XtGem Forum catalog
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết - Tình Yêu Thứ Ba - phần 5

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 60317080
Visits Today: 392215
This Week: 1795265
This Month: 12311526

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

rõ dáng vẻ anh, nghĩ chắc anh cũng không nhìn thấy biểu hiện của tôi, không nhìn thấy khi tôi nói câu này, lệ chảy từ khóe mắt, lạnh lẽo trượt xuống cổ tôi.
Anh lại trầm mặc lần nữa. Hai chúng tôi cứ như vậy, nhìn nhau từ xa, muốn tiến lên một bước, nhưng hoàn toàn không có khả năng.
Cuối cùng, tôi nhẫn tâm nói câu “Tạm biệt”, không đợi anh trả lời, cúp máy, quay người bỏ đi.
Vừa may trước cửa khách sạn luôn có taxi đỗ chờ khác, tôi ngồi lên một trong những chiếc đó, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi tầm nhìn của Lâm Khải Chính.
Lái xe hỏi tôi đi đâu? Tôi ngỡ ngàng, mịt mù, bỗng nhiên nhìn thấy trước mặt có xe bus, đuôi xe có dòng quảng cáo: “Triển lãm ảnh của chuyến du lịch một mình – khoác ba lô chụp ảnh.”, tôi rất thích chương trình này, thuận tay chỉ nó rồi nói: “Ở chỗ kia, nhà triển lãm!”
Xe khởi động đi về phía trước, chỗ giao nhau đúng lúc đèn xanh, rẽ trái là ra đường lớn.
Cổ tôi cứng ngắc, ngồi trên xe, không dám quay đầu, dường như tầm nhìn của anh vẫn trên đỉnh đầu tôi như cũ. Cho tới khi xe chạy rất xa rất xa, tôi mới nhẹ nhàng nhìn lại đằng sau, lúc này, tầng cao nhất của khách sạn Quân Hoàng đã bị các kiến trúc lớn nhỏ hoàn toàn che lấp.
Chiều chủ nhật, trong triển lãm có rất nhiều trẻ con, lúc nào cũng có thể nghe thấy tiếng vui đùa của chúng và tiếng trách mắng của cha mẹ, nhưng những bức ảnh đẹp đẽ kia vẫn khiến tâm trí tôi tập trung. Đang nhìn đến say sưa, đột nhiên nghe thấy người gọi: “Chị Trâu.”
Quay đầu, là Đinh Giáp, cậu ta đeo trên thắt lưng một cái loa nho nhỏ, bên tai đeo tai nghe, cười tươi như hoa.
“Cậu đây là …?” Tôi chỉ chỉ trang bị của cậu ta.
“Em là hướng dẫn viên của triển lãm, có cần em phục vụ chị không?” Cậu ta đáp.
“Có cần tiền không?” Tôi nhướng mày hỏi.
Cậu ta lắc đầu: “Không cần, em có nghĩa vụ giới thiệu mà.”
“Vậy thì đương nhiên là được rồi.”
Thế là cậu ta bắt đầu giới thiệu cho tôi từng bức từng bức ảnh, dưới sự chỉ bảo của cậu ta, quả thật tôi mới nhìn ra điều huyền diệu trong ảnh, có phần ngạc nhiên, thích thú. Người lớn và trẻ em tập trung cạnh tôi càng lúc càng nhiều. Khi kết thúc thuyết minh, khán giả và tôi đều nhiệt liệt vỗ tay cho cậu ta.
Mọi người dần di tản, Đinh Giáp đi cùng tôi ra khỏi phòng triển lãm.
Tôi dừng bước, tạm biệt cậu ta, đột nhiên cậu ta lấy ra vài tờ giấy nhỏ: “Em có vài phiếu miễn phí ở quán café này, hay là em mời chị cốc café?”
Tôi không có lý do để từ chối, hơn nữa, lúc này tôi đến bước đường cùng rồi, cũng thích có người nói chuyện, giết thời gian. Tôi hỏi: “Cậu không cần tiếp tục làm việc à? Có thể nghỉ không?”
“Vừa nãy em chuẩn bị tan làm, chị đợi em lát, em trả máy móc này.” Nói xong, cậu ta vội vàng quay người chạy về phía quầy lễ tân, dừng lại ở đó một chút, khoác túi bò lên rồi quay lại, bước chân cậu ta nhẹ nhàng khiến tôi bỗng chốc cảm giác mình đang già đi nhiều quá.
Quán kinh doanh có vẻ kém, phải tới tận lúc khách đến mới đun nước nóng, tôi và cậu ta ngồi ở bàn tròn nhỏ chờ đợi.
Tôi nói: “Chị mời em mới phải, hôm nay em vất vả làm thêm rồi, nói đi, muốn ăn gì?”
Cậu ta cười: “Chị làm em như trẻ con ấy, còn muốn ăn vặt ư?”
“Trâu Thiên tham ăn kinh khủng.” Tôi cũng cười.
“Trâu Thiên thường nói tới chị gái, biết chị rất vất vả vì cậu ta.”
“Không có gì, nó có thể học, đương nhiên nên nuôi nó ăn học.”
Cậu ta vẫn cười như thế. Tôi nhìn dáng nghiêng nghiêng của cậu ta, mặc dù cười nhưng khóe mắt cũng không có chút vết nhăn, đời người tốt biết bao, nỗi lo lắng lớn nhất chẳng qua là tất cả vẫn chưa bắt đầu.
“Có thời gian tới nhà chị chơi.” Tôi quan tâm, y hệt như phụ huynh.
Đột nhiên cậu ta đỏ mặt, mắc cỡ xoa đằng sau đầu: “Em đã hẹn Trâu Nguyệt hai lần nhưng cô ấy thường từ chối, nói không có thời gian.”
Nhất thời tôi quên cả sự đau buồn của bản thân, thực lòng mừng cho Trâu Nguyệt, người con gái khuê nữ có thể gặp được người theo đuổi khỏe mạnh đáng yêu, quang minh chính đại như thế, thực sự là phúc của người đó. Tôi mỉm cười an ủi: “Không sao, con gái thường hơi mắc cỡ.”
Phía bên chủ quán gọi, cậu ta nhảy qua, bưng hai cốc café nóng hổi.
“Xin lỗi, ở đây chỉ có café nhanh, có lẽ chị uống không quen.” Cậu ta ngồi xuống, áy náy nói.
“Không sao, tôi không biết uống café.” Tôi mỉm cười. — Trong phút chốc lại nhớ tới Lâm Khải Chính ngồi trong quán Starbuck, cười nói với tôi: “Theo anh sẽ học được cách uống café.” Nghĩ tới vẻ yêu chiều trên gương mặt khôi ngô của anh, bất giác tâm trạng ngẩn ngơ, vội cúi đầu uống một ngụm café, để che giấu sự đau thương.
Sao biết café vô cùng nóng, bỏng cả đầu lưỡi tôi, tay tôi run lên, café đổ ra ngoài một nửa, hắt cả lên người tôi, vạt áo màu kem bị loang một mảng lớn.
Tôi vội đứng lên, dùng tay phủi nhẹ, Đinh Giáp cũng lấy khăn giấy đưa tôi, không ngừng xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, quên không nhắc chị, café rất nóng.”
Tôi nhận lấy tờ giấy ăn lau đi, cười nói: “Không sao, chỉ trách bản thân chị không cẩn thận.”
Café thấm vào từng sợi nhỏ một đoạn áo, cho dù lau thế nào, vẫn để lại vết mờ mờ. Đây là trừng phạt ư? Tôi thầm nghĩ. Cũng có lẽ đến hoài niệm sâu xa tận đáy lòng của bản thân đều không nên có nữa!
Do bất đồng tối hôm đó, giữa tôi và Trâu Nguyệt trước sau đều có chút xa cách. Với tôi kỳ thực trong lòng áy náy, với nó có lẽ vẫn nghi ngờ không tan như cũ.
Sau bữa tối nó đang rửa bát, tôi dựa bên cửa hỏi: “Phỏng vấn thế nào?”
“Xếp thứ 14. Em quá căng thẳng.”
“Chẳng phải chỉ tuyển 10 người ư? Còn có hy vọng không?”
“Anh rể nói anh ấy sẽ hỏi han hộ, chắc vấn đề nhỏ thôi.”
Tôi gật đầu, dặn dò: “Nếu cần tặng quà, nhất định nhớ phải nói cho chị biết, không thể cứ bắt anh ta bỏ tiền.”
Nó vâng một tiếng.
Tôi vờ như vô tình nói: “Đinh Giáp ấy, hôm nay chị vô tình gặp cậu ta.”
Nó cúi đầu rửa bát, dường như không nghe thấy.
“Thực ra em có thể suy nghĩ một chút, cậu con trai này trông rất đứng đắn, nghề nghiệp cũng khá, điều hiếm có là gia thế trong sạch, rất chất phác, đáng tin.”
Nó vẫn không nói gì như cũ, chăm chỉ đặt từng cái bát đã rửa, khô coong nước lên giá bát.
“Tuổi tác em cũng không còn nhỏ nữa, hôm trước mẹ cũng hỏi về vấn đề cá nhân của em đã giải quyết thế nào đấy? Vẫn luôn không thấy em chính thức yêu đương lần nào, cứ như vậy sẽ bỏ qua cơ hội.” Tôi nói một cách chân thành.
“Anh ấy không phải mẫu em thích.” Trâu Nguyệt buồn bã nói, lau lau tay, ra khỏi bếp, bước vào phòng nó.
Nghe thấy lời nói này của nó, tôi có chút bực mình, đi theo sau nó hỏi: “Rốt cuộc mẫu người nào mới là mẫu em thích, em nói xem nào?”
“Chị biết đấy, còn cần em nói ư?” Nó buông ra một câu, chuẩn bị đóng cửa.
Tôi bước nhanh lên hai bước, dùng chân chặn cửa phòng nó, nói một cách khó chịu: “Trâu Nguyệt, chị nghiêm túc thảo luận với em, em đừng có không biết tốt xấu.”
Nó quay đầu, biểu hiện ngạo mạn: “Em cũng nghiêm túc trả lời câu hỏi của chị! Đinh Giáp căn bản chỉ là một đứa trẻ, em không muốn yêu đương với một đứa trẻ!”
“Vậy em muốn yêu đương với ai? Muốn cùng người có sự nghiệp? Trưởng thành ổn định? Có nhà có xe? Đàn ông như thế trên đời này có mấy người?”
“Cho dù chỉ có một người em cũng cam tâm tiếp tục đợi.”
Tôi biết nó chỉ ai, trong lòng cực kỳ tức giận, ngữ điệu bất giác trở nên cay nghiệt: “Người xếp hàng đợi đàn ông thượng hạng đó rất nhiều, em còn không biết đứng ở số thứ mấy?”
“Chỉ cần đợi được anh ấy, cho dù là số thứ mấy, khi người khác vứt bỏ, em sẽ có cơ hội.” Trâu Nguyệt trước nay chưa bao giờ ngẩng đầu hiên ngang như thế trước mặt tôi, thậm chí nó còn mỉa mai lại tôi: “Không biết chủ nhân chiếc áo đó trong tủ chị có phải cũng là đàn ông thượng hạng không? Không biết chị lại xếp thứ mấy đây?”
Tôi nhất thời nghẹn giọng, đang định bày ra dáng điệu lý luận một trận với nó, nó quay đầu đóng cửa, còn khóa luôn.
Tôi chán nản ngồi trên ghế sô fa, cảm thấy rất nản lòng, đúng thế, tôi sớm đã không có lập trường chỉ trích nó u mê không tỉnh ngộ rồi, so sánh ra, việc tôi làm có lẽ còn ngu xuẩn đê tiện gấp trăm lần.

Tâm ý của con người thường xoay chuyển, như cô, cũng như anh. Sau khi rời xa ngoài đau lòng còn có oán hận.
Cứ như vậy đi, giống như anh đã nói: cho dù thêm một ngày cũng đều tốt. Chỉ cần đừng rời xa, chỉ cần đừng rời xa……
Chương 23.1
Thứ hai, tiết trời ảm đạm, giống như lòng tôi vậy.
Tôi vẫn xuống taxi ở chỗ cũ, phát hiện một công trình thi công rào tường vây bên đường, quán Starbuck ấy bị chắn hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng. Trong không khí dày đặc mùi bụi đất nồng đậm, ở đây chuẩn bị xây cầu vượt dành cho người đi bộ rồi . Đối với tôi mà nói, coi như một tin tốt, thứ nhất là tương lai không cần mạo hiểm băng qua đường, thứ hai là tôi cũng không cần đối diện với quán café từng khiến lòng tôi hướng về trong một thời gian dài nữa.
Bước vào văn phòng, chủ nhiệm Trịnh xách túi công văn đi ra, thấy tôi, vui vẻ nói: “Tiểu Trâu, đến vừa lúc, công ty Trí Lâm thông báo chúng ta họp khẩn cấp, Tiểu Cao đang trong thời gian nghỉ kết hôn, cô đi một chút nhé.”
Tôi dùng thời gian 0.1 giây quyết định nói dối: “Ôi chết, không may rồi, tôi trở về lấy hồ sơ vụ án, 9 giờ 30 sáng nay tôi có một vụ mở phiên tòa.”
Chủ nhiệm Trịnh xoa xoa cái trán hói, không còn cách nào đành nói: “Vậy chỉ còn tôi có thể tham gia, nhưng tôi hoàn toàn không hiểu tình hình công ty bọn họ!”
”Không sao, Âu Dương rất hiểu tình hình, anh ấy có thể giới thiệu cho ông.”
“Được được được, cũng đành như vậy.” Chủ nhiệm Trịnh gật đầu, bước nhanh ra khỏi văn phòng.
Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn chủ nhiệm Trịnh vội vội vàng vàng lên taxi. Sau giây phút đờ đẫn, tôi lấy lại tinh thần, bắt đầu làm việc.
Chạng vạng tối, tôi xách thức ăn mua bên đường, đi về nhà.
Có người đứng ở chỗ đỗ xe của cục thuế gọi tôi: “Luật sư Trâu!”
Quay đầu nhìn, là anh Phó: “Anh Phó, sao anh ở đây?” Tôi bước tới chào hỏi.
“Cục thuế mời Lâm tổng tới nói chuyện, nói cả một buổi chiều rồi, tới bây giờ hơn 6 giờ, vẫn chưa ra.” Anh vừa nó vừa giảu môi về chiếc xe bên cạnh, hóa ra tôi đang đứng sau xe của Lâm Khải Chính.
“Nói chuyện? Xảy ra chuyện gì rồi?” Tôi hỏi một cách quan tâm.
“Ôi, cục thuế điều tra chúng tôi rất lâu rồi, thực ra Lâm tổng luôn để ý xử lý việc này, nhưng không biết vì sao vẫn chưa xử lý được.”
“Chắc không vấn đề gì chứ?”
“Ai biết được? Nghe nói lần này khá nghiêm trọng, có điều, sẽ nghĩ ra cách giải quyết thôi, chẳng qua là tốn thêm ít tiền.”
Anh Phó đang cùng tôi nói chuyện, đột nhiên quay đầu, theo hướng đầu xe gọi một tiếng: “Lâm tổng…”
Tôi căng thẳng trong lòng, do chiếc xe vừa cao vừa to, tôi đứng sau xe, hoàn toàn không phát hiện anh tới, còn anh chắc cũng không phát hiện ra sự tồn tại của tôi.
Chỉ nghe thấy anh nói với anh Phó bằng giọng nói nghiêm khắc: “Anh đi điều tra cho tôi, là ai cung cấp những sổ sách nội bộ năm ngoái của chúng ta cho cục thuế, ngoài ra, thông báo bên văn phòng, tôi đưa ra đề nghị tạm thời, tối nay triệu tập cuộc họp hội đồng quản trị! Nhanh lên!”
Sau đó là một tiếng “Rầm”, anh lên xe, đóng mạnh cửa xe.
Anh Phó nhìn anh, lại nhìn tôi, do dự không biết có nên nhắc anh rằng tôi ở đằng sau chiếc xe không, nhưng thái độ nghiêm khắc Lâm Khải Chính khiến anh ấy không dám nhiều lời,
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT1222/8777