Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần 4
| Lượt xem : |
quan hệ quan trọng như thế này? Tây chẳng nhìn lại cũng không buồn giải thích, chỉ tỏ ra thân thiết hơn với Khải Đoạn trước mặt mọi ng ở đó mà thôi. Khải Đoạn như hiểu ý của Tây, không nói lời nào song nét mặt như đang phối hợp với điệu bộ cảu Tây, vừa tự nhiên vui vẻ, mà cũng đầy ẩn ý. Một lần nữa, Tây lại nhận ra rằng ng đàn ông này thực sự rất hấp dẫn cả phụ nữ lẫn đàn ông… Khải Đoạn ngồi vào chỗ, trưởng phòng phát hành nhanh nhảu thông báo giám đốc, tổng biên tập sẽ tới ngay. Đoạn thực ra chẳng quan tâm tới việc tổng biên tập gì đó, chỉ đảo mắt ra xung quanh rồi nhìn Tây hỏi : Giai đâu? Tây bỗng giật mình, quay sang giải thích với trưởng phòng phát hành rằng, chính Giai đã có công mới được Khải Đoạn tài trợ cho cuốn sách này, sau đó vội đi tìm Giai. Xem ra chắc Giai không thể trốn được nữa, nếu Giai không chịu xuất hiện, chắc chắn Khải Đoạn sẽ tiếp tục truy vấn và sẽ khiến mọi ng sinh nghi.
Giai không có trong phòng làm việc, di động lại để trong phòng mà chẳng biết chạy đi đâu nữa. Tây đợi một lát, lúc ấy, trưởng phòng phát hành liên tục gọi điện cho Tây. Tây đợi mãi mới thấy Giai về, Giai nói vừa tới phòng thiết kế kiểm tra bìa sách. Khi nghe Tây nói rõ mục đích tới tìm mình, nét mặt của Giai chợt nhăn lại khiến Tây chột dạ, và nhận ra một sự thực không thể thay đổi được: Giai không còn yêu Khải Đoạn nữa, không chỉ không yêu mà còn rất ghét. Mà một khi con gái đã ghét ai thì ghét thâm căn cố đế, ghét từ suy nghĩ tới giác quan, cảm giác này có thể hình dung đúng như người chạm phải con rắn hay con cóc vậy. Cảm nhận được điều này, tự đáy lòng Tây chợt thấy chút xấu hổ và lo lắng. Lo lắng đương nhiên là vì em trai, vì xem ra tình hình này thì Hàng và Giai khó có thể chấm dứt được; xấu hổ vì chính mình, tình hình như thế này mà còn bắt Giai đi gặp bàn bạc xin tài trợ từ Khải Đoạn, thực sự đã làm khó cho Giai rồi! Giai nghe Tây phân tích cụ thể lời ích và tác hại của việc đi hay không đi gặp Đoạn, lặng lẽ cầm điện thoại lên rồi đi cùng Tây. Rõ ràng lúc nãy Giai không mang theo điện thoại là hoàn toàn cố ý, là vì không muốn ai tìm thấy mình.
Giám đốc, tổng biên tập cùng một đoàn ng đi vào hội trường, trưởng phòng phát hành cùng Khải Đoạn đứng ở cửa đón tiếp, trong lòng Đoạn vẫn đang ngóng trông. Vì sao Tây và Giai vẫn chưa tới nhỉ? Đoạn chần chừ chưa muốn ký vào hợp đồng vì muốn hỏi thêm một vài chi tiết cụ thể với biên tập viên phụ trách. Trưởng phòng phát hành nói còn thắc mắc gì có thể bàn với anh ta vì anh ta có toàn quyền giải quyết nhưng Đoạn chỉ xua tay thể hiện không đồng ý. Điều này khiến trưởng phòng thấy buồn rầu vô cùng, bản hợp đồng nằm đây, lại nhất quyết chưa chịu ký, nếu cứ thế này có khi lại công cốc mất. Đương nhiên anh không lo cho cuốn sách gì đó của giáo sư gì đó rồi, mà nếu chuyện này Khải Đoạn chịu phối hợp thì sau này về phía phòng phát hành sẽ có rất nhiều hoạt động ăn theo khác, mà nhưng hoạt động này không chỉ đem lại lợi ích kinh tế cho một cuốn sách mà thôi. Trong đầu anh ta cũng nghi ngờ không hiểu vì sao Khải Đoạn nhất định phải gặp Giai bằng được. Anh ta chợt lặng người nghĩ rằng: chẳng nhẽ anh ta ký hợp đồng này là vì Giai sao? Rất có khả năng là vậy! Giai rất đẹp mà! Trong đầu chợt nghĩ tới một câu nói quen thuộc là: người yêu cái đẹp đâu chẳng có! Chỉ cần là “quen thuộc” tức là chân lý. Chân lý thì khắp năm châu bốn bể đâu thể phá bỏ được. Suy nghĩ sâu thêm lại càng suy ra nhiều điều, anh ta nghĩ nhất định tranh thủ lúc nào đó bàn với lãnh đạo cơ quan, khi tuyển người cũng phải đặt “ngoại hình” là yếu tố quan trọng hàng đầu. Như bây giờ đó, ưu thế về ngoại hình có thể trở thành một phần quan trọng của bất kỳ ai. Đang miên man suy nghĩ, anh ta chợt cảm thấy Khải Đoạn ở bên cạnh đang nhấp nhổm, lập tức trở lại hiện thực, ngẩng đầu lên nhìn ra xa theo ánh mắt của Đoạn, Giai và Tây đang đi vào từ hành lang; rồi sau đó lại nhìn trộm Khải Đoạn. Rõ ràng đó không phải ý kiến chủ quan vì anh ta đã nhận ra tình yêu sâu thẳm trong ánh mắt của Khải Đoạn. Đúng thế, anh ta đoán không sai, hiện giờ đúng là thời đại của kinh tế và sắc đẹp mà. Không phải là quan điểm kỳ thị đâu nhé, nhưng nam thanh nữ tú đều được gọi là “sắc”, trước kia cũng vậy thôi mà, chỉ có điều con ng không dám thừa nhận mà thôi, mà để hoàn toàn loại bỏ những trở ngại về sắc đẹp thời kinh tế thì con ng phải loại bỏ triệt để những trở ngại còn lưu lại và những gì đang phát triển trên nền tảng đó!...
Bốn người: Khải Đoạn, Giai, Tây và trưởng phòng phát hành cùng vào cuộc họp. Không đợi Tây ngồi xuống, trưởng phòng phát hành đã mượn cớ gọi Tây đi cùng anh ta. Trước khi đi không quên nhét tập hợp đồng vào tay Giai, tất cả đã rõ chẳng cần thêm lời nào. Ra khỏi phòng anh ta còn khẽ đóng cửa lại. Hai người đi rồi, Đoạn cầm bản hợp đồng trước mặt Giai lên, chẳng buồn xem, lập tức ký tên mình vào chỗ ký tên còn trống, sau đó đưa bản hợp đồng lại cho Giai, cười nói: “Giai à, lần này có thể em cứ lợi dụng anh đi.”
“Sao?”
“Không sao. Anh rất vui mà. Anh luôn thích được người khác lợi dụng vì thế nếu có ai lợi dụng mình nghĩa là bản thân mình còn có giá trị. Anh chỉ không hiểu, vì sao em không thích cảm giác này.” Giai chẳng thèm trả lời. Đoạn đành quay lại chủ đề chính: “Giai à, chuyện giữa em và em trai của Tây là chơi đùa hay thật thế?”
“Từ trước tới giờ em chưa bao giờ đùa cợt với ai.”
“Anh biết… Ý anh là, em có định kết hôn với anh ta không?”
“Có!”
“Nhưng cuộc sống như vậy đâu có hợp với em. Cơm rau hai bữa, con con mẹ mẹ, chỉ hai ngày là em chán ngay. Trên thế giới này 99% gia đình đều sống như vậy, tầm thường như cuộc sống của loài kiến vậy, không nhiều hơn cũng chẳng ít đi. Chỉ có 1% nhưng người là ưu tú…”
“Đáng tiếc em không ưu tú.” Giai lập tức ngắt lời: “Em chỉ muốn là một trong số 99% người kia, kết hô sinh con làm vợ làm mẹ của gia đình chính mình!”
“Giai à, em có biết có bao nhiêu cô gái đang nằm mơ được sánh bước cùng anh không hả?” cùng với câu nói ấy là một nụ cưới nhếch mép “… trở thành một trong số 99% người kia à?” Giai không trả lời. Đoạn bất ngờ nứm lấy tay Giai nói: “Giai à, chẳng qua chỉ là chuyện sinh con làm mẹ thôi mà. Vậy cùng anh sinh con! Anh đưa em ra nước ngoài, Mỹ, Anh, Ý hay Australia, tùy em chọn, hay ở Pháp cũng được. Ở những quốc gia đó người ta không kỳ thị những người mẹ sinh con mà không có chồng…”
“Sau đó”, Giai tiếp lời: “Em một mình nuôi con nơi xa xứ đó à? Hai mẹ con ngồi đó chờ được gặp anh trong bộn bề công việc của anh sao? Khải Đoạn, anh đúng là người ích kỷ.”
“Ích kỷ? Anh ích kỷ ở điểm nào? Anh thực sự rất yêu em, và cũng thực sự không nỡ làm hại vợ anh, nếu đây gọi là ích kỷ, vậy thì trên thế giới này có bao nhiêu người đàn ông ưu tú mà không ích kỷ chứ?”
“Thôi được, anh không ích kỷ, anh ưu tú, vậy thì em cho anh biết, em không muốn làm hòn vọng phu của một ng đàn ông ưu tú như anh, em không muốn làm ng thứ ba!” Nói rồi, Giai đứng dậy đi ra, trước khi đi không quên cẩn thận cất bản hợp đồng trên bàn đi. Khải Đoạn nhìn Giai đi ra, trong ánh mắt anh tràn đầy thất vọng và tức giận… sự tức giận của kẻ vừa bị mất của. Không đúng, hai vạn tệ đối với anh ta mà nói chẳng thấm vào đâu, nhưng nguyên tắc tiêu tiền của anh ta là, dù tiêu một hào cũng phải hợp lý. Nếu như thế này chẳng phải là không hợp lý sao. Sự việc không chỉ là tiền,mà là đã vi phạm nguyên tắc tiêu tiền của anh ta. Khi đó anh ta liền rút điện thoại gọi cho Tây nói rưng anh ta có chuyện muốn bàn…
Quay về văn phòng, Tây đã đợi Giai sẵn trước cửa, Giai chẳng nói lời nào chỉ nhét bản hợp đồng vào tay Tây. Tây nhận bản hợp đồng ấy mà lòng thấy xấu hổ chẳng dám nhìn bạn. Giai vẫn chẳng nói lời nào, vào bật máy tính lên làm việc. Gian phòng vẫn im ắng chỉ còn tiếng gõ bàn phím và tiếng kêu của cây máy tính hòa ngân. Một lát sau, Tây quyết định phá vỡ bầu không khí yên lặng này.
“Giai à, chuyện này đừng để bố mình biết nhé. Ông luôn cho rằng mình đang làm việc có lợi cho xã hội, nếu để ông biết phải xin tiền tài trợ, ông nhất định không chịu xuất bản nữa. Bố có lòng tự trọng rất cao, đừng chỉ thấy bố mình bình thường không thể hiện gì…”
“Bố bạn? Còn “không thể hiện gì hả”?” Không nhịn được nữa, Giai ngắt lời: “Đừng có mà nực cười vậy!”
“Giai, bạn phải hiểu cho gia đình mình chứ…”
“Mình hiểu mọi người! Vậy ai hiểu cho mình?” Giai tức giận quát: “Tây, bạn cũng là ng trẻ tuổi, mình không ngờ bạn lại suy nghĩ cổ lỗ thế!”
“Mình đâu có.”
“Không hả? Vậy thì là gì?”
“Là vì cả hai người thôi.”
“Nếu vì chúng mình thì nên giúp mình mới phải chứ.”
“Giai à, cho dù bạn và hàng có thể yêu nhau thật, thì tuổi trẻ cũng cần chút thử thách mà.”
“Chúng mình yêu nhau thật, cần gì mấy thứ thử thách vô nghĩa này chứ?”
…
Sau đó hai người tự dãn đi. Tối đó, Tây về nhà, cửa phòng Hàng lập tức mở ra, quả nhiên Hàng đợi chị khá lâu. Khi gặp Tây Hàng lập tức lên tiếng muốn nói chuyện cùng chị. Tây bước vào phòng Hàng, đóng cửa lại. Hàng kể lại câu chuyện đã nói với Đoạn qua điện thoại. Trong điện thoại, Đoạn tức giận chửi mắng Hàng. Nhưng nghe xong Hàng còn tức giận hơn cả Đoạn. “Vì sao?” Tây hỏi em “Cái gì mà vì sao?”
“Vì sao phải dùng tới tiền của Đoạn?”
“Vì anh ta có tiền”
“Rất nhiều ng có tiền mà.”
“Nhiều hả?” Tây há thật to miệng trả lời Hàng. Không cần nói cũng hiểu, sự phân tích của Hàng hết sức nhạy cảm và hợp lý. Hàng nói: “Chuyện này chắc chắn do chị làm. Chị biết rõ quan hệ giữa Đoạn và Giai, là chị lợi dụng Giai. Chị muốn ném Giai trở lại vào tay Khải Đoạn. Chỉ vì không muốn Giai làm em dâu mình mà chị nhẫn tâm dùng thủ đoạn này… Tây, em không ngờ chị vô sỉ thế!”
Tây chẳng nói được câu nào, vì những gì Hàng nói lại chính là sự thật. Nhưng không nên kết luận như vậy, có điều sự thật thắng hùng biện mà.
Sự thực là, việc người chủ thầu kia sắp xếp để anh trai Quốc làm thợ nề là hoàn toàn có điều kiện kèm theo, cụ thể là: giám đốc Hàng phải ký cho anh ta một chữ ký vào bản báo cáo công trình của anh ta. Nhưng vì công trình của anh ta không đáp ứng đúng tiêu chuẩn của công trình nên Hàng nhất quyết không ký. Tên chủ thầu đó cũng lập tức phản lại, bảo cáo thẳng lên rằng: “Thưa giám đốc Hàng, ng nhà của anh mấy ngày nay được xếp làm thợ nề nhưng bị mọi ng nói quá, nói là anh ta không biết làm gì, kiểu này chắc không tiếp tục làm thợ nề được nữa rồi!” Hàng nhìn anh ta đầy khinh miệt, rồi bỏ đi. Hàng quyết không dùng chất lượng công trình để làm vật trao đổi, đặc biết là không trao đổi với lũ tiểu nhân, có điều công việc làm thợ nề của Thành cũng coi như tan biến. Chuyện này Hàng không muốn nói với chị gái, bới nói hay không nói cũng rất khó, nói ra rồi thì làm gì đây? Mà hơn thế nữa, Hàng cũng không thích và không cần phải giải thích với chị gái.
Hai chị em Hàng và Tây nói chuyện qua điện thoại với nhau xong đều tức giận vô cùng. Tây dám chắc Hàng làm như vậy là vì Giai, là để trả thù. Tây gọi lại cho Hàng, nhưng Hàng thà nghe tiếng máy kêu còn hơn nghe điện của chị! Sao con ng này lại thế nhỉ? Đã biết rõ quan hệ giữa Tây và Quốc hiện giờ như ngàn cân treo sợi tóc, chỉ khẽ chạm vào là đứt, vậy mà Hàng vẫn làm như vậy khác nào đổ dầu vào lửa. Tây lại gọi l
QUAY LẠIGiai không có trong phòng làm việc, di động lại để trong phòng mà chẳng biết chạy đi đâu nữa. Tây đợi một lát, lúc ấy, trưởng phòng phát hành liên tục gọi điện cho Tây. Tây đợi mãi mới thấy Giai về, Giai nói vừa tới phòng thiết kế kiểm tra bìa sách. Khi nghe Tây nói rõ mục đích tới tìm mình, nét mặt của Giai chợt nhăn lại khiến Tây chột dạ, và nhận ra một sự thực không thể thay đổi được: Giai không còn yêu Khải Đoạn nữa, không chỉ không yêu mà còn rất ghét. Mà một khi con gái đã ghét ai thì ghét thâm căn cố đế, ghét từ suy nghĩ tới giác quan, cảm giác này có thể hình dung đúng như người chạm phải con rắn hay con cóc vậy. Cảm nhận được điều này, tự đáy lòng Tây chợt thấy chút xấu hổ và lo lắng. Lo lắng đương nhiên là vì em trai, vì xem ra tình hình này thì Hàng và Giai khó có thể chấm dứt được; xấu hổ vì chính mình, tình hình như thế này mà còn bắt Giai đi gặp bàn bạc xin tài trợ từ Khải Đoạn, thực sự đã làm khó cho Giai rồi! Giai nghe Tây phân tích cụ thể lời ích và tác hại của việc đi hay không đi gặp Đoạn, lặng lẽ cầm điện thoại lên rồi đi cùng Tây. Rõ ràng lúc nãy Giai không mang theo điện thoại là hoàn toàn cố ý, là vì không muốn ai tìm thấy mình.
Giám đốc, tổng biên tập cùng một đoàn ng đi vào hội trường, trưởng phòng phát hành cùng Khải Đoạn đứng ở cửa đón tiếp, trong lòng Đoạn vẫn đang ngóng trông. Vì sao Tây và Giai vẫn chưa tới nhỉ? Đoạn chần chừ chưa muốn ký vào hợp đồng vì muốn hỏi thêm một vài chi tiết cụ thể với biên tập viên phụ trách. Trưởng phòng phát hành nói còn thắc mắc gì có thể bàn với anh ta vì anh ta có toàn quyền giải quyết nhưng Đoạn chỉ xua tay thể hiện không đồng ý. Điều này khiến trưởng phòng thấy buồn rầu vô cùng, bản hợp đồng nằm đây, lại nhất quyết chưa chịu ký, nếu cứ thế này có khi lại công cốc mất. Đương nhiên anh không lo cho cuốn sách gì đó của giáo sư gì đó rồi, mà nếu chuyện này Khải Đoạn chịu phối hợp thì sau này về phía phòng phát hành sẽ có rất nhiều hoạt động ăn theo khác, mà nhưng hoạt động này không chỉ đem lại lợi ích kinh tế cho một cuốn sách mà thôi. Trong đầu anh ta cũng nghi ngờ không hiểu vì sao Khải Đoạn nhất định phải gặp Giai bằng được. Anh ta chợt lặng người nghĩ rằng: chẳng nhẽ anh ta ký hợp đồng này là vì Giai sao? Rất có khả năng là vậy! Giai rất đẹp mà! Trong đầu chợt nghĩ tới một câu nói quen thuộc là: người yêu cái đẹp đâu chẳng có! Chỉ cần là “quen thuộc” tức là chân lý. Chân lý thì khắp năm châu bốn bể đâu thể phá bỏ được. Suy nghĩ sâu thêm lại càng suy ra nhiều điều, anh ta nghĩ nhất định tranh thủ lúc nào đó bàn với lãnh đạo cơ quan, khi tuyển người cũng phải đặt “ngoại hình” là yếu tố quan trọng hàng đầu. Như bây giờ đó, ưu thế về ngoại hình có thể trở thành một phần quan trọng của bất kỳ ai. Đang miên man suy nghĩ, anh ta chợt cảm thấy Khải Đoạn ở bên cạnh đang nhấp nhổm, lập tức trở lại hiện thực, ngẩng đầu lên nhìn ra xa theo ánh mắt của Đoạn, Giai và Tây đang đi vào từ hành lang; rồi sau đó lại nhìn trộm Khải Đoạn. Rõ ràng đó không phải ý kiến chủ quan vì anh ta đã nhận ra tình yêu sâu thẳm trong ánh mắt của Khải Đoạn. Đúng thế, anh ta đoán không sai, hiện giờ đúng là thời đại của kinh tế và sắc đẹp mà. Không phải là quan điểm kỳ thị đâu nhé, nhưng nam thanh nữ tú đều được gọi là “sắc”, trước kia cũng vậy thôi mà, chỉ có điều con ng không dám thừa nhận mà thôi, mà để hoàn toàn loại bỏ những trở ngại về sắc đẹp thời kinh tế thì con ng phải loại bỏ triệt để những trở ngại còn lưu lại và những gì đang phát triển trên nền tảng đó!...
Bốn người: Khải Đoạn, Giai, Tây và trưởng phòng phát hành cùng vào cuộc họp. Không đợi Tây ngồi xuống, trưởng phòng phát hành đã mượn cớ gọi Tây đi cùng anh ta. Trước khi đi không quên nhét tập hợp đồng vào tay Giai, tất cả đã rõ chẳng cần thêm lời nào. Ra khỏi phòng anh ta còn khẽ đóng cửa lại. Hai người đi rồi, Đoạn cầm bản hợp đồng trước mặt Giai lên, chẳng buồn xem, lập tức ký tên mình vào chỗ ký tên còn trống, sau đó đưa bản hợp đồng lại cho Giai, cười nói: “Giai à, lần này có thể em cứ lợi dụng anh đi.”
“Sao?”
“Không sao. Anh rất vui mà. Anh luôn thích được người khác lợi dụng vì thế nếu có ai lợi dụng mình nghĩa là bản thân mình còn có giá trị. Anh chỉ không hiểu, vì sao em không thích cảm giác này.” Giai chẳng thèm trả lời. Đoạn đành quay lại chủ đề chính: “Giai à, chuyện giữa em và em trai của Tây là chơi đùa hay thật thế?”
“Từ trước tới giờ em chưa bao giờ đùa cợt với ai.”
“Anh biết… Ý anh là, em có định kết hôn với anh ta không?”
“Có!”
“Nhưng cuộc sống như vậy đâu có hợp với em. Cơm rau hai bữa, con con mẹ mẹ, chỉ hai ngày là em chán ngay. Trên thế giới này 99% gia đình đều sống như vậy, tầm thường như cuộc sống của loài kiến vậy, không nhiều hơn cũng chẳng ít đi. Chỉ có 1% nhưng người là ưu tú…”
“Đáng tiếc em không ưu tú.” Giai lập tức ngắt lời: “Em chỉ muốn là một trong số 99% người kia, kết hô sinh con làm vợ làm mẹ của gia đình chính mình!”
“Giai à, em có biết có bao nhiêu cô gái đang nằm mơ được sánh bước cùng anh không hả?” cùng với câu nói ấy là một nụ cưới nhếch mép “… trở thành một trong số 99% người kia à?” Giai không trả lời. Đoạn bất ngờ nứm lấy tay Giai nói: “Giai à, chẳng qua chỉ là chuyện sinh con làm mẹ thôi mà. Vậy cùng anh sinh con! Anh đưa em ra nước ngoài, Mỹ, Anh, Ý hay Australia, tùy em chọn, hay ở Pháp cũng được. Ở những quốc gia đó người ta không kỳ thị những người mẹ sinh con mà không có chồng…”
“Sau đó”, Giai tiếp lời: “Em một mình nuôi con nơi xa xứ đó à? Hai mẹ con ngồi đó chờ được gặp anh trong bộn bề công việc của anh sao? Khải Đoạn, anh đúng là người ích kỷ.”
“Ích kỷ? Anh ích kỷ ở điểm nào? Anh thực sự rất yêu em, và cũng thực sự không nỡ làm hại vợ anh, nếu đây gọi là ích kỷ, vậy thì trên thế giới này có bao nhiêu người đàn ông ưu tú mà không ích kỷ chứ?”
“Thôi được, anh không ích kỷ, anh ưu tú, vậy thì em cho anh biết, em không muốn làm hòn vọng phu của một ng đàn ông ưu tú như anh, em không muốn làm ng thứ ba!” Nói rồi, Giai đứng dậy đi ra, trước khi đi không quên cẩn thận cất bản hợp đồng trên bàn đi. Khải Đoạn nhìn Giai đi ra, trong ánh mắt anh tràn đầy thất vọng và tức giận… sự tức giận của kẻ vừa bị mất của. Không đúng, hai vạn tệ đối với anh ta mà nói chẳng thấm vào đâu, nhưng nguyên tắc tiêu tiền của anh ta là, dù tiêu một hào cũng phải hợp lý. Nếu như thế này chẳng phải là không hợp lý sao. Sự việc không chỉ là tiền,mà là đã vi phạm nguyên tắc tiêu tiền của anh ta. Khi đó anh ta liền rút điện thoại gọi cho Tây nói rưng anh ta có chuyện muốn bàn…
Quay về văn phòng, Tây đã đợi Giai sẵn trước cửa, Giai chẳng nói lời nào chỉ nhét bản hợp đồng vào tay Tây. Tây nhận bản hợp đồng ấy mà lòng thấy xấu hổ chẳng dám nhìn bạn. Giai vẫn chẳng nói lời nào, vào bật máy tính lên làm việc. Gian phòng vẫn im ắng chỉ còn tiếng gõ bàn phím và tiếng kêu của cây máy tính hòa ngân. Một lát sau, Tây quyết định phá vỡ bầu không khí yên lặng này.
“Giai à, chuyện này đừng để bố mình biết nhé. Ông luôn cho rằng mình đang làm việc có lợi cho xã hội, nếu để ông biết phải xin tiền tài trợ, ông nhất định không chịu xuất bản nữa. Bố có lòng tự trọng rất cao, đừng chỉ thấy bố mình bình thường không thể hiện gì…”
“Bố bạn? Còn “không thể hiện gì hả”?” Không nhịn được nữa, Giai ngắt lời: “Đừng có mà nực cười vậy!”
“Giai, bạn phải hiểu cho gia đình mình chứ…”
“Mình hiểu mọi người! Vậy ai hiểu cho mình?” Giai tức giận quát: “Tây, bạn cũng là ng trẻ tuổi, mình không ngờ bạn lại suy nghĩ cổ lỗ thế!”
“Mình đâu có.”
“Không hả? Vậy thì là gì?”
“Là vì cả hai người thôi.”
“Nếu vì chúng mình thì nên giúp mình mới phải chứ.”
“Giai à, cho dù bạn và hàng có thể yêu nhau thật, thì tuổi trẻ cũng cần chút thử thách mà.”
“Chúng mình yêu nhau thật, cần gì mấy thứ thử thách vô nghĩa này chứ?”
…
Sau đó hai người tự dãn đi. Tối đó, Tây về nhà, cửa phòng Hàng lập tức mở ra, quả nhiên Hàng đợi chị khá lâu. Khi gặp Tây Hàng lập tức lên tiếng muốn nói chuyện cùng chị. Tây bước vào phòng Hàng, đóng cửa lại. Hàng kể lại câu chuyện đã nói với Đoạn qua điện thoại. Trong điện thoại, Đoạn tức giận chửi mắng Hàng. Nhưng nghe xong Hàng còn tức giận hơn cả Đoạn. “Vì sao?” Tây hỏi em “Cái gì mà vì sao?”
“Vì sao phải dùng tới tiền của Đoạn?”
“Vì anh ta có tiền”
“Rất nhiều ng có tiền mà.”
“Nhiều hả?” Tây há thật to miệng trả lời Hàng. Không cần nói cũng hiểu, sự phân tích của Hàng hết sức nhạy cảm và hợp lý. Hàng nói: “Chuyện này chắc chắn do chị làm. Chị biết rõ quan hệ giữa Đoạn và Giai, là chị lợi dụng Giai. Chị muốn ném Giai trở lại vào tay Khải Đoạn. Chỉ vì không muốn Giai làm em dâu mình mà chị nhẫn tâm dùng thủ đoạn này… Tây, em không ngờ chị vô sỉ thế!”
Tây chẳng nói được câu nào, vì những gì Hàng nói lại chính là sự thật. Nhưng không nên kết luận như vậy, có điều sự thật thắng hùng biện mà.
Sự thực là, việc người chủ thầu kia sắp xếp để anh trai Quốc làm thợ nề là hoàn toàn có điều kiện kèm theo, cụ thể là: giám đốc Hàng phải ký cho anh ta một chữ ký vào bản báo cáo công trình của anh ta. Nhưng vì công trình của anh ta không đáp ứng đúng tiêu chuẩn của công trình nên Hàng nhất quyết không ký. Tên chủ thầu đó cũng lập tức phản lại, bảo cáo thẳng lên rằng: “Thưa giám đốc Hàng, ng nhà của anh mấy ngày nay được xếp làm thợ nề nhưng bị mọi ng nói quá, nói là anh ta không biết làm gì, kiểu này chắc không tiếp tục làm thợ nề được nữa rồi!” Hàng nhìn anh ta đầy khinh miệt, rồi bỏ đi. Hàng quyết không dùng chất lượng công trình để làm vật trao đổi, đặc biết là không trao đổi với lũ tiểu nhân, có điều công việc làm thợ nề của Thành cũng coi như tan biến. Chuyện này Hàng không muốn nói với chị gái, bới nói hay không nói cũng rất khó, nói ra rồi thì làm gì đây? Mà hơn thế nữa, Hàng cũng không thích và không cần phải giải thích với chị gái.
Hai chị em Hàng và Tây nói chuyện qua điện thoại với nhau xong đều tức giận vô cùng. Tây dám chắc Hàng làm như vậy là vì Giai, là để trả thù. Tây gọi lại cho Hàng, nhưng Hàng thà nghe tiếng máy kêu còn hơn nghe điện của chị! Sao con ng này lại thế nhỉ? Đã biết rõ quan hệ giữa Tây và Quốc hiện giờ như ngàn cân treo sợi tóc, chỉ khẽ chạm vào là đứt, vậy mà Hàng vẫn làm như vậy khác nào đổ dầu vào lửa. Tây lại gọi l
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu