Truyện nhiều tập - Tình Yêu Đau Đớn Thế - phần 3
| Lượt xem : |
tủi thân trong lời nói cũng được cẩn thận kìm chế.
Đường Du cười, “Hôm nay, trong trường có buổi tọa đàm nên em về muộn.” Đi vào, cô dừng một lúc trước cửa phòng, nói tiếp, “Em đi tắm trước nhé.”
Lúc Đường Du tắm xong đi ra, Tôn Văn Tấn đang đứng trước cửa sổ, trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn tường, mờ mờ ảo ảo. Gió thổi mạnh đến mức khiến tấm rèm cửa dày cộp bay lên, đập vào tường, nghe phần phật, hình ảnh gã nhìn từ phía sau rất giống hôm gã đứng ở rào phân cách bên đường khi trở về từ nông trại, trầm mặc, đơn côi khiến cô nghẹt thở, nghĩ lại giọng gã khi mới bước vào nhà, khóe mắt cô lại nóng ran. Tôn Văn Tấn rất nhạy cảm, Đường Du vừa bước tới, gã liền quay đầu lại, nhìn cô chằm chằm, đúng lúc này rèm cửa đang chấp chới bay che nốt chút ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn tường, gió thổi làm tóc trước trán gã bay lên, không nhìn rõ được những tâm tư ẩn giấu trong đôi mắt g
Không hiểu sao cô bỗng thấy xót xa, liền rảo thêm mấy bước đến ôm chầm lấy gã. Gã sững người, lặng thinh, chỉ kéo cô ra đằng trước mình để che chắn, ôm cô, cùng ngắm ánh đèn ngoài cửa sổ, cằm chống lên trán cô. Nghĩ ngợi cả một ngày, cuối cùng cô cũng đã trở về, trăm ngàn mối tơ vò trong lòng cuồn cuộn dâng trào nhưng gã chỉ nhẹ nhàng nói “Sau này đi đâu, nhất định phải nói trước với anh đấy.”
Cô cũng sững người, lòng quặn thắt, khó khăn lắm mới ngăn được nước mắt rơi, sợ gã nhìn thấy, cô vội ôm chặt hơn, đầu vùi vào ngực gã. Một lúc sau cô mới nhẹ nhàng nói, giọng run rẩy, “Chúng mình đừng đứng ở đây nữa, gió mạnh quá, thổi mạnh đến nỗi mắt em díu lại rồi.”
Gã không nói gì, lặng lẽ đóng cửa sổ lại, bế cô vào phòng ngủ. Giọng cô nhẹ nhàng trong lòng gã: “Văn Tấn, ngày mai đi cùng em có được không?”
Gã sững sờ, ngạc nhiên, “Sao, ngày mai em không phải đến trường à?”
“Ngày mai được nghỉ, cuối tuần mà.”
“Vậy thì đi chơi ở đâu?”
“Buổi sáng dạo phố, đến trưa ăn cơm, buổi chiều đến trung tâm giải trí, tối đi xem phim... có được không?” Cô liệt kê ra chi tiết từng việc. Tôn Văn Tấn cúi đầu nhìn nét mặt nghiêm trang của cô, trong lòng vừa nong nóng, vừa xon xót. Họ tuy ở bên nhau nhưng chưa từng giống những đôi tình nhân bình thường, chưa bao giờ cùng nhau xem phim, dạo phố hay gặp gỡ bạn bè. Cô chưa từng chủ động yêu cầu gã, hai người như chỉ tạm bợ cho xong. Giờ nghe cô nói thế, nghĩ đến những ngày trước đây, gã không thấy vui mà cảm giác cứ thê lương, có chút gì đó thương cảm pha lẫn tủi thân, cổ họng gã khô ran, giọng khàn khàn, “được.”
Ngày hôm sau, Tôn Văn Tấn dậy rất sớm, đánh răng rửa mặt xong, bữa sáng đã chuẩn bị tươm tất, quay vào phòng, nhìn thấy Đường Du đang thẫn thờ dựa đầu giường, không hiểu vì sao sự đờ đẫn trên khuôn mặt cô khiến gã sợ hãi, vội chạy đến bên gọi. Đường Du lúc này mới sực tỉnh, cười với gã, bước ra khỏi giường.
Thời tiết trung tuần tháng Chín không lạnh, không nóng, là mùa xuất hành đẹp nhất. Trước khi ra khỏi nhà, Tôn Văn Tấn hỏi Đường Du dự định đi đâu, cô do dự một lát, bấy nhiêu năm ở thành phố B vậy mà thành phố này với cô vẫn vô cùng xa lạ. Cô nghĩ trong giây lát, nghe nói vào dịp hè, thung lũng Hoan Lạc là khu vui chơi sinh thái quy mô lớn nhất ở thành phố B đã chính thức mở cửa, vào dịp cuối tuần đầu năm học, các sinh viên khóa trên đều thi nhau kéo đến đây, cô liền nói: “Bọn mình đi thung lũng Hoan Lạc trước nhé.”
Xe thẳng tiến, ngồi trong xe nhìn từ xa đã thấy phía trước thung lũng Hoan Lạc đặc kín người, xuống xe nhìn, quả thực là người đông đến nỗi nước cũng không thể chảy qua. Thung lũng Hoan Lạc mới mở cửa chưa đầy hai tháng, lại đúng dịp cuối tuần, một hàng dài đang xếp hàng đợi mua vé, có người vừa nghe điện thoại vừa nói: “Này, đã đợi ở trước cáp treo một tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa đến lượt, hay là bọn mình không mua vé nữa?”
Đường Du và Tôn Văn Tấn nhìn nhau cười, cô đành nói: “Chúng mình rời khỏi đây thôi.”
Tôn Văn Tấn cười, đưa tay xoa xoa đầu cô. Cô vừa có chút ngượng ngùng, lại vừa thấy buồn cười, “Hồi nhỏ, em chưa từng được đến những nơi như thế này, thấy các bạn được bố mẹ dẫn đến nên rất ngưỡng mộ, luôn muốn biết cảm giác sẽ như thế nào. Trước đây, khi chỉ có một mình, em không dám đến, sợ mọi người nghĩ em kỳ quặc, vì hình như chẳng có ai đến những nơi như thế một mình.” Không hiểu sao, cô nói mà thấy lòng mình chua xót, vội cúi đầu xuống.
Tôn Văn Tấn tê tái trong lòng, giơ tay kéo cô lại gần, nói: “Lần sau, chọn hôm nào không phải cuối tuần, bọn mình lại đến.”
Đường Du gật gật đầu, cười gượng gạo, niềm vui chưa kịp hiện lên ánh mắt đã vội tan biến.
Tiếp tục lên xe, không biết là sẽ đi đâu, đi ngang qua khu thương mại quốc tế, họ tìm một bãi đỗ xe gần đó, rồi dạo quanh siêu thị lớn. Đường Du đặc biệt hứng thú với đồ nội thất, mỗi khi ngang qua tầng bán đồ đó, cô đều tần ngần không muốn rời. Thiết kế nội thất bây giờ vừa mới mẻ, vừa sáng tạo, Đường Du rất thích, bên cạnh cũng có mấy đôi nam nữ đang ngắm nghía chọn. Hỏi ra mới biết họ đều mới kết hôn, Đường Du lúc này mới ngượng ngùng rời khỏi đó. Ngắm lâu như thế nhưng chẳng mua thứ gì, cô quay sang giải thích với Tôn Văn Tấn: “Không cần thiết, những thứ này bọn mình đâu dùng đến.”
Gã không nói gì, chỉ nắm thật chặt tay cô. Đi thang máy xuống đến tầng một, họ bước ra, trước mặt họ là gian hàng đồ trang sức đang có chương trình khuyến mãi. Nhân viên tiếp thị trông thấy liền ngăn bước họ lại. Tôn Văn Tấn mỉm cười kéo Đường Du qua xem. Trong gian hàng, ánh đèn sáng lung linh, mọi thứ đều được trang trí hết sức trang trọng, cao cấp, dưới ánh đèn từng chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh, chứa đầy sức mê hoặc. Tôn Văn Tấn mỉm cười chọn một chiếc, Đường Du đeo vào ngón tay, vừa ngắm nghía trước ánh đèn vừa cười. Cuối cùng, cô tháo ra đưa trả nhân viên bán hàng, lại nói “Không cần thiết đâu ạ”, Tôn Văn Tấn chỉ cười, không nói gì.
Đi dạo cả một buổi sáng mà hai người không mua gì. Thời gian vẫn còn sớm, vốn định đến rạp chiếu phim nhưng chưa đến giờ chiếu, đành phải đi lấy xe, Tôn Văn Tấn nói: “Anh dẫn em đến một nơi uống cà phê.” May mà Tôn Văn Tấn là người sinh ra và lớn lên ở thành phố B, rẽ chưa được bao xa lại chui vào một ngõ nhỏ, dáng vẻ cổ kính. Họ tìm một chỗ đỗ xe trước cổng, sau đó đi bộ, đi một quãng thì đến một ngôi nhà kiểu tứ hợp viện. Trên cửa treo một miếng gỗ, ghi bốn chữ: “Bánh xe định mệnh”, nếu chỉ nhìn cách trang trí sơ sài ngoài cổng thì không thể nghĩ được rằng đây lại chính là quán cà phê.
Tôn Văn Tấn nắm tay cô bước vào, trong sân có giếng trời, một người phụ nữ đang ngồi trên ghế mây, thấy họ bước vào liền mỉm cười nói: “Văn Tấn, khách quý, khách quý, còn vị bên cạnh là...” Gã giới thiệu qua loa, “Đây là Đường Du.”
Người phụ nữ lịch sự gật đầu với Đường Du, như thay lời chào hỏi, Đường Du cũng gật đầu chào.
Chị ta mặc một chiếc xường xám lụa màu xanh lá cây điểm hoa rực rỡ gắn những chiếc khuy cài xinh xinh, tóc bới cao và được gài bằng một chiếc trâm gỗ đào, mày rậm, mắt to, mũi cao, miệng nhỏ, các nét rõ ràng, trông rất dễ thương, giọng nói tự nhiên, thoải mái. Chị nói với Tôn Văn Tấn, “Lần trước đi Brazil, có mang về cho anh ít hạt cà phê, giờ vẫn đang để ở đây, nếu anh không đến, có lẽ em phải kêu người mang qua.” Chị mỉm cười, đứng lên, “Phải rồi, hôm nay anh uống gì? Lâu lắm rồi mới gặp, chẳng mấy khi thấy anh dẫn ai đến, em sẽ tự tay pha...”
Tôn Văn Tấn mỉm cười, nói: “Cứ ngồi xuống đây, hôm nay để anh tự pha.”
Đôi mắt người phụ nữ ánh lên nét cười, nói với vẻ hiểu ý: “Ha ha, vậy hai người qua bên kia đi, Tiểu Sa biết hạt cà phê để ở chỗ nào, anh bảo cô ấy đưa cho.”
Vào đến phòng bên trong, Tôn Văn Tấn giải thích: “Chủ quán của anh, trước đây, lúc rảnh rỗi anh thường đến đây uống cà phê.”
Đường Du từ lâu đã nghe nói những người thích uống cà phê đều rất cầu kỳ, tinh tế, trông thấy một cô gái trẻ đưa cho Tôn Văn Tấn bộ pha cà phê, cô rất tò mò. Vì bộ pha cà phê nhìn rất giống với những thứ trong phòng thí nghiệm, nào bình thủy tinh, cồn, khăn lau, bật lửa, thìa gỗ. Tôn Văn Tấn chỉ vào bình thủy tinh nói đó là bình dẫn kiểu xifông, hay thường gọi là quả thủy tinh, thứ mà giới đam mê cà phê yêu thích nhất.
Gã đong nước vào bình một cách thuần thục, nhìn mực nước, rồi tiến hành thao tác với bình pha cà phê, động tác nhanh nhẹn, thành thạo. Đường Du ngồi phía đầu bàn, tay chống cằm, chăm chú quan sát. Con người này luôn như vậy, làm gì cũng cảm giác rất thoải mái mà chắc chắn, vô tình để lộ ra một phong thái rất cuốn hút, khiến cô không nỡ chớp mắt, bản thân gã lại chẳng hề biết điều ấy.
Khi mọi thứ đã xong, gã ngẩng đầu cười với cô, nháy nháy mắt, dùng giấy lau tay, rồi ngồi xuống, nói: “Em đợi thêm chút nữa nhé.”
Trước bàn họ ngồi có đặt một chiếc ti vi, hai người bèn bật lên xem.
Một lúc sau nước sôi, gã đổ cà phê đã xay kỹ vào bình, lắc nhẹ, khi thời gian đã tương đối, liền tắt lửa. Một tay gã cầm phía trên bình, tay kia đỡ phía dưới, nhẹ lắc đều hai bên trái, phải, rồi tách bình pha ra, rót cà phê vào chiếc cốc đã được hâm ấm sẵn trước mặt Đường Du, hương cà phê tinh khiết bay lên, hơi nóng xộc vào mắt, cô quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Ô cửa sổ cũ kỹ, nước sơn loang lổ bị mưa gió mài mòn đến nỗi không còn thấy được màu sơn ban đầu, lớp gỗ bên trong lộ ra đường vân sâu sâu. Ô cửa sổ có trang trí song hoa, ánh nắng nghiêng nghiêng rọi vào bị cắt thành từng mảnh, bóng song cửa hoa đổ dài trên mặt bàn, như hình bông hoa in lên tay cô, khói bốc lên từ cốc cà phê như cứ nhảy múa trong ánh mặt trời, lúc này, Tôn Văn Tấn đưa cho cô chiếc thìa nhỏ, giọng ôn hòa: “Em dùng đường không?”
Cô vội nói: “Không cần ạ.” Vừa nói vừa nâng cốc cà phê lên uống. Lúc này, trên ti vi đang phát tin, “Nhà báo kiêm tác gia nổi tiếng của Italia, Oriana Fallaci đã qua đời trong một bệnh viện tư nhân tại quê nhà vào đêm ngày mười bốn do bệnh hiểm nghèo, hưởng thọ bảy mươi bảy tuổi.” Tay cô run lên, cà phê bắn lên áo một mảng lớn, cô vớ vội mấy tờ giấy ăn lau lau, nhưng màu nâu của cà phê đã thấm sâu vào áo, lau thế nào cũng không s
Cô nghiêng mặt, mũi hơi đỏ. Tôn Văn Tấn cầm giấy ăn từ trong tay cô toan lau hộ, tay gã bỗng run run, hơi thở cũng nghèn nghẹt, trên tay gã là một giọt nước mắt, tiếp đó, nước mắt cô như chiếc vòng ngọc đứt dây, lã chã rơi xuống. Đường Du nhìn nước mắt mình trên tay gã, vẻ mặt hoang mang, tựa như đứa trẻ đang làm điều gì sai trái bị bắt quả tang, vừa sợ hãi vừa tủi thân, vội đưa tay ra lau nhưng lau mãi không hết, nước mắt ướt đẫm tay, mắt càng lau càng đỏ.
Tôn Văn Tấn hốt hoảng, cô mỉm cười cả ngày hôm nay, từ thung lũng Hoan Lạc về dạo siêu thị, đi lòng vòng trong dãy bán đồ nội thất, thử nhẫn, sau đó đến đây uống cà phê, còn dự định tối nay sẽ đi xem phim nữa, nhưng giờ đây lại bỗng dưng bật khóc. Cô vốn là người không thích khóc trước mặt người khác, nên đã vội vã muốn che giấu đi nhưng không kịp. Tôn Văn Tấn nhìn cô hoảng loạn lau nước mắt, càng lau, mắt lại càng đỏ, trái tim gã như bị ai đó quất mạnh, mũi cay cay, vội nắm chặt tay cô, giọng nghèn nghẹn, “Không sao, không sao, lát nữa chúng mình đi mua chiếc áo khác, lau không sạch cũng chẳng sao.”
Nghe gã nói thế, nước mắt cô
QUAY LẠIĐường Du cười, “Hôm nay, trong trường có buổi tọa đàm nên em về muộn.” Đi vào, cô dừng một lúc trước cửa phòng, nói tiếp, “Em đi tắm trước nhé.”
Lúc Đường Du tắm xong đi ra, Tôn Văn Tấn đang đứng trước cửa sổ, trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn tường, mờ mờ ảo ảo. Gió thổi mạnh đến mức khiến tấm rèm cửa dày cộp bay lên, đập vào tường, nghe phần phật, hình ảnh gã nhìn từ phía sau rất giống hôm gã đứng ở rào phân cách bên đường khi trở về từ nông trại, trầm mặc, đơn côi khiến cô nghẹt thở, nghĩ lại giọng gã khi mới bước vào nhà, khóe mắt cô lại nóng ran. Tôn Văn Tấn rất nhạy cảm, Đường Du vừa bước tới, gã liền quay đầu lại, nhìn cô chằm chằm, đúng lúc này rèm cửa đang chấp chới bay che nốt chút ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn tường, gió thổi làm tóc trước trán gã bay lên, không nhìn rõ được những tâm tư ẩn giấu trong đôi mắt g
Không hiểu sao cô bỗng thấy xót xa, liền rảo thêm mấy bước đến ôm chầm lấy gã. Gã sững người, lặng thinh, chỉ kéo cô ra đằng trước mình để che chắn, ôm cô, cùng ngắm ánh đèn ngoài cửa sổ, cằm chống lên trán cô. Nghĩ ngợi cả một ngày, cuối cùng cô cũng đã trở về, trăm ngàn mối tơ vò trong lòng cuồn cuộn dâng trào nhưng gã chỉ nhẹ nhàng nói “Sau này đi đâu, nhất định phải nói trước với anh đấy.”
Cô cũng sững người, lòng quặn thắt, khó khăn lắm mới ngăn được nước mắt rơi, sợ gã nhìn thấy, cô vội ôm chặt hơn, đầu vùi vào ngực gã. Một lúc sau cô mới nhẹ nhàng nói, giọng run rẩy, “Chúng mình đừng đứng ở đây nữa, gió mạnh quá, thổi mạnh đến nỗi mắt em díu lại rồi.”
Gã không nói gì, lặng lẽ đóng cửa sổ lại, bế cô vào phòng ngủ. Giọng cô nhẹ nhàng trong lòng gã: “Văn Tấn, ngày mai đi cùng em có được không?”
Gã sững sờ, ngạc nhiên, “Sao, ngày mai em không phải đến trường à?”
“Ngày mai được nghỉ, cuối tuần mà.”
“Vậy thì đi chơi ở đâu?”
“Buổi sáng dạo phố, đến trưa ăn cơm, buổi chiều đến trung tâm giải trí, tối đi xem phim... có được không?” Cô liệt kê ra chi tiết từng việc. Tôn Văn Tấn cúi đầu nhìn nét mặt nghiêm trang của cô, trong lòng vừa nong nóng, vừa xon xót. Họ tuy ở bên nhau nhưng chưa từng giống những đôi tình nhân bình thường, chưa bao giờ cùng nhau xem phim, dạo phố hay gặp gỡ bạn bè. Cô chưa từng chủ động yêu cầu gã, hai người như chỉ tạm bợ cho xong. Giờ nghe cô nói thế, nghĩ đến những ngày trước đây, gã không thấy vui mà cảm giác cứ thê lương, có chút gì đó thương cảm pha lẫn tủi thân, cổ họng gã khô ran, giọng khàn khàn, “được.”
Ngày hôm sau, Tôn Văn Tấn dậy rất sớm, đánh răng rửa mặt xong, bữa sáng đã chuẩn bị tươm tất, quay vào phòng, nhìn thấy Đường Du đang thẫn thờ dựa đầu giường, không hiểu vì sao sự đờ đẫn trên khuôn mặt cô khiến gã sợ hãi, vội chạy đến bên gọi. Đường Du lúc này mới sực tỉnh, cười với gã, bước ra khỏi giường.
Thời tiết trung tuần tháng Chín không lạnh, không nóng, là mùa xuất hành đẹp nhất. Trước khi ra khỏi nhà, Tôn Văn Tấn hỏi Đường Du dự định đi đâu, cô do dự một lát, bấy nhiêu năm ở thành phố B vậy mà thành phố này với cô vẫn vô cùng xa lạ. Cô nghĩ trong giây lát, nghe nói vào dịp hè, thung lũng Hoan Lạc là khu vui chơi sinh thái quy mô lớn nhất ở thành phố B đã chính thức mở cửa, vào dịp cuối tuần đầu năm học, các sinh viên khóa trên đều thi nhau kéo đến đây, cô liền nói: “Bọn mình đi thung lũng Hoan Lạc trước nhé.”
Xe thẳng tiến, ngồi trong xe nhìn từ xa đã thấy phía trước thung lũng Hoan Lạc đặc kín người, xuống xe nhìn, quả thực là người đông đến nỗi nước cũng không thể chảy qua. Thung lũng Hoan Lạc mới mở cửa chưa đầy hai tháng, lại đúng dịp cuối tuần, một hàng dài đang xếp hàng đợi mua vé, có người vừa nghe điện thoại vừa nói: “Này, đã đợi ở trước cáp treo một tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa đến lượt, hay là bọn mình không mua vé nữa?”
Đường Du và Tôn Văn Tấn nhìn nhau cười, cô đành nói: “Chúng mình rời khỏi đây thôi.”
Tôn Văn Tấn cười, đưa tay xoa xoa đầu cô. Cô vừa có chút ngượng ngùng, lại vừa thấy buồn cười, “Hồi nhỏ, em chưa từng được đến những nơi như thế này, thấy các bạn được bố mẹ dẫn đến nên rất ngưỡng mộ, luôn muốn biết cảm giác sẽ như thế nào. Trước đây, khi chỉ có một mình, em không dám đến, sợ mọi người nghĩ em kỳ quặc, vì hình như chẳng có ai đến những nơi như thế một mình.” Không hiểu sao, cô nói mà thấy lòng mình chua xót, vội cúi đầu xuống.
Tôn Văn Tấn tê tái trong lòng, giơ tay kéo cô lại gần, nói: “Lần sau, chọn hôm nào không phải cuối tuần, bọn mình lại đến.”
Đường Du gật gật đầu, cười gượng gạo, niềm vui chưa kịp hiện lên ánh mắt đã vội tan biến.
Tiếp tục lên xe, không biết là sẽ đi đâu, đi ngang qua khu thương mại quốc tế, họ tìm một bãi đỗ xe gần đó, rồi dạo quanh siêu thị lớn. Đường Du đặc biệt hứng thú với đồ nội thất, mỗi khi ngang qua tầng bán đồ đó, cô đều tần ngần không muốn rời. Thiết kế nội thất bây giờ vừa mới mẻ, vừa sáng tạo, Đường Du rất thích, bên cạnh cũng có mấy đôi nam nữ đang ngắm nghía chọn. Hỏi ra mới biết họ đều mới kết hôn, Đường Du lúc này mới ngượng ngùng rời khỏi đó. Ngắm lâu như thế nhưng chẳng mua thứ gì, cô quay sang giải thích với Tôn Văn Tấn: “Không cần thiết, những thứ này bọn mình đâu dùng đến.”
Gã không nói gì, chỉ nắm thật chặt tay cô. Đi thang máy xuống đến tầng một, họ bước ra, trước mặt họ là gian hàng đồ trang sức đang có chương trình khuyến mãi. Nhân viên tiếp thị trông thấy liền ngăn bước họ lại. Tôn Văn Tấn mỉm cười kéo Đường Du qua xem. Trong gian hàng, ánh đèn sáng lung linh, mọi thứ đều được trang trí hết sức trang trọng, cao cấp, dưới ánh đèn từng chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh, chứa đầy sức mê hoặc. Tôn Văn Tấn mỉm cười chọn một chiếc, Đường Du đeo vào ngón tay, vừa ngắm nghía trước ánh đèn vừa cười. Cuối cùng, cô tháo ra đưa trả nhân viên bán hàng, lại nói “Không cần thiết đâu ạ”, Tôn Văn Tấn chỉ cười, không nói gì.
Đi dạo cả một buổi sáng mà hai người không mua gì. Thời gian vẫn còn sớm, vốn định đến rạp chiếu phim nhưng chưa đến giờ chiếu, đành phải đi lấy xe, Tôn Văn Tấn nói: “Anh dẫn em đến một nơi uống cà phê.” May mà Tôn Văn Tấn là người sinh ra và lớn lên ở thành phố B, rẽ chưa được bao xa lại chui vào một ngõ nhỏ, dáng vẻ cổ kính. Họ tìm một chỗ đỗ xe trước cổng, sau đó đi bộ, đi một quãng thì đến một ngôi nhà kiểu tứ hợp viện. Trên cửa treo một miếng gỗ, ghi bốn chữ: “Bánh xe định mệnh”, nếu chỉ nhìn cách trang trí sơ sài ngoài cổng thì không thể nghĩ được rằng đây lại chính là quán cà phê.
Tôn Văn Tấn nắm tay cô bước vào, trong sân có giếng trời, một người phụ nữ đang ngồi trên ghế mây, thấy họ bước vào liền mỉm cười nói: “Văn Tấn, khách quý, khách quý, còn vị bên cạnh là...” Gã giới thiệu qua loa, “Đây là Đường Du.”
Người phụ nữ lịch sự gật đầu với Đường Du, như thay lời chào hỏi, Đường Du cũng gật đầu chào.
Chị ta mặc một chiếc xường xám lụa màu xanh lá cây điểm hoa rực rỡ gắn những chiếc khuy cài xinh xinh, tóc bới cao và được gài bằng một chiếc trâm gỗ đào, mày rậm, mắt to, mũi cao, miệng nhỏ, các nét rõ ràng, trông rất dễ thương, giọng nói tự nhiên, thoải mái. Chị nói với Tôn Văn Tấn, “Lần trước đi Brazil, có mang về cho anh ít hạt cà phê, giờ vẫn đang để ở đây, nếu anh không đến, có lẽ em phải kêu người mang qua.” Chị mỉm cười, đứng lên, “Phải rồi, hôm nay anh uống gì? Lâu lắm rồi mới gặp, chẳng mấy khi thấy anh dẫn ai đến, em sẽ tự tay pha...”
Tôn Văn Tấn mỉm cười, nói: “Cứ ngồi xuống đây, hôm nay để anh tự pha.”
Đôi mắt người phụ nữ ánh lên nét cười, nói với vẻ hiểu ý: “Ha ha, vậy hai người qua bên kia đi, Tiểu Sa biết hạt cà phê để ở chỗ nào, anh bảo cô ấy đưa cho.”
Vào đến phòng bên trong, Tôn Văn Tấn giải thích: “Chủ quán của anh, trước đây, lúc rảnh rỗi anh thường đến đây uống cà phê.”
Đường Du từ lâu đã nghe nói những người thích uống cà phê đều rất cầu kỳ, tinh tế, trông thấy một cô gái trẻ đưa cho Tôn Văn Tấn bộ pha cà phê, cô rất tò mò. Vì bộ pha cà phê nhìn rất giống với những thứ trong phòng thí nghiệm, nào bình thủy tinh, cồn, khăn lau, bật lửa, thìa gỗ. Tôn Văn Tấn chỉ vào bình thủy tinh nói đó là bình dẫn kiểu xifông, hay thường gọi là quả thủy tinh, thứ mà giới đam mê cà phê yêu thích nhất.
Gã đong nước vào bình một cách thuần thục, nhìn mực nước, rồi tiến hành thao tác với bình pha cà phê, động tác nhanh nhẹn, thành thạo. Đường Du ngồi phía đầu bàn, tay chống cằm, chăm chú quan sát. Con người này luôn như vậy, làm gì cũng cảm giác rất thoải mái mà chắc chắn, vô tình để lộ ra một phong thái rất cuốn hút, khiến cô không nỡ chớp mắt, bản thân gã lại chẳng hề biết điều ấy.
Khi mọi thứ đã xong, gã ngẩng đầu cười với cô, nháy nháy mắt, dùng giấy lau tay, rồi ngồi xuống, nói: “Em đợi thêm chút nữa nhé.”
Trước bàn họ ngồi có đặt một chiếc ti vi, hai người bèn bật lên xem.
Một lúc sau nước sôi, gã đổ cà phê đã xay kỹ vào bình, lắc nhẹ, khi thời gian đã tương đối, liền tắt lửa. Một tay gã cầm phía trên bình, tay kia đỡ phía dưới, nhẹ lắc đều hai bên trái, phải, rồi tách bình pha ra, rót cà phê vào chiếc cốc đã được hâm ấm sẵn trước mặt Đường Du, hương cà phê tinh khiết bay lên, hơi nóng xộc vào mắt, cô quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Ô cửa sổ cũ kỹ, nước sơn loang lổ bị mưa gió mài mòn đến nỗi không còn thấy được màu sơn ban đầu, lớp gỗ bên trong lộ ra đường vân sâu sâu. Ô cửa sổ có trang trí song hoa, ánh nắng nghiêng nghiêng rọi vào bị cắt thành từng mảnh, bóng song cửa hoa đổ dài trên mặt bàn, như hình bông hoa in lên tay cô, khói bốc lên từ cốc cà phê như cứ nhảy múa trong ánh mặt trời, lúc này, Tôn Văn Tấn đưa cho cô chiếc thìa nhỏ, giọng ôn hòa: “Em dùng đường không?”
Cô vội nói: “Không cần ạ.” Vừa nói vừa nâng cốc cà phê lên uống. Lúc này, trên ti vi đang phát tin, “Nhà báo kiêm tác gia nổi tiếng của Italia, Oriana Fallaci đã qua đời trong một bệnh viện tư nhân tại quê nhà vào đêm ngày mười bốn do bệnh hiểm nghèo, hưởng thọ bảy mươi bảy tuổi.” Tay cô run lên, cà phê bắn lên áo một mảng lớn, cô vớ vội mấy tờ giấy ăn lau lau, nhưng màu nâu của cà phê đã thấm sâu vào áo, lau thế nào cũng không s
Cô nghiêng mặt, mũi hơi đỏ. Tôn Văn Tấn cầm giấy ăn từ trong tay cô toan lau hộ, tay gã bỗng run run, hơi thở cũng nghèn nghẹt, trên tay gã là một giọt nước mắt, tiếp đó, nước mắt cô như chiếc vòng ngọc đứt dây, lã chã rơi xuống. Đường Du nhìn nước mắt mình trên tay gã, vẻ mặt hoang mang, tựa như đứa trẻ đang làm điều gì sai trái bị bắt quả tang, vừa sợ hãi vừa tủi thân, vội đưa tay ra lau nhưng lau mãi không hết, nước mắt ướt đẫm tay, mắt càng lau càng đỏ.
Tôn Văn Tấn hốt hoảng, cô mỉm cười cả ngày hôm nay, từ thung lũng Hoan Lạc về dạo siêu thị, đi lòng vòng trong dãy bán đồ nội thất, thử nhẫn, sau đó đến đây uống cà phê, còn dự định tối nay sẽ đi xem phim nữa, nhưng giờ đây lại bỗng dưng bật khóc. Cô vốn là người không thích khóc trước mặt người khác, nên đã vội vã muốn che giấu đi nhưng không kịp. Tôn Văn Tấn nhìn cô hoảng loạn lau nước mắt, càng lau, mắt lại càng đỏ, trái tim gã như bị ai đó quất mạnh, mũi cay cay, vội nắm chặt tay cô, giọng nghèn nghẹn, “Không sao, không sao, lát nữa chúng mình đi mua chiếc áo khác, lau không sạch cũng chẳng sao.”
Nghe gã nói thế, nước mắt cô
Bài viết liên quan !
XtScript Error: Timeout.
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu