Old school Easter eggs.
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Giường Đơn Hay Giường Đôi-full

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 62157309
Visits Today: 332172
This Week: 701050
This Month: 701050

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

ủ.

Cô thực sự sợ hãi, bi thương hét lên một tiếng: “Đừng...”, nhưng đã trễ rồi.

Bàn tay lạnh lẽo của anh tiến sâu vào trong quần áo,không hề âu yếm, không hề hôn môi, dùng tay bịtmiệng cô, xé toạc quần, tàn nhẫn đâm thẳng vào cơ thể cô.

Cô đau đến cực độ, đau đớn gào lên một tiếng, cơ thể lập tức căng như sợi dây sắp đứt đôi. Kèm theo cơn đau là bóng tối ập đến.

Cô không còn sức để vùng vẫy, mỗi một cử động lại khiến cơn đau trong ngực càng trầm trọng hơn, cô nghẹn ngào một cách mơ hồ, muốn nắm chặt cái gì đó nhưng ngón tay vặn vẹo hết sức cũng chỉ có thể chạm vào góc cứng nơi đáy tủ.

Chiếc tủ bị đụng phải nghiêng hẳn đi, rất nhiều vật kỷniệm của bọn họ rơi xuống loảng xoảng, anh quăng cô ngã trên tấm ảnh cưới, mặc kệ Diệp Phổ Hoa trongnhững khung ảnh ấy rơi vỡ từng mảnh.

“Em nói thật đi! Có phải em ở cùng cậu ta! Có phải không!”. Anh dừng lại, nâng mặt cô lên gỡ chiếc khăn ra.

Cô giống như con cá quẫy nước cầu được chết trong chiếc lưới, cái gì cũng không thể nghe được, ưỡn ngườilên đụng đầu vào trán anh, rồi lại ngã xuống. Trở ngườibò ra phía ngoài, tay chân đều bị anh khống chế, anhkéo người cô, đổi sang góc mỏng manh nhất, lần nữa đi thẳng vào cơ thể cô từ phía sau.

Cô khóc, không phản kháng nữa, mắt mở trừng trừng, nắm một nắm tàn giấy, nằm sấp ở đó, nhấp nhô co rúm theo chuyển động của anh. Cô chạm vào khung ảnh cưới, giơ tay chạm vào nó, chờ đợi tất cả kết thúc.

Cuối cùng anh cũng đạt được thỏa mãn trong sự đau khổ cực độ, quay người cô lại ôm cô, thở hổn hển gấp gáp, không chút ý thức gọi tên cô.

Cô mềm nhũn dựa lên người anh, dùng một tay có thểcử động đẩy anh ra. Nhưng một chút sức lực cô cũng không còn, ý thức dần dần mơ hồ, cảm giác cuối cùng là hình như có thứ gì đó chảy ra từ cơ thể.

Cô co giật, rồi ngã xuống.

************

Phổ Hoa trải qua một đêm kinh hoàng nhất.

Cô tỉnh lại trên giường mình, ý thức được có một cánhtay sát trên da, cơ thể lập tức tạo ra phản ứng, co rúm lại không theo sự điều khiển, run rẩy đến mức răng va vào nhau lập cập. Cánh tay đó lập tức thu lại, cô nghe thấy có người khẽ nói bên tai: “Đừng sợ... là anh... Đừng sợ...”.

Cô không phân biệt rõ là ai, nhắm mắt tiếp tục ngủ.

Nhưng cơn đau trong cơ thể không ngừng giày vò cô, dường như mê man tỉnh giấc, liên tục vã mồ hôi, mơ thấy ác mộng, muốn nói nhưng không thể mở mắt nổi.

Cô không biết mình đã nằm bao lâu, sẽ nằm bao lâu.

Mở mắt lần nữa trời hình như đã sáng, một người đang đứng bên giường, đặt túi chườm lạnh lên trán cô. Cô không nhìn rõ gương mặt của Vĩnh Đạo, nhưng biết đó là anh. Anh ngậm viên thuốc mớm cho cô, nhưng côkhông nuốt nổi một miếng, chảy khỏi khóe miệng. Ham muốn sống khiến cô không màng sự hãi, dùng cánh tay duy nhất có thể điều khiển chạm vào quần áo anh, kéo kéo.

“Vĩnh...”. Cô gọi không ra tên anh, đặt cánh tay đó lênngực.

“Anh ở đây... Em sao thế... khó chịu ở đâu...”. Giọng anh run rẩy, cẩn thận dè dặt lau mồ hôi cho cô, thửgiúp cô xê dịch người.

Nhưng cơn đau lập tức lại bắt đầu, hơn nữa từ một điểm nhanh chóng lan rộng ra toàn thân. Ý thức của cô càng lúc càng mơ hồ, cô nghiêng đầu, vô vọng bấm đốtngón tay.

Cô không biết, nếu lại ngủ tiếp, lần sau có còn tỉnh dậy được không.

Cố gắng duy trì chút tỉnh táo cuối cùng, cô góp nhặttừng chút sức lực mở miệng gọi anh: “Vĩnh... Vĩnh Đạo...”.

Anh quỳ xuống, gương mặt nóng bỏng kề sát mu bàn tay cô.

“Anh đây... Anh đây... Em nói đi...”.

Cô rất muốn khóc, rất buồn, nhưng quan trọng hơn cả khóc là cô muốn nói cho anh biết.

Đặt tay lên ngực, cô chớp chớp mắt, lặng lẽ khóc, hítmột hơi.

“Đau... chỗ này...”.

Hai từ đã làm kiệt quệ toàn bộ sức lực của cô. Cô mở to mắt, biết anh vén tóc trên mặt mình, vỗ má nói chuyện với cô. Nhưng cô đều không nghe rõ gì hết, đến gương mặt anh cũng dần dần mơ hồ.

Trước khi bóng tối sụp xuống, cô nhìn anh một lầncuối cùng, có lẽ anh đã khóc, vì cô nghe thấy âm thanh gần như tuyệt vọng gọi tên mình.

Không ngừng chòng chành, không ngừng đau đớn, PhổHoa cảm thấy cơ thể mình bị chia năm xẻ bảy, tinh thần vô cùng vạn phần, gần kề cái chết.

Nỗi đau đớn cũng giảm dần theo thời gian, nhưng vôcùng chậm. Lần tiếp theo có thể phân biệt được mọithử xung quanh đã là rất nhiều ngày sau rồi. ít nhất đối với Phổ Hoa đó nhất định là rất nhiều ngày, thậm chí rất nhiều năm. Vì người đứng bên giường xem ra đã già đi, đặc biệt là Vĩnh Đạo. Anh thậm chí còn thảm hại hơn cả thời gian phòng thí nghiệm xảy ra chuyện, ngồi bất động bên giường, không cạo râu, không rửa mặt, từ đầu đến cuối chỉ nhìn cô.

Thấy cô đã tỉnh, tất cả mọi người đều sống lại, QuyênQuyên nhoài lên giường ôm tay cô khóc thất thanh, miệng gào: “Cậu dọa chết mình rồi! Phổ Hoa... Cậu không thể chết được!”.

Bản thân Phổ Hoa cũng rơi nước mắt, nhớ tới chuyện xảy ra trước đó, cảm thấy sống thật mệt mỏi, sống đã chẳng có ý nghĩa gì nữa.

Hải Anh và Doãn Trình cũng có mặt, Phong Thanh,Thái Hồng, Tiểu Quỷ, Mạch Mạch, Đường Đường đều ở đó, chỉ vắng mặt bố. Tất cả đều khóc, Vĩnh Đạo cũngkhóc.

Trong thời gian ba ngày, cơn sốt của Phổ Hoa mớigiảm đi.

Cô biết chiếc xương sườn thứ ba của mình bị gãy, suýtchút đâm vào phổi, màng phổi hơi chảy máu, cấp cửu cả một tối.

Cô cũng biết, mấy ngày mấy đêm liền Vĩnh Đạo không chợp mắt, dường như đập phá bàn đón tiếp cấp cứu của bệnh viện. Anh giống như kẻ điên phòng thủ trong phòng bệnh, không ai đuổi đi được. Sau trận cãi nhau với Quyên Quyên, mọi người không ai thử đuổi anh nữa. Tay anh bị thương quấn lớp băng dày, nghe nói vết thương cắt ngang lòng bàn tay.

Cô cũng biết, bố vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, nhưng mẹ Vĩnh Đạo đã tới, cứ khóc bên giường cô, mà không gọi cô tỉnh được, đối với Vĩnh Đạo, đánh cũng chẳng được, chửi cũng chẳng xong đành gọi Vĩnh Bác từ Thanh Hải trở về.

Vượt qua thời kỳ nguy hiểm ban đầu, bệnh tình của Phổ Hoa rất nhanh đã ổn định, cô được bố trí tĩnh dưỡng trên giường đơn dành cho bệnh nhân. Vĩnh Đạo cũng ốm theo một trận nặng, cả ngày ngồi trên ghế sofa trong góc phòng bệnh, hiếm khi nói chuyện, chỉ ngồi đó ngây dại.

Một tuần sau xuất viện, hàng ngày Phổ Hoa đúng giờ gọi điện cho bố, chỉ nói mình bận làm bản thảo, đi công tác vài ngày, vài hôm sau sẽ trở về.

Cô chuyển về chung cư, không có thang máy, xe lăn không lên được, cô nhất định phải có người bế lên.

Doãn Trình, Phong Thanh đều có mặt, Vĩnh Bác cũng có thể, cô đều không để ý. Vĩnh Đạo đứng đầu, anh giơ tay ra nhưng cô quay đầu đi.

Anh lùi lại, mắt nhìn Phong Thanh bế cô đi lên, cúi đầu đi cuối cùng.

Những ngày sau đó, anh bắt đầu nhượng bộ một cách không hề có nguyên tắc, chỉ cần không đuổi anh đi, hàng ngày để anh vào phòng ngủ nhìn cô hai cái, anh liền lặng lẽ làm việc trong phòng, làm việc nhà, cái gì cũng làm, cái gì cần thì làm cái đó.

Sau khi Quyên Quyên đi làm, người có thể luân phiên chăm sóc cô càng lúc càng ít đi, Phổ Hoa cũng không muốn làm phiền mọi người, nhưng không ai yên tâm để lại cô và Vĩnh Đạo ở bên nhau. Một là cô bài xích anh một cách kịch liệt, hai là giữa họ đã xảy ra chuyện gì, nhìn vết thương trên cơ thể cô có thể đoán ra bảy tám phần nên không yên tâm để anh ở lại. Quyên Quyên uy hiếp sẽ báo cảnh sát bắt Vĩnh Đạo đi, hai bên lại nổi lên không ít xung đột, cuối cùng Vĩnh Bác lấy thân phận anh cả tạm thời hóa giải mâu thuẫn.

Vết thương của Phổ Hoa cần chăm sóc, tội của Vĩnh Đạo cũng cần phải tính sổ.

Nhưng rốt cuộc họ là vợ chồng, khi cô cần chăm sóc nhất, người hiểu cô nhất vừa vặn lại là anh.

Trải qua thời kỳ theo dõi vài ngày, anh bắt đầu được cho phép ở trong phòng cô lâu hơn. Thường chỉ khi cô ngủ rồi anh mới dám tới bên giường, ôm cô xoay mình, massage tay chân và bả vai cứng ngắc cho cô, giúp cô nấu thuốc.

Khi thuốc giảm đau không có tác dụng, Phổ Hoa cũng chẳng còn cách nào, cô muốn chịu đựng, nhưng chịu không nổi, nhất định phải có người khác ôm cô làm điểm tựa mới có thể cử động đơn giản. Bố không biết tình hình, người khác cũng không phải đều có mặt hai mươi bốn tiếng, y tá mời đến trong một tuần thì đi mất hai người, cuối cùng người ở lại làm những việc này không một lời oán thán chỉ còn lại Vĩnh Đạo. Giặt quần áo, bế cô vào nhà vệ sinh, nấu cơm, thu dọn nhà cửa, thức đêm...

Việc anh làm đối với cô là thứ cô căm thù, khinh bỉ nhất cả đời này, nhưng khi tỉnh dậy giữa đêm nghe tiếng anh đi lại ở cuối giường, nhìn thấy anh vài tiếng lại bưng đồ cô không ăn nổi, bản thân mình vẫn đói, cô lại không cách nào đuổi anh đi.

Quyên Quyên nói anh suýt chút đập nát bàn đón tiếp bệnh nhân cấp cứu, huyết áp kế bị vỡ, thủy ngân bắn lên vết thương của anh, chảy máu, chỉ vì y tá không cho xe đẩy của cô vào phòng cấp cứu đầu tiên.

Tới nước này rồi, còn có thể thế nào nữa?

Biện pháp trừng phạt cô có thể làm đối với anh chính là im lặng, không nói chuyện với anh, một câu cũng không nói, vài ngày, hơn chục ngày, một từ cũng không nói, hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của anh.

Anh cam tâm tình nguyện chấp nhận hình thức trừng phạt như vậy.

Mùa đông dần đến, thời gian buổi chiều trở nên ngắn ngủi.

Anh nộp trước phí cung cấp ga, phòng ngủ trở nên ấm áp, phòng khách lạnh hơn một chút. Anh liền ở trong phòng khách, ngủ trên ghế sofa, đắp chăn mùa hè.Chưa được vài ngày anh lại thêm bệnh ho, như lần trước, chỉ là nghe có vẻ nặng hơn, thường ho cả đêm, sau đó chạy ra ban công, để không quấy rầy cô nghỉ ngơi.

Ánh đèn từ khe cửa hắt vào, Phổ Hoa nghe thấy tiếng sột soạt ở ngoài. Nhưng không còn cảm thấy sợ hãi mà có thể ngủ ngon giấc.

Sau khi có thể xuống giường, Quyên Quyên vẫn kiên quyết muốn đuổi Vĩnh Đạo, nhân lúc cô nghỉ ngơi, tìm anh ra ngoài nói chuyện.

“Anh đi đi, nhanh lên! Chỗ này không cần anh!”.

“Ngày mai nói sau...”.

“Không cần ngày mai, tôi có thể qua đây”.

“Tôi không đi...”.

Nằm trên giường Phổ Hoa nghe thấy lời đối thoại như vậy, nửa đêm cô cảm thấy có thứ gì chạm vào mu bàn tay mình, rất nóng, tróc da, nứt nẻ.

Nghĩ một chút, là môi của Vĩnh Đạo.

Cô muốn rút tay về nhưng không động đậy.

Anh quỳ bên giường, cẩn thận e dè nắm tay cô, khẽ giọng: “Xin lỗi... Anh không đi...”. Phổ Hoa nhớ ra, khi ở bệnh viện cũng là cảnh này. Chỉ do khi đó cô đau quá, không nhớ rõ.

Quá nửa đêm, anh ra phòng khách, trước khi ra ngoài còn lật người giúp cô, đắp chăn cẩn thận.

Nghe tiếng ho không ngừng ở phòng khách, cô chậm rãi vùi mặt vào trong gối. Nước mắt bất giác

chảy ra, từng giọt từng giọt, cảm giác còn đau hơn cả tối đó.

***********

Một tháng Phổ Hoa dưỡng bệnh, Vĩnh Đạo không hề rời đi. Tóc dài tới mang tai, Vĩnh Bác phải ép buộc mới cắt bừa trong bếp.

Sáng sớm anh nấu cháo chờ cô ăn mới đi ra ngoài mua thức ăn, khi ra khỏi cửa còn dùng chìa khóa của mình khóa trái cửa lại, buổi trưa trở về làm cơm, hâm cháo, xào cho cô hai món hợp khẩu vị, hoặc mua từ ngoài v
<<1 ... 3637383940 ... 56>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT284/333