biết bao đau khổ, cay đắng của cuộc đời, một mình vươn lên để trưởng thành, không chốn nương tựa, mọi tuyệt vọng, đau đớn đều tự vượt qua. Dù có mạnh mẽ, có lạnh lùng đến đâu đi nữa thì cái chết ở tuổi hai mươi cũng khiến người ta thấy sợ. Mọi thứ đều khiến cô sợ hãi, muốn hét to lên nhưng cô đã không cho phép mình làm thế. Cô không dám nói với bất kỳ ai mà âm thầm chịu đựng trong hai mươi năm, khi đối diện với cái chết không mong đợi, cô sợ mình suy sụp, sợ khi nghe điện thoại, nghe thấy giọng gã, cô sẽ khóc lóc đến khản tiếng, nhưng còn có điều khác đáng sợ hơn.
Cô nói, điều cô sợ hơn là nếu để mọi người biết mà lại chẳng ai thực lòng quan tâm; cô nói, cô sẽ ra đi trước khi bị bỏ mặc, như thế, mình sẽ không có cảm giác bị bỏ rơi; cô nói, sợ nhất là, khi yếu đuối nhất, người thân nhất bên cạnh lại bỏ mặc cô để cao chạy xa bay…
Thế nên cô chẳng kịp suy nghĩ kỹ xem sau khi rời xa gã sẽ thế nào, không kịp nghĩ kỹ những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời sẽ ra sao. Chỉ ngẫu nhiên nghĩ, giả sử dùng hết số tiền tích cóp rồi mà cuộc đời vẫn chưa kết thúc thì biết tính thế nào, song cô chỉ có thể
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu