XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết - Tình Yêu Thứ Ba - phần 4

Lượt xem :
ng đóng mở.
Tôi ăn một cách cực kỳ vô vị. 10 phút sau, không nén được lại lặp lại chủ đề cũ: “Xảy ra việc gì rồi, dáng vẻ anh hình như rất lo lắng?”
Suy nghĩ của anh lại bị tôi lôi về, nhưng anh trả lời một cách dễ chịu: “Không có gì, việc công ty thôi.”
“Hoặc anh có thể nói ra, chúng ta thảo luận một chút, em cũng biết ít nhiều việc công ty bọn anh mà.”
Anh nhìn tôi, do dự vài giây rồi nói: “Cha anh muốn anh trai anh Lâm Khải Trọng trở về làm giám đốc bộ phận tài vụ công ty, anh luôn phản đối, nhưng xem ra vẫn không thay đổi được tâm ý của cha anh.”
“Chẳng phải anh ta từng chiếm dụng tiền của công ty à?” Tôi hỏi.
“Em biết việc này à?”
“Em có nghe qua.”
“Vì vậy, anh kiên quyết phản đối anh ấy trở về phòng tài vụ, căn bản không có cách nào giám sát quản lí anh ta, ai biết anh ta có thể làm ra việc như vậy nữa không!”
“Cha anh chẳng phải không biết anh ta đã từng phạm sai lầm, vì sao còn khăng khăng sử dụng anh ta?”
“Anh ta là con trưởng, mẹ anh ta vẫn còn sống, hàng ngày tìm cha anh muốn để con trai bà ta hơn hẳn mọi người.”
Lời của Khải Chính đột nhiên khiến tôi có phần chua xót, mẹ của người khác còn sống, còn có thể ra mặt đi giành lấy cho con trai, còn anh, chỉ có thể dựa vào bản thân.
Tôi giơ tay ra nắm tay anh, cổ vũ: “Không sao, anh là phó tổng, lớn hơn anh ta, giám sát anh ta chặt hơn chút, tìm cơ hội hạ thủ “chặt”. Tay kia của tôi thể hiện động tác chém.
Biểu hiện của tôi khiến anh mỉm cười, anh lật ngược tay nắm lấy tay tôi: “Trâu Vũ, anh biết anh nói những lời này không có ý nghĩa nhưng anh thực sự muốn nói, kế thừa gia sản Trí Lâm là lý tưởng của anh, anh không thể từ bỏ, nhưng ở cùng em là tâm nguyện của anh, anh cũng hy vọng thực hiện. Vì vậy, thiệt thòi cho em, nhẫn nại chờ đợi anh, chờ anh đứng vững, anh nhất định sẽ……”Đột nhiên anh dừng lại, dường như khó mở miệng.
“Anh sẽ ly hôn rồi kết hôn với em.” Tôi nói trôi chảy những lời anh không dám nói.
Anh có chút băn khoăn nhưng vẻ mặt kiên định gật đầu.
“Nếu đến lúc đó em vẫn chưa kết hôn, em sẽ suy nghĩ đề nghị của anh.” Tôi trả lời một cách nghiêm túc.
Nghe thấy lời của tôi, anh bật cười, nếp nhăn mờ mờ nơi khóe mắt, khiến anh thêm vài phần hấp dẫn. Anh sát lại gần, nói thầm: “Phụ nữ từng yêu anh, sẽ không thể yêu người khác được nữa.”
Tôi dùng tay vỗ nhẹ lên má anh: “Đừng kích động em, cẩn thận em thử đấy.”
Anh nắm chặt hai tay tôi, mỉm cười, nói từng chữ: “Anh sẽ không cho em có cơ hội.”
Tôi nhìn anh, đột nhiên thấy được ý quả quyết trong mắt anh, đấy là sự ngang ngược mà tôi không nhìn thấy trong mắt người khác. Lâm Khải Chính, một người nỗ lực vì đỉnh cao quyền thế, chung quy không phải người đàn ông bình thường. Cho dù anh sẽ lo lắng, cho dù anh sẽ băn khoăn, nhưng anh sẽ vẫn nghĩ cách để nắm mọi thứ trong tay.
Điện thoại của anh reo, anh liếc nhìn số gọi đến, buông tay tôi, nói: “Xin lỗi, anh nhận điện chút.”
Sau đó anh đứng lên, tới ban công phòng ăn, mới đặt điện thoại lên tai.
Tôi ngồi trước bàn, tuy nghe không rõ anh đang nói gì nhưng có thể thấy rõ biểu hiện của anh, khuôn miệng của anh. Anh đang nói tiếng Anh, ngắt quãng, không có trọng điểm, khóe mắt hẹp lại hoặc lộ ra vẻ dịu dàng.
Là với người phụ nữ đó? Là với người phụ nữ sắp gả cho anh? Tôi thầm tự suy đoán trong lòng. Khi nói chuyện điện thoại với tôi cũng có vẻ dịu dàng như thế không? Hay còn ngọt ngào hơn? Sẽ cười vui vẻ hơn?
Tôi luôn cố gắng muốn quên đi tháng 10 sắp đến, nhưng, quên không có nghĩa là sẽ không đến.
Dường như rất lâu sau, anh mới trở về ghế ngồi.
“Ăn xong chưa? Anh phải đi rồi.” Anh giục tôi.
Tôi nhìn thẳng anh, thình lình nói: “Anh định khi nào kết hôn?”
Anh sững lại, suy nghĩ hồi lâu, trả lời một cách khó khăn: “18 tháng 10.”
“Ờ, ở đâu?” Tôi hỏi
“Cái gì ở đâu?” Anh hỏi lại.
“Tổ chức tiệc ở đâu?”
“Không có tiệc, chỉ đăng kí.”
“Uhm, em vốn định đi phong bì đây này.” Tôi muốn đùa nhưng nghe ra lại đầy ý ghen tuông.
“Trâu Vũ.” Anh nắm chặt tay tôi, nhìn sâu mắt tôi: “Giữa anh và em, không liên quan tới chuyện này. Em đừng nghĩ tới nó, OK?”
Tôi nỗ lực lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, gật đầu với anh: “Vâng, em chỉ thuận miệng hỏi thôi. Đi nào, anh sắp muộn rồi.”
Tiễn anh lên xe, nhìn xe rời khách sạn, trái tim tôi có chút hiu quạnh.
Trở về phòng, quần áo anh mặc hôm qua còn vắt trên ghế sô fa, sự xa xỉ của con nhà giàu không giống mọi người , anh không có hành lý, tối qua cửa hàng độc quyền lầu dưới mang tới tận tay, sau đó tất cả quần áo thay ra đều tiện tay vứt đi. Tôi ngơ ngẩn dựa lên ghế sô fa, đầu gối lên quần áo anh, chiếc áo tỏa ra hương thơm rừng cây quen thuộc, còn có mùi rượu và thuốc lá tối qua, giống như một giấc mơ.
“Phụ nữ từng yêu anh sẽ không thể yêu người khác.” Lời anh nói vang lên trong đầu. Tôi vốn tưởng rằng, tôi có thể kiểm soát được tình cảm này, nhưng, có lẽ thực sự như anh nói, tình yêu này, dây dưa, bất lực, khác xa tôi tưởng tượng, còn tôi đã giẫm chân xuống hố bùn, muốn thôi mà không được rồi.
Tuy anh dặn dò khách sạn để lại căn phòng tới khi tôi rời Bắc Kinh nhưng căn phòng xa hoa của khách sạn 5 sao lại há là nơi ở lâu dài cho tầng lớp lao động chúng tôi. Tôi trả phòng, kéo hành lý trở về ký túc xá của công ty cố vấn . Tôi không nỡ vứt quần áo anh thay ra nên mang theo luôn. Buổi tối, tôi giặt sạch chúng, treo trên ban công ngoài phòng. Áo sơ mi màu xám nhạt nhảy múa đung đưa trong gió, tôi ngồi bên giường nhìn đến mê mẩn.
Di động reo, là điện thoại của anh.
“Sao không ở khách sạn?” Anh mở đầu đã hỏi.
“Không tiện.” Tôi đáp.
“Anh đã thông báo khách sạn chuẩn bị cho em một chiếc xe.”
“Không cần, em ở bên công ty cũng rất tốt, rất quen.”
“Thế à? Anh nghĩ ở khách sạn thoải mái hơn chút.”
“Cảm ơn. Còn nữa, em không vứt quần áo của anh đi, giặt sạch rồi, về sẽ đưa anh.”
“Được rồi. Trước giờ chưa có người phụ nữ nào giặt quần áo cho anh cả.”
“Không lẽ anh tự giặt?”
“Đều là người giúp việc, người làm công theo giờ giặt.”
“Đó chẳng phải phụ nữ ư?” Tôi nắm vào điểm sơ hở.
“Ừ, sửa lại, chưa có người phụ nữ anh yêu thương giặt quần áo giúp anh.” Anh vội nói
“Là trước giờ chưa từng có người phụ nữ anh yêu thương? Hay là chưa có người giặt quần áo? Anh phải nói rõ ràng.”
“Nói chuyện với luật sư thật tốn sức. Ngoài em ra, chưa từng có người phụ nữ nào anh yêu thương, càng không nói tới giặt quần áo. Hài lòng chưa?”
“Còn được. Dưới sự dẫn dắt của em, logic chặt chẽ hơn rồi.”
Anh cười bên đầu kia điện thoại, tôi lại có phần vui vẻ yên tâm, nói chuyện với tôi, chắc anh thường cười nhiều hơn.
“Khải Chính.” Tôi gọi tên anh, dường như là đặc quyền của tôi.
“Ừ.” Anh trả lời.
“Em thấy bộ quần áo của anh khiêu vũ trong gió, lần sau anh đưa em đi nhảy nhé?”
“Được, lần sau anh đưa em đi Châu Âu, Paris, London, Vienna, Venice, đi từng nước từng nước để khiêu vũ, được không?”
“Vâng.”
“Trâu Vũ……” Đổi lại, anh gọi tên tôi.
“Dạ?”
“Phải vui nhé? Đừng vì nghĩ tới anh mà em trở nên không vui.”
“Vâng.”
“Về sớm nhé!” Anh dặn dò.
Tôi gập điện thoại, tiếp tục nhìn chiếc áo sơ mi nhảy nhót đó, lòng thầm nghĩ, đi Châu Âu khiêu vũ thật tuyệt, nhưng, nhảy ở Trung Quốc, nhảy trên đường lớn, nhảy trong PARTY toàn người quen, đó mới là sự mong mỏi của tôi.

Cô tin vào duyên phận giữa cô và anh. Nhưng trong lòng lo sợ bất an, cô suy nghĩ rằng: không phải duyên phận nào trước sau cũng đều tốt đẹp.

Tôi ở Bắc Kinh 5 ngày, nỗi nhớ nhà canh cánh không cách nào điều chỉnh, thường lãng phí thời gian và sức lực, loanh qua loanh quanh, khó mà nhanh chóng kết thúc công việc được. Vì vậy về sau để trung gian hai bên đạt được thỏa thuận, tôi bắt đầu làm công việc một bên của mình.
Lâm Khải Chính thường xuyên gọi điện, tuy vẫn ngắn gọn như trước, sự bận rộn của anh không phải điều tôi có thể tưởng tượng. Còn tôi, chưa bao giờ chủ động gọi cho anh, có lẽ là thiếu tự tin, sợ sẽ làm anh cảm thấy mất tự nhiên trong hoàn cảnh không thích hợp.
Chiều hôm trước khi đi, mưa rất to, tôi ngồi xe công ty tới tòa án để tham gia đối chất. Xe đi tới nửa đường, đột nhiên một chiếc xe lao ra từ trong ngõ, tài xế căng thẳng phanh xe, may mà không đâm. Anh tài xế hạ kính xuống, dùng giọng Bắc Kinh chửi ầm lên với người kia.
Cổ tay tôi do dùng lực chống lên ghế trước nên bị đau, trong phút chốc nhớ lại tối hôm mưa to đó, từng ngồi trên xe Lâm Khải Chính, gặp phải trường hợp tương tự. Nhớ lại dáng vẻ toàn thân đẫm mưa của anh[jini83.wordpress.com, nhớ lại khoảnh khắc cùng anh che chung chiếc ô, nhớ lại biểu hiện định nói rồi thôi của anh khi đó, nhớ lại sức hút và kháng cự mãnh liệt đến vậy giữa tôi và anh, nhất thời, nỗi nhớ nhung trở nên vô cùng nóng rát, tôi không nén được, liền đánh bạo gọi điện cho anh, đây là lần đầu tiên tôi chủ động gọi cho anh, có lẽ là một việc kinh ngạc đáng ngạc nhiên.
“Alô……” Giọng nói rõ ràng nhưng xung quanh có tạp âm, dường như có người đang nói to.
“Alô…..” Tôi nhất thời không biết nói gì, đành trả lời bằng một tiếng.
“Có việc à?” Giọng anh rất quan cách, hoàn toàn không có sắc thái tình cảm.
“Không có việc gì.” Tôi đành đáp.
“Tôi đang họp, đợi lát liên hệ với cô.” Anh nói.
“Vâng.” Tôi trả lời.
Anh lập tức cúp máy. Tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng, anh đặt điện thoại trên bàn trước bàn hội nghị, sau đó ngồi ngay ngắn, dáng vẻ như không có chuyện gì xảy ra.
Lúc này, tôi nhìn vệt mưa vẽ trên cửa kính, tâm trạng nhất thời sa sút, không thể trách anh, đương nhiên không thể trách anh. Nhưng khi tôi phát hiện tôi không phải là phần anh coi trọng nhất[jini83.wordpress.com, tôi bất giác cảm thấy thất vọng. Trái tim con người thường lòng tham không đáy.
Nửa tiếng sau, khi tôi ngồi trong tòa án, trao đổi chứng cứ với đối phương, điện thoại trên bàn rung. Anh gọi tới.
Tôi không nhận, dường như muốn nói cho anh biết, tôi cũng có việc quan trọng hơn.
Di động không ngừng rung, một cuộc, hai cuộc, ba cuộc, cuối cùng dừng lại. Sau đó, một tin nhắn gửi tới: “Sorry,I’m very busy.I’ll call you later”
Anh sẽ không dùng di động gửi tin nhắn bằng tiếng Trung, tôi từng vì thế mà lấy làm tiếc, thiếu đi một phương thức tỏ tình thời thượng. Nhưng xem ra bây giờ, anh tuyệt không phải là nhân vật có thể ngồi đó, mang theo nụ cười ôm di động nhắn qua lại.
10h tối, anh lại gọi đến.
Tôi nhận máy, rốt cuộc đã không còn là thiếu nữ mới yêu lần đầu, cho dù bất mãn cũng hiểu phải giữ một thước đo. Không đàn ông nào thích phụ nữ quá nhõng nhẽo.
“Tức rồi à?” Anh dịu dàng hỏi.
“Không có, điện thoại rung trong túi nên không biết.” Tôi nói dối.
“Vậy sao không gọi lại?”
“Sợ anh không tiện.” Tôi lãnh đạm nói.
“Xin lỗi, khi em gọi tới, anh đang nghe Triệu tổng bên công ty logistic báo cáo công việc.”
“Không sao, em biết anh rất bận.”
“Rất vui vì em gọi điện cho anh, em chưa bao giờ gọi tới trừ khi vì công việc.” Anh cuối cùng nói ra lời này.
Tôi cười, có phần miễn cưỡng.
“Đúng rồi, Triệu tổng nói, Trâu Nguyệt muốn từ chức. Hỏi anh nên xử lí thế nào.” Anh nói.
“Muốn từ chức? Em không thấy nó nói.” Tôi hơi ngạc nhiên.
“Em hỏi cô ấy xem, nếu nhận chức vụ cao hơn, anh có thể xử lí một chút.”
“Có người quen liền khác ngay.” Tôi xúc động ca thán. “Nhớ năm đó, em tìm anh nói bao nhiêu.”
“Bộ d
<<1 ... 45678>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT1304/11893

pacman, rainbows, and roller s