Insane
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Tình Yêu Đau Đớn Thế - phần 3

Lượt xem :
trong phòng khách, phòng ngủ, phòng tắm để chung với dao cạo râu, sữa rửa mặt, đồng hồ của gã, cô nhặt từng thứ của mình cầm đi, cảm giác khó chịu trong lòng như thể sắp rời nơi này để trốn đến một cánh đồng hoang. Trước đây, hành lý của cô rất ít, giờ thu dọn những thứ vụn vặt mới thấy là nhiều, đồ đạc cứ vô tình tăng lên. Còn cả một phòng thú nhồi bông nữa, sau này gã nhờ bạn chuyển giúp về thành phố B thật, không có chỗ để, đành bày hết trong phòng khách. Chị giúp việc lần trước trông thấy đống đồ này, ngạc nhiên nghĩ hai người lớn như vậy mà còn mua rõ nhiều thú nhồi bông, giờ đây mở cửa phòng khách ra nhìn, cô mới thấy giật mình.

Thu dọn xong mọi thứ, khi xách va li ra khỏi cửa, cô cố tình để chìa khóa phòng trên chiếc bàn uống trà. Nghĩ một lát, cô lại quay vào phòng ngủ, tháo chiếc lắc ra đặt dưới gối, cẩn thận lấy gối đậy lại, nhưng vẫn chưa đủ quyết tâm ra đi, cô lưu luyến ôm chiếc gối, chiếc gối vẫn còn nguyên hơi ấm của gã, từng chút hơi ấm chạm vào ngón tay cô. Một giọt nước mắt rơi xuống đầu ngón tay, rồi nhòe nhoẹt rất nhanh trên gối.

Làm thủ tục ở trường xong, cô đến ga xe lửa đợi tàu, muốn gửi cho gã một tin nhắn, nhưng nhớ lại những lời Trần Thích nói hôm hẹn cô nói chuyện ở ngoài, nên lại thôi, cứ thế tắt di động.

Hôm từ bệnh viện đi ra, Văn Tấn liên tục gọi điện thoại, lòng dạ rối bời nên cô đã không nghe. Điện thoại của gã vừa ngừng gọi thì Trần Thích gọi đến, cô nghe máy, Trần Thích hẹn cô nói chuyện. Gặp nhau lúc sẩm tối tại một quán cà phê, cà phê vừa mang lên, anh ta liền vào thẳng chủ đề, “Cô Đường, trước tiên tôi muốn nói về mục đích cuộc hẹn này, là vì chuyện của Văn Tấn.”

Cô lặng thinh, đợi anh ta nói tiếp.

Trần Thích nhìn cô, nói rành rọt, “Cô Đường, tôi muốn biết, cô và Văn Tấn dự định sẽ thế nào?”

Lần trước gặp nhau ở nông trại, họ cười nói như những người bạn quen biết từ lâu, không ngờ thoắt cái, quan hệ lại căng thẳng thế này. Ngay lúc đó, cô không biết trả lời ra sao, ngẩng đầu nhìn anh ta, mặt thoáng đỏ. Trần Thích nhìn cô, lặng lẽ đợi sự phản ứng, tư thế như đã được chuẩn bị sẵn.

Cô nói: “Anh Trần, có việc gì, anh cứ nói thẳng.”

Trần Thích nghĩ một lát, không vòng vo mà trực tiếp hỏi: “Cô Đường, cô có yêu Văn Tấn không?”

Câu hỏi hơi đường đột, cô chau mày, ngẩng đầu nhìn, “Anh hỏi vậy là có ý gì?”

Trần Thích vỗ về cô, cười nói: “Xin lỗi, mong cô đừng hiểu nhầm. Hôm nay hẹn cô, tôi không hề có ý gì, chỉ muốn biết cô có nghĩ đến tương lai của mình và Văn Tấn không?”

Thì ra là thế, cô bật cười, “Anh yên tâm, tôi chưa nghĩ sẽ lấy anh ấy.”

“Chính vì cô không nghĩ sẽ kết hôn với Văn Tấn, nên tôi mong cô hãy rời xa cậu ấy.”

Đường Du có lẽ đã đoán được Trần Thích sẽ nói thẳng như thế, cô cười lạnh lùng, Trần Thích tỏ ra nghiêm túc, “Chuyện của cô và Văn Tấn, lẽ ra không đến lượt tôi can thiệp. Nhưng tuy con người Văn Tấn, năng động, thông minh, tâm lý, có sức hấp dẫn, cuốn hút phụ nữ, song nhược điểm lớn nhất lại là quá coi trọng tình cảm, nếu không yêu cậu ấy thì xin cô Đường hãy buông tha, đừng tiếp tục nữa. Cô Đường còn trẻ, có thể chơi bời, nhưng Văn Tấn, cậu ấy rất nghiêm túc, như vậy, e rằng không tốt cho cả hai. Cuộc đời của cô mới chỉ bắt đầu, tương lai có vô vàn khả năng, nhưng Văn Tấn thì khác, cuộc đời cậu ấy đã quá nửa rồi, không còn thời gian để quay lại nên không thể lại nhầm đường, lạc lối. Nếu cô Đường chỉ muốn chơi bời thì xin cô đừng gây thêm phiền phức nữa.”

Đường Du cúi đầu nhìn ly cà phê, lặng thinh.

“Con người đều có tình cảm, ở cùng nhau lâu sẽ nảy sinh tình cảm, lúc xa nhau, sẽ đau khổ, buồn bã, muốn quên cũng cần phải có thời gian, nhưng cậu ấy đâu còn trẻ. Cô Đường, cô cũng biết, cho dù cuộc sống nào, một khi đã thay đổi đều không dễ gì quen.”

Cho dù là cuộc sống nào, một khi thay đổi rồi đều không dễ gì quen, như vậy cuộc sống của cô và anh thuộc loại nào? Trần Thích nói, cuộc đời cô còn có vô vàn khả năng, cô bỗng nhớ tới lời chuẩn đoán của vị bác sĩ trẻ, chợt cảm thấy buồn, cô không kìm nén được liền buột miệng, “Anh Trần, anh dựa vào đâu mà nói quan hệ giữa tôi và Tôn Văn Tấn chỉ là chơi bời?” Cô nhìn thẳng Trần Thích, không thấy buồn vì chuyện Trần Thích muốn họ chia tay, chỉ vì câu nói đó mà trong lòng cảm giác xót xa, sự cay đắng dâng trào lên mắt, khiến cô muốn bật khóc.

Đường Du trước giờ rất bình tĩnh, lãnh đạm, Trần Thích không ngờ cô lại phản ứng mạnh thế. Thấy cô xúc động mạnh, anh chỉ lặng thinh, sau đó chuyển giọng, lạnh lùng nói: “Cô Đường, cô nghĩ Văn Tấn hợp với cô gái như thế nào?”

Đường Du lặng lẽ một hồi lâu, Trần Thích nói tiếp: “Cô hiểu Văn Tấn ư? Cô biết gì về quá khứ của cậu ấy? Cô biết cậu ta sợ nhất điều gì không? Cậu ta có từng nói với cô về những điều này không?”

Đúng là gã chưa từng nói với cô, quá khứ, tương lai của hai người, chẳng ai trong họ quan tâm đến, không phải là không nghĩ, chỉ là không dám nghĩ.

“Cậu ấy đã ba mươi tuổi, đã từng vì một cuộc tình mà hao phí bao nhiêu năm, đến giờ vẫn chưa quên được. Cuộc đời cậu ấy không thể lại tiếp tục bị tổn thương, phản bội, mạo hiểm, nhưng mọi thứ trong cái thế giới này đều đang biến đổi. Cô Đường còn trẻ, tình cảm có thể mãnh liệt nhưng cô có đảm bảo sẽ khiến Văn Tấn hạnh phúc không? Cô dám chắc là cậu ấy sống cùng cô sẽ không cần phải lo lắng những chuyện này không? Cô có chắc tình cảm cô dành cho cậu ấy sẽ mãi mãi không thay đổi không? Cô Đường trẻ trung, xinh đẹp, mạnh mẽ, năng động, có thể thấy trước được một tương lai xán lạn, lo gì không tìm được một đức lang quân như ý sống với nhau trọn đời? Nhưng Văn Tấn thì khác, giờ đây cậu ấy cần một người phụ nữ khỏe mạnh, ôn hòa, có hoàn cảnh gia đình tốt, biết bao dung, biết đem lại sự ấm áp, sự an toàn, nói thẳng ra, cô Đường là người không thích hợp, cô có người thích hợp với cô, cậu ấy có người thích hợp với cậu ấy, nhưng hai người tuyệt đối không hợp nhau.”

Lời nói của Trần Thích mặc dù rất o ép người khác nhưng mọi câu chữ đều có lý. Không đợi anh ta nói hết, Đường Du đột nhiên đứng dậy, “Anh Trần, anh yên tâm, tôi sẽ rời xa anh ấy.” Nói xong liền muốn đi ngay, đây là phản ứng rất điển hình, cô không dám trực diện, sợ nước mắt mình lại trào ra nên vội vàng muốn đi khỏi đó ngay.

Khi vừaTrần Thích vội nắm lấy tay cô, giọng tỏ ra áy náy, “Xin lỗi cô, tôi đã mạo phạm rồi.”

Không quay mặt lại, cô bình tĩnh đáp, “Không sao, anh nói rất đúng, tôi sẽ nhanh chóng rời xa anh ấy.”

Trần Thích vẫn chưa buông tay, nói tiếp: “Có cần tôi giúp gì không?”

“Không cần.”

“Tôi có thể đưa cô đi du học, chịu mọi chi phí sinh hoạt và học phí, cộng thêm visa và tìm trường nữa, cô muốn đi nước nào cũng được.”

Đây là bồi thường hay là cái gì vậy? Cô khẽ cười, không kìm nén được xót xa trong lòng, nước mắt cứ thế trào ra, cô cố nén giọng, “Cám ơn anh Trần, nhưng không cần đâu.”

Trần Thích nói tiếp: “Ý tôi là, cô Đường, nếu cô vẫn ở trường đại học ngoại ngữ thì cậu ấy vẫn sẽ tìm cô...”

Không để ý đến nước mắt đang đầm đìa, cô quay phắt lại nhìn như không thể tin vào sự tàn nhẫn của anh ta.

Trần Thích buông tay, nói từng chữ: “Nếu thực sự rời xa, tốt nhất đừng gặp nhau nữa.”

Trái tim cô như bị ai đó giày xéo, đau buốt, đau đến nghẹt thở, đau đến nỗi chẳng còn sức lực chống đỡ, nhưng cô vẫn gật đầu đáp: “Tôi biết.” Sau đó đi thẳng ra ngoài.

Những lời của Trần Thích vẫn bám theo sau, “Cô Đường, cô đã có số điện thoại của tôi, nếu đổi ý, có thể liên lạc bất kỳ lúc nào, gọi điện hoặc gửi tin nhắn đều được, tôi sẽ sắp xếp thỏa đáng.”
Thử thách của cuộc đời

Sống cùng với cô, nhưng tại sao gã lại luôn có cảm giác bất an? Mới xa nhau có một lúc mà đã thấy hoang mang.

Đến phòng chờ của nhà ga, người người qua lại đều xách hành lý, dáng vẻ vội vã. Đường Du từ chối sự sắp xếp của Trần Thích, cô không muốn xuất ngoại, tuy nhiên, Trần Thích nói đúng, nếu thật sự rời xa, tốt nhất là đừng gặp nhau nữa.

Vì quyết định tức thời đến nhà ga nên cô vẫn chưa mua vé, không biết là sẽ đi đâu, xách chút hành lý giản đơn trong tay, cô lưỡng lự trong phòng chờ, vẻ mặt lo lắng.

Cô đi đến trước ô cửa kính to, nhìn ra bên ngoài, thấy sắc trời đột nhiên sầm sì, tựa như có vật gì đó bao phủ, cả thế giới bị che kín mít, lát sau mưa to như trút. Lúc này đang là giữa trưa, vậy mà phòng chờ bật đèn sáng choang, thì ra là có cơn bão ập về, cái thời tiết này đúng là hợp cảnh.

Cô cười, tìm ghế trống để ngồi, một cụ già bên cạnh hỏi: “Cô cũng đi Côn Minh à?”

Côn Minh? Cô ngẩng đầu lên nhìn, K471/K474, từ thành phố B khởi hành đi Côn Minh tại cửa Tây lúc 13:57. Thì ra, nơi cô ngồi là khu vực đợi tàu đi Côn Minh, do đó, cô cười nói, “Vâng.”

“Cô đi du lịch à, các cô gái trẻ bây giờ đều thích đến Côn Minh chơi.”

Cô khẽ mỉm cười, gật đầu.

Trên màn hình lớn cách đó không xa đang đưa tin, “Theo thông tin mới nhất từ Tân Hoa xã ngày 15 tháng 9, do ảnh hưởng bởi cơn bão ở Phúc Kiến và mưa to trên diện rộng khu vực miền Bắc, sân bay thành phố B tạm thời hủy hơn bốn trăm chuyến bay, dẫn đến tình trạng một lượng lớn hành khách phải chờ đợi tại sân bay. Đối với những hành khách này, các hãng hàng không đã sắp xếp ổn thỏa việc ăn, ở, tuy nhiên, đến nay vẫn chưa có thông báo chính xác khi nào có thể bay trở lại, mời quý vị tiếp tục theo dõi các bản tin sau.”

Mọi người bán tán xôn xao, “Mưa to thế này, chả trách, nhà ga đông người thế.”

Sân bay thành phố B, không thực sự quan tâm lắm, nhưng trong chuyến hành trình xuất ngoại Trần Thích định sắp xếp cho cô sẽ quá cảnh ở Hồng Kông, nhằm cố ý tránh nơi đó. Có lẽ Văn Tấn đang ở sân bay này.

Cụ già ngồi bên không hề quan tâm đến điều này, vẫn tiếp tục bắt chuyện, “Côn Minh là một thành phố đẹp, hồi triển lãm thế giới diễn ra vào năm 1999, tôi đã từng đến đó, giờ tranh thủ lúc còn đi được, muốn quay lại thăm lần nữa.”

Cô không quen nói chuyện với người lạ, cũng không biết nên tiếp chuyện thế nào, đành chỉ cười một cách lịch sự, không đáp lời, sau đó cúi đầu nhìn chiếc điện thoại di động đã tắt nguồn. Không biết chuyến bay của Tôn Văn Tấn có thuận lợi hay không, chỉ e đi lần này sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa.

“Phải rồi, nhà cô ở đâu?”

Nhà ở đâu, cô thần người một lát, cô không có nhà, từ nhỏ đã không có. Cuộc đời này, những ngày yên ổn nhất có lẽ chính là hơn hai tháng ở bên Tôn Văn Tấn. Những lời Trần Thích nói, ngay từ ban đầu cô đã hiểu, cô chưa từng nghĩ sẽ kết hôn cùng Tôn Văn Tấn, chưa từng nghĩ sẽ sống với người đàn ông ấy đến đầu bạc răng long. Khi ở bên nhau, gã cẩn trọng từng li từng tí, như thể tuân thủ theo những nguyên tắc nghiêm ngặt, đêm nào cũng ôm cô thật chặt vào lòng, vậy sao cô lại không lưu luyến? Tôn Văn Tấn làm những điều ấy chỉ là vì cô.

Có lúc đang ngồi học, bất chợt quay người lại, thấy gã đang dựa vào đầu giường đọc một quyển tạp chí, trong phòng vẫn đang bật vô tuyến, cả hai lặng lẽ không nói gì. Khi ấy, cô cảm giác là mình có nhà, khóe mắt cay cay muốn khóc. Thì ra, những ngày bình thường cũng thật đẹp.

Bất
<<1 ... 678910 ... 13>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT121/1397