XtGem Forum catalog
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần 4

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 40837124
Visits Today: 269759
This Week: 3359227
This Month: 6652472

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

ần nữa, nhưng Hàng vẫn không bắt máy. Tây ra ngoài đường gọi bằng điện thoại công cộng, quả nhiên Hàng lập tức bắt máy. Trong điện thoại, Tây hét lớn lên: “Cố Tiểu Hàng, sao mày không nghe điện thoại của tao?” Bên kia đầu dây Hàng không trả lời, lập tức dập máy. Chẳng kịp nghĩ thêm gì, Tây chạy thẳng về nhà, bắt xe lao ngày đến nhà của Giai.

Lúc ấy, Giai đang lưu dữ liệu trong máy tính, giấy tờ chất đầy trên bàn. Vì gia đình kiên quyết phản đối nên Hàng và Giai cùng đưa ra quyết định táo bạo là mua một căn hộ. Một căn hộ cho hai người cùng sống. Trước khi bố mẹ Hàng đồng ý, họ sống chung với nhau, đợi khi bố mẹ đồng ý rồi họ sẽ kết hôn. Sau khi đưa ra qyết định này, hai ng họ cảm thấy nhẽ nhõm hơn rất nhiều. Cho dù thực ra Giai đã từng sống chung với Đoạn nhưng lần này không giống thế. Với Khải Đoạn, Giai chỉ là “phòng nhì”. Còn với Hàng, Giai là tình yêu duy nhất. Hàng đã hẹn với Giai sau khi tan làm sẽ cùng cô đi xem phòng, đó là căn phòng Hàng đã lựa chọn sau bao lần cân nhắc, một nơi yên tĩnh trong thế giới ồn ào. Khu nhà đó gồm 3 dãy. Dãy 1 và dãy 2 đều có ng ở. Tất cả các nhà đều có hướng chính Nam chính Bắc, cao nhất là 6 tầng. Các dãy nhà cách nhau khoảng 30 mét. Giai vừa đến đã cảm thấy rất thích, thích từ lúc mới nhìn từ bên ngoài, vỉa hè quanh khu nhà đó rất mềm mại khác hẳn những toàn nhà cao tầng vẫn thường thấy. Dãy nhà thứ 1 và thứ 2 họ đều xem qua, đều là khu nhà quy hoạch, hầu như không thấy xe cộ đi lại, tất cả hệ thống giao thông được đi ngầm; còn có các câu lạc bộ thể hình, câu lạc bộ bơi lội, có dụng cụ tập thể dục, tắm hơi,… phía trước mặt là những công nhân viên nhiệt tình, nhìn qua Giai liền chủ động khoe vậy. Ở đây còn có lớp học Yoga, lớp khiêu vũ, xe đạp thể dục, … Chỉ cần là hội viên ở đây có thể được dạy miễn phí. Khuôn viên cây xanh xung quanh đây cũng rất đẹp, đâu đâu cũng có cây cỏ xanh tươi, hoa lá đang nở rộ đón chào mùa xuân về. Dưới ánh nắng rực rỡ, nhưng đoá hoa chào xuân ánh lên một sắc vàng lấp lánh loá mắt, và những bông hoa khoe sắc hồng thắm tươi như tô điểm thêm cho sắc vàng lấp lánh ấy. Một con đường nhỏ trải đá dẫn tới một khu đất cao, trên khu đất ấy được đặt mấy chiếc ghế dài. Mấy ông bà già đang ngồi đó, tắm nắng… Giai nắm chặt bàn tay Hàng, đây đúng là nơi mà họ có thể cùng nhau sống đến già. Tuy rằng Hàng không hiểu Giai đang nghĩ gì nhưng Hàng có thể cảm nhận sự mãn nguyện và vui sướng trong Giai. Thế nên Hàng dùng kiến thức chuyên môn để phân tích cho Giai: “Đừng nghĩ toà nhà cao tầng nhỏ là thuận tiện, ở đó diện tích chật, người lại ít; điều này có nghĩa là bình quân diện tích đầu người lại lớn. Hiện nay, môi trường sống ngày càng quan trọng, mà cái đó không chỉ đơn giản nghĩ rằng chỉ là vấn đề điện nước thôi đâu…”

Giai mỉm cười đùa: “Lại bắt đầu rồi đấy, bệnh nghề nghiệp đây.”

Hàng cũng bật cười: “Thôi, mai chúng ta tới đóng tiền đặt cọc nhé.”

“Trả tiền mặt luôn.” Giai nói vậy và cả hai quyết định thế luôn.

Trong lòng Giai đang ngập tràn hạnh phúc, cuối cùng Giai cũng có gia đình của mình. Cho dù Giai biết trước mắt vẫn còn vô số khó khăn, nhưng Giai tin rằng chỉ cần hai ng họ đồng tâm hiệp lực, nhất định sẽ vượt qua mọi khó khăn. Rốt cuộc thì hôn nhân cũng vẫn là chuyện giữa họ chứ không phải chuyện của ng khác mà.

Xem toàn bộ số tiền tiết kiệm Giai mới nhận ra mình cũng có không ít tiền. Ít nhất thì giai cũng có thể chi ra một phần ba số tiền đặt cọc nhà. Điều này càng làm Giai có thêm cảm giác thành công. Đúng lúc ấy, bên ngoài tiếng chuông cửa reo lên, Giai chợi mỉm cười vì nghĩ đó nhất định là Hàng. Chỉ có Hàng mới không thể chờ đợi thêm đượcnữa. Nhưng khôngngờ khimở cửa ra, ng tới thăm lại là Tây. Tây tới để tìm Hàng. Hàng đâu?

Lúc ấy Hàng đang lái xe đi trên đường, không mục đích, không phương hướng, giống như lần trước đi dưới ánh điện đường. Hàng đang nghĩ tại sao Giai không nói cho mình biết chuyện này. Hai ng họ giờ có gì không nói cho nhau nghe đâu, tất cả từ công việc, cuộc sống, thậm chí cả những chuyện gặp trên đường. Ngay cả chuyện trưa ăn gì ở cơ quan, Giai đều nhắn tin cho Hàng biết, như vậy sẽ cho Hàng cảm giác tin tưởng và yêu thương mà mọi gia đình bình thường đều có, cũng như niềm tin và sự yêu thương ng phụ nữ gửi gắm ng đàn ông. Cảm giác này khiến Hàng càng mê đắm. Có điều, xin tiền tài trợ của Khải đoạn có thể không nói lời nào chứ? Chả cần nói cũng biết là cố tình giấu Hàng. Mà sao phải giấu chứ? Tiền đặt cọc nhà hôm qua Hàng đã góp nhặt đủ, hiện cảm thấy cũng kha khá, cũng có cảm giác thành công nhưng sao giờ nghĩ thấy nực cười đến vậy. Sự coi thường số tiền đó của Hàng khiến Hàng thấy tủi thân vô cùng. Về khía cạnh khinh trọng tiền mà nói, vào lúc này đây, chắc rằng cán cân lại nghiêng về Khải Đoạn. Hàng chìm dần trong dòng suy nghĩ, chợt trong đầu nghĩ ra rằng trong chuyện quan hệ với giai lần này, Hàng có phần quá tự cao tự phụ. Hàng luôn cho rằng mọi trở ngại đều từ phía Giai mà ra, là Giai cảm thấy không xứng với Hàng mà chưa từng nghĩ sâu hơn, chưa từng tự so sánh mình với Đoạn xem xét một cách khách quan từ góc độ ng phụ nữ mà nhìn, ai có trọng lượng hơn? Nếu cần sự trẻ trung và lòng nhiệt tình thì Hàng thắng, nhưng nếu so về tiền bạc và cuộc sống cao sang thì sao? Hàng tuyệt đối không phải là đối thủ rồi!...
Ngày hôm sau, sau khi tan làm Quốc đến đón anh trai về nhà, gặp đúng lúc Thành đang phải vác bao cát trên lưng. Bao cát đó cao tới 2 mét, vừa nặng vừa cứng, cõng trên lưng nhìn từ phía sau chẳng thấy người đâu, chỉ thấy 1 bao cát lớn đang di động. Lúc ấy mắt Quốc bỗng nhòe đi, thề rằng nhất định sẽ giúp anh đổi 1 công việc khác. Nhưng Thành không đồng ý, Thành biết như vậy là làm khó em trai và không muốn làm thế. Thành không sợ khổ, chỉ cần không phải chịu khổ uổng công, kiếm được cái ăn là tốt rồi.Thành cũng rất thích Bắc Kinh. Tới Bắc Kinh, Thành như được mở rộng tầm mắt. Trong lòng thầm nghĩ, giá mà được sống luôn ở Bắc Kinh thì tốt. Sau này nhất định sẽ cho con lên đây học. Cả đời Thành đã như vậy, giờ anh đặt trọn niềm hi vọng vào con. Vẫn nói là 2 đứa con gái nhưng ở thành phố thì trai gái là như nhau. Ví như em dâu chẳng hạn, cũng đi làm kiếm tiền đấy chứ. Còn cả mẹ Tây nữa, thậm chí còn giỏi hơn cả bố Tây đó thôi. Nhưng Quốc không nghe anh nói những lời như vậy, trong lòng Quốc đã bị tức giận và tủi thân bao kín. Tối hôm qua gọi điện hỏi Tây về chuyện này, Tây đã hứa sẽ về hỏi em trai, còn bảo chính mắt Tây nhìn thấy người chủ thầu cung kính sắp xếp bố trí việc này, trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm. Tây dặn Quốc cứ yên tâm, đảm bảo không có vấn đề gì. Hôm đó, Quốc cảm động, còn nói xin lỗi cả nhà về chuyện giữa đêm gọi điện quấy nhiễu cả nhà. Tây cũng nói không sao, nói ra rồi thì không sao nữa. Sau đó, Tây cũng chẳng gọi điện thoại gì nữa. Mà Quốc cũng không. Cả 2 đều cho rằng không gọi điện nghĩa là chẳng có chuyện gì cả. Không ngờ, tới công trường thấy anh trai đang làm việc không giống công việc của ngày hôm qua nữa nên Quốc giận quá đâm mất bình tĩnh, thiết nghĩ nếu Tây cứ có thái độ như vậy, nghĩa là Tây đang thách thức và Quốc cũng sẵn sàng đối phó. Thế nhưng Quốc lại nghĩ: Tây chẳng sợ phải ly hôn với Quốc, hoặc có khi thấy gia đình nhà Quốc mỗi khi gặp chuyện khó giải quyết toàn tới làm phiền gia đình Tây, có khi lại thay đổi chủ kiến, muốn chủ động ly hôn với Quốc cũng nên! Do vậy, Quốc quyết định thay đổi chiến lược, không trực tiếp đương đầu với Tây nữa. Vì dù sao đi chăng nữa việc của anh trai vẫn phải nhờ đến gia đình Tây mà. Dù thế nào đi chăng nữa, trước mắt cứ phải nhờ Tây giúp chuyện của anh trai rồi mọi chuyện khác tính sau.

Sau khi đón anh trai về nhà, Quốc bàn với bố phải làm những gì. Cuối cùng họ quyết định tới nhà Tây thăm, với danh nghĩa là bố Quốc tới Bắc Kinh muốn đến thăm gia đình thông gia, nhân tiện chính thức nói lời xin lỗi với nhà thông gia về chuyện Quốc nửa đêm gọi điện tới làm phiền. 2 người quyết định mai sẽ đi, đi vào buổi tối, vì buổi tối có thể gọi Thành cùng đi. Một là, nếu Thành cùng đi có thể nhờ đổi công việc khác cũng tự nhiên hơn. Hai là, buổi tối cả nhà họ đều có nhà, sáng thì chỉ có bố Tây ở nhà, mà ông ấy thì chả quan tâm tới việc gì hết.

Hôm đó, sáng Quốc đi làm, còn bố ở nhà chuẩn bị mọi thứ, đi thăm người ta cũng không thể đi tay không mà. Nhưng, nếu vậy biết biếu họ cái gì đây? Nói ra thì cũng chỉ là những thứ “cây nhà lá vườn” là có thể mang đến, nhưng lần này lên đây ông lại không mang theo, chỉ xách mỗi hành lý cho con trai. Quốc bảo cái này cũng dễ thôi, phía trước nhà có cái siêu thị, vào đó mua ít gạo mang tới biếu, cứ bảo từ quê mang lên, thế là được. Bàn bạc xong liền gọi tới nhà Tây, bố Tây nhận điện, rất nhiệt tình, nói rằng rất vui được đón chào, có thể đến từ ban ngày không nhất quyết tối mới đến, thậm chí còn mời buổi trưa ở lại ăn cơm, ở nhà đã có chị Hạ. Thực ra trong lòng ông không muốn để bố Quốc tối đến làm phiền mẹ Tây, cả ngày bà đã làm việc đủ mệt rồi, buổi tối cần nghỉ ngơi, giờ lại phải ngồi tiếp chuyện với người không hợp quả thực rất mệt mỏi. Nhưng bố Quốc lại nói buổi sáng không đi được vì sáng Quốc phải đi làm chỉ đến được buổi tối. Ông và bố Tây có cùng suy nghĩ đó là buổi sáng mẹ Tây không có nhà. Mà mẹ Tây không có nhà ông đến để làm gì chứ? Đi ban ngày chỉ có bố Tây ở nhà, 2 ông lão nói những chuyện tào lao, khách sáo, thế là hết. Người nhà này thật là quá đáng!
Bố Tây nghe Quốc thông báo tối tới thăm, vừa gác máy liền gọi ngay cho Tây và mẹ Tây, bảo 2 người chuẩn bị tâm lý. Nhận điện thoại của bố xong, Tây suy nghĩ và đoán ngay ra vì sao 2 người đó tới thăm.

Tây liền gọi cho mẹ dặn tối nay đừng về nhà. Tây rất sợ bố Quốc trước mặt mẹ lại nói rằng “Bà thông gia để ý cho? Xem trong số những người khám bệnh có ai làm quan to?”. Nhất định mẹ sẽ nổi giận ngay ở đó và từ chối lập tức. Tây không muốn nhìn thấy viễn cảnh đó. Tây cũng sẽ không về nhà, bảo rằng phải làm thêm ca. Vì nếu Tây về nhất định Quốc sẽ hỏi chuyện của anh trai, hỏi ngay trước mặt bố và anh, hỏi Tây phải trả lời sao đây? Chẵng nhẽ bảo vì chuyện của Giai mà giờ đây Hàng đang chống lại cả nhà, không chịu làm gì giúp à? Ai lại vạch áo cho người xem lưng thế. Sau đó, Tây gọi điện về thông báo cho bố về kế hoạch của mình, bố cũng đồng ý nói 2 mẹ con không cần về nhà,1 mình ông ở nhà đối phó là được rồi.

Bố Tây ở nhà chuẩn bị đồ ăn cùng chị Hạ, sợ thiếu còn đi mua thêm hẳn chiếc nồi cơm điện mới. Gia đình họ trước nay ăn rất ít. Các loại thức ăn cũng không cần quá nhiều, đủ ăn là được, thức ăn chính thì phải nhiều. Chỉ ăn cá không cũng không được, phải có cả thịt gà hoặc thịt bò. Theo nguyên tắc đó của bố Tây, chị giúp việc cứ thế làm theo. Luộc 1 nồi xương to, mua 1 con gà chắc thịt thơm ngon cũng rất to, ngoài ra còn hầm 1 nồi móng giò. Mùi thịt thơm ngon từ trong nhà lan ra khắp hành lang, ai đi qua cũng không thể không hít 1 hơi thật sâu…

Khu Thiên An Môn vừa lên đèn, Quốc liền lái xe đưa anh và bố đi dọc phố Trường An. Thành mặc bộ quần áo của Quốc, tới nhà Quốc tắm rửa sạch sẽ, thậm chí tóc còn vuốt keo. Ăn vận như vậy vào trông còn oai hơn cả lãnh đạo. Bố nhường Thành ngồi ghế trước, mục đích là để Thành được ngắm cảnh thành phố cho rõ. Đây là lần đầu tiên Thành lên thành phố, hôm đầu tiên đến đã bị đưa ngay tới công trường, chưa kịp đi đâu hết. Quốc và anh trai trông khá giống nhau, tính
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT34/1181