XtGem Forum catalog
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi ! - ngoại truyện

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 43024421
Visits Today: 132215
This Week: 2015157
This Month: 8839769

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

i cười duyên, hi vọng có thể để lại trong lòng cậu ta hình ảnhdịu dàng nhất của mình.

Dần dà, có lẽ Phạm Dục Trân cũngnhận ra được tình cảm trong lòng Nám Nám. Thỉnh thoảng trong giờ ra chơi, sinhviên tụm năm tụm bảy nói chuyện với nhau, cậu ta cũng vô tình hay hữu ý liếchai mắt sang nhìn trộm xem Nám Nám đang làm làm gì, và vì thế thường xuyên bắtgặp ánh mắt của cô đang nhìn mình. Khi phát hiện Phạm Dục Trân cũng đang nhìnmình, Nám Nám giật nảy mình lên, vì thế, cô không thể không kéo Cẩu Đán, thằngbạn ngồi cùng bàn lại, miệng lắp ba lắp bắp, căng thẳng hỏi: “Có phải cậu ấylại nhìn mình không, có phải cậu ấy lại nhìn mình rồi không?”

Nhưng Cẩu Đán thì đã quen miệngrồi, ngàn vạn lần vẫn cứ lặp lại duy nhất một câu trả lời: “Đại ca, bà khốngchế chút đi, cho dù là không khống chế nổi cảm xúc thì ít ra cũng phải chế đượcnước bọt chứ! Ngày nào áo tôi cùng ướt sũng ra đây này! Bà thèm cậu ta đến nhỏdãi ra rồi cơ à?”

Đúng, cô thèm nhỏ dãi cậu ta rồiý chứ, thèm đến nỗi không thể thèm hơn được nữa.

Vì vậy, cô quyết định sẽ bày tỏtình cảm với cậu ta trong bữa tiệc tối hôm tất niên, lúc đó sẽ uống nhiều mộtchút, vờ ngốc một chút, nói nhanh một chút, xem ra như vậy sẽ nhanh chóng làmđược thôi. Đương nhiên, nếu cậu ta đồng ý thì là tốt nhất, còn nếu không đồng ýthì cô cũng có thể mượn rượu vờ như mình chưa hề nói gì cả.

Ai ngờ, vừa uống lại uống hơi bịnhiều một chút... 0

Ánh mắt Ninh Hạo Nhiên rất ít khidừng lại ở những nữ sinh, nhất là những nữ sinh có mái tóc dài.

Nữ sinh tóc dài rất phiền, cũngrất vướng víu, anh thấy mái tóc của họ cũng giống như mái tóc toàn những conrắn trên đầu Medusa [2">. Mái tóc dày trông giống như những con rắn có thể bópnghẹt chết người, một khi đã thòng được cổ người đan ông, không hút hết máutươi của người ta thì nhất định không bao giờ buông tha.

[2"> Nữ thần tóc rắn trong Thầnthoại Hi Lạp.

Ngoại trừ cô nữ sinh tên DươngNám Nám.

Trong ấn tượng của anh, cô békhác hẳn với đám nữ sinh kia.

Tóc cô bé rất mỏng, dài và thẳng,luôn sạch sẽ và tết gọn thành một bím, lúc chạy ngắn một trăm mét, bím tóc cứlắc qua lắc lại sau lưng, mềm mại thuần khiết, thu hút toàn bộ ánh mắt của mọingười.

Theo lí mà nói, mắt Nám Nám mặcdù không to nhưng lúc cười lại cứ cong cong lên, chỉ có điều, xưa nay cô béchưa bao giờ thật sự cười với anh, vì vậy anh không biết sức hấp dẫn của nụcười đó có thật sự lớn như trong tưởng tượng của anh hay không.

Đúng vậy, anh có thể dễ dàng nhậnthấy trong lòng cô bé rất ghét anh, anh cũng biết mình mà cãi nhau với nữ sinhthì thật là vô vị, nhưng mỗi khi nhìn thấy cái bộ dạng tập thể dục ngốc nghếchấy của cô, anh lại không thể khống chế nổi ý nghĩ không ngừng dấy lên tronglòng, lại càng muốn trêu chọc cô thêm.

Khi lên lớp, anh đã quen với việcnhìn thấy cô bé bị mất mặt, nếu cô bé tức giận cãi lại, anh sẽ vô tư chế giềukhông ngần ngại gì, nhưng nếu cô bé quay lưng lặng lẽ trở về hàng ngũ, anh sẽkhó tránh khỏi thất thần một chút, không biết nên làm gì.

Có lẽ chỉ là anh không quen vớiviệc lại có đứa con gái ngốc nghếch đến thế xuất hiện trước mắt mình, vì thếmới dặc biệt chú ý đến Dương Nám Nám.

Anh thầm nói với mình như vậy.

Cho nên, khi nhận được thiệp mờiđến dự bữa tiệc mừng năm mới của các lớp 12, phản ứng dầu tiên của anh là nhìnxem có cái nào của lớp 12/3 không, không có thì bĩu môi hất đi, nhìn vào đốngthiệp còn lại trong tay, thấy rằng đi lớp nào cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tronglúc cười đùa với các giáo viên khác, anh lặng lẽ giấu đi một tấm thiệp mời củalớp 12/3, thản nhiên bước ra khỏi văn phòng, đi thẳng đến lớp cô bé. ***

Thực ra, vẫn chưa uống được làbao, Nám Nám chỉ thấy rượu nho đỏ lớp mua ngọt ngọt, rất ngon miệng, uống rồimà cũng chẳng có cảm giác say tí nào cả. Lại thêm việc bị ánh mắt nóng bỏng củaPhạm Dục Trân thiêu đốt một hồi lâu, mặt và bụng cô đều rất nóng, miệng cũngrất khô. Cho nên, cô cứ tay trái một ly, tay phải một ly, coi rượu nho như nướcngọt mà uống. Kì thực, cô hoàn toàn có thể uống ít một chút, cũng có thể dừnglại ở đây thôi. Nếu không phải là tên khốn vô liêm sỉ đáng chết đó đứng chặngiữa cô và Phạm Dục Trân thì giờ cô đã có thể không do dự gì mà chạy ra, bày tỏtình cảm với người mà mình yêu quý.

Nhưng vì có Ninh Hạo Nhiên nênmọi chuyêhn bị làm rối rắm hết cả lên cũng chẳng có gì là lạ. Cô không muốn làmchuyện gì ngốc nghếch trước mặt người đàn ông nảy, một chuyện thôi cũng khôngthể được.

Thế nên, chuyện bày tỏ tình cảm,chuyện quan trọng nhất trong cuộc đời, cô quyết định đợi sau khi bữa tiệc tấtniên kết thúc sẽ tìm Phạm Dục Trân để nói. Tiếp đó, cô thả lỏng mình, nâng cốccùng các anh em.

Chẳng mấy chốc, Nám Nám đã uốngthêm không ít, bắt đầu loạng chà loạng choạng ôm lấy lớp trưởng thân yêu, lớntiếng cười tự nhiên, rồi cô lại quay ra, định cướp lấy micro trong tay Nhị Mao,cô rất muốn hát bài Đau lòng Thái Bình Dương dành tặng Phạm Dục Trân, nhân đóbày tỏ tình cảm của mình. Nhưng nào ngờ tên tiểu tử thối Nhị Mao đáng ghét lạikhông cho cô mượn micro, thế là cô túm lấy cán chổi lau nhà hát nhiệt tình.

Xin hãy tha thứ cho hành độngbuồn cười của cô, cô chỉ muốn tìm cái cớ để trút hết nỗi lòng thôi, tìm một cơhội để nói ra những cảm xúc đã cất giấu trong lòng bao lâu nay.

Người ngạc nhiên có phải là cậuta không? Tại sao biểu cảm của cậu ta lại có vẻ kinh hãi đến vậy?

Nám Nám không nhịn được, ợ mộttiếng, mắt say rượu mơ màng nhìn Phạm Dục Trân đang tách xa mọi người, vội vãđi khỏi. Không thể làm như không có chuyện gì mà cứ để cậu ta rời đi như thế,vì vậy, cô quẳng cán chổi, bước chân lảo đảo, ngóng đông trông tây chạy đuổitheo…

***

Cô nữ sinh ríu ra ríu rít bêncạnh thật là phiền, trước thi xin dạy cách gói bánh chẻo, sau lại thảo luận vềRừng Nauy, Ninh Hạo Nhiên miễn cưỡng tiếp chuyện cô ta, nhưng mắt thì lại liếcsang một bên nhìn Dương Nám Nám đang làm trò kì cục trên bục giảng.

Anh cũng đã từng có một thời nhưthế này, chỉ là chưa bao giờ mất mặt như cô. Nói thật, lần đầu tiên anh nhìnthấy nữ sinh say rượu thế này, thật sự là có chút hứng thú và tò mò.

Cô ta cho mình là cái thùng đựngrượu chắc? Đã uống một chai rượu nho rồi lại còn muốn mở thêm một chai nữa. Anhgọi cán bộ lớp đến, bảo mang những chai rượu trong tầm tay Nám Nám đi. Khôngtìm thấy rượu xung quanh, Nám Nám lại đổi sang chiêu khác, nhào ra ôm chặt lấymột người, trơ mặt bắt đầu vô lễ với lớp trưởng, trong khi vẻ mặt cậu ta đang rấtnghiêm nghị.

Ninh Hạo Nhiên vô cùng không vui,còn tức giận hơn hàng vạn lần so với việc cô ta không thèm nhìn anh trong giờThể dục. Thậm chí, anh bắt đầu hối hận, không có việc gì làm hay sao mà lại đếnlớp 12/3 làm gì, chẳng lẽ không phải chính là để nhìn cô ta làm trò, tự làm mấtmặt bản thân hay sao? Anh đứng dậy, nét mặt sa sầm, đi khỏi bàn gói bánh chẻo,rời khỏi bữa tiệc khi bài hát Đau lòng Thái Bình Dương khó nghe ấy còn chưa kếtthúc.

Đương nhiên trước khi di, anhkhông thể nén lòng quay mặt lại nhìn cô lần nữa.

Khuôn mặt đỏ ửng của Nám Nám trònvành vạnh, khiến anh rất muốn véo và cắn cho một cái, chắc là do lúc nãy vachạm với lớp trưởng nên mái tóc hơi bị rối, vài sợi xõa xuống hai bên má, khiếnngười ta lại muốn nhẹ nhàng vén lên bên tai giúp cô, đôi mắt thì long lanh, rấtkhác so với vẻ ương bướng thường ngày, khiến anh rất muốn đặt một nụ hôn nhẹlên mi mắt…

Có lẽ anh nên đi khỏi thật, ởtrong lớp này quá lâu rồi, đầu óc cũng thành ra ngốc nghếch, con tiểu yêu ngàythường bỗng biến thành nhóc con đáng yêu, con lừa ương bướng thường ngày bỗngchốc biến thành một con mèo nhỏ…

Anh băn khoăn lo ngại không biếtsau buổi tối hôm nay, họ còn có thể gặp nhau nữa không…

Tốt nhất là đời này kiếp này đừngnên gặp lại nhau, nói thực, anh thật sự không chịu nổi người con gái như thếnày.

Thật sự.

Rất rất không thể chịu đựng nổi.

***

Kẻ say rượu thì không bàn đếnnhân phẩm.

Vì thế, khi Nám Nám nhảy đến ômchầm lấy cánh tay người con trai trước mặt, cô không hề cảm thấy hành động củamình trông rất suồng sã, rất vô duyên, khiến người bên cạnh vô cùng coi thường.

Đột nhiên bị người khác ôm chầmlấy, lại có hơi rượu nồng nặc, không cần quay đầu lại, Ninh Hạo Nhiên cũng biếtđó là con sâu rượu Dương Nám Nám. Anh muốn nhịn cũng không thể nhịn thêm được,lạnh lùng nói: “Bỏ ra!”

“Không bỏ!”. Nám Nám làm việc gìcũng cố chấp như vậy. Cô cảm thấy đây là cơ hội cuối cùng để bày tỏ tình cảm đãcất giấu trong lòng bao lâu nay, cũng có thể gọi là “không thành công cũngthành nhân”, nếu hôm nay không nói ra thì cả dời này cô sẽ hối hận. Cho nên,đối phương không vui thế nào thì cũng chẳng có tác dụng gì đối với cô cả, thậmchí cô còn thầm nhận định rằng đây chính là tính cách khó ưa của bọn con traicàng thích thì càng tỏ ra nghiêm nghị, lạnh nhạt với người mình thích, nghĩthế, cô càng khăng khăng không chịu buông tay, nhất quyết không rời đi.

Anh không nói gì tiếp nữa, ngườichỉ cứng đơ ra, kệ cho cô bé ôm lấy cánh tay mình, hai người cứ đứng mãi trênsân vận động vắng vẻ, ánh trăng mờ ảo là nguồn sáng duy nhất của họ, bóng ngườikéo dài trên sân, vòng tay cô bé thật là ấm, cánh tay vốn cứng nhắc của NinhHạo Nhiên dần dần buông lỏng ra.

***

“Thực ra, em thích anh từ lâu lắmrồi”. Đầu óc quay cuồng, Nám Nám nói nhỏ nhẹ sau lưng, vừa dứt lời thì lại cảmthấy cánh tay trong lòng mình bỗng cứng đờ lại.

Tim Ninh Hạo Nhiên bỗng đập mạnh,anh sững người, ánh mắt cúi xuống nhìn bàn chân không nỡ bước đi của mình.

“Em biết, lúc lên lớp, anh cũngluôn nhìn em, cho dù anh không nói, em cũng có thể cảm nhận thấy anh có phầnthích em. Thực ra, lúc nào em cũng luôn theo sát nhất cử nhất động của anh, hivọng có thể ghi lại tất cả những khoảnh khắc đó trong đầu mình. Em biết chẳngcòn bao lâu thời gian nữa, chúng ta sắp phải rời xa nhau rồi, nhưng em vẫn hivọng và hướng về tương lai. Chỉ cần ngày cuối cùng trong đời có anh bầu bạn, emnhất định sẽ không cảm thấy cô đơn!”. Nám Nám lấy hết dũng khí nói những lờitrong lòng ra, mặc dù phát âm không rõ ràng nhưng lúc này, với cô thì cảm giáccủa đối phương đã không còn quan trọng nữa rồi, ngược lại, cô đã nói ra tất cảnhững lời cất giấu trong lòng bao lâu nay, cô cảm thấy trong người nhẹ nhõm hơnrất nhiều.

Anh nhìn bóng hai người bên nhaudưới mặt đất, bất giác chậm rãi, nhẹ nhàng hỏi: “Nếu thời gian không cho phépcô hi vọng thì sao?” “Có thể yêu ngày nào hay ngàyđấy, chỉ cần chúng ta bên nhau, đều phải trân trọng mỗi ngày, dù sao thì tươnglai còn vô khối thời gian, em sẽ dùng tất cả thời gian còn lại để nhớ đếnanh!”. Nám Nám mặc dù có vẻ như đang biểu hiện sự quyết tâm nhưng trong lòng đãcó dự cảm không tốt. Một lần nữa xin cảm ơn Thượng đế, uống rượu say rồi tỏtình quả là một quyết định anh minh, may mà cô còn có thể mượn rượu để lấp liếmđi, nếu không thành công thì ít nhất cũng còn có thể mượn tiếng uống rượu saymà lỡ mồm lỡ miệng, mình quả thật quá đỗi thông minh khi nghĩ ra chiêu này.

Ninh Hạo Nhiên không nói gì cả,tiếng thở nghe có vẻ hơi nặng nề.

Nám Nám thấy anh ta không nói gì,cho rằng cô tỏ tình khiến anh ta hơi khó xử, có vẻ như đã hiểu chuyện, vội vàngtìm nước rút c
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT50/1753