Polaroid
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi ! - phần 4

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 42997020
Visits Today: 104814
This Week: 1987756
This Month: 8812368

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

uổi Oa Oa thì năm nay, ông cũng phải hơn bốn mươi lăm tuổi, thậm chí có thể là năm mươi. Nhìn dáng người cao to, vạm vỡ. có thể tưởng tượng thời thanh niên, ông hẳn phải là một ngôi sao khét tiếng trong xã hội đen. Khuôn mặt lạnh lùng của ông có vẻ không phù hợp với bà vợ, đến bây giờ, ở ông vẫn còn sót lại những dấu tích không thể xóa bỏ của xã hội đen.
“Cậu đến đây có việc gì?”. Dương Tiêu nhíu mày quan sát Hách Viễn. Cái tên Hoa Hạo cũng được Lôi Kình nhắc đến vài lần, nhưng thực ra, không cần nghe từ miệng Lôi Kình, mấy năm gần đây, tập đoàn Hoa Hạo không ngừng mở rộng và phát triển, nhanh chóng ảnh hưởng đến từng ngành từng nghề trong xã hội. Là người lãnh đạo Hoa Hạo, tên tuổi Lang Hách Viễn sớm đã trở thành tiếng sấm bên tai. Ở thành phố này, đi đâu cũng thấy quảng cáo về tập đoàn Hoa Hạo. Chỉ có điều, thật không ngờ Oa Oa lại đưa anh ta về nhà. Nói như vậy, anh ta là sếp của Oa Oa, rồi anh ta đã phải lòng Oa Oa? Ồ, hóa ra là như thế!
“Cháu đến thăm hai bác, và mong được sự cho phép của hai bác …”. Ánh mắt Hách Viễn thật sự chân thành và thái độ hoàn toàn nghiêm túc.
“Cho phép cái gì?”. Mặc dù trong lòng rất hứng thú đối với Hách Viễn nhưng bề ngoài, Dương Tiêu lại tỏ vẻ dửng dưng như không. Đôi mắt nhìn xuống, ông cố tình không nhìn vào mắt chàng trai ngồi đối diện.
“Cho phép cháu được bảo vệ cô ấy ạ”. Hách Viễn trả lời chân thành.
“Bảo vệ con gái tôi không phải dựa vào lời nói suông”. Dương Tiêu liếc nhìn Hách Viễn kèm theo nụ cười lạnh lùng.
“Cháu cũng nghĩ như vậy, nhưng nếu ngay cả việc thề hứa cũng không dám thì dù làm bao nhiêu việc tốt đẹp mấy đi nữa rốt cuộc vẫn chỉ là một tên hèn nhát”. Hách Viễn cương quyết trả lời.
“Tôi nghĩ Oa Oa không phù hợp để cậu bảo vệ đâu, dù sao thì hai đứa chênh lệch tuổi tác quá nhiều”. Dương Tiêu lắc đầu.
“Cháu nghĩ tuổi tác chênh lệch không đáng lo bằng khoảng cách tình cảm giữa hai người. Hơn nữa, tuổi tác có chênh lệch, sau này mới càng quan tâm đến nhau để duy trì tình cảm”. Hách Viễn thẳng thắn nói. Anh không nghĩ tuổi tác của Oa Oa lại có thể ảnh hưởng đến tình cảm của hai người, ngược lại, anh nghĩ, cuộc sống của mình sau này nếu có Oa Oa bên cạnh nhất định sẽ rất hạnh phúc, thậm chí anh còn bắt đầu trông mong ngày đó đến thật nhanh.
“Cậu sẽ dốc sức bảo vệ hạnh phúc?”. Dương Tiêu không tin vị Tổng giám đốc kia có thời gian bên cạnh Oa Oa, càng không tin cậu ta có thể toàn tâm toàn trí yêu thương Oa Oa.
“Cháu nghĩ cháu có thể làm được”. Hách Viễn gật đầu, nghiêm túc trả lời.
Mạc Sầu và Oa Oa đứng bên ngoài phòng khách nhìn trộm vào trong, mắt nhìn chăm chăm vào hai người đàn ông như đang đoán câu đố. Rõ ràng lời nói của hai người đó có mùi thuốc súng nhưng trên khuôn mặt của họ lại hiện diện nụ cười hết sức điềm tĩnh.
Mạc Sầu dù sao cũng là mẹ Oa Oa, quan sát một hồi lâu mới giơ tay xoa đầu con gái: “Oa Oa, con thật đen đủi, cậu ấy rất giống bố con.”
Oa Oa không hiểu ý mẹ, quay đầu hỏi nhẹ nhàng: “Mẹ nói thế là có ý gì ạ? Mẹ nghe thấy họ đang nói gì sao?”
Mạc Sầu lắc đầu. “Mẹ cũng không rõ họ có ý gì, nhưng mẹ thấy thái độ của Tổng giám đốc và thái độ của bố con ngày xưa khi đến tìm ông ngoại con để nói chuyện rất giống nhau, nên mẹ có dự cảm xấu rằng con sẽ gặp đen đủi, chắc chắn là thế đấy!”
“Ồ, tại sao anh ấy giống bố mà con lại đen đủi?” Oa Oa thở dài.
“Con không thấy là mẹ gặp đen đủi hai mươi ba năm rồi sao? Chỉ nói riêng trí thông minh của con thôi, dù sao cũng không bằng mẹ”. Về trí thông minh của mình, Mạc Sầu vẫn luôn rất tự tin.
Nghe mẹ nói vậy, Oa Oa xoa xoa đầu mình. “Mẹ, mẹ nói hơi quá rồi đó, cho phép mẹ rút lại lời vừa rồi, coi như con không nghe thấy gì.” Mạc Sầu chưa kịp gật đầu thì Dương Tiêu bỗng quay lại, liếc nhìn hai mẹ con, ánh mắt đầy hàm ý, khiến Mạc Sầu quên luôn những gì đang định nói.
“Vậy cậu định đến đây sống sao?”. Dương Tiêu thản nhiên hỏi.
“Oa Oa sẽ đến ở chỗ cháu”. Hách Viễn nói luôn những gì mình đang nghĩ trong đầu.
“Con gái nhà họ Dương sẽ không được phép bước ra khỏi cửa nhà họ Dương trừ phi đi lấy chồng”. Dương Tiêu ngừng lại rồi nói thêm. “Hay là cậu cưới con gái tôi đi!”
Oa Oa tròn mắt ngạc nhiên trước tình huống từ trước đến giờ chưa từng có này, cằm cô và mẹ suýt nữa đập xuống sàn, may mà Mạc Sầu kịp đỡ cằm mình và giơ tay đỡ luôn cả Oa Oa nên hai mẹ con mới không bị thương tích gì.
Hách Viễn nghiêm túc trả lời: “Vâng, cháu sẽ cưới cô ấy.”
Như nghe tiếng sấm bên tai, lần này thì cằm hai mẹ con không còn giữ được nữa, tuột khỏi tay Mạc Sầu chuẩn bị đập xuống sàn, chỉ còn chờ xem cằm ai chạm đất trước thôi.
Lúc này, trên gương mặt Dương Tiêu mới lộ ra một nụ cười hiền từ. “Được, năm sau sẽ tổ chức đám cưới.”
Lang Hách Viễn gật đầu, chúm miệng đáp: “Mặc dù thời gian gấp gáp nhưng cháu hứa sẽ đem đến cho Oa Oa một lễ cưới tuyệt vời nhất.”
Dương Tiêu mỉm cười. “Đó không phải là việc tôi lo lắng”. Ông vừa nói vừa đứng dậy, liếc nhìn Oa Oa. “Tôi muốn hỏi câu cuối cùng, cậu chắc chắn chứ?”
Hách Viễn nhẹ nhàng đáp: “Cháu quyết định rồi.”
“Vậy thì sau này không được hối hận, đã lấy con gái tôi, đã đưa nói ra khỏi cửa này thì không cho phép thay đổi!”. Dương Tiêu bỗng nở nụ cười, nhét vào tay Hách Viễn thứ gì đó rồi quay về phía vợ, nháy mắt với bà, giơ hai ngón tay hình chữ V. “Thế nào, bà xã, tốc độ của anh thế nào?”
Mạc Sầu thẫn người hồi lâu mới hiểu rõ ý đồ của chồng, trong lòng hết sức cảm phục. “Ông xã, em phát hiện ra anh là ông bố thông minh nhất trên thế giới này”. Ngừng lại một lúc, nhìn về phía Hách Viễn, bà nói thêm: “Nhưng cũng là ông bố vợ ghê gớm nhất.”
Cậu nhóc Hách Viễn này thật đáng thương… thật quá đáng thương.
Chương 17: Bộc lộ
Hách Viễn được vợ chồng Dương Tiêu giữ lại ăn cơm, nhờ vậy mà được biết về học lực thật của Oa Oa, thậm chí là hiểu thêm về cách giáo dục của gia đình này như thế nào để biến Oa Oa thành người mơ mơ màng màng như vậy.
Ví dụ 1:
“Oa Oa à, nồi cơm điện vì sao không sáng?”. Mạc Sầu vội hỏi.
Oa Oa không hề lại gần xem sao, chỉ ngồi một chỗ trong phòng ăn, trả lời bâng quơ: “Mẹ, mẹ đã cắm điện chưa?”
“Vớ vẩn, rõ ràng là mẹ cắm rồi”. Mạc Sầu oan ức trả lời.
“Ồ, vậy là mẹ chưa đổ nước”. Oa Oa tập trung vào món sườn xào chua ngọt trước mặt, Hách Viễn chưa kịp gắp thức ăn, Oa Oa đã thò đũa gắp trước, kết quả là bị bố đánh một phát lên tay khiến cô rơi cả đũa. Hách Viễn kiên nhẫn gắp một miếng đặt vào bát cô rồi vỗ nhẹ lên đầu cô: “Ngoan, ăn đi nào!”
Oa Oa không khỏi cảm thấy rất mãn nguyện. Hành động cưng chiều Oa Oa của Hách Viễn càng khiến Dương Tiêu yên tâm hơn.
“Ồ, đúng rồi, con không nói thì mẹ quên mất”. Mạc Sầu vỗ trán, vội đứng dậy.
“Oa Oa, thìa múc canh nhà mình chạy đâu hết rồi nhỉ?”. Chưa được mười phút, Mạc Sầu lại hỏi.
Oa Oa bưng bát nhìn Hách Viễn rồi lại nhìn bố, ngao ngán trả lời: “Mẹ, mẹ nhìn trong túi tạp dề xem!”
Sau khi lục tung mọi thứ, đôi mắt bà sáng lên, “Đúng rồi, con không nói thì mẹ quên khuấy mất đấy!”
Tay cầm thìa canh, thấy Dương Tiêu nhìn mình, khuôn mặt bà đang lúng túng lập tức chuyển sang vẻ thách thức: “Nhìn, nhìn cái gì? Chưa nhìn thấy người đẹp bao giờ sao?”, đôi mắt gườm gườm nhìn Dương Tiêu.
Dương Tiêu im lặng nhìn Hách Viễn, đúng lúc Hách Viễn nhìn Dương Tiêu, ánh mắt hai người có chút thông cảm và khích lệ nhau, cùng gật đầu, không ai nói năng gì, vục đầu vào ăn.
Ví dụ 2:
“Bố cậu có phải là Lang Hinh không?”. Mạc Sầu vừa cười vừa hỏi.
“Vâng, đúng rồi ạ. Bác gái biết bố cháu sao?”
Anh còn chưa kịp mừng vì gặp người quen, mẹ Oa Oa đã cười hì hì, vẻ mặt đắc ý: “Sao lại không biết chứ? Tám năm trước, tôi có đọc trên tạp chí viết về vụ scandal tình ái của bố cậu…”
Mạc Sầu chưa kịp nói hết câu, Dương Tiêu đã nhét luôn quả vải bóc sẵn vào miệng vợ, điềm nhiên bảo: “Em ăn vải đi, nói ít thôi!”
“Vì sao? Tôi rõ ràng…”
Mạc Sầu chưa kịp nói tiếp câu đã bị Oa Oa nhét thêm quả dâu tây vào miệng. Cô cười khì khì với Hách Viễn. “Mẹ em thích đọc Next Magazine nhất.”
“Thực ra bố cậu ấy…”. Mạc Sầu nghĩ vấn đề này nhất định phải nói nên sau khi ăn hết chỗ quả trong miệng, nhả hột ra ngoài, bà tiếp tục nói: “Thực ra, sự việc năm đó của bố cậu đến bây giờ vẫn còn chấn động.”
Dương Tiêu bất lực nhìn vợ rồi quay lại gật đầu với Hách Viễn. “Cậu ngồi nhé, chúng tôi vào trước”. Rồi ông kéo Mạc Sầu về phía lòng mình. Mạc Sầu đang định nói tiếp bỗng nhiên đỏ mặt, lúng ta lúng túng. Hai người nhanh chóng khuất dần khỏi tầm mắt của Oa Oa và Hách Viễn, đi thẳng lên gác.
Liền sau đó là những âm thanh khiến người nghe phải lúng túng, xấu hổ, như là: “Tại sao lại hôn em?”… “Nói xem tại sao anh lại hôn em!”… “Như vậy anh cũng không thể hôn em!”… “Anh không hôn em thì hôn ai?”…
“Bố mẹ em có thường xuyên như thế này không?”
Oa Oa ngồi bên cạnh Hách Viễn, điềm nhiên như không phải hỏi mình, bóc một quả vải bỏ vào miệng, không trả lời.
“Có phải vì thế nên khi tiếp xúc với đàn ông, em rất thản nhiên không?”. Hách Viễn bỗng hiểu tại sao khi anh hôn hoặc ôm ấp vuốt ve, Oa Oa lại điềm tĩnh đến vậy. Bị sự ân ái của bố mẹ ảnh hưởng như vậy ắt hẳn không có thái độ đề phòng mà phụ nữ nên có. May mà Oa Oa gặp được anh, chứ nếu là một người đàn ông khác, chắc chắn cô đã bị xơi tái từ lâu rồi.
Ví dụ 3:
Hách Viễn cũng muốn hôn Oa Oa để trống ngực khỏi đánh thình thịch, vì thế anh cúi người, chạm môi vào má hồng của cô, hôn thật nhẹ nhàng. Cảm thấy vẫn chưa đủ, anh tiếp tục hôn thêm lần nữa. Không dừng lại ở đó, anh lại thêm lần nữa, rồi lần nữa… anh không thể dừng lại được, càng hôn, hương vị trên đầu môi càng ngọt ngào hơn.
Đột nhiên anh bị Oa Oa đẩy ra. Nhìn theo ánh mắt hốt hoảng của cô, anh thấy bố mẹ cô với khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ không biết từ lúc nào đã đứng ngay trước mặt hai người.
Bị bố mẹ nhìn thấy mình hôn nồng nhiệt như vậy, Oa Oa bỗng thấy đầu óc thiếu oxy. Lớn như vậy rồi, mặc dù đã nhiều lần nhìn thấy bố mẹ âu yếm nhau nhưng đến lượt mình, sao cô lại khó chấp nhận thế chứ?
Vì thế, cô vờ giấu mặt vào ghế sofa. Hách Viễn biết rõ Oa Oa đang cảm thấy rất bối rối, nhưng khi kéo Oa Oa vào lòng để cô giấu mặt vào ngực mình thì anh lại nói rất lạnh lùng: “Cháu xin phép cáo từ hai bác, chúng cháu phải đi đây.”
“Nếu chuẩn bị kịp và nếu lo lắng quá thì có thể cưới Oa Oa trước Tết”. Dương Tiêu tỏ ra thông cảm, điềm tĩnh nhìn hai con rồi ôm cả con gái và con rể tương lai vào lòng.
Oa Oa không khỏi choáng váng, ấm ức nói: “Bố mong người ta rước con đi lắm sao?”
Hách Viễn mỉm cười, cúi xuống cái lại cúc áo khoác cho Oa Oa rồi nói với Dương Tiêu: “Được, cháu sẽ cố gắng hết sức ạ. Thực ra, cháu cũng muốn làm đám cưới với Oa Oa trước Tết.”
Oa Oa bực bội nhìn mẹ, hi vọng bà sẽ nói những lời lẽ công bằng. Ánh mắt van nài của Oa Oa khiến Mạc Sầu cảm thấy áy náy, nhưng bà nghĩ, nếu lần này không đồng ý thì đến bao giờ Hách Viễn mới lại có ý định xin Oa Oa về ở cùng, vì vậy, bà nhỏ nhẹ bảo: “Oa Oa, tìm được một người muốn lấy con không dễ đâu, bây giờ… là thời kì khủng hoảng kinh tế đấy!”
Oa Oa nhìn mẹ với ánh mắt thất vọng, thở dài. “Khủng hoảng kinh tế không phải là giúp c
<<1234 ... 6>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT31/1734