Truyện nhiều tập - Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi ! - ngoại truyện
|
Lượt xem :
Total Visits: 43462839
|
i đoạn đối thoại ấm áp, đầy riêng tư này. Chỉ duy có Ninh Hạo Nhiêntay cầm sổ ghi điểm khóe miệng hơi nhếch, im lặng một hồi mới quay đầu sangnói: “Được, tối nay, hai chúng ta đừng ai mong dễ sống!”
Nám Nám vốn còn định tiếp tụcphản bác, không ngờ cô Từ thần không biết quỷ không hay bỗng từ đâu xuất hiện,ngao ngán nói: “Thực là không thể để thế này được nữa, để tôi đứng ra nói mấycâu công bằng!”
“Cô nói đi ạ!”. Ninh Hạo Nhiên,Nám Nám không hẹn cùng kính cẩn đáp.
“Tôi thay mặt sinh viên nói mộtcâu thực lòng, đó là… cả hai thầy cô tối này đều cứ đợi đấy, đừng ai để cho aidễ sống, không cần giữ thể diện cho chúng tôi đâu!”
“…”
Nám Nám và Ninh Hạo Nhiên chỉ cònbiết mắt chữ O mồm chữ A như bị sét đánh.
Toàn bộ sinh viên kiểm tra bùcũng không tránh khỏi.
Sinh viên số mười tám trước bàinhảy cao bị câu nói của cô Từ làm cho mất hồn, nháy mắt đã nhảy qua đệm, nhảycả qua gậy, đáp xuống đất làm bụi bay mù mịt cả một góc sân.
Tiếng kêu kinh ngạc của mọi ngườilấn át cả tiếng Nám Nám nhắc gọi, nếu như sinh viên số mười tám có thể nghetiếng cô, kết quả số phận bi thảm đó có lẽ đã được sửa lại.
Nám Nám hét: “Em kia, số mườitám, em, em chạy ngược rồi...”
Lễ tình nhân - Chuyện buổi trưa
Nám Nám kết hôn xong, đường tìnhduyên ngày càng tốt. Chủ yếu là vì sinh viên và cô cũng sàn sàn tuổi, thêm vàođó, gần đây, vẻ đẹp unisex đang là mốt, bộ dạng ăn vận nam không ra nam, nữkhông ra nữ của cô cũng vì thế mà được nhiều người chú ý, và quan trọng hơn cảlà phần lớn sinh viên đều không biết cô đã kết hôn.
Vừa đẩy cửa bước vào văn phòng,bó hoa hồng lớn gài thư tình trên bàn làm việc của Nám Nám đã khiến Ninh HạoNhiên sa sầm nét mặt.
Đương nhiên, đối với mười mấy hộpchocolate và ba bức thư tình trên bàn mình, anh không thèm liếc đến, cũng chẳngthấy lạ gì. Hai mắt anh chỉ chăm chăm nhìn sang bàn Nám Nám, nhoài người quakhoảng trống giữa bàn làm việc của hai người, cầm lấy bó hoa vứt thẳng vào sọtrác không chút thương tiếc, mở tấm thiếp thờ ơ liếc qua, ghi nhớ cái tên trênđó, đặt xuống rồi trở lại bàn làm việc, mở sổ ghi điểm tìm cái tên đó, khoanhtròn bằng bút đỏ.
Nám Nám bước vào, nhìn trên bànanh bày đủ các loại hộp chocolate, tiện tay cầm lấy một hộp, mở ra, bỏ một viênvào miệng, mặt không những không chút biểu hiện không vui mà còn bắt đầu bìnhphẩm: “Đây là của sinh viên nào tặng thế? Chán quá, chắc là mua hàng giảm giá ởsiêu thị rồi. Tiền nào của nấy mà...”
Còn chưa nói hết câu đã có ngườivứt ngay trước mặt cô một cái hộp thần bí, làm cô ngạc nhiên đến cắn phải lưỡi,Nám Nám vừa bụm miệng vừa nhặt đồ lên.
Là một bông hồng trắng được góirất đẹp.
Phía sau Ninh Hạo Nhiên lạnh lùnggiải thích: “Cô bán hoa bên đường cứ giữ anh lại mua, không phải định mua choem đâu.”
“Ừm..”. Lừa ai chứ, cô bán hoabên đường lại có thể gói tinh tế thế này được ư, nhất định là anh ấy đã chọnrất kĩ trong tiệm hoa đây, nhưng Nám Nám hoàn toàn không bị thành ý của anh làmcho cảm động rơi nước mắt.
Cô ngượng ngùng lục lọi ba lô mộthồi mới rút ra một chiếc hộp sắt, không thèm quay đầu lại vứt luôn qua sau, chẳngbuồn quan tâm xem có đụng trúng người ngồi sau hay không.
“Lại là chocolate?”. Anh nhíumày, lạnh lùng hỏi.
Nám Nám ho một tiếng: “Khôngbiết, nhặt bừa trong siêu thị thôi, đây là cái rẻ nhất.”
Ninh Hạo Nhiên mở nắp hộp, lậtgiấy gói, nhẹ nhàng cắn một miếng rồi mím chặt môi.
Anh từng nói với cô anh ghét nhấtlà vị chocolate, vì vậy, mấy cô gái hay tặng chocolate anh đều không thích.
Thế nên lần nào, cô cũng nhớ muacho anh bánh ít chocolate.
Cũng giống như cô từng nói vớianh, cô ghét nhất màu đỏ tầm thường của hoa hồng, nhìn đã chả muốn ăn cơm.
Vì thế lần nào, anh cũng nhớ muacho cô hoa hồng trắng.
Lễ Tình nhân - Chuyện buổi chiều
“Oa Oa, chị vẫn chưa bị anh rểtrói lại đấy chứ? Buổi tối cùng ra ngoài hát karaoke được không?”. Nám Nám vừagọi điện thoại vừa cẩn trọng liếc sang phía Ninh Hạo Nhiên, may là anh đangtính toán điểm thi bù, không còn thời gian đâu mà xét nét lời ăn tiếng nói củacô.
“Giờ vẫn chưa, nhưng tối qua chịbị anh ta trói đi Thiên Đài.”
“Trói chị đi Thiên Đài làm gì?”.Nám Nám không hiểu hành động kì lạ của anh rể Lang, mùa đông đi đổi gió chơichắc?
Tiếng Oa Oa trong điện thoại nghecó vẻ rất yếu ớt. Cô thở dài, dừng lại một lúc lâu rồi mới nói: “Chắng làm gì,anh ấy bảo là làm nóng không khí ngày lễ Tình nhân, em đừng hỏi nữa!”
Nám Nám vẫn chưa hiểu, đang địnhhỏi lại thì phía sau đã có người bình thản trả lời: “Em muốn biết, tối anh nóicho em biết”
“Nám Nám, em rể cũng ở đấy à? Hômnay không phải lớp em thi bù sao, sao cậu ấy cũng đến trường?”. Oa Oa nghe thấygiọng Ninh Hạo Nhiên có phần lúng túng, lập tức thì thào.
“Không biết nữa, anh ấy kêu đếngiúp, em đuổi cũng không đi”. Bên này, giọng Nám Nám có nhỏ nữa, người ngồiđằng sau vẫn nghe rõ mồn một.
Đương sự nhẹ nhàng đẩy ghế, đilại phía sau cô, ghé sát vào điện thoại: “Hôm nay là ngày quan trọng, để cô ấyđi một mình, em không yên tâm.”
Oa Oa đương nhiên nghe tiếng NinhHạo Nhiên ở đầu dây bên kia đang giễu cợt, cố ý hét to: “Ờ, ha ha, em rể, emcũng ở đấy à? Thế mà vừa rồi Nám Nám chả nói gì, chị phải chào em một tiếngchứ.”
Ninh Hạo Nhiên làm như không cóchuyện gì, lấy điện thoại từ tay Nám Nám: “Tối nay, em với Nám Nám ra ngoàichơi, vốn không định gọi điện làm phiền anh rể, em nghĩ anh rể cũng rất muốncùng chị đi chơi, đúng không ạ? Hay là để em gọi điện cho anh xác nhận lại mộtchút? Nói chị không muốn một mình đón lễ Tình nhân, rất muốn cùng đi chơi vớibọn em?”
“Đương nhiên... Mà thôi, khôngcần đâu, không cần đâu, hà hà, hai đứa chơi vui vẻ nhé! Anh chị cũng bậnlắm...”. Oa Oa vội vàng dập điện thoại, chỉ sợ Ninh Hạo Nhiên nói được làmđược, chạy đến hỏi anh rể thì tối nay cô chết chắc, từ tối qua đến giờ eo côvẫn còn chưa bình thường trở lại được đây này!
Nám Nám không thể không tròn mắtkinh ngạc trước hành động vô sỉ của Ninh Hạo Nhiên, không nói được lời nào.
Làm người không nên vô sỉ tới mứcnày! Kể từ khi bọn cô bỏ trốn thất bại, Ninh Hạo Nhiên và Lang Hách Viễn luônngăn cản hai chị em cô hành động một mình. Họ dựa vào cái gì chứ?
“Anh chỉ nghĩ cho Oa Oa thôi, emhẹn chị ấy ra ngoài, tối về lại bị anh rể trừng phạt, đến lúc đó hai chúng tađều là tội nhân thiên cổ”. Ninh Hạo Nhiên bình tĩnh giải thích, kiên quyếtkhông thừa nhận anh và Lang Hách Viễn đã ngầm câu kết tuyệt đối không cho chịem cô gặp riêng, ai mà biết được hai người bọn họ sau này còn bày ra trò quỷ gìnữa?
Nám Nám nghĩ ngợi, thấy Hạo Nhiênnói cũng có lí, nhưng vẫn thấy có chỗ nào đó không đúng, nghĩ hồi lâu vẫn khôngtìm được ý phản bác, đành than thở nhỏ: “Chỉ có hai chúng ta, tối nay đi chơicô đơn biết nhường nào, đánh bài cũng không đủ một bàn.”
Ninh Hạo Nhiên nhướng mày: “Côđơn? Em yên tâm, buổi tối, anh nhất định không để em phải cô đơn.”
Lễ Tình nhân - Chuyện buổi tối
Trẻ nhỏ không nên đọc.
Tổng kết một câu:
Ninh Hạo Nhiên: Thật không ngờ,độ mềm dẻo của Nám Nám cũng không tồi.
Nám Nám: Ninh Hạo Nhiên, anhchàng này khiến mình không còn thời gian đâu mà cảm thấy cô với chả đơn nữa.
Ngoại truyện: Sự thật
Nguyên Đán là một dịp Tết màngười Trung Quốc cũng không lấy làm háo hức lắm, ngoại trừ lũ sinh viên sắpphải thi.
Nguyên nhân lũ sinh viên nhiệttình với việc tụ họp trước dịp Tết Nguyên Đán như vậy là do trước khi thi,chúng phải chôn vùi khoảnh khắc được vẫy vùng, bắt đầu bước vào những ngàytháng đau khổ.
Đương nhiên Dương Nám Nám cũngkhông nằm ngoài số đó.
Lúc ấy, Oa Oa đã sắp tốt nghiệp đạihọc rồi, còn Nám Nám thì vần đang học lớp mười hai, vẫn còn ngây ngô tung tăng.Cô còn có thể lạc quan yêu đời như vậy hoàn toàn là nhờ vào đống dây thần kinhthô như dây điện kia. Ngày ngày cô luôn tự cổ vũ mình: “Mặc dù mình không cóchỉ số IQ cao nhưng mình có duyên của cái ngốc nghếch đấy, ai có thể làm gìđược mình chứ?”
Cái duyên của sự ngốc nghếchchính là ở chỗ cô ngốc đến nỗi không mắt không mũi mới đi kết bạn với một lũbạn đểu cáng, trong đó bao gồm cả người mà Nám Nám đã yêu thầm từ rất lâu rồi,sau một lần tỏ tình không đạt được kết quả gì, mất hai năm cố gắng lắm, cô mớinghĩ cho thông được, chấp nhận lui một bước để làm bạn tốt của Phạm Dục Trân.
Để tán dương Phạm Dục Trân, nếumuốn ngắn gọn thì có thể ví cậu ta là “mặt trời”, dài dòng hơn thì là “chàngđẹp trai – mặt trời”. Cậu ta nhã nhặn ôn hòa, gặp ai cũng cười híp mắt hiềnlành, nụ cười xán lạn, đầy thiện cảm khiến người ta nhìn một lần là thấy vui vẻsuốt nửa năm trời. Mặc áo sơ mi thì cổ áo, cổ tay lúc nào cũng sạch sẽ khôngmột vết bẩn, phần tóc mái che kín mắt, mỗi khi có gió thổi qua lại bay bay,cũng đủ làm tim người ta lâng lâng. Nếu có dịp nói chuyện cùng cậu ta, nghegiọng nói mềm mại ấy, ánh mắt dịu hiền ấy, quả thật là gặp sát thủ vô hình, tấtcả phụ nữ, bé gái trên từ bảy mươi tuổi trở xuống, dưới từ bảy tuổi trở lên,trong phạm vi năm mươi ki lô mét đều không còn đường sống.
Vì thế mà trong trường, khôngbiết bao nhiêu nữ sinh thích cậu ta, theo đuổi, vây bám lấy cậu ta. Lúc đìnhđám nhất là ngoài cửa phòng vệ sinh nam mà có cả đống nữ sinh đứng chờ chỉ đểđược nhìn thấy mặt cậu ta, hi vọng cậu ta ngoảnh mặt lại, cười với họ một cáilà mãn nguyện rồi.
Phạm Dục Trân vẫn luôn được cácnàng vây quanh như thế cho đến khi tên khốn Ninh Hạo Nhiên đó xuất hiện. Khicác nữ sinh phát hiện thầy giáo thực tập môn Thể dục mới ngoài vẻ đẹp trai racòn rất “cool”, đám con gái trước kia dồn đống đứng ngóng trước cửa lớp 12/3giờ lại lập tức chạy tót sang sân vận động, nơi có Ninh Hạo Nhiên, tốc độ cònnhanh hơn cả tên lửa đặc công ấy chứ!
Thế là Phạm Dục Trân dù có cởitrần chạy xung quanh sân vận động cũng không thể nào lấy lại được sự chú ý củađám nữ sinh có mới nới cũ ấy.
Nếu là người bình thường, trongtình hình sa sút trầm trọng như vậy thì chắc thần hồn thần phách cũng phải thấtlạc một phen, nhưng phản ứng của Phạm Dục Trân trước việc này lại cứ vô tư,thản nhiên như không vậy, thái độ bàng quan thế sự, không vui vì đời, khôngbuồn vì mình ấy lại càng làm Nám Nám xúc động. Người nhã nhặn như cậu ta quảthật phải xứng tầm hậu duệ của Phạm Trọng Yêm [1"> mới đúng. Nám Nám hồi đó vẫncòn là nữ thanh niên văn nghệ, vô cùng thích mẫu hình nhà nho thanh nhã khôngmàng danh lợi, cũng vì bản thân vốn ghét cay ghét đắng cái cách đối nhân xử thếxấu xa, bỉ ổi của Ninh Hạo Nhiên, cùng lúc đó tự nhiên lại thích luôn Phạm DụcTrân.
[1"> Phạm Trọng Yêm (989 – 1052)tự Hi Văn, là một nhà chính trị, nhà văn, nhà quân sự, nhà giáo dục thời BắcTống.
Nhưng thích thì thích, Dương NámNám vẫn rất hiểu rõ khoảng cách giữa mình và Phạm Dục Trân, vì vậy, cô giấu mãitrong lòng mối tình đơn phương ấy, chỉ cần mỗi ngày có thể nhìn thấy cậu ta,nghĩ về cậu ta là điều hạnh phúc nhất rồi, không dám đòi hỏi nhiều. Vì vậy,điều cô thích làm nhất là khi Phạm Dục Trân vô tình nhìn về phía mình, cô hơicúi đầu, nhếch mô
QUAY LẠINám Nám vốn còn định tiếp tụcphản bác, không ngờ cô Từ thần không biết quỷ không hay bỗng từ đâu xuất hiện,ngao ngán nói: “Thực là không thể để thế này được nữa, để tôi đứng ra nói mấycâu công bằng!”
“Cô nói đi ạ!”. Ninh Hạo Nhiên,Nám Nám không hẹn cùng kính cẩn đáp.
“Tôi thay mặt sinh viên nói mộtcâu thực lòng, đó là… cả hai thầy cô tối này đều cứ đợi đấy, đừng ai để cho aidễ sống, không cần giữ thể diện cho chúng tôi đâu!”
“…”
Nám Nám và Ninh Hạo Nhiên chỉ cònbiết mắt chữ O mồm chữ A như bị sét đánh.
Toàn bộ sinh viên kiểm tra bùcũng không tránh khỏi.
Sinh viên số mười tám trước bàinhảy cao bị câu nói của cô Từ làm cho mất hồn, nháy mắt đã nhảy qua đệm, nhảycả qua gậy, đáp xuống đất làm bụi bay mù mịt cả một góc sân.
Tiếng kêu kinh ngạc của mọi ngườilấn át cả tiếng Nám Nám nhắc gọi, nếu như sinh viên số mười tám có thể nghetiếng cô, kết quả số phận bi thảm đó có lẽ đã được sửa lại.
Nám Nám hét: “Em kia, số mườitám, em, em chạy ngược rồi...”
Lễ tình nhân - Chuyện buổi trưa
Nám Nám kết hôn xong, đường tìnhduyên ngày càng tốt. Chủ yếu là vì sinh viên và cô cũng sàn sàn tuổi, thêm vàođó, gần đây, vẻ đẹp unisex đang là mốt, bộ dạng ăn vận nam không ra nam, nữkhông ra nữ của cô cũng vì thế mà được nhiều người chú ý, và quan trọng hơn cảlà phần lớn sinh viên đều không biết cô đã kết hôn.
Vừa đẩy cửa bước vào văn phòng,bó hoa hồng lớn gài thư tình trên bàn làm việc của Nám Nám đã khiến Ninh HạoNhiên sa sầm nét mặt.
Đương nhiên, đối với mười mấy hộpchocolate và ba bức thư tình trên bàn mình, anh không thèm liếc đến, cũng chẳngthấy lạ gì. Hai mắt anh chỉ chăm chăm nhìn sang bàn Nám Nám, nhoài người quakhoảng trống giữa bàn làm việc của hai người, cầm lấy bó hoa vứt thẳng vào sọtrác không chút thương tiếc, mở tấm thiếp thờ ơ liếc qua, ghi nhớ cái tên trênđó, đặt xuống rồi trở lại bàn làm việc, mở sổ ghi điểm tìm cái tên đó, khoanhtròn bằng bút đỏ.
Nám Nám bước vào, nhìn trên bànanh bày đủ các loại hộp chocolate, tiện tay cầm lấy một hộp, mở ra, bỏ một viênvào miệng, mặt không những không chút biểu hiện không vui mà còn bắt đầu bìnhphẩm: “Đây là của sinh viên nào tặng thế? Chán quá, chắc là mua hàng giảm giá ởsiêu thị rồi. Tiền nào của nấy mà...”
Còn chưa nói hết câu đã có ngườivứt ngay trước mặt cô một cái hộp thần bí, làm cô ngạc nhiên đến cắn phải lưỡi,Nám Nám vừa bụm miệng vừa nhặt đồ lên.
Là một bông hồng trắng được góirất đẹp.
Phía sau Ninh Hạo Nhiên lạnh lùnggiải thích: “Cô bán hoa bên đường cứ giữ anh lại mua, không phải định mua choem đâu.”
“Ừm..”. Lừa ai chứ, cô bán hoabên đường lại có thể gói tinh tế thế này được ư, nhất định là anh ấy đã chọnrất kĩ trong tiệm hoa đây, nhưng Nám Nám hoàn toàn không bị thành ý của anh làmcho cảm động rơi nước mắt.
Cô ngượng ngùng lục lọi ba lô mộthồi mới rút ra một chiếc hộp sắt, không thèm quay đầu lại vứt luôn qua sau, chẳngbuồn quan tâm xem có đụng trúng người ngồi sau hay không.
“Lại là chocolate?”. Anh nhíumày, lạnh lùng hỏi.
Nám Nám ho một tiếng: “Khôngbiết, nhặt bừa trong siêu thị thôi, đây là cái rẻ nhất.”
Ninh Hạo Nhiên mở nắp hộp, lậtgiấy gói, nhẹ nhàng cắn một miếng rồi mím chặt môi.
Anh từng nói với cô anh ghét nhấtlà vị chocolate, vì vậy, mấy cô gái hay tặng chocolate anh đều không thích.
Thế nên lần nào, cô cũng nhớ muacho anh bánh ít chocolate.
Cũng giống như cô từng nói vớianh, cô ghét nhất màu đỏ tầm thường của hoa hồng, nhìn đã chả muốn ăn cơm.
Vì thế lần nào, anh cũng nhớ muacho cô hoa hồng trắng.
Lễ Tình nhân - Chuyện buổi chiều
“Oa Oa, chị vẫn chưa bị anh rểtrói lại đấy chứ? Buổi tối cùng ra ngoài hát karaoke được không?”. Nám Nám vừagọi điện thoại vừa cẩn trọng liếc sang phía Ninh Hạo Nhiên, may là anh đangtính toán điểm thi bù, không còn thời gian đâu mà xét nét lời ăn tiếng nói củacô.
“Giờ vẫn chưa, nhưng tối qua chịbị anh ta trói đi Thiên Đài.”
“Trói chị đi Thiên Đài làm gì?”.Nám Nám không hiểu hành động kì lạ của anh rể Lang, mùa đông đi đổi gió chơichắc?
Tiếng Oa Oa trong điện thoại nghecó vẻ rất yếu ớt. Cô thở dài, dừng lại một lúc lâu rồi mới nói: “Chắng làm gì,anh ấy bảo là làm nóng không khí ngày lễ Tình nhân, em đừng hỏi nữa!”
Nám Nám vẫn chưa hiểu, đang địnhhỏi lại thì phía sau đã có người bình thản trả lời: “Em muốn biết, tối anh nóicho em biết”
“Nám Nám, em rể cũng ở đấy à? Hômnay không phải lớp em thi bù sao, sao cậu ấy cũng đến trường?”. Oa Oa nghe thấygiọng Ninh Hạo Nhiên có phần lúng túng, lập tức thì thào.
“Không biết nữa, anh ấy kêu đếngiúp, em đuổi cũng không đi”. Bên này, giọng Nám Nám có nhỏ nữa, người ngồiđằng sau vẫn nghe rõ mồn một.
Đương sự nhẹ nhàng đẩy ghế, đilại phía sau cô, ghé sát vào điện thoại: “Hôm nay là ngày quan trọng, để cô ấyđi một mình, em không yên tâm.”
Oa Oa đương nhiên nghe tiếng NinhHạo Nhiên ở đầu dây bên kia đang giễu cợt, cố ý hét to: “Ờ, ha ha, em rể, emcũng ở đấy à? Thế mà vừa rồi Nám Nám chả nói gì, chị phải chào em một tiếngchứ.”
Ninh Hạo Nhiên làm như không cóchuyện gì, lấy điện thoại từ tay Nám Nám: “Tối nay, em với Nám Nám ra ngoàichơi, vốn không định gọi điện làm phiền anh rể, em nghĩ anh rể cũng rất muốncùng chị đi chơi, đúng không ạ? Hay là để em gọi điện cho anh xác nhận lại mộtchút? Nói chị không muốn một mình đón lễ Tình nhân, rất muốn cùng đi chơi vớibọn em?”
“Đương nhiên... Mà thôi, khôngcần đâu, không cần đâu, hà hà, hai đứa chơi vui vẻ nhé! Anh chị cũng bậnlắm...”. Oa Oa vội vàng dập điện thoại, chỉ sợ Ninh Hạo Nhiên nói được làmđược, chạy đến hỏi anh rể thì tối nay cô chết chắc, từ tối qua đến giờ eo côvẫn còn chưa bình thường trở lại được đây này!
Nám Nám không thể không tròn mắtkinh ngạc trước hành động vô sỉ của Ninh Hạo Nhiên, không nói được lời nào.
Làm người không nên vô sỉ tới mứcnày! Kể từ khi bọn cô bỏ trốn thất bại, Ninh Hạo Nhiên và Lang Hách Viễn luônngăn cản hai chị em cô hành động một mình. Họ dựa vào cái gì chứ?
“Anh chỉ nghĩ cho Oa Oa thôi, emhẹn chị ấy ra ngoài, tối về lại bị anh rể trừng phạt, đến lúc đó hai chúng tađều là tội nhân thiên cổ”. Ninh Hạo Nhiên bình tĩnh giải thích, kiên quyếtkhông thừa nhận anh và Lang Hách Viễn đã ngầm câu kết tuyệt đối không cho chịem cô gặp riêng, ai mà biết được hai người bọn họ sau này còn bày ra trò quỷ gìnữa?
Nám Nám nghĩ ngợi, thấy Hạo Nhiênnói cũng có lí, nhưng vẫn thấy có chỗ nào đó không đúng, nghĩ hồi lâu vẫn khôngtìm được ý phản bác, đành than thở nhỏ: “Chỉ có hai chúng ta, tối nay đi chơicô đơn biết nhường nào, đánh bài cũng không đủ một bàn.”
Ninh Hạo Nhiên nhướng mày: “Côđơn? Em yên tâm, buổi tối, anh nhất định không để em phải cô đơn.”
Lễ Tình nhân - Chuyện buổi tối
Trẻ nhỏ không nên đọc.
Tổng kết một câu:
Ninh Hạo Nhiên: Thật không ngờ,độ mềm dẻo của Nám Nám cũng không tồi.
Nám Nám: Ninh Hạo Nhiên, anhchàng này khiến mình không còn thời gian đâu mà cảm thấy cô với chả đơn nữa.
Ngoại truyện: Sự thật
Nguyên Đán là một dịp Tết màngười Trung Quốc cũng không lấy làm háo hức lắm, ngoại trừ lũ sinh viên sắpphải thi.
Nguyên nhân lũ sinh viên nhiệttình với việc tụ họp trước dịp Tết Nguyên Đán như vậy là do trước khi thi,chúng phải chôn vùi khoảnh khắc được vẫy vùng, bắt đầu bước vào những ngàytháng đau khổ.
Đương nhiên Dương Nám Nám cũngkhông nằm ngoài số đó.
Lúc ấy, Oa Oa đã sắp tốt nghiệp đạihọc rồi, còn Nám Nám thì vần đang học lớp mười hai, vẫn còn ngây ngô tung tăng.Cô còn có thể lạc quan yêu đời như vậy hoàn toàn là nhờ vào đống dây thần kinhthô như dây điện kia. Ngày ngày cô luôn tự cổ vũ mình: “Mặc dù mình không cóchỉ số IQ cao nhưng mình có duyên của cái ngốc nghếch đấy, ai có thể làm gìđược mình chứ?”
Cái duyên của sự ngốc nghếchchính là ở chỗ cô ngốc đến nỗi không mắt không mũi mới đi kết bạn với một lũbạn đểu cáng, trong đó bao gồm cả người mà Nám Nám đã yêu thầm từ rất lâu rồi,sau một lần tỏ tình không đạt được kết quả gì, mất hai năm cố gắng lắm, cô mớinghĩ cho thông được, chấp nhận lui một bước để làm bạn tốt của Phạm Dục Trân.
Để tán dương Phạm Dục Trân, nếumuốn ngắn gọn thì có thể ví cậu ta là “mặt trời”, dài dòng hơn thì là “chàngđẹp trai – mặt trời”. Cậu ta nhã nhặn ôn hòa, gặp ai cũng cười híp mắt hiềnlành, nụ cười xán lạn, đầy thiện cảm khiến người ta nhìn một lần là thấy vui vẻsuốt nửa năm trời. Mặc áo sơ mi thì cổ áo, cổ tay lúc nào cũng sạch sẽ khôngmột vết bẩn, phần tóc mái che kín mắt, mỗi khi có gió thổi qua lại bay bay,cũng đủ làm tim người ta lâng lâng. Nếu có dịp nói chuyện cùng cậu ta, nghegiọng nói mềm mại ấy, ánh mắt dịu hiền ấy, quả thật là gặp sát thủ vô hình, tấtcả phụ nữ, bé gái trên từ bảy mươi tuổi trở xuống, dưới từ bảy tuổi trở lên,trong phạm vi năm mươi ki lô mét đều không còn đường sống.
Vì thế mà trong trường, khôngbiết bao nhiêu nữ sinh thích cậu ta, theo đuổi, vây bám lấy cậu ta. Lúc đìnhđám nhất là ngoài cửa phòng vệ sinh nam mà có cả đống nữ sinh đứng chờ chỉ đểđược nhìn thấy mặt cậu ta, hi vọng cậu ta ngoảnh mặt lại, cười với họ một cáilà mãn nguyện rồi.
Phạm Dục Trân vẫn luôn được cácnàng vây quanh như thế cho đến khi tên khốn Ninh Hạo Nhiên đó xuất hiện. Khicác nữ sinh phát hiện thầy giáo thực tập môn Thể dục mới ngoài vẻ đẹp trai racòn rất “cool”, đám con gái trước kia dồn đống đứng ngóng trước cửa lớp 12/3giờ lại lập tức chạy tót sang sân vận động, nơi có Ninh Hạo Nhiên, tốc độ cònnhanh hơn cả tên lửa đặc công ấy chứ!
Thế là Phạm Dục Trân dù có cởitrần chạy xung quanh sân vận động cũng không thể nào lấy lại được sự chú ý củađám nữ sinh có mới nới cũ ấy.
Nếu là người bình thường, trongtình hình sa sút trầm trọng như vậy thì chắc thần hồn thần phách cũng phải thấtlạc một phen, nhưng phản ứng của Phạm Dục Trân trước việc này lại cứ vô tư,thản nhiên như không vậy, thái độ bàng quan thế sự, không vui vì đời, khôngbuồn vì mình ấy lại càng làm Nám Nám xúc động. Người nhã nhặn như cậu ta quảthật phải xứng tầm hậu duệ của Phạm Trọng Yêm [1"> mới đúng. Nám Nám hồi đó vẫncòn là nữ thanh niên văn nghệ, vô cùng thích mẫu hình nhà nho thanh nhã khôngmàng danh lợi, cũng vì bản thân vốn ghét cay ghét đắng cái cách đối nhân xử thếxấu xa, bỉ ổi của Ninh Hạo Nhiên, cùng lúc đó tự nhiên lại thích luôn Phạm DụcTrân.
[1"> Phạm Trọng Yêm (989 – 1052)tự Hi Văn, là một nhà chính trị, nhà văn, nhà quân sự, nhà giáo dục thời BắcTống.
Nhưng thích thì thích, Dương NámNám vẫn rất hiểu rõ khoảng cách giữa mình và Phạm Dục Trân, vì vậy, cô giấu mãitrong lòng mối tình đơn phương ấy, chỉ cần mỗi ngày có thể nhìn thấy cậu ta,nghĩ về cậu ta là điều hạnh phúc nhất rồi, không dám đòi hỏi nhiều. Vì vậy,điều cô thích làm nhất là khi Phạm Dục Trân vô tình nhìn về phía mình, cô hơicúi đầu, nhếch mô
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu