XtGem Forum catalog
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Giường Đơn Hay Giường Đôi-full

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 62157329
Visits Today: 332192
This Week: 701070
This Month: 701070

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

ã làm một chàng ngốc mười bốn năm qua, vô số lần nhảy vào cùng một vòng nước xoáy, trở lại trước mắt cô.

“Em biết sau lần hiến máu năm thứ hai đại học, vì sao An Vĩnh đột nhiên ra nước ngoài không? Em biết vì sao hai bức thư em viết, cậu ta chưa bao giờ hồi âm không?”. Nụ cười trong mắt anh trở nên sâu hơn, không có chút vui vẻ, giống như châm biếm lạnh lẽo, khiến trái tim Phổ Hoa dần chùng xuống. Anh rút ra hai phong thư cũ từ trong túi đặt lên bàn, ngồi bên cạnh cô kéo đôi tay lạnh ngắt của cô, chậm rãi nói: “Em không nên vứt quần áo giầy dép của anh đi, em nên mở chiếc hòm khóa trong kho chứa đồ ra xem, đặt trong nhà bao năm, mười bốn năm qua có bao lần em không muốn cho anh biết nhưng anh lại biết thử gì khóa trong đó!”. Anh kéo mạnh tay cô mở ra một phong thư rút lá thư trong đó ra, bút tích non nớt mười mấy năm trước của cô hiện trên trang giấy, trái tim cô bị vặn đau thít chặt, không nỡ nhìn từng câu từng từ thể hiện sự ngưỡng mộ với An Vĩnh trên mặt giấy.

“Diệp Phổ Hoa, không phải anh không biết, mà anh giả vờ không biết. Cậu ta tất nhiên lùi bước vì bọn anh là anh em, vì em là bạn gái anh, là vợ anh. Em không nên lấy cậu ta ra chọc giận anh, nói từng ở bên cậu ta, em biết anh để ý nhất điều này. Anh biết anh không phải người tốt nhất, nhưng em cũng không nên nói vậy, song em đã nói vậy, con không còn, con là của anh, của hai chúng ta, em biết anh đau lòng, buồn phiền nhiều lắm không?”.

Anh cạy bàn tay cô nắm lưng ghế, kéo cô khỏi ghế, ôm chặt cô, vuốt ve vùng bụng phẳng lì đó, “Diệp Phổ Hoa, em rất đáng hận, biết không? Mười bốn năm là khái niệm gì, em từng nghĩ kỹ chưa?”. Tay anh đè lên bụng cô, vuốt ve nơi đửa con của họ từng ngủ, cúi đầu mụ mị tựa lên trán cô, “Em luôn im lặng như vậy, mái tóc trước nay không hề thay đổi, có thể mặc một bộ đồng phục bao năm, nhưng giọng nói trong đài phát thanh của em vô cùng êm tai, anh thích nghe em nói tiếng Anh, anh thích nghe em cười, anh muốn em nói với anh nhiều hơn nhưng em luôn im lặng như vậy”.

Hơi thở anh phả trên mặt cô, ấm áp, ôn hòa, nồng mùi rượu.

Cô hoàn toàn ngây dại, bắt đầu từ từ đầu tiên anh nói, hoàn toàn ngây dại.

Anh nhìn chăm chú vào mắt cô, trong đôi mắt ấy có một vầng trăng lưỡi liềm nho nhỏ, khóe môi là một đường cong đau khổ, không nói ra được là khóc hay cười gượng. Cánh tay anh siết chặt quanh cô, ép xuống vai cô, chà xát mặt cô.

Tay anh dùng sức càng lúc càng mạnh, cuối cùng Phổ Hoa cảm thấy đau, hơn nữa càng lúc càng đau, đau tới nỗi thở không ra hơi, đặc biệt là cánh tay anh ép trên ngực, chạm đúng vào chỗ bị thương của cô. Cô túm tay anh, cả người run cầm cập bắt đầu không thể chịu nổi. Đột nhiên anh kẹp chặt một chỗ trên cơ thể cô, cô cắn môi không phát ra tiếng rên nào, chịu đựng không để bản thân kêu lên.

“Ly hôn anh đều không buông tay, em nói ly hôn liền ly hôn, em nói diễn kịch liền diễn kịch, anh đều theo em, em còn muốn anh làm cái gì? Diệp Phổ Hoa, em nói đi?”.

Anh túm thư trên bàn đánh vào mặt cô, “Mười bốn năm trước, người em thích là cậu ta, em trộm thư, viết thư vì cậu ta, còn bây giờ? Em nói cho anh biết, em từng thật lòng với anh chưa? Em nói cho anh biết, anh muốn làm rõ ràng, em nói cho anh biết, anh là cái gì!”.

Từng lời của anh khiến Phổ Hoa càng thêm rối loạn, ngoài cơn đau như rút mất hơi thở ở ngực, cô cảm thấy cảm giác tội lỗi nặng nề đó giống như vết thương nứt toác, từng chút từng chút lộ ra máu thịt. Hai năm trước anh như con thú nổi điên, hai năm sau vẫn vùng vẫy trong lồng! vốn cô tưởng rằng anh ổn rồi, bây giờ xem ra cô đã sai.

Cô gấp gáp thở vài hơi, hốc mắt khô cạn chảy không ra giọt lệ nào.

“Em nói đi!”. Anh lắc mạnh cơ thể cô, lực mạnh tới nỗi răng cô lập cập va vào nhau.

“Em nói cho anh biết, đối với em anh là cái gì!”.

Cô nhắm mắt, cắn môi, người bị lắc đến như sắp rời ra, trong cơn kiệt sức mệt mỏi rã rời, đầu cô chỉ còn hiện ra một vài câu rời rạc.

“Anh buông em ra! Chúng ta ly hôn rồi!”.

“Anh đi đi! Tìm Cầu Nhân đi...”.

Cô không rõ vì sao anh chạy tới đây nổi điên, nói ra những lời như vậy, nhưng cô bị lắc tới nỗi lòng dạ rối bời, sự mệt mỏi khi đi xa về cùng với sự hoảng loạn do bị anh ép cộng lại, không cách nào chịu đựng được nữa.

“Anh buông em ra! Thi Vĩnh Đạo... Anh muốn làm gì! Thi Vĩnh Đạo!”. Cô liên tục gọi tên anh, nhưng anh đột nhiên dừng lại, túm lấy chỗ khiến cô vừa đau nhói ra sức ấn chặt, nhân cơ hội hỏi cô: “Rốt cuộc em có yêu anh không!”.

Cái ấn đó cực kỳ mạnh, dường như muốn ép tan xương cốt ở ngực cô, trong phút chốc cô đau toát mồ hôi, mắt tối lại, cố gắng lấy chút sức lực cuối cùng đẩy anh ra, hét lớn: “Em không yêu!”.

Nói xong, cô mới ý thức được mình vừa nói gì. Cuối cùng anh buông tay, giống như pho tượng đứng ở đó, trên mặt không có tức giận hay chán nản, chút lý trí cuối cùng trong đôi mắt đỏ rực dần biến mất, trước khi cô kịp hiểu ra đã quăng mạnh cô.

Phổ Hoa loạng choạng ngã trên ghế, lại đổ theo chiếc ghế xuống đất đụng vào đồ gia dụng khác. Cô cắn răng kiên trì đứng lên, hơi thở nông, nhìn anh bật lửa đi tới hai lá thư trên bàn, cô nhào ra chặn anh lại. Nhưng anh dễ dàng gạt tay cô ra một lần nữa, châm lửa đốt thư.Trong giây lát ánh lửa chiếu sáng gương mặt anh, anh nắm tờ giấy đang đốt quay người, cắn răng hét lên với cô: “Được! Diệp Phổ Hoa, em không yêu hả! Anh cũng không yêu em, chưa từng yêu!”. Anh mặc kệ đốm lửa cháy lan sang cả lòng bàn tay, ngẩng đầu bật cười, “Em lại viết thư cho họ, không thèm nói trước cho anh một tiếng... Trong thư em có ý gì? Em còn chúc anh hạnh phúc? Em từng nghĩ đến cảm nhận của anh chưa? Em từng nghĩ đến bố mẹ anh chưa? Em còn nói với anh trai anh rằng chúc anh hạnh phúc, ha ha... Hạnh phúc...”. Anh gập người cười, sắc mặt trở lên u ám, mắt lóe lên ngọn lửa, “Ah, lấy đâu ra hạnh phúc! Mười bốn năm trước hạnh phúc anh đều dành cho em rồi! Bố anh tức tới nỗi ngã bệnh, mẹ anh muốn gặp em, anh chạy xe khắp thành phố tìm em, cả đêm cả đợi dưới nhà bố em. Mấy ngày rồi em đi đâu! Nhà em không về, điện thoại không nghe, em đi đâu?! Em không yêu anh, vậy em từng yêu ai?! Em nói đi! Em từng yêu ai?!”.

Mắt thấy tình cảm mười bốn năm hóa thành tro bụi, cuối cùng Phổ Hoa không nhịn được mà rơi lệ. Cô nằm bò dưới đất, bất lực ngẩng đầu cố gắng nhìn Vĩnh Đạo qua hàng lệ. Anh uống say rồi, nhất định anh đã uống say mới có thể nổi điên, chửi mắng cô không chút lý trí thế này. Một Thi Vĩnh Đạo như vậy, xa lạ đến mức khiến cô phát sợ.

Anh loạng choạng bước tới, nắm chặt tay cô, kéo cô về kho chứa đồ. Cô vùng vẫy muốn đứng lên, nhưng không có chút sức lực lại ngã xuống, mặc kệ cơn đau trên cơ thể, gắng sức với tới tay anh, yếu ớt kêu lên một tiếng: “Vĩnh Đạo...”.

Bước chân anh chỉ ngưng một chút, nhưng không dừng lại, đá cánh cửa kho chứa đồ, lôi cô vào trong. Trước khi xô vào cánh cửa, anh cười gượng: “Em chẳng phải muốn vứt ư? Được! Anh vứt cùng em!”.

***********

Họ bị vây hãm trong căn phòng chứa đồ nhỏ chỉ đủ xoay người, lật những chiếc hộp xếp ngay ngắn bên tường. Vĩnh Đạo xộc tới từng chiếc, lục tìm những thứtừng liên quan tới quá khứ. Quyển vở ghi chép của cô, bài văn của cô mà anh lén thu thập, ảnh chụp tập thể lúc tốt nghiệp, tài liệu thi đại học tìm cho cô... Những kỷ niệm đó kích động thần kinh anh, anh đỏ mắt túm được cái gì thì xé cái đó, vò nát, miệng không ngừngkêu gào: “Chẳng phải em đều vứt rồi ư? Vứt đi, giữlàm gì!”.

Anh kéo cô lên, gạt đi những thứ đã được sắp xếp gọngàng trên giá đựng đồ. Mô hình, cúp giải thưởng, sách, đĩa hát, khung hình, kèn ác-mô-ni-ca, vợt tennis... mấy ngày trước cô vừa sắp xếp lại từng thử sạch sẽ, ngăn nắp, bây giờ rơi xuống đất vỡ thành từng mảnh, anhvẫn cảm thấy chưa đủ triệt để, vung chiếc vợt tennis lên đập cúp giải thưởng biến dạng mới thôi.

Phổ Hoa ở phía sau ôm chân anh, hoảng loạn lắc đầu, miệng vô vọng hét: “Vĩnh Đạo... Vĩnh Đạo...”.

Nhưng anh để ngoài tai, kéo quần áo cũ trong tủ, từng đống to nhét vào tay cô, giống như đống rác, sau đókéo cô và đống quần áo ra vứt ngoài hành lang.

Cô bị đẩy đến nỗi đứng không vững, loạng choạng haibước ngã trước cửa nhà. Anh quay lại lấy nhiều đồhơn, cô chỉ dùng cơ thể chặn lại, bị anh đẩy ra.

Cô cố chịu cơn đau trên người, nhỏ bé thảm hại nhoàitrên đất, hét lên: “Vĩnh Đạo... Đừng như vậy...”.

Anh không nghe, ôm chiếc hòm trong kho chứa đồ, kéo tới hành lang, vứt xuống thùng rác tối tăm.

Cô đã tuyệt vọng, thấy anh lấy bức thư từ trong quyển từ điển, đặt đồ trong tay nhào qua giằng từ tay anh ômvào lòng, lùi trở lại góc phòng hoảng sợ nhìn anh.

Anh thở phì phò vứt quyển từ điển, bước tới trước mặt cô cạy mấy ngón tay cô ra, chẳng tốn hơi sức nào cướp đi bức thư, “Đưa anh!”.

Rút ra lá thư mỏng, anh lạnh lùng liếc một cái, sau đócăm ghét vo tròn, châm lửa trước mặt cô.

Đốm lửa liếm vào lá thứ, giống như con rắn độc thè lưỡi, chiếm đoạt chút ký ức đẹp đẽ cuối cùng của cô.Nước mắt cô đã khô, dốc toàn lực xông lên định giành lấy lá thư từ anh, cuối cùng anh vẫn chắn được.

Cơ thể mất sức, cô ngã ra cửa phòng chứa đồ, rên lên một tiếng, vài giây gần như mất đi ý thức, lại duy trì sự tỉnh táo yếu ướt, cơn đau trầm trọng ở ngực khiến cô không thể thở nổi, nhưng bóng anh từ phía sau từngchút từng chút phủ lên người cô càng khiến cô sợ hãi.

“Em vẫn muốn giữ thư viết cho cậu ta hả?!”. Anh ngồixuống, lấy ra ảnh cưới bị đè dưới người cô, lau sạchvết bẩn, vuốt ve nụ cười thản nhiên của cô trong ảnh, “Em không cảm thấy em rất giả tạo ư? Diệp Phổ Hoa!Rõ ràng em yêu cậu ta, vậy sao còn ở bên anh, còn kết hôn cùng anh! Sao em không theo đuổi cậu ta, nói với cậu ta rằng em thích cậu ta?!”.

Cô cố gắng chống người, lảo đảo ngồi dậy, cắn môikhông nói. Thi Vĩnh Đạo trẻ trung khôi ngô sáng sủatrong bức ảnh và người đàn ông hung dữ trước mặt tạosự khác biệt rõ nét, khiến trái tim cô buốt lạnh từng cơn. Đó là tấm ảnh kỷ niệm kết hôn mà họ có, anh lạibật lửa.

Cô giơ tay cầu xin anh: “Vĩnh Đạo, đừng như vậy được không, em xin anh, chuyện qua rồi thì cho qua đi, anh buông em ra được không?”.

Anh phủ bóng lên cô, nắm cằm cô hướng về phíamình, lạnh lùng hỏi cô từng từ: “Được, vậy em nói cho anh biết - tối đó - có phải em ở cùng cậu ta!”.

Phổ Hoa bất lực lắc đầu, chống lên tường thử đứng dậy.

“Em không... em thực sự không có...”.

Vẻ mặt anh vô cảm, như đang xem xét một con quái vật, đột nhiên ngẩng đầu cười ha hả, cười đến mức gần chảy nước mắt. Quăng tấm ảnh cưới trong tay đi, anh đứng lên hung hăng đạp lên, ra sức giẫm lên gương mặt anh trong tấm ảnh. Cô cúi người xuống, dùng chút sứclực cuối cùng thử bảo vệ tấm ảnh cưới, bị anh túm cổ áo, điên cuồng lắc.

“Em thử nói lại lần nữa!”. Mắt anh như nổ tung, ấn cô xuống đất.

Cô cứng người lại, cố nhả ra vài từ: “Em không có!Em không có!”.

Gân xanh trên trán anh nổi lên, sống chết nắm lấy cô, đôi mắt lạnh lẽo, hơi thở nặng nề phả từ trên xuốngdưới cổ cô, cúi người nói: “Diệp Phổ Hoa! Em là đồlừa đảo!”.

Giọng nói của anh khiến cô run cầm cập theo bản năng, quay đầu, hai tay đột nhiên bị anh túm chặt,dùng khăn quàng cổ trên đất quấn vào chân t
<<1 ... 3536373839 ... 56>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT285/334