Tiểu thuyết - Tỷ, cho em đường sống! - phần 5
| Lượt xem : |
phải người không?!”
“Trước hết đừng kích động, tôi còn chưa nói xong. Đã một năm rưỡi rồi vợ tôi không cho tôi chạm vào người cô ấy.”
“?!”… Lương Ưu Tuyền ngồi xuống “Tình cảm rạn nứt sao không ly hôn?”
“Cô vẫn còn trẻ nên không hiểu, có những chuyện không đơn giản đến như vậy, còn lũ trẻ thì tính sao? Cha mẹ hai bên nữa chứ? Tôi đã ngần này tuổi rồi, có nhiều chuyện phải lo lắng lắm. Hơn nữa, ai dám chắc rằng cuộc hôn nhân tiếp theo, nếu tôi ly hôn, sẽ không rơi vào tình trạng tương tự?” Ông khách đó cười nhạt, nói “Tôi không trộm cắp không cướp giật, chẳng qua chỉ là giải quyết nhu cầu sinh lý thôi. Chẳng lẽ tôi cũng phải có tình nhân giống vợ mình sao? Thật lòng mà nói thì tôi cũng không có tinh lực đến mức đó.”
Lương Ưu Tuyền nhìn người đàn ông bề ngoài nhã nhặn này. Ông ta là quản lý của một xí nghiệp, thật ra hoàn toàn có đủ khả năng để ép một nhân viên dưới quyền của mình làm tình nhân, nhưng cuối cùng vẫn bất chấp nguy hiểm mà đi chơi gái.
Trong nhất thời, Lương Ưu Tuyền không rõ là lỗi tại ai, tại nam giới có mới nới cũ hay là tại nữ giới coi hôn nhân như trò đùa? Hoặc là, không phải ai cũng có thể dễ dàng đi đến đích cùng nhau.
…
Lương Ưu Tuyền bước ra khỏi phòng thẩm vấn, xoa xoa thái dương huyệt. Cô đang tính tìm chỗ đánh một giấc thì lại bị Lương Ưu Hoa gọi, kêu cô nhanh mở máy, em rể đã gọi đến 110 báo án rồi.
“…” Lương Ưu Tuyền gật đầu. Trong lúc thi hành nhiệm vụ phải tắt máy, sau đó cô cũng quên luôn phải bật lại.
Cô nằm trên ghế sô pha, mở điện thoại, sau đó ngáp liên tục.
Tả Húc “Sao lại tắt máy?”
Lương Ưu Tuyền “Thi hành nhiệm vụ, tìm tôi có chuyện gì?”
Tả Húc “Em ở cảnh cục hả? Tôi tới đó đón em.”
Lương Ưu Tuyền “Có chuyện gì thì để mai nói sau. À đúng rồi, ban nãy tôi có xem một bộ phim của anh, tên là XX, là một bộ phim chuyện tình buồn. Anh có chút ấn tượng nào không?…”
“…” Trầm mặc.
“…” Chờ đáp án.
“Khụ khụ… Ý em là mấy cảnh giường chiếu trong bộ phim?”
“Anh nghĩ sao?”
“Em hâm mộ tôi rồi hả? Muốn xin chữ kí sao?”
“Đừng nói nhảm nữa! Tôi nghi ngờ anh hoàn toàn không phải đồng tính!” Lương Ưu Tuyền phẫn nộ ngồi dậy “Quên đi, chuyện đó tối nay tôi sẽ tính sổ với anh! Còn chuyện với người phụ nữ kia, anh muốn tôi ép cung hay là tự giác nói thật?!”
“Tự giác tự giác, thế nên tôi mới đi đón em đây.”
Lương Ưu Tuyền nhíu mày “Anh ở đó chờ tôi, tôi đi tìm anh.” Nói xong, Lương Ưu Tuyền chỉ cho Tả Húc đường đến một quán trà sữa ở gần cảnh cục.
※※※
Quán trà sữa này rất tách biệt với bên ngoài. Đừng tưởng là nửa đêm thì vắng khách, xuyên qua những tấm màn trúc ngăn cách từng khu vực với nhau, có thể thấy rất nhiều đôi tình nhân đang tâm tình.
Lương Ưu Tuyền bước lên tầng hai, nhìn quanh quất một lúc mới tìm được Tả Húc. Cô sải bước tiến gần, vén tấm rèm trúc lên, sau đó ngồi xuống đối diện với Tả Húc.
Lương Ưu Tuyền lôi trong túi ra một quyển sổ ghi chép nhỏ, nói “Nhanh nhanh, nói chuyện công việc trước chuyện tình cảm sau.”
Tả Húc dựa hẳn vào ghế nghịch điện thoại, vẻ mặt mệt mỏi.
Lương Ưu Tuyền thấy hắn không trả lời liền ngẩng đầu lên, ra vẻ ôn hòa nhã nhặn hỏi “Năm năm trước rốt cuộc đã có chuyện gì mà làm anh thay đổi hoàn toàn như thế này?”
“Cô ấy rất dễ bị uất ức căng thẳng, không chịu được kích thích.” Tả Húc vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ giật giật môi nói.
Lương Ưu Tuyền giật mình. Nghe nói những người dễ bị căng thẳng thường thích tự sát, lúc đó cô cũng nghi ngờ cô ta bị bệnh tâm lý.
“Cho nên sao?…”
“Cho nên quan hệ của tôi và em phải dừng ở đây thôi. Đương nhiên cảnh sát vẫn có thể tiếp tục theo dõi tôi, nhưng tôi hy vọng là theo dõi trong thầm lặng, nếu không tôi sẽ yêu cầu luật sư đứng ra giải quyết.”
“Cô ta là gì của anh?”
“Lúc đó em đứng ngoài cửa đã nghe được hết rồi còn gì, tôi không muốn lặp lại.” Thái độ Tả Húc đột ngột thay đổi, nhưng hắn vẫn như trước, không liếc Lương Ưu Tuyền lấy một cái. Lương Ưu Tuyền hình như chưa biết, ở ngoài hành lang có camera theo dõi, hình ảnh dẫn trực tiếp về máy tính của hắn.
Lương Ưu Tuyền chăm chú nhìn Tả Húc một lát, sau đó vụt đứng dậy. Cô kéo khuỷu tay Tả Húc, chất vấn “Nếu anh đã không phối hợp như vậy thì trước hết chúng ta nói việc riêng đã! Anh có dám thừa nhận là đêm hôm đó anh đã muốn dụ dỗ tôi không?”
Tả Húc chậm chạp chớp mắt, sau đó nghiêm túc trả lời “Chẳng những tôi có thể thừa nhận, còn có thể nói thẳng với em, tôi thích em. Bởi thế quan hệ của chúng ta phải dừng ở đây thôi. Tôi không muốn lún sâu hơn, sau đó lại đưa ra những yêu cầu quá đáng với em.”
“…” Miệng Lương Ưu Tuyền suýt thì há hốc, không nói nổi câu nào. Tả Húc không giống như đang nói đùa, nhưng cô không ngờ hắn lại có cảm tình đối với mình.
“Còn một việc nữa tôi phải nói thật với em, nhưng tôi quên mặc áo chống đạn rồi…”
Tả Húc chậm rãi đứng lên, nói bằng giọng không có sinh lực “Để tránh việc đạn lạc làm hại đến người vô tội, chúng ta đi đến chỗ nào trống trải nói tiếp đi…” Nói xong, hắn đi thẳng xuống dưới lầu.
Lương Ưu Tuyền im lặng đuổi theo bước chân của Tả Húc, nhưng cô tránh không đi song song với hắn.
Suốt một tháng qua sống chung, cô chưa từng cảm thấy như lúc này. Cảm giác giống như có hàng trăm bức tường vô hình, không biết là tốt hay xấu, nhưng đang va đập vào nhau liên tục, khiến trong lòng cảm thấy rất khó chịu
Hơn nữa cô càng không ngờ, lúc này đây, cô lại thấy buồn bã, có chút cô đơn.
Ngày mùa hè, gió đêm mát mẻ, mặt nước tĩnh lặng nổi lên những bọt bong bóng nho nhỏ.
Tả Húc đi đến chỗ sông đào bảo vệ thành*, trong lòng tự nhủ rằng đã đến lúc phải nói với Lương Ưu Tuyền rằng cô không còn là thiếu nữa nữ nữa rồi…
0
Tả Húc lập tức vì chính mình thiết kế hai kiểu chết:
Một là bị Lương Ưu Tuyền đá xuống sông; một loại khác là bị Lương Ưu Tuyền đánh đập sau đó đạp xuống sông.
Thấy Tả Húc dừng chân, Lương Ưu Tuyền liền ngồi xuống, nghỉ ngơi trên chiếc ghế dài cạnh bờ sông.
Cô phát hiện Tả Húc cũng không có ý định sẽ ngồi xuống, bởi thế hai tay cô dang rộng ra trên thành ghế, hai chân bắt chéo, chiếm lấy hơn nửa chiếc ghế dài.
“Trước tiên nói xem, anh thích tôi ở điểm nào?” Lương Ưu Tuyền xoa xoa mắt. Tuy rằng giờ phút này đang rất mệt nhưng làm sao có ai có thể bỏ qua cơ hội được người khác phái khen ngợi chứ? Suốt hai mươi năm sống trên đời, câu khen mà cô được nghe nhiều nhất chính là: quyền cước công phu của em quả nhiên lợi hại, động tác rất nhanh nhẹn linh hoạt. Con gái không thích được khen là thân thể khỏe mạnh đâu nghe chưa?!
Tả Húc tựa vào bức tường đá bên cạnh, châm một điếu thuốc, thờ ơ nói “Thích em đối xử với tôi như với người bình thường, thích em lúc nói chuyện với tôi luôn thật lòng.”
Bởi thế khiến hắn không kìm được mà luôn chọc cô tức giận, giống như những bé nam luôn thích trêu chọc cô bé mình yêu. Động cơ thật ra rất đơn thuần, chính là để cô bé đó để ý đến mình. Nếu hỏi vì sao thích trêu chọc cô ấy như vậy, chắc chính là để “thân thiết” hơn, đúng không nhỉ?
Mí mắt Lương Ưu Tuyền giật giật mấy cái, cuối cùng cũng chẳng có câu khen nào làm cô thỏa mãn cả. Khóe miệng cô co lại “Ai bảo tôi đối xử với anh như người bình thường. Trong mắt tôi anh là tội phạm bị hiềm nghi, anh biết chưa?!”
Tả Húc xem thường cười cười, sau đó lại bất đắc dĩ thở dài “Thích hay không thích đều không quan trọng. Có một chuyện tôi muốn nói với em, nhưng tôi mong em có thể bình tĩnh.”
Lương Ưu Tuyền cẩn thận nhíu mày “Anh muốn tự thú?”
“Coi như là thế đi, nhưng chuyện này không liên quan đến vụ buôn lậu…”
Ngay lập tức Lương Ưu Tuyền lao đến, tức giận chỉ tay vào ngực Tả Húc nói “Anh lừa gì tôi phải không?”
“Tôi hỏi em, sao em không biết kiên nhẫn là gì thế? Huống chi nếu em đánh người khác gãy xương là hành vi tội ác đó.” Nói xong Tả Húc dùng hai tay chống, nhảy lên ngồi trên tường thành.
Lương Ưu Tuyền không ngờ hắn sẽ nhảy lên trên tường, cô vốn trọng tâm không vững, giờ chóp mũi đạp vào cái bụng rắn chắc của hắn.
Lương Ưu Tuyền không kìm được hét lên một tiếng, tay vội ôm mũi. Nhưng cô còn chưa kịp chửi rủa Tả Húc thì hắn đã nâng cằm cô lên, nhíu mày.
Hắn nghiêng đầu, mượn ánh trăng mỏng manh nhìn cô. Lương Ưu Tuyền giương mắt lên chống lại con ngươi ngăm đen của Tả Húc, nhưng sau đó lại bối rối không biết phải làm sao. Có lẽ là bởi vì Tả Húc đối với cô đã có “tà niệm”. Mà đầu óc Lương Ưu Tuyền không biết bị làm sao lại liên tưởng đến nụ hôn lúc trước của hai người.
Lương Ưu Tuyền lập tức hoảng hốt, đẩy tay Tả Húc ra, sau đó ho khan một tiếng rồi cứng nhắc chuyển đề tài “Cái cô Mai Mai đó tên đầy đủ là gì?”
“Đỗ Mai Mai.”
Cuối cùng Lương Ưu Tuyền cũng biết cái tên “D” thần bí trong điện thoại Tả Húc là của ai. Hóa ra không phải của Đinh Đới Vĩ. Hóa ra vẻ mặtdịu dàng khi Tả Húc tiếp điện thoại hóa ra là dành cho cô ta.
Cô khoanh tay trước ngực, cố ý cười lạnh, sau đó nói “Thì ra là thế. 60 cuộc gọi nhỡ lúc ở bệnh viện đó hóa ra là của cô ta à…”
Tả Húc cười tủm tỉm gật đầu, sau đó chọc cô “Em ghen tị?”
“…” Lương Ưu Tuyền thất vọng hạ bả vai “Này cái vị tiên sinh cuồng tự sướng kia, tôi nói anh nghe, công việc của tôi chính là theo dõi nhất cử nhất động của anh. Kể cả thời gian anh tiểu tiện với đại tiện tôi cũng biết nữa là…”
Mắt Tả Húc đột nhiên sáng ngời sáng ngời “Tôi còn chưa từng tính thử xem thời gian tiểu tiện của mình là bao lâu đâu. Em nói tôi nghe đi!”
“Bình thường khoảng 30 giây, cộng thêm cả thời gian anh rửa tay với soi gương nữa.”
Tả Húc ra vẻ đã biết gật đầu “Chẳng lẽ những lúc tôi đi toilet em đều nằm sấp ngoài cửa thưởng thức ca nhạc* sao?”
0 là âm thanh khi nước chạm nước đấy ạ *sặc nước rồi*)
“Anh!…” Lương Ưu Tuyền giơ tay ra tính đánh, nhưng Tả Húc đã bật cười ha ha nắm lấy cổ tay cô “Đừng làm loạn nữa, tôi không biết bơi đâu.”
“Trước mắt cảnh sát mà dám nói dối, anh không sợ bị cắn phải lưỡi hả? Mười lăm năm trước anh đã lấy được giấy phép đi lặn rồi!” Lương Ưu Tuyền cũng không muốn hiểu về Tả Húc nhiều như vậy, nhưng suốt năm lần bảy lượt phải đọc bản điều tra về hắn thì dù cô không muốn hiểu cũng phải hiểu. Cuối cùng cô cũng thông rồi, Tả Húc chẳng qua chỉ là thích bày trò với mình thôi.
Tả Húc cười không nói gì, chỉ nhìn đôi mắt tóe lửa của Lương Ưu Tuyền, mím môi cười, sau đó nụ cười trở nên bi thương “Vẻ mặt phẫn nộ của em làm tôi nhớ tới ‘Tiểu Bổn’.”
“Ai?”
“Là một con chó thuộc giống quý, thuần chủng, hình dáng cũng rất được.” Hắn nhẹ giọng than thở, nói “Là con chó lạc tôi nhặt được ở ven đường. Lúc ấy tôi chia cho nó một nửa cái hamburger nhưng nó còn chê tôi bẩn, khinh thường bỏ đi. Bởi thế nó đã khơi lên trong lòng tôi ham muốn chinh phục, tôi quyết tâm đem nó về nhà dạy dỗ. Có điều nó rất khó bảo, chỉ trong ba ngày mà đã cắn nát bảy đôi giày của tôi. Những khi tôi cuộn báo lại tính phạt nó thì nó đều nhe răng ra lao đến điên cuồng, nhưng vì không giỏi xác định khoảng cách nên nó toàn lao nhầm vào cái ghế sô pha. Cái kiểu chậm hiểu đó rất giống em, thế nên tôi đặt tên nó là Tiểu Bổn*…”
0
Tả Húc giơ tay lên giúp Lương Ưu Tuyền xoa xoa vai áo, ánh mắt toát lên sự cưng chiều.
“…” Lương Ưu Tuyền cố gắng kìm nén lửa gi
QUAY LẠI“Trước hết đừng kích động, tôi còn chưa nói xong. Đã một năm rưỡi rồi vợ tôi không cho tôi chạm vào người cô ấy.”
“?!”… Lương Ưu Tuyền ngồi xuống “Tình cảm rạn nứt sao không ly hôn?”
“Cô vẫn còn trẻ nên không hiểu, có những chuyện không đơn giản đến như vậy, còn lũ trẻ thì tính sao? Cha mẹ hai bên nữa chứ? Tôi đã ngần này tuổi rồi, có nhiều chuyện phải lo lắng lắm. Hơn nữa, ai dám chắc rằng cuộc hôn nhân tiếp theo, nếu tôi ly hôn, sẽ không rơi vào tình trạng tương tự?” Ông khách đó cười nhạt, nói “Tôi không trộm cắp không cướp giật, chẳng qua chỉ là giải quyết nhu cầu sinh lý thôi. Chẳng lẽ tôi cũng phải có tình nhân giống vợ mình sao? Thật lòng mà nói thì tôi cũng không có tinh lực đến mức đó.”
Lương Ưu Tuyền nhìn người đàn ông bề ngoài nhã nhặn này. Ông ta là quản lý của một xí nghiệp, thật ra hoàn toàn có đủ khả năng để ép một nhân viên dưới quyền của mình làm tình nhân, nhưng cuối cùng vẫn bất chấp nguy hiểm mà đi chơi gái.
Trong nhất thời, Lương Ưu Tuyền không rõ là lỗi tại ai, tại nam giới có mới nới cũ hay là tại nữ giới coi hôn nhân như trò đùa? Hoặc là, không phải ai cũng có thể dễ dàng đi đến đích cùng nhau.
…
Lương Ưu Tuyền bước ra khỏi phòng thẩm vấn, xoa xoa thái dương huyệt. Cô đang tính tìm chỗ đánh một giấc thì lại bị Lương Ưu Hoa gọi, kêu cô nhanh mở máy, em rể đã gọi đến 110 báo án rồi.
“…” Lương Ưu Tuyền gật đầu. Trong lúc thi hành nhiệm vụ phải tắt máy, sau đó cô cũng quên luôn phải bật lại.
Cô nằm trên ghế sô pha, mở điện thoại, sau đó ngáp liên tục.
Tả Húc “Sao lại tắt máy?”
Lương Ưu Tuyền “Thi hành nhiệm vụ, tìm tôi có chuyện gì?”
Tả Húc “Em ở cảnh cục hả? Tôi tới đó đón em.”
Lương Ưu Tuyền “Có chuyện gì thì để mai nói sau. À đúng rồi, ban nãy tôi có xem một bộ phim của anh, tên là XX, là một bộ phim chuyện tình buồn. Anh có chút ấn tượng nào không?…”
“…” Trầm mặc.
“…” Chờ đáp án.
“Khụ khụ… Ý em là mấy cảnh giường chiếu trong bộ phim?”
“Anh nghĩ sao?”
“Em hâm mộ tôi rồi hả? Muốn xin chữ kí sao?”
“Đừng nói nhảm nữa! Tôi nghi ngờ anh hoàn toàn không phải đồng tính!” Lương Ưu Tuyền phẫn nộ ngồi dậy “Quên đi, chuyện đó tối nay tôi sẽ tính sổ với anh! Còn chuyện với người phụ nữ kia, anh muốn tôi ép cung hay là tự giác nói thật?!”
“Tự giác tự giác, thế nên tôi mới đi đón em đây.”
Lương Ưu Tuyền nhíu mày “Anh ở đó chờ tôi, tôi đi tìm anh.” Nói xong, Lương Ưu Tuyền chỉ cho Tả Húc đường đến một quán trà sữa ở gần cảnh cục.
※※※
Quán trà sữa này rất tách biệt với bên ngoài. Đừng tưởng là nửa đêm thì vắng khách, xuyên qua những tấm màn trúc ngăn cách từng khu vực với nhau, có thể thấy rất nhiều đôi tình nhân đang tâm tình.
Lương Ưu Tuyền bước lên tầng hai, nhìn quanh quất một lúc mới tìm được Tả Húc. Cô sải bước tiến gần, vén tấm rèm trúc lên, sau đó ngồi xuống đối diện với Tả Húc.
Lương Ưu Tuyền lôi trong túi ra một quyển sổ ghi chép nhỏ, nói “Nhanh nhanh, nói chuyện công việc trước chuyện tình cảm sau.”
Tả Húc dựa hẳn vào ghế nghịch điện thoại, vẻ mặt mệt mỏi.
Lương Ưu Tuyền thấy hắn không trả lời liền ngẩng đầu lên, ra vẻ ôn hòa nhã nhặn hỏi “Năm năm trước rốt cuộc đã có chuyện gì mà làm anh thay đổi hoàn toàn như thế này?”
“Cô ấy rất dễ bị uất ức căng thẳng, không chịu được kích thích.” Tả Húc vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ giật giật môi nói.
Lương Ưu Tuyền giật mình. Nghe nói những người dễ bị căng thẳng thường thích tự sát, lúc đó cô cũng nghi ngờ cô ta bị bệnh tâm lý.
“Cho nên sao?…”
“Cho nên quan hệ của tôi và em phải dừng ở đây thôi. Đương nhiên cảnh sát vẫn có thể tiếp tục theo dõi tôi, nhưng tôi hy vọng là theo dõi trong thầm lặng, nếu không tôi sẽ yêu cầu luật sư đứng ra giải quyết.”
“Cô ta là gì của anh?”
“Lúc đó em đứng ngoài cửa đã nghe được hết rồi còn gì, tôi không muốn lặp lại.” Thái độ Tả Húc đột ngột thay đổi, nhưng hắn vẫn như trước, không liếc Lương Ưu Tuyền lấy một cái. Lương Ưu Tuyền hình như chưa biết, ở ngoài hành lang có camera theo dõi, hình ảnh dẫn trực tiếp về máy tính của hắn.
Lương Ưu Tuyền chăm chú nhìn Tả Húc một lát, sau đó vụt đứng dậy. Cô kéo khuỷu tay Tả Húc, chất vấn “Nếu anh đã không phối hợp như vậy thì trước hết chúng ta nói việc riêng đã! Anh có dám thừa nhận là đêm hôm đó anh đã muốn dụ dỗ tôi không?”
Tả Húc chậm chạp chớp mắt, sau đó nghiêm túc trả lời “Chẳng những tôi có thể thừa nhận, còn có thể nói thẳng với em, tôi thích em. Bởi thế quan hệ của chúng ta phải dừng ở đây thôi. Tôi không muốn lún sâu hơn, sau đó lại đưa ra những yêu cầu quá đáng với em.”
“…” Miệng Lương Ưu Tuyền suýt thì há hốc, không nói nổi câu nào. Tả Húc không giống như đang nói đùa, nhưng cô không ngờ hắn lại có cảm tình đối với mình.
“Còn một việc nữa tôi phải nói thật với em, nhưng tôi quên mặc áo chống đạn rồi…”
Tả Húc chậm rãi đứng lên, nói bằng giọng không có sinh lực “Để tránh việc đạn lạc làm hại đến người vô tội, chúng ta đi đến chỗ nào trống trải nói tiếp đi…” Nói xong, hắn đi thẳng xuống dưới lầu.
Lương Ưu Tuyền im lặng đuổi theo bước chân của Tả Húc, nhưng cô tránh không đi song song với hắn.
Suốt một tháng qua sống chung, cô chưa từng cảm thấy như lúc này. Cảm giác giống như có hàng trăm bức tường vô hình, không biết là tốt hay xấu, nhưng đang va đập vào nhau liên tục, khiến trong lòng cảm thấy rất khó chịu
Hơn nữa cô càng không ngờ, lúc này đây, cô lại thấy buồn bã, có chút cô đơn.
Ngày mùa hè, gió đêm mát mẻ, mặt nước tĩnh lặng nổi lên những bọt bong bóng nho nhỏ.
Tả Húc đi đến chỗ sông đào bảo vệ thành*, trong lòng tự nhủ rằng đã đến lúc phải nói với Lương Ưu Tuyền rằng cô không còn là thiếu nữa nữ nữa rồi…
0
Tả Húc lập tức vì chính mình thiết kế hai kiểu chết:
Một là bị Lương Ưu Tuyền đá xuống sông; một loại khác là bị Lương Ưu Tuyền đánh đập sau đó đạp xuống sông.
Thấy Tả Húc dừng chân, Lương Ưu Tuyền liền ngồi xuống, nghỉ ngơi trên chiếc ghế dài cạnh bờ sông.
Cô phát hiện Tả Húc cũng không có ý định sẽ ngồi xuống, bởi thế hai tay cô dang rộng ra trên thành ghế, hai chân bắt chéo, chiếm lấy hơn nửa chiếc ghế dài.
“Trước tiên nói xem, anh thích tôi ở điểm nào?” Lương Ưu Tuyền xoa xoa mắt. Tuy rằng giờ phút này đang rất mệt nhưng làm sao có ai có thể bỏ qua cơ hội được người khác phái khen ngợi chứ? Suốt hai mươi năm sống trên đời, câu khen mà cô được nghe nhiều nhất chính là: quyền cước công phu của em quả nhiên lợi hại, động tác rất nhanh nhẹn linh hoạt. Con gái không thích được khen là thân thể khỏe mạnh đâu nghe chưa?!
Tả Húc tựa vào bức tường đá bên cạnh, châm một điếu thuốc, thờ ơ nói “Thích em đối xử với tôi như với người bình thường, thích em lúc nói chuyện với tôi luôn thật lòng.”
Bởi thế khiến hắn không kìm được mà luôn chọc cô tức giận, giống như những bé nam luôn thích trêu chọc cô bé mình yêu. Động cơ thật ra rất đơn thuần, chính là để cô bé đó để ý đến mình. Nếu hỏi vì sao thích trêu chọc cô ấy như vậy, chắc chính là để “thân thiết” hơn, đúng không nhỉ?
Mí mắt Lương Ưu Tuyền giật giật mấy cái, cuối cùng cũng chẳng có câu khen nào làm cô thỏa mãn cả. Khóe miệng cô co lại “Ai bảo tôi đối xử với anh như người bình thường. Trong mắt tôi anh là tội phạm bị hiềm nghi, anh biết chưa?!”
Tả Húc xem thường cười cười, sau đó lại bất đắc dĩ thở dài “Thích hay không thích đều không quan trọng. Có một chuyện tôi muốn nói với em, nhưng tôi mong em có thể bình tĩnh.”
Lương Ưu Tuyền cẩn thận nhíu mày “Anh muốn tự thú?”
“Coi như là thế đi, nhưng chuyện này không liên quan đến vụ buôn lậu…”
Ngay lập tức Lương Ưu Tuyền lao đến, tức giận chỉ tay vào ngực Tả Húc nói “Anh lừa gì tôi phải không?”
“Tôi hỏi em, sao em không biết kiên nhẫn là gì thế? Huống chi nếu em đánh người khác gãy xương là hành vi tội ác đó.” Nói xong Tả Húc dùng hai tay chống, nhảy lên ngồi trên tường thành.
Lương Ưu Tuyền không ngờ hắn sẽ nhảy lên trên tường, cô vốn trọng tâm không vững, giờ chóp mũi đạp vào cái bụng rắn chắc của hắn.
Lương Ưu Tuyền không kìm được hét lên một tiếng, tay vội ôm mũi. Nhưng cô còn chưa kịp chửi rủa Tả Húc thì hắn đã nâng cằm cô lên, nhíu mày.
Hắn nghiêng đầu, mượn ánh trăng mỏng manh nhìn cô. Lương Ưu Tuyền giương mắt lên chống lại con ngươi ngăm đen của Tả Húc, nhưng sau đó lại bối rối không biết phải làm sao. Có lẽ là bởi vì Tả Húc đối với cô đã có “tà niệm”. Mà đầu óc Lương Ưu Tuyền không biết bị làm sao lại liên tưởng đến nụ hôn lúc trước của hai người.
Lương Ưu Tuyền lập tức hoảng hốt, đẩy tay Tả Húc ra, sau đó ho khan một tiếng rồi cứng nhắc chuyển đề tài “Cái cô Mai Mai đó tên đầy đủ là gì?”
“Đỗ Mai Mai.”
Cuối cùng Lương Ưu Tuyền cũng biết cái tên “D” thần bí trong điện thoại Tả Húc là của ai. Hóa ra không phải của Đinh Đới Vĩ. Hóa ra vẻ mặtdịu dàng khi Tả Húc tiếp điện thoại hóa ra là dành cho cô ta.
Cô khoanh tay trước ngực, cố ý cười lạnh, sau đó nói “Thì ra là thế. 60 cuộc gọi nhỡ lúc ở bệnh viện đó hóa ra là của cô ta à…”
Tả Húc cười tủm tỉm gật đầu, sau đó chọc cô “Em ghen tị?”
“…” Lương Ưu Tuyền thất vọng hạ bả vai “Này cái vị tiên sinh cuồng tự sướng kia, tôi nói anh nghe, công việc của tôi chính là theo dõi nhất cử nhất động của anh. Kể cả thời gian anh tiểu tiện với đại tiện tôi cũng biết nữa là…”
Mắt Tả Húc đột nhiên sáng ngời sáng ngời “Tôi còn chưa từng tính thử xem thời gian tiểu tiện của mình là bao lâu đâu. Em nói tôi nghe đi!”
“Bình thường khoảng 30 giây, cộng thêm cả thời gian anh rửa tay với soi gương nữa.”
Tả Húc ra vẻ đã biết gật đầu “Chẳng lẽ những lúc tôi đi toilet em đều nằm sấp ngoài cửa thưởng thức ca nhạc* sao?”
0 là âm thanh khi nước chạm nước đấy ạ *sặc nước rồi*)
“Anh!…” Lương Ưu Tuyền giơ tay ra tính đánh, nhưng Tả Húc đã bật cười ha ha nắm lấy cổ tay cô “Đừng làm loạn nữa, tôi không biết bơi đâu.”
“Trước mắt cảnh sát mà dám nói dối, anh không sợ bị cắn phải lưỡi hả? Mười lăm năm trước anh đã lấy được giấy phép đi lặn rồi!” Lương Ưu Tuyền cũng không muốn hiểu về Tả Húc nhiều như vậy, nhưng suốt năm lần bảy lượt phải đọc bản điều tra về hắn thì dù cô không muốn hiểu cũng phải hiểu. Cuối cùng cô cũng thông rồi, Tả Húc chẳng qua chỉ là thích bày trò với mình thôi.
Tả Húc cười không nói gì, chỉ nhìn đôi mắt tóe lửa của Lương Ưu Tuyền, mím môi cười, sau đó nụ cười trở nên bi thương “Vẻ mặt phẫn nộ của em làm tôi nhớ tới ‘Tiểu Bổn’.”
“Ai?”
“Là một con chó thuộc giống quý, thuần chủng, hình dáng cũng rất được.” Hắn nhẹ giọng than thở, nói “Là con chó lạc tôi nhặt được ở ven đường. Lúc ấy tôi chia cho nó một nửa cái hamburger nhưng nó còn chê tôi bẩn, khinh thường bỏ đi. Bởi thế nó đã khơi lên trong lòng tôi ham muốn chinh phục, tôi quyết tâm đem nó về nhà dạy dỗ. Có điều nó rất khó bảo, chỉ trong ba ngày mà đã cắn nát bảy đôi giày của tôi. Những khi tôi cuộn báo lại tính phạt nó thì nó đều nhe răng ra lao đến điên cuồng, nhưng vì không giỏi xác định khoảng cách nên nó toàn lao nhầm vào cái ghế sô pha. Cái kiểu chậm hiểu đó rất giống em, thế nên tôi đặt tên nó là Tiểu Bổn*…”
0
Tả Húc giơ tay lên giúp Lương Ưu Tuyền xoa xoa vai áo, ánh mắt toát lên sự cưng chiều.
“…” Lương Ưu Tuyền cố gắng kìm nén lửa gi
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu