Tiểu thuyết Giường Đơn Hay Giường Đôi-full
|
Lượt xem :
Total Visits: 61804004
|
. Nếu Phổ Hoa tỉnh ngủ, anh liền đặt cơm trưa trên tủ đầu giường, thêm nước vào thiết bị sưởi điện, vẩy nhiệt kế xuống dưới ba mươi lăm độ, rồi ra ngoài. Nếu cô đang ngủ, anh liền bê ghế ngồi cạnh giường đợi cô tỉnh dậy.
Anh ăn thức ăn thừa của cô, nên mỗi bữa của cô đều khác nhau, cháo cũng thay đổi. Khi chán ăn thì được có vài miếng cháo là nôn ra. Cảm thấy cô khó chịu, anh liền không nấu cháo nữa, ra ngoài mua loại mạch nha trước đây cô vẫn thích ăn, thêm sữa bò cho hương vị đậm đà.
Cô uống, anh cũng uống một cốc. Cô không uống, anh cũng nhịn đói theo.
Anh cố gắng hết sức không quấy rầy để cô nghỉ ngơi, phần lớn thời gian một mình ngồi ngây ra trong phòng khách, có lúc thu dọn đồ đạc bừa bãi, có lúc đứng trên ban công hút thuốc. Những điều họ có thể nói, không thể nói, có thể làm, không thể làm đều đã nói hết làm hết, giờ có nói gì cũng đều đã chẳng còn ý nghĩa nữa.
Anh thường đứng trước cửa, đứng rất lâu, lâu tới khi cô ngủ rồi vẫn đứng đó, tỉnh dậy mở mắt phát hiện anh vẫn đứng như vậy.
Anh tìm thấy gối của mình trong đống đồ đạc còn lại ở kho chứa đồ, đặt bên giường giúp cô đỡ cơ thể, tuy cô không thể hiện rằng không muốn nhưng cũng không ôm cái gối đó ngủ, mỗi lần đều là anh lặng lẽ nhét vào sau lưng cô, lần sau nhìn thấy chiếc gối thường bị vứt xuống đất, dưới góc giường. Thế là anh đổi thành chiếc đệm dựa trên ghế sofa, lấy cái gối đi.
Phổ Hoa hồi phục đi lại bình thường, Vĩnh Đạo cũng gần như thu dọn xong đồ đạc còn lại trong kho chứa đồ, một vài cái có thể sửa, anh đặt trong thùng, ở mặt ngoài dán giấy ghi chú. Vài thùng của anh, còn có một vài thùng của Phổ Hoa, đều đã chia ra.
Tiền Phổ Hoa gửi cho anh, anh khóa trong tủ đầu giường. Tất cả tài khoản trong nhà, ngoài thẻ lương của anh ra thì vẫn luôn dùng dưới tên cô, vì vậy cùng đặt vào đó, tiền không nhiều, anh liệt kê hóa đơn, nhắc cô khoản tiền nào khi nào tới hạn phải gửi tiếp. Những món nào là ngoại hối thì có thể quy ra nhân dân tệ gửi tiết kiệm tiếp.
Căn nhà đứng tên Phổ Hoa, anh bỏ ra khoản chi trả đầu tiên, nhưng không hề nhắc tới phải chia thế nào, chỉ tìm tài liệu về các khoản thủ tục thế chấp, đến hướng dẫn sử dụng của đồ điện gia dụng trong nhà cũng để hết trong túi ni lon, đặt ở chỗ cô có thể thuận tiện tìm thấy.
Ngoài chiếc xe, về cơ bản anh trắng tay ra khỏi nhà, hộ khẩu vốn là một người, anh là chủ hộ, và chứng minh thư của cô, giấy chứng nhận ly hôn cũng khóa trong tủ quần áo ở phòng ngủ.
Tối hôm trước phải chuyển những đồ đã thu dọn xong, Phổ Hoa nghe thấy ngoài phòng khách có giọng nói, là của Doãn Trình.
“Sau này làm thế nào?”.
“Chưa từng nghĩ”.
“Đi thật à?”.
“Ban đầu đã nói rồi, cô ấy khỏe, nên đi thì đi”.
“Vậy hai người...”.
Giọng Vĩnh Đạo quá nhỏ, Phổ Hoa không nghe thấy những lời sau đó của anh. Ban đầu đã quyết định như vậy, cô cũng quyết thực hiện một cách triệt để.
Khi nên đi thì đi, đi rồi đừng quay đầu lại.
Ngày anh chuyển đi là cuối tuần, thời tiết rất đẹp, đã nói trước nên Phổ Hoa nằm trong phòng không ra, nhưng công nhân khiêng từng thùng ra ngoài, di chuyển đồ đạc, cô vẫn nén đau xuống giường, đứng sau khe cửa nhìn họ làm việc.
Buổi trưa Vĩnh Đạo vẫn bưng bát cháo nấu vào phòng cô như thường lệ, anh không ra ngay, ngồi trên chiếc ghế cạnh giường. Giọng anh khàn khàn, vẫn còn ho, chỗ lên vảy ở khóe miệng đã thành một vết thương khô lớn bị nhiệt.
Anh khó chịu ho một tiếng, khó khăn mở lời, “Có chút chuyện, anh muốn nói với em”.
Đây là lần đầu tiên họ nói chuyện sau khi xảy ra sự cố.Phổ Hoa dựa vào mấy chiếc gối được chồng lên nhau, khép hờ mi mắt, đầu quay về hướng khác.
“Đồ đạc... anh đều thu dọn cả rồi, đặt ở chỗ cũ, chắc có thể tìm thấy. Trong tủ thuốc có vài loại thuốc quá hạn, anh đã đổi cho em, thuốc kháng sinh đừng tự mình tùy tiện uống, thuốc cảm, sốt không thể uống nhiều, chia ra uống trước bữa ăn sau bữa ăn theo hướng dẫn sử dụng, không khỏe thì phải đi bệnh viện.Anh đã nộp tiền cung cấp sưởi ấm cho bên quản lý nhà ở, trước khi ra ngoài nhớ tắt lò sưởi điện đi nhé, trên đó đừng hong đồ khô, tránh bị cháy. Anh dán số bên quản lý nhà ở đằng sau cửa bếp, đồ gì bị hỏng trong nhà em đừng tự mình làm, bây giờ chưa khỏi, sau này khỏi rồi cũng đừng cậy sức, đặc biệt là đồ điện, phải tìm người tới sửa”. Thấy cô không khó chịu, anh liền nói tiếp.
“Khi có người tới nhà, tốt nhất tìm người tới ở cùng em, tránh bất tiện”. Anh lấy ra chìa khóa trong túi, đặt trong lòng bàn tay vuốt nhẹ: “Hai năm qua, ban ngày anh đều trở về khi em không có nhà, đây là chìa khóa, em giữ lấy. Còn có một chùm dự trữ ở dưới hộp đựng đồ lặt vặt trong bếp, đừng tùy tiện đưa người khác.Nguồn điện của quạt thông gió trong phòng tắm hơi lỏng, chắc không bị hở điện, nhưng khi cắm thì em cẩn thận một chút, đừng để tay ướt. Còn nữa, anh đổi dép cho em thành đôi chống trơn rồi, đừng dùng sức ở chỗ bị thương, một tháng nữa, phải trở lại chụp phim xem thế nào rồi...”.
Đặt chìa khóa lên trên tủ đầu giường, anh kéo ghế sát cạnh giường. Phổ Hoa vốn đắp áo khoác ngồi, đợi anh tiến gần, cô bèn nằm xuống, quay lưng lại, không nhìn anh.
Vì cô vẫn không nói chuyện với anh nên anh lựa chọn rời đi một cách lặng lẽ.
Trước khi đi, vẫn đứng bên giường, anh đi rồi lại quay lại nhìn cô, vuốt khẽ bàn tay cô đặt ngoài chăn.
Kho chứa đồ bỗng chốc trống trơn, tủ quần áo Vĩnh Đạo từng dùng chỉ còn vài chục cái mắc áo. Quyên Quyên cùng hít thở không khí mát lành với Phổ Hoa trong phòng, cô thường mở cửa liếc vào trong khi đi qua phòng chứa đồ. Chiếc thùng còn lại trong góc cũng đã được niêm phong, sau lần cuối cùng khóa phòng chứa đồ này, cô vẫn chưa bước vào.
Tháng một hàng năm là lạnh nhất, nhưng Phổ Hoa cảm thấy năm nay vẫn ổn, cũng có thể do trong nhà có thiết bị sưởi ấm nên cô không cần co ro chịu đựng mùa đông giá rét đằng đẵng trên giường, vết thương trên ngực càng ngày càng đỡ, Phổ Hoa trở về đón năm mới bên bố, khi có thời gian rảnh Quyên Quyên cũng qua đó cùng cô.
Rằm tháng giêng, Hải Anh đưa con tới thăm Phổ Hoa, Doãn Trình cũng tới, mọi người cùng ngồi ăn lẩu, Quyên Quyên kể vài câu chuyện buồn cười, Phổ Hoa dựa vào ghế sofa ôm đệm dựa lắng nghe mọi người nói chuyện, đưa phong bao đỏ dày cho con của Hải Anh.
Tất cả mọi người đều tránh không nhắc lại chuyện trước kia, thời gian dường như trôi đi rất nhanh, cái lạnh ngày đông thổi xa mảng quá khứ trong gió Tây Bắc.
Trong ấn tượng của Phổ Hoa, mùa đông này và những mùa đông khác vừa giống nhau, vừa khác nhau.
Từ sau khi Vĩnh Đạo đi, Vĩnh Bác cũng không còn liên hệ với cô nữa, sau bức thư cuối cùng đó, mỗi lần gửi thư cho anh đều bị trả về.
Khi hoa mộc lan trong sân phòng biên tập nở, Phổ Hoa thu dọn văn phòng phẩm trong văn phòng, lấy lại bức ảnh cũ đặt dưới bàn kính, rời nhà xuất bản.
Trong bữa tiệc chia tay, Phổ Hoa đặc biệt kính Lưu Yến ba chén trà.
Thông qua mối quan hệ của Lưu Yến, cô tìm được một công việc ở Thiên Tân. ở Bắc Kinh to lớn này, cơ hội rất nhiều nhưng cô muốn rời khỏi một thời gian, thay đổi môi trường và tâm trạng, lại không muốn đi quá xa, cuối tuần có thể gặp bố. Quan trọng hơn cả là Lâm Quả Quả ở đó, cô ấy mở rộng vòng tay thu nhận cô, tuần đầu tiên tới Thiên Tân, Phổ Hoa ở nhà Lâm Quả Quả, hàng ngày ngủ trên chiếc giường nhỏ của Lâm Bác.
Công ty mới của Phổ Hoa nằm trên đường Mục Nam nổi tiếng trong khu vực thành cổ, cửa sổ của cô đối diện với hàng cây bên đường. Tuy hoa mộc lan chỉ thơm thoang thoảng nhưng mỗi khi gió thổi thì hương thơm nhè nhẹ ấy lại bay vào phòng làm việc.
Công việc Phổ Hoa làm không phải biên dịch mà là trợ lý hành chính. Công ty không lớn, trên dưới chỉ có hơn chục người, thứ cô phải dịch đều là hóa đơn chứng từ xuất nhập khẩu, nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều, bắt đầu rất nhanh.
Thuê xong phòng, ngày thứ sáu bắt đầu đi làm, Phổ Hoa vô tình gặp một người ở tầng dưới công ty, nói ra cũng thật khéo, lại là Ngu Thế Nam.
Không giống với hồi gặp trong khuôn viên trường Sư phạm năm đó, Ngu Thế Nam gần như không nhận ra Phổ Hoa ngay, nhưng người bên cạnh ta cậu từ xa đã gọi cô một tiếng: “Chị dâu!”.
“Vĩnh Đạo đâu?”. Ngu Thế Nam tự nhiên nhìn ra phía sau cô.
Phổ Hoa vuốt mái tóc ngắn bên tai cho gọn gàng, hờ hững bình tĩnh nhìn hai người đối diện, nói với họ: “Sau này gọi tên mình đi, mình và anh ấy... chia tay rồi”.
Chương 6: Thi Vĩnh Đạo trong ký ức - hai mươi mốt tuổi
Năm thứ nhất đại học của Phổ Hoa ngoài chuyện tình yêu sôi nổi rầm rộ thì cái gì cũng có một chút, nhưnglại không viên mãn như người khác, thi thoảng hai chị em cùng phòng Mạch Mạch và Đường Đường hỏi cô thường bận cái gì, hàng ngày xoay vòng giống con quay, cô thực sự quay một vòng sau đó cố cười một cái.
Đến nửa năm thứ nhất, bố cô nghỉ hưu, lương chỉ cònlại một nửa, một nửa tiền sinh hoạt phí để Phổ Hoa tựmình xoay xở. Thời gian ngoài giờ, cô gần như không có một khắc rảnh rỗi, làm thêm, gia sư, phụ đạo, làmviệc cho giáo viên, thỉnh thoảng bận tới nỗi tối nằm trên giường cần phải ngủ rồi mà trong đầu vẫn lảng vảng những việc chưa làm xong, cô bắt đầu mất ngủ ở mức độ nhẹ từ khi đó, cô uống sữa, vitamin B như sáchnói, hiệu quả cũng chỉ được một hai tối.
Cuộc sống như vậy khác với điều cô tưởng tượng, không chấp nhận hồi tưởng quá khứ hoặc nghĩ về tương lai, chỉ có thể ngày nào biết ngày đó. Học kỳ đầu tiên Phổ Hoa đã biết Kỷ An Vĩnh học ở trườngBưu chính viễn thông ngay sát vách, nửa năm sau lại nhìn thấy ảnh của Ngu Thế Nam trên tập san câu lạcbộ. Nhưng ngoài Quyên Quyên và Mộc Hải Anh, cô chưa từng gặp bạn học cũ nào, càng chưa trở lại trường trung học trước đây.
Cô học cách nhìn rộng ra, ví dụ ba chữ Thi Vĩnh Đạo,cô chưa từng nhắc, không nhắc với bản thân, cũng không nói với người khác. Còn giao tiếp, với ai côcũng đều lãnh đạm, tốt thì tốt, không tốt thì không miễn cưỡng, cô không có sức đâu đi tiếp đãi ngườikhác.
Thi xong kỳ một năm thứ nhất, Phong Thanh tổ chức họp mặt các thành viên lớp 12 (6), cũng nghĩ đến người được phân đến ban xã hội, gọi điện thoại mời cô vài lần, vì nghĩ tới việc giáo viên chủ nhiệm cũng có mặt, Quyên Quyên lại khuyên nên cuối cùng Phổ Hoa đành đồng ý.
Hôm họp lớp, Phổ Hoa phải làm gia sư hai nơi, xongviệc vội đến địa điểm gặp mặt đã hơi muộn rồi. Cô tìm chỗ để xe đạp gần đó, đứng trước tủ kính của cửa hàng ven đường ngắm mình một chút. Quần áo không đẹplắm, cô đặc biệt buộc cao mái tóc dài thành đuôi ngựa, cột lại bằng dây buộc tóc Quyên Quyên tặng cô hôm sinh nhật, luyện tập mỉm cười trước tủ kính vài lần.
Phổ Hoa theo sự chỉ dẫn của cô tiếp viên lên phòng ăntầng hai, Phong Thanh là người đầu tiên nhận ra cô,kéo tới ngồi bên cạnh thầy giáo. Hai năm không cùng lớp, có vài người đã quên tên cô, vài người nhầm cô thành người khác, Phổ Hoa cũng không có ý đặc biệt muốn tự giới thiệu, cô hỏi thăm thầy giáo rồi chọn chỗ kín đáo ngồi xuống nói chuyện với mọi người.
Phổ Hoa ngồi được một lát, tìm kiếm trong đám người,không ngờ đụng phải một đôi mắt cũng đang tìm kiếm như vậy
QUAY LẠIAnh ăn thức ăn thừa của cô, nên mỗi bữa của cô đều khác nhau, cháo cũng thay đổi. Khi chán ăn thì được có vài miếng cháo là nôn ra. Cảm thấy cô khó chịu, anh liền không nấu cháo nữa, ra ngoài mua loại mạch nha trước đây cô vẫn thích ăn, thêm sữa bò cho hương vị đậm đà.
Cô uống, anh cũng uống một cốc. Cô không uống, anh cũng nhịn đói theo.
Anh cố gắng hết sức không quấy rầy để cô nghỉ ngơi, phần lớn thời gian một mình ngồi ngây ra trong phòng khách, có lúc thu dọn đồ đạc bừa bãi, có lúc đứng trên ban công hút thuốc. Những điều họ có thể nói, không thể nói, có thể làm, không thể làm đều đã nói hết làm hết, giờ có nói gì cũng đều đã chẳng còn ý nghĩa nữa.
Anh thường đứng trước cửa, đứng rất lâu, lâu tới khi cô ngủ rồi vẫn đứng đó, tỉnh dậy mở mắt phát hiện anh vẫn đứng như vậy.
Anh tìm thấy gối của mình trong đống đồ đạc còn lại ở kho chứa đồ, đặt bên giường giúp cô đỡ cơ thể, tuy cô không thể hiện rằng không muốn nhưng cũng không ôm cái gối đó ngủ, mỗi lần đều là anh lặng lẽ nhét vào sau lưng cô, lần sau nhìn thấy chiếc gối thường bị vứt xuống đất, dưới góc giường. Thế là anh đổi thành chiếc đệm dựa trên ghế sofa, lấy cái gối đi.
Phổ Hoa hồi phục đi lại bình thường, Vĩnh Đạo cũng gần như thu dọn xong đồ đạc còn lại trong kho chứa đồ, một vài cái có thể sửa, anh đặt trong thùng, ở mặt ngoài dán giấy ghi chú. Vài thùng của anh, còn có một vài thùng của Phổ Hoa, đều đã chia ra.
Tiền Phổ Hoa gửi cho anh, anh khóa trong tủ đầu giường. Tất cả tài khoản trong nhà, ngoài thẻ lương của anh ra thì vẫn luôn dùng dưới tên cô, vì vậy cùng đặt vào đó, tiền không nhiều, anh liệt kê hóa đơn, nhắc cô khoản tiền nào khi nào tới hạn phải gửi tiếp. Những món nào là ngoại hối thì có thể quy ra nhân dân tệ gửi tiết kiệm tiếp.
Căn nhà đứng tên Phổ Hoa, anh bỏ ra khoản chi trả đầu tiên, nhưng không hề nhắc tới phải chia thế nào, chỉ tìm tài liệu về các khoản thủ tục thế chấp, đến hướng dẫn sử dụng của đồ điện gia dụng trong nhà cũng để hết trong túi ni lon, đặt ở chỗ cô có thể thuận tiện tìm thấy.
Ngoài chiếc xe, về cơ bản anh trắng tay ra khỏi nhà, hộ khẩu vốn là một người, anh là chủ hộ, và chứng minh thư của cô, giấy chứng nhận ly hôn cũng khóa trong tủ quần áo ở phòng ngủ.
Tối hôm trước phải chuyển những đồ đã thu dọn xong, Phổ Hoa nghe thấy ngoài phòng khách có giọng nói, là của Doãn Trình.
“Sau này làm thế nào?”.
“Chưa từng nghĩ”.
“Đi thật à?”.
“Ban đầu đã nói rồi, cô ấy khỏe, nên đi thì đi”.
“Vậy hai người...”.
Giọng Vĩnh Đạo quá nhỏ, Phổ Hoa không nghe thấy những lời sau đó của anh. Ban đầu đã quyết định như vậy, cô cũng quyết thực hiện một cách triệt để.
Khi nên đi thì đi, đi rồi đừng quay đầu lại.
Ngày anh chuyển đi là cuối tuần, thời tiết rất đẹp, đã nói trước nên Phổ Hoa nằm trong phòng không ra, nhưng công nhân khiêng từng thùng ra ngoài, di chuyển đồ đạc, cô vẫn nén đau xuống giường, đứng sau khe cửa nhìn họ làm việc.
Buổi trưa Vĩnh Đạo vẫn bưng bát cháo nấu vào phòng cô như thường lệ, anh không ra ngay, ngồi trên chiếc ghế cạnh giường. Giọng anh khàn khàn, vẫn còn ho, chỗ lên vảy ở khóe miệng đã thành một vết thương khô lớn bị nhiệt.
Anh khó chịu ho một tiếng, khó khăn mở lời, “Có chút chuyện, anh muốn nói với em”.
Đây là lần đầu tiên họ nói chuyện sau khi xảy ra sự cố.Phổ Hoa dựa vào mấy chiếc gối được chồng lên nhau, khép hờ mi mắt, đầu quay về hướng khác.
“Đồ đạc... anh đều thu dọn cả rồi, đặt ở chỗ cũ, chắc có thể tìm thấy. Trong tủ thuốc có vài loại thuốc quá hạn, anh đã đổi cho em, thuốc kháng sinh đừng tự mình tùy tiện uống, thuốc cảm, sốt không thể uống nhiều, chia ra uống trước bữa ăn sau bữa ăn theo hướng dẫn sử dụng, không khỏe thì phải đi bệnh viện.Anh đã nộp tiền cung cấp sưởi ấm cho bên quản lý nhà ở, trước khi ra ngoài nhớ tắt lò sưởi điện đi nhé, trên đó đừng hong đồ khô, tránh bị cháy. Anh dán số bên quản lý nhà ở đằng sau cửa bếp, đồ gì bị hỏng trong nhà em đừng tự mình làm, bây giờ chưa khỏi, sau này khỏi rồi cũng đừng cậy sức, đặc biệt là đồ điện, phải tìm người tới sửa”. Thấy cô không khó chịu, anh liền nói tiếp.
“Khi có người tới nhà, tốt nhất tìm người tới ở cùng em, tránh bất tiện”. Anh lấy ra chìa khóa trong túi, đặt trong lòng bàn tay vuốt nhẹ: “Hai năm qua, ban ngày anh đều trở về khi em không có nhà, đây là chìa khóa, em giữ lấy. Còn có một chùm dự trữ ở dưới hộp đựng đồ lặt vặt trong bếp, đừng tùy tiện đưa người khác.Nguồn điện của quạt thông gió trong phòng tắm hơi lỏng, chắc không bị hở điện, nhưng khi cắm thì em cẩn thận một chút, đừng để tay ướt. Còn nữa, anh đổi dép cho em thành đôi chống trơn rồi, đừng dùng sức ở chỗ bị thương, một tháng nữa, phải trở lại chụp phim xem thế nào rồi...”.
Đặt chìa khóa lên trên tủ đầu giường, anh kéo ghế sát cạnh giường. Phổ Hoa vốn đắp áo khoác ngồi, đợi anh tiến gần, cô bèn nằm xuống, quay lưng lại, không nhìn anh.
Vì cô vẫn không nói chuyện với anh nên anh lựa chọn rời đi một cách lặng lẽ.
Trước khi đi, vẫn đứng bên giường, anh đi rồi lại quay lại nhìn cô, vuốt khẽ bàn tay cô đặt ngoài chăn.
Kho chứa đồ bỗng chốc trống trơn, tủ quần áo Vĩnh Đạo từng dùng chỉ còn vài chục cái mắc áo. Quyên Quyên cùng hít thở không khí mát lành với Phổ Hoa trong phòng, cô thường mở cửa liếc vào trong khi đi qua phòng chứa đồ. Chiếc thùng còn lại trong góc cũng đã được niêm phong, sau lần cuối cùng khóa phòng chứa đồ này, cô vẫn chưa bước vào.
Tháng một hàng năm là lạnh nhất, nhưng Phổ Hoa cảm thấy năm nay vẫn ổn, cũng có thể do trong nhà có thiết bị sưởi ấm nên cô không cần co ro chịu đựng mùa đông giá rét đằng đẵng trên giường, vết thương trên ngực càng ngày càng đỡ, Phổ Hoa trở về đón năm mới bên bố, khi có thời gian rảnh Quyên Quyên cũng qua đó cùng cô.
Rằm tháng giêng, Hải Anh đưa con tới thăm Phổ Hoa, Doãn Trình cũng tới, mọi người cùng ngồi ăn lẩu, Quyên Quyên kể vài câu chuyện buồn cười, Phổ Hoa dựa vào ghế sofa ôm đệm dựa lắng nghe mọi người nói chuyện, đưa phong bao đỏ dày cho con của Hải Anh.
Tất cả mọi người đều tránh không nhắc lại chuyện trước kia, thời gian dường như trôi đi rất nhanh, cái lạnh ngày đông thổi xa mảng quá khứ trong gió Tây Bắc.
Trong ấn tượng của Phổ Hoa, mùa đông này và những mùa đông khác vừa giống nhau, vừa khác nhau.
Từ sau khi Vĩnh Đạo đi, Vĩnh Bác cũng không còn liên hệ với cô nữa, sau bức thư cuối cùng đó, mỗi lần gửi thư cho anh đều bị trả về.
Khi hoa mộc lan trong sân phòng biên tập nở, Phổ Hoa thu dọn văn phòng phẩm trong văn phòng, lấy lại bức ảnh cũ đặt dưới bàn kính, rời nhà xuất bản.
Trong bữa tiệc chia tay, Phổ Hoa đặc biệt kính Lưu Yến ba chén trà.
Thông qua mối quan hệ của Lưu Yến, cô tìm được một công việc ở Thiên Tân. ở Bắc Kinh to lớn này, cơ hội rất nhiều nhưng cô muốn rời khỏi một thời gian, thay đổi môi trường và tâm trạng, lại không muốn đi quá xa, cuối tuần có thể gặp bố. Quan trọng hơn cả là Lâm Quả Quả ở đó, cô ấy mở rộng vòng tay thu nhận cô, tuần đầu tiên tới Thiên Tân, Phổ Hoa ở nhà Lâm Quả Quả, hàng ngày ngủ trên chiếc giường nhỏ của Lâm Bác.
Công ty mới của Phổ Hoa nằm trên đường Mục Nam nổi tiếng trong khu vực thành cổ, cửa sổ của cô đối diện với hàng cây bên đường. Tuy hoa mộc lan chỉ thơm thoang thoảng nhưng mỗi khi gió thổi thì hương thơm nhè nhẹ ấy lại bay vào phòng làm việc.
Công việc Phổ Hoa làm không phải biên dịch mà là trợ lý hành chính. Công ty không lớn, trên dưới chỉ có hơn chục người, thứ cô phải dịch đều là hóa đơn chứng từ xuất nhập khẩu, nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều, bắt đầu rất nhanh.
Thuê xong phòng, ngày thứ sáu bắt đầu đi làm, Phổ Hoa vô tình gặp một người ở tầng dưới công ty, nói ra cũng thật khéo, lại là Ngu Thế Nam.
Không giống với hồi gặp trong khuôn viên trường Sư phạm năm đó, Ngu Thế Nam gần như không nhận ra Phổ Hoa ngay, nhưng người bên cạnh ta cậu từ xa đã gọi cô một tiếng: “Chị dâu!”.
“Vĩnh Đạo đâu?”. Ngu Thế Nam tự nhiên nhìn ra phía sau cô.
Phổ Hoa vuốt mái tóc ngắn bên tai cho gọn gàng, hờ hững bình tĩnh nhìn hai người đối diện, nói với họ: “Sau này gọi tên mình đi, mình và anh ấy... chia tay rồi”.
Chương 6: Thi Vĩnh Đạo trong ký ức - hai mươi mốt tuổi
Năm thứ nhất đại học của Phổ Hoa ngoài chuyện tình yêu sôi nổi rầm rộ thì cái gì cũng có một chút, nhưnglại không viên mãn như người khác, thi thoảng hai chị em cùng phòng Mạch Mạch và Đường Đường hỏi cô thường bận cái gì, hàng ngày xoay vòng giống con quay, cô thực sự quay một vòng sau đó cố cười một cái.
Đến nửa năm thứ nhất, bố cô nghỉ hưu, lương chỉ cònlại một nửa, một nửa tiền sinh hoạt phí để Phổ Hoa tựmình xoay xở. Thời gian ngoài giờ, cô gần như không có một khắc rảnh rỗi, làm thêm, gia sư, phụ đạo, làmviệc cho giáo viên, thỉnh thoảng bận tới nỗi tối nằm trên giường cần phải ngủ rồi mà trong đầu vẫn lảng vảng những việc chưa làm xong, cô bắt đầu mất ngủ ở mức độ nhẹ từ khi đó, cô uống sữa, vitamin B như sáchnói, hiệu quả cũng chỉ được một hai tối.
Cuộc sống như vậy khác với điều cô tưởng tượng, không chấp nhận hồi tưởng quá khứ hoặc nghĩ về tương lai, chỉ có thể ngày nào biết ngày đó. Học kỳ đầu tiên Phổ Hoa đã biết Kỷ An Vĩnh học ở trườngBưu chính viễn thông ngay sát vách, nửa năm sau lại nhìn thấy ảnh của Ngu Thế Nam trên tập san câu lạcbộ. Nhưng ngoài Quyên Quyên và Mộc Hải Anh, cô chưa từng gặp bạn học cũ nào, càng chưa trở lại trường trung học trước đây.
Cô học cách nhìn rộng ra, ví dụ ba chữ Thi Vĩnh Đạo,cô chưa từng nhắc, không nhắc với bản thân, cũng không nói với người khác. Còn giao tiếp, với ai côcũng đều lãnh đạm, tốt thì tốt, không tốt thì không miễn cưỡng, cô không có sức đâu đi tiếp đãi ngườikhác.
Thi xong kỳ một năm thứ nhất, Phong Thanh tổ chức họp mặt các thành viên lớp 12 (6), cũng nghĩ đến người được phân đến ban xã hội, gọi điện thoại mời cô vài lần, vì nghĩ tới việc giáo viên chủ nhiệm cũng có mặt, Quyên Quyên lại khuyên nên cuối cùng Phổ Hoa đành đồng ý.
Hôm họp lớp, Phổ Hoa phải làm gia sư hai nơi, xongviệc vội đến địa điểm gặp mặt đã hơi muộn rồi. Cô tìm chỗ để xe đạp gần đó, đứng trước tủ kính của cửa hàng ven đường ngắm mình một chút. Quần áo không đẹplắm, cô đặc biệt buộc cao mái tóc dài thành đuôi ngựa, cột lại bằng dây buộc tóc Quyên Quyên tặng cô hôm sinh nhật, luyện tập mỉm cười trước tủ kính vài lần.
Phổ Hoa theo sự chỉ dẫn của cô tiếp viên lên phòng ăntầng hai, Phong Thanh là người đầu tiên nhận ra cô,kéo tới ngồi bên cạnh thầy giáo. Hai năm không cùng lớp, có vài người đã quên tên cô, vài người nhầm cô thành người khác, Phổ Hoa cũng không có ý đặc biệt muốn tự giới thiệu, cô hỏi thăm thầy giáo rồi chọn chỗ kín đáo ngồi xuống nói chuyện với mọi người.
Phổ Hoa ngồi được một lát, tìm kiếm trong đám người,không ngờ đụng phải một đôi mắt cũng đang tìm kiếm như vậy
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu