XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Nói yêu em lần thứ 13 - phần 3

Lượt xem :
c lắc đầu:
"Không hề."
"Mộ Ái Ni, bây giờtôi mới thấy rõ con người cô! Hóa ra cô luôn coi tôi là một món đồ chơi, thậtlà ngạo mạn! Nhưng cô có biết không? Tôi sẽ không để cho cái văn phòng quái quỉnày tiếp tục tồn tại, tôi sẽ khiến cho nó vĩnh viễn biến mất, chỉ có thế cô mớikhông có cách gì xóa bỏ ký ức của mình đi được, mà sẽ phải nhớ đến một không muốnnhớ như tôi, đó chẳng phải là một nỗi khổ đau vô cùng tàn khốc hay sao?"
"Liệu có phải là…những người giàu có luôn thích dùng những thủ đoạn vô liêm sỉ như thế để đạtđược mục đích của mình?", giọng nói của Mộ Ái Ni trở nnê khàn đặc lại, mỗilần thở đều khiến cô họng cô khó chịu như bị gai đâm.
"Nếu như có thểkhiến bản thân mình vui vẻ, có gì mà không làm được…". Hóa ra trong thâmtâm cô anh là người như vậy ư? Vậy thì được thôi, cô đã nghĩ như vậy, thì anhcũng sẽ làm như vậy.
Thôi Hy Triệt không nhìnMộ Ái Ni nữa, dường như anh không còn một chút sức lực nào để đón nhận nhữngcâu nói lạnh lùng khắc nghiệt của cô nữa.
Anh yêu em…
Mộ Ái Ni, anh yêu em.
Đây là lần cuối cùng anhthành thật với bản thân mình, sau này anh sẽ chôn vùi câu nói ấy xuống tận nơisâu nhất trong lòng.
"Thôi Hy Triệt! Anhđừng có làm lung tung, văn phòng này là tâm huyết cả đời của bố tôi."
Thôi Hy Triệt lạnh nhạtliếc nhìn Ái Ni một cái, cô chưa bao giờ thôi là một bộ phận không thể tách rờitrên cơ thể của anh, nhưng giờ đây… có lẽ nên để cho cô chết đi trong trái timanh thôi.
Mộ Ái Ni nhìn lát cắtnghiêng khuôn mặt lạnh lùng như bức tượng điêu khắc không thể nào hoàn hảo hơncủa Thôi Hy Triệt, nhìn anh từng bước từng bước rời đi, cảm thấy như có thứ gìđó vô cùng, vô cùng quan trọng trong trái tim mình đã bị chặt vụn thành mấymảnh.
Nước mắt lã chã tuônrơi, trái tim rỗng tuếch thành một lỗ hổng lớn, cứ như là có dùng đến bao nhiêunước mắt nữa cũng không thể nào lấp đầy nổi.
Lúc sắp ngạt thở mớirồi, cô cũng chỉ cảm thấy sự khó chịu chứ không hề đau đớn.
Thế nhưng lúc này đây,khi cô không thể nào thở nổi…
Lại cảm thấy đớn đau nhưđất trời sụp đổ.

**
"Bốp!"
Tiếng tát vang lên rõmồn một trong màn đêm thanh vắng.
Bàn tay đau rát của tôinắm chặt lại thành nắm đấm. Huyệt thái dương đột nhiên giật dữ dội, dường nhưtrong khoang não đang có một bọng máu sắp sửa phụt ra.
Những lời nói đầy phẫnnộ và đau thương như rít qua kẽ răng tôi: "Tôi vốn nghĩ anh sẽ nói lời xinlỗi, nói với bố tôi một câu "xin lỗi", nhưng giờ đây tôi biết chắcrằng anh sẽ không làm điều đó."
Xung quanh dường như kếtlại thành băng, lạnh thấu vào xương tủy.
Gió đêm cuốn theo sựlạnh giá từ bốn phương tám hướng ào về.
Thôi Hy Triệt đứngnghiêng đầu, người cứng ngắc, toàn thân phát ra một luồng hơi thở vô cùng đángsợ. Anh ta chầm chậm quay đầu lại, đôi mắt sâu hút như đang có ngọn lửa hừnghực đốt thiêu. Đôi môi mím chặt tới mức trắng bệch ra giống như tín hiệu cảnhbáo cho một cơn giông tố sẽ ngay lập tức ập tới nơi đây.
Khí chất lạnh lùng đếncùng cực ấy toát ra xung quanh một luồng khí như hủy diệt tất cả mọi nơi.
"Cô nói vậy là có ýgì?"
Vì sao anh ta còn lạilàm bộ hỏi tôi như không hề biết chuyện gì, lẽ nào trong con mắt của anh ta,cái chết của một con người lại có thể dễ dàng quên đến thế?
"Anh…", môitôi trở nên run rẩy, giận dữ trả lời: "Anh không cảm thấy một chút tội lỗinào với người đã bị hại chết hay sao? Làm sao mới có thể… có thể hỏi tôi nhưchưa từng có chuyện gì thế?"
Tôi nhìn anh ta, khôngngừng lùi bước lại phía sau như mất hết nhận thức.
Con người này quả làđáng sợ, thật là đáng sợ biết bao!
Chạy thôi! Nhất địnhphải chạy thoát khỏi anh ta.
Trong đầu tôi chợt vanglên lời cảnh báo, thế nhưng tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ, quyết không thể tỏ rayếu đuối trước mặt anh ta.
Đột nhiên, hai vai đaunhói.
Hay tay Thôi Hy Triệtbám riết lấy vai tôi, sức mạnh đó dường như muốn bóp tôi vỡ vụn ra, bóp vỡ vụnmột cách hung dữ, như thế mới khiến nộ khí trong con người anh ta bớt đi phầnnào.
Trong đôi mắt Thôi HyTriệt là một thứ gì đó, vô cùng phức tạp, đau khổ, giận dữ, căm hận… Quá nhiềucảm xúc khiến tôi không nhìn xuyên thấu được, tất cả như đang cuộn trào lênnhấn chìm tôi trong phút chốc.
Wada
"Cái gì mà người bịhại chết? Đấy là tội trạng cô bỗng chốc đổ lên đầu tôi sau khi bị cấy ghép kýức à?"
"Bỏ ra…", tôibỏ qua sự nghi hoặc trong lòng, cố gắng đẩy anh ta ra với vẻ vô cùng chán ghét.
Còn nói chưa dứt lời,khuôn mặt Thôi Hy Triệt đã áp sát mặt tôi.
Anh ta định làm gì?
Tôi kinh hoàng giãygiụa, nhưng càng làm như vậy lại càng ngợp sâu vào lòng anh ta. Thôi Hy Triệtôm sát lấy eo lưng tôi, thu hẹp vòng tay lại. Thấy đôi môi anh ta áp sát, tôikhông ngừng né tránh. Thế nhưng khi ấy tôi mới phát hiện ra rằng cơ thể mìnhyếu đuối biết bao, cơ bản không thể nào thoát khỏi được sức mạnh của anh ta.
Đột nhiên trong lòng tràdâng lên cảm giác bất lực, nước mắt vì thế mà dâng đầy trong mắt.
"Bỏ tay ra! Anhmuốn làm gì?", bất kể tôi đá anh ta, đấm anh ta, anh ta vẫn không độngđây.
Cuối cùng, Thôi Hy Triệtnắm bắt được sơ hở, lấy đôi môi lạnh giá của mình giữ chặt lấy môi tôi
Tất cả âm thanh chợtbiến mất, âm thanh yên tĩnh đến mức khiến người ta phát hoảng.
Đôi môi Thôi Hy Triệttrơn như lụa, lại cuốn theo mưa bão giống hệt những con sóng lớn, giữa đôi môiấy tỏa ra một mùi thơm trong trẻo như hương hoa.
Anh ta hôn bằng sức mạnháp đảo khiến đối phương không thể nào chống lại, dường như đây là một trận đấumà nếu đôi môi không rách tả tơi rớm máu thì không dừng lại. Tôi giãy giụa kịchliệt, cảm giác run rẩy truyền đến từng sợi dây thần kinh trên toàn cơ thể, khiếntôi dần dần rơi vào trong sự choáng váng đáng xấu hổ. Biết rõ là nguy hiểmnhưng vẫn không thể tự thoát ra, giống hệt như rơi vào vực thẳm ngào ngạt hươnghoa anh túc vậy. Trong vực thẳm ấy, tôi cố hết sức tìm kiếm một chút lý trícuối cùng.
Bộ não dần dần lấy lạinhận thức, sau đó dồn hết sức vào hàm răng cắn mạnh một cái.
Nụ hôn của Thôi Hy Triệthơi chững lại. Nhân kẽ hở ngắn ngủi ấy, tôi xô mạnh đẩy anh ta ra.
Cơn gió đêm khẽ khàngthổi bay tới mùi máu tanh tanh ngọt ngọt.
Thôi Hy Triệt nhếch môilên, như cười mà lại không cười, cực kỳ bỡn cợt.
"Xem ra cô cũng rấtbiết hưởng thụ, nếu như khiến cho cô cảm thấy xấu hổ thì xin lỗi, tôi cố ý làmvậy đấy."
"Anh là đồkhốn!", lời nói của Thôi Hy Triệt như rạch thêm một vết thương mới trongtrái tim tôi.
Vốn cho rằng thời gian 5năm xa cách đã đủ để tôi đẩy anh ta ra khỏi trái tim mình, không ngờ đối vớitôi mà nói, Thôi Hy Triệt vẫn có sức sát thương mạnh mẽ đến vậy. Nước mắt củatôi bất giác trào ra dữ dội, từng giọt lớn lăn dài trên má tôi rơi xuống, vỡ òatrong không trung.
Không được, không đượccho anh ta thấy mặt yếu đuối của mình.
Tôi không ngừng cảnhtỉnh bản thân, song nước mắt vẫn không chịu nghe lời.
Tôi khẽ khàng nhắm mắtlại, cố gắng duy trì sự tự tôn cuối cùng của bản thân, cười nói: "Đây làsự báo thù của anh ư? Khiến cho tôi không chịu nổi, khiến cho tôi bị sỉ nhục,sau đó dùng những lời lẽ như vậy nói với tôi… ha ha, nhưng những thứ này vẫncòn nhẹ nhàng hơn nhiều so với sự báo thù trước đây anh đem đến cho tôi."
Tôi không biết mình đangnói điều gì nữa, trong đầu chợt trống huếch một khoảng. Sau đó, tôi không buồnnhìn anh ta lấy một lần, đứng thẳng quay người rồi bước đi một cách ngạo mạn.
4
Bên ngoài vô cùng yêntĩnh, thoảng nghe cả tiếng nước chảy róc rách trên những ngọn giả sơn.
Dưới chân là những ngọncỏ non, cứ cách một đoạn giữa thảm cỏ lại thấy một ngọn đèn hắt ánh sáng lênbầu không. Trên màn đêm đen sẫm, mặt trăng chỉ giống như một bánh xe sáng mờmờ, lúc ẩn lúc hiện.
Những ngón tay tôi lạnhcứng như băng, hai chân bị dồn tất cả trọng lượng cơ thể bước đi cứng ngắc trênđường.
Đi thôi, đi thôi, dườngnhư đã biến thành một xác chết không còn nghĩ suy, sẽ không còn phải chịu thêmbất cứ sự tổn thương nào nữa, sẽ không còn cảm thấy đau như vậy nữa.
"Trời đất bỗngnhiên tối tăm, tất cả mọi thứ trên thế giới đột nhiên biến mất, anh nhớ đến em…Anh hiểu rằng, không thể rời xa được tình yêu của em."
Không biết là bước đibao lâu sau đó, cho đến lúc chiếc điện thoại để trong túi vang lên từng hồichuông, tôi mới đột nhiên bừng tỉnh khỏi giấc mộng đầy bi thương.
"Ái Ni, anh gọiđiện đến máy cố định nhà em mấy lần đều không có người bắt máy. Anh rất lo,muộn thế này rồi em còn làm gì ở bên ngoài thế?", là giọng nói dịu dàngcủa Thiên Diệp.
"À… ưm", mấtmột lúc lâu tôi dường như vẫn không còn hơi sức để nói ra điều gì.
"Em đang ở đâu? Nếumuốn gặp anh thì cứ nói, anh sẽ lập tức đến ngay trong vòng mười phút."
Dưới luồng ánh sáng mờmờ bao phủ khắp nơi của những ánh đèn hai bên đường, bóng tôi biến thành mấycái, dần dần từ ngắn đến dài, từ dài đến ngắn.
Khóe mắt bất chợt nhìnthấy một cái bóng khác vẫn bám theo phía sau mình từ nãy, khiến cho những lờitừ chối tôi định nói ra với Thiên Diệp lại bị nuốt vào.
"Không cần đâu, emđang ở gần chỗ anh. Bây giờ anh xuống cầu thang đón em đi."
"Ái Ni… Đã xảy rachuyện gì phải không? Có phải là Chân Ni đã quay về không? Con bé ấy lại nóinăng lung tung điều gì đó phải không?", nghe thấy giọng nói của tôi, ThiênDiệp lo lắng hỏi.
"Không có gì, chỉvì em… muốn gặp anh."
Sau đó Thiên Diệp nóinhững gì nữa tôi cũng không nghe thấy, khi đóng điện thoại vào, khóe môi tôichợt cong lên thành một đường cung quái đản.
Thới khắc ấy tôi giốnghệt một người đã mất đi tấm khiên che chắn bản thân mình, đang liều mình tìmkiếm một thứ vũ khí, bất kể đó là thứ gì, miễn là có thể gây tổn hại cho đốiphương, đều có thể trở thành thanh gươm sắc lẹm của tôi. Còn thanh gươm đó saunày có gây ra nhưng vết thương cho người bên cạnh tôi không, điều đó đã khôngcòn quan trọng.
Ý nghĩ đó khiến cơ thểtôi đột nhiên trở nên mạnh mẽ thêm mấy phần, thậm chí còn đem lại cho tôi cảmgiác hưng phấn.
Từ đằng xa tôi đã thấyThiên Diệp đứng trước cửa nhà, ánh đèn trong sân hắt ra càng khiến cơ thể anhlộ rõ vẻ thanh cao và tuấn tú.
Dù rằng chỉ có thể mơ hồnhìn thấy khuôn mặt anh, nhưng tôi đã có thể cảm nhận thấy sự dịu dàng ấm ápdâng trào trong đôi mắt anh khi tiến nhanh về phía tôi.
Trong khoảnh khắc, cơthể anh như một vật chiếu sáng tạo ra một vòng hào quang lấp lánh xung quanh.
"Ái Ni, em vừa điđâu về đấy? Lần sau đừng có ra ngoài muộn thế nữa nhé, đi, bây giờ anh đưa emvề nhà…", Thiên Diệp khẽ cầm lấy tay tôi, kêu lên kinh ngạc vì sự lạnh lẽocủa nó.
Chưa đợi Thiên Diệp nóihết câu, tôi đã ôm chầm lấy anh.
Thiên Diệp đột nhiên bịsự nồng nhiệt của tôi làm cho giật mình, không biết phải làm gì.
"Đêm nay em có thểở lại đây được không? Em… không muốn về nhà", tôi mờ to mắt, nhìn con chimđang đậu trên bức tường bao quanh nhà.
Con chim ấy cũng nhìntôi, ánh mắt nó dịu dàng nhưng đầy thương hại.
Cảm giác bị nhìn xuyênthấu ấy khiến tôi phải nhắm mắt vào, liền sau đó tôi nghe thấy tiếng con chimvỗ cánh bay vút lên trời.
"Ưm, cũng được.Chúng ta vào nhà đi, ở đây lạnh lắm", Thiên Diệp kéo tôi vào trong nhà.
Bàn tay anh vô cùng ấmáp, dường như có thể cứ nắm mãi như thế, cho đến một nơi hoàn toàn không còngiá lạnh.
Tôi đã đến căn nhà ThiênDiệp thuê rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ ở lại đây qua đêm.
Đồ đạc bên trong nhàđược bài trí giản đơn, nhưng sự sắp xếp đó mang lại c
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT891/19037

pacman, rainbows, and roller s