XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết - Tình Yêu Thứ Ba - phần 5

Lượt xem :
bắt đầu! Căn bản đừng để anh nếm được mùi vị của nó! Như thế chỉ cảm thấy nuối tiếc mà thôi. Nhưng em bây giờ, nói đi liền đi, nói chia tay liền chia tay, em mở cánh cửa đó để anh nhìn thấy bên trong đẹp biết bao, sau đó em lại thuận tay đóng nó lại, lý do còn đường đường chính chính! Anh có thể làm thế nào? Anh nên làm thế nào? Em nói đi!” Anh truy hỏi đến cùng, từng câu từng câu đều hợp lý.
Tất cả đều do tôi sai ư? Tim tôi đau đến mức gần như nổ tung, không nhịn được, thấp giọng hét lên: “Em cũng không muốn! Em cũng không muốn mà! Nhưng, bây giờ kết thúc đối với hai chúng ta đều tốt, nếu kéo dài tới sau này, thì lại thế nào, lẽ nào để em ngày ngày dồn ép anh, anh mới vui ư?”
“Đúng! Anh thà rằng em ngày ngày dồn ép anh, giống như những người phụ nữ khác, ép anh đưa tiền cho em, ép anh trao tình cảm cho em, ép anh ly hôn để lấy em. Ép đi, đến ép anh đi, ngày ngày xuất hiện trước mặt anh, lấy cái chết ra uy hiếp, ép anh tới bước đường cùng!… Anh cũng không muốn giống như bây giờ, nhìn em biến mất trong cuộc sống của anh!” Giọng nói anh khàn khàn, chan chứa đau khổ và thương cảm, dưới ánh đèn đường mờ mờ, tôi thấy mắt anh lấp lánh những ánh lệ.
Tôi đã không còn gì có thể nói, chỉ nhìn anh, lòng đầy day dứt và nhớ nhung. Anh nhìn tôi chăm chú rất lâu, đột nhiên quay người lên xe, cửa xe đóng “sầm” lại trước mắt tôi, hai xe lập tức rời đi.
Cuối cùng anh cũng nói ra những lời anh muốn nói, mượn rượu vứt bỏ sự suy nghĩ, cuối cùng anh bắt đầu chỉ trích hành vi chơi chán rồi bỏ của tôi. Rất tốt, để chúng tôi tàn nhẫn làm tổn thương nhau đi, chỉ có như vậy, tất cả mới có điểm chấm dứt.
Tôi cảm thấy thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, chân nhũn xuống, ngồi ở vườn hoa bên cạnh, trong đêm tối, bưng mặt khóc rưng rức.
Lúc này, bên đường vọng tới tiếng bước chân, tôi không muốn để người khác nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình, vội vàng đứng lên đi về phía hành lang, vừa đi vừa dùng tay áo chùi qua loa nước mắt trên mặt.
“Trâu Vũ!” Có người gọi tên tôi đằng sau, là Tả Huy.
Tôi không muốn để ý tới anh ta, đi thẳng lên lầu. Anh ta bước nhanh vượt qua tôi, chặn trước mặt tôi.
Hành lang rất tối, cho dù mặt đối mặt cũng nhìn không rõ nhau. Tôi nói một cách căm hận: “Tránh ra, chắn trước mặt làm gì?”
“Em và anh ta chia tay rồi à?” Anh ta hỏi.
“Không liên quan tới anh.”
“Anh đều nghe thấy hết rồi. Bọn họ mời lãnh đạo và anh em trong cục đi ăn, ăn xong, bọn anh cùng xuất phát, anh thấy anh ta lái xe vào khu nhà mình.”
“Là anh cố ý, đúng không? Anh có ý muốn làm khó anh ấy, đúng không?” Tôi nhìn chằm chằm anh ta trong bóng tôi.
Anh ta biết tôi ám chỉ điều gì, im lặng một lúc rồi nói: “Đúng, anh cố ý nói. Anh ta luôn ngạo mạn trước mặt anh, anh muốn châm chọc anh ta chút, nhưng anh không ngờ bọn em đã chia tay rồi, không ngờ anh ta sẽ tới trách em.”
“Anh đã đạt được mục đích rồi, chúc mừng anh!” Tôi nói xong muốn vượt qua anh ta.
Anh ta giơ tay ra chặn tôi lại: “Trâu Vũ, khi đó, em cũng từng khóc vì anh chứ? Khóc giống như bây giờ vậy?”
Câu hỏi thật vô vị, mỗi một người đàn ông đều hy vọng người phụ nữ bị vứt bỏ nỉ non sau lưng mình, như vậy, phản bội trở thành ly biệt, còn có ngày quay đầu.
Tôi ngẩng đầu nói: “Cho dù tôi có khóc, khóc giống như bây giờ, cũng vì bản thân mình chứ không phải vì đàn ông các anh.” Nói xong, tôi lại thử đi qua anh ta lần nữa, lần này tôi thành công.
Hành lang tối tăm, chỉ nghe thấy bước chân thùng thùng của tôi, đột nhiên anh ta hỏi: “Trâu Vũ…… Bây giờ …. có phải em cũng hiểu hoản cảnh anh khi đó? Có phải em có thể tha thứ cho anh nhiều hơn một chút không?”
Tôi thở dài, quay người nhìn anh ta, anh ta quay lưng với tôi, đợi câu trả lời của tôi.
“Đúng, bây giờ tôi mới biết, thực ra anh căn bản không yêu tôi! Tôi và anh ấy cho dù thế nào đều không nỡ làm tổn thương người khác, thà bản thân mình đau khổ, còn anh, khi đó trước mặt tôi, anh mong tôi tha cho anh một con đường sống, anh nói hợp tình hợp lý như vậy, không hề đặt tôi trong trái tim, bây giờ anh muốn tôi tha thứ cho anh, quá muộn rồi nhỉ?”
Trong bóng tối, lờ mờ thấy anh ta quay đầu, dường như muốn giải thích, nhưng rất lâu sau, anh ta chỉ thấp giọng nói một câu: “…. Nhìn thấy em đối với anh ta, anh mới biết, em yêu anh còn ít hơn.” Nói xong, anh ta lặng lẽ xuống lầu, mở cửa nhà, bước vào.
Lại là tiếng cửa nặng nề, tối nay thật là kém may mắn, hai người đàn ông trong cuộc đời tôi đều ở trước mặt tôi nặng nề đóng cửa. Tôi ngẩn ngơ đứng một lúc, mệt mỏi quay người, trở về nhà.
Đêm tối tĩnh mịch, tâm trạng tôi ngẩn ngơ nằm trên giường, nhìn bóng ngược của nhánh cây trên trần nhà, mỗi một phút trong đêm sao mà dài đến vậy. Cảm giác mất ngủ thật khó chịu, tôi ngủ đến khi toàn thân đau mỏi, dứt khoát đứng dậy tới bên cửa sổ, nhìn sắc trời phía xa, hai giờ sáng, trời hơi mờ mờ sáng dần lên.
Vẫn luôn cầm di động trong tay, liên tục ấn sáng màn hình, lại nhìn nó trở nên tối đen, tin nhắn đó vẫn lưu trong hộp thư nhận của tôi, tin nhắn tiếng Anh của anh: “sorry, I’m very busy. I’ll call you later”. Tôi dựa đầu xuống cửa kính lạnh lẽo, nhìn từng lượt, tưởng tượng dáng vẻ anh đang bận rộn, tranh thủ thời gian, ấn từng chữ cái cho tin nhắn này.
Lúc này, dưới lầu loáng thoáng vang đến tiếng xe, tôi quay mặt, nhìn thấy một chiếc Jeep màu đen to lớn, không bật đèn, lặng lẽ lao lên đường đi bộ trước tòa nhà, dừng dưới cửa sổ của tôi.
Khu nhà nửa đêm đến đèn đường cũng đều tắt rồi, tôi cố gắng nhìn, vẫn không thể nào nhìn rõ biển số xe là bao nhiêu. Nhất thời có chút kích động, có thể là anh không? Là anh quay lại ư? Anh sẽ lại gọi điện cho tôi chứ? Tôi nhìn chằm chằm di động, đợi điện thoại rung, nhưng lâu sau vẫn không có động tĩnh.
Là anh ư? Có thật là anh không? Tôi không thể đợi hơn được nữa, tôi nhất định phải xác nhận có phải là anh không. Thế là tôi rón rén ra khỏi cửa, xuống lầu.
Đứng ở cửa tòa nhà, tôi dựa vào ánh sáng đằng xa, cuối cùng cũng nhìn rõ biển số xe, quả nhiên là anh, 66888! Nhưng nhìn ra, trong xe tối đen, không có chút động tĩnh.
Tôi còn nhớ dáng vẻ nổi giận đùng đùng khi rời đi, dường như cả đời này đều không muốn gặp lại tôi lần nữa, sao biết bây giờ anh trở lại chỗ này. Tâm ý của con người thường quanh co phức tạp, như tôi, như anh ấy.
Có nhà khoa học từng nói rằng, ban đêm khi vô cùng mệt mỏi, ý chí con người sẽ bị hạ thấp khoảng 50% . Bây giờ ý chí của tôi đang lúc yếu đuối. Tôi đứng đằng sau xe, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đi về hướng về cửa của lái xe.
Chưa đợi tôi tới cửa, cửa xe mở, anh bước xuống, trong tay còn kẹp điếu thuốc đang châm dở. Dưới ánh đèn trong xe, chỉ thấy gương mặt anh mệt mỏi không chịu được.
Anh đóng cửa xe, giữa tôi và anh lại chìm vào trong bóng tối.
“Anh tưởng em ngủ rồi, vì vậy không gọi điện cho em.” Anh nói, giọng khàn khàn.
“Em chưa ngủ, không ngủ được.” Tôi nói thật.
“Xin lỗi, Trâu Vũ, anh chỉ muốn xin lỗi em, anh uống nhiều quá, anh không nên nói những lời đó.”
“Không sao, là lỗi của em.” Tôi gấp gáp trả lời, ngữ âm lại nghẹn ngào.
“Không! Không! Không! Đó đều là rượu nói, em đừng để tâm. Sao có thể là lỗi của em? Sao có thể trách em?” Anh liên tục phủ nhận.
“Anh nói rất đúng, là em hại anh buồn, nếu hôm đó em không đi tìm anh, tất cả đều sẽ ổn, hai chúng ta cũng không đến nỗi như ngày hôm nay. Đều trách em, thực sự đều trách em, xin lỗi!……” Tôi đầy hối hận, chỉ hận một bước sai mà hại người hại mình.
“Đừng nói như vậy, đừng nói như vậy……” Anh đau lòng ngăn tôi lại, bước lên trước, trực tiếp ôm tôi vào lòng.
Cái ôm này khiến lòng tôi mềm lòng đến hồ đồ, chỉ biết vùi mặt vào trong lòng anh, ra sức chà đi chà lại, trên người anh vẫn còn mùi thơm tôi yêu, tôi cố gắng hết sức ôm chặt anh, lòng tràn ngập cảm giác lưu luyến không nỡ rời.
“Trâu Vũ, vì sao chúng ta phải như vậy? Đã bắt đầu rồi, thì qua ngày nào hay ngày đó được không? Cho dù thêm một ngày cũng đều tốt cả. Đừng rời xa anh, đừng rời xa anh, điều này khiến người ta rất khó chịu.” Anh nói khẽ bên tai tôi, sau đó, quay đầu tìm thấy môi tôi, ra sức hôn.
Tôi lại sụp đổ lần nữa, đến 50% ý chí cuối cùng cũng đều mất đi. Đúng vậy, dù sao đã bắt đầu rồi, dù sao đã yêu rồi, dù sao đã mang tiếng ác rồi, tiếp tục đi, chẳng qua cũng như vậy ư? Giang Tâm Dao, Trâu Nguyệt, tự tôn của tôi, tương lai của tôi…. Tất thảy đều không quan tâm nổi nữa. Trong đêm khuya tĩnh lặng im lìm này, người đàn ông tôi yêu đứng trước mặt tôi, trái tim anh đập ngay lồng ngực tôi, sao tôi có thể nỡ rời đi chứ? Cho dù chỉ có một ngày, cho dù chỉ có một giờ, thì cứ như vậy đi, để tôi hy vọng được hưởng thụ, được ngày nào hay ngày đó đi!

Cô hạ thấp cả phong thái vì anh. Cô nghe theo sự sắp đặt của anh. Không sao, đã là hạnh phúc vụng trộm thì giáo điều, sự ngu xuẩn, tự cho mình thanh cao trước đây, hết thảy đều từ bỏ. Bây giờ chỉ cần mỗi sáng thức giấc nhìn thấy đối phương ở bên là đã nở gan nở ruột rồi.
Hôm sau là ngày lễ Quốc khánh, vốn định cùng Trâu Nguyệt, Trâu Thiên về nhà với mẹ vài ngày, nhưng Lâm Khải Chính nói: “Em đi Bắc Kinh với anh nhé?” Tim tôi lại mềm đi, theo anh lên máy bay.
Lần đi du lịch này, tâm tình khác rất nhiều, một là anh còn gánh vác trọng trách, không thể sơ suất, hai là trải qua những dây dưa đó, giữa chúng tôi dường như tìm được con đường chung sống mới.
Tôi tự giác chia tay với anh khi đến sân bay, đổi vé, tôi ngồi trong phòng đợi của khoang VIP xem tạp chí, anh ngồi trong phòng lớn chơi game vi tính. Lên máy bay hai người chúng tôi nhìn nhau cười, thân mật như lần đầu. Tới Bắc Kinh lại ai ngồi xe người đó, ai đi đường người đó, chia ra đến khách sạn, đến phòng ở. Kéo rèm, khóa cửa xong mới ôm ấp cười đùa. Ăn cơm cũng vậy, vào phòng ăn, nhân viên phục vụ hỏi: “Vị trí gần cửa sổ có được không ạ?” Tôi mỉm cười xua tay, có phòng riêng không? Có lô riêng không? Hoặc ở góc nào đó cũng rất tốt.
Không sao, hạnh phúc này đã là trộm lấy thì để chúng tôi hoàn toàn thống nhất từ hình thức đến nội dung. Trước đây là tôi quá giáo điều, là tôi quá ngu ngốc, là tôi quá tự cho mình thanh cao. Bây giờ tôi chỉ muốn mỗi sáng tỉnh dậy, thấy anh ngay bên cạnh tôi thì đã nở gan nở ruột rồi.
Anh thường hẹn bạn bè, hẹn gặp mặt, hẹn ăn cơm, hẹn uống trà, tôi tự mình dạo chơi trong thành phố Bắc Kinh, có một hôm trước khi anh rời cửa, tôi giơ tay cho anh: “Đưa thẻ cho em, em muốn đi mua đồ.”
Anh lấy ví tiền, nói: “Em chọn một cái, dùng thoải mái nhé!”
Tôi uy hiếp anh: “Dùng thoải mái? Vậy em có thể quẹt tóe lửa!”
Anh cười: “Được! Nếu tóe lửa thật thì gọi điện cho anh, anh tới cứu em!”
Sau đó đi vào trung tâm thương mại bên cạnh khách sạn, tôi hoang mang lo sợ, vốn không phải tín đồ mua sắm, lúc này chỉ có mua đồ, lại mua đồ, mọi thứ đều không hợp mắt.
Đi tới cửa hàng trang sức, nhân viên lười biếng giới thiệu cho tôi một cách máy móc, tôi tiện tay chỉ vài mẫu, xem ra là trang sức đá lớn nhất, cô ta lập tức thay đổi một cách cung kính, kích động tới mức nói năng lộn xộn.
Kỳ thực, tôi chẳng có niềm yêu thích đặc biệt với trang sức, đeo trên người nhìn trái nhìn phải cũng chẳng có cảm giác, nhưng để tiêu tiền thì cũng phải mua gì mới có thể thực hiện lời thề của tôi. [jini83.wordpress.com">Thế là, tôi chỉ vòng cổ đắt nhất, tùy tiện nói: “Viết hóa đơn.” Vẻ mặt cô gái vui như hoa nở, quay người nhẹ nhàng giơ ngón tay hình chữ V với đồng nghiệp, tôi chỉ vờ như không thấy.
Hóa đơn viế
<<1 ... 4567>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT49/1035

Insane