Old school Easter eggs.
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết - Tình Yêu Thứ Ba - phần 2

Lượt xem :
chút, xa hơn một chút, đừng có thời khắc này.
…… Hoặc, trời ạ, hãy thỏa mãn lòng tham của tôi, để thời khắc này kéo dài lâu hơn chút, lâu hơn chút nữa, mãi mãi đừng kết thúc ……
Nhưng, sự việc được giải quyết rất nhanh, người đi xe đạp cũng không có trở ngại lớn, chỉ là hơi sợ chút thôi. Lâm Khải Chính ra hiệu cho anh Phó bồi thường cho người kia 200, anh ta lập tức nhảy dựng lên, dắt xe đi mất.
Lâm Khải Chính quay đầu nói với tôi: “Lên xe đi.” Anh rất gần tôi, giọng nói ngay bên tai, đưa tôi tỉnh lại từ giấc mộng.
Anh lấy ô trong tay tôi, đưa tôi lên xe, sau đó bản thân quay người qua lên xe.
Anh Phó bước tới cạnh xe, nói to để át lại tiếng mưa: “Lâm tổng, anh không sao chứ, nếu không để tôi lái cho.”
Lâm Khải Chính xua xua tay với anh ta, đóng cửa xe, thả phanh xe, tiếp tục lái xe đi.
Tôi thấy tóc anh, mặt anh ướt đẫm nước mưa, quần áo trên người dường như cũng bị ướt hết cả, vội vàng lấy gói giấy ăn trong túi, rút ra một tờ, đưa cho anh:
“Anh lau đi.”
Anh lắc đầu, không lấy.
“Lấy đi, ít nhất cũng lau qua mặt một chút.” Tôi kiên trì giơ giấy cho anh.
Anh vẫn không để ý đến tôi.
Lúc này tôi phát hiện ra, trên cằm anh có giọt nước, sắp rơi xuống. Không cầm lòng được, ma xui quỷ khiến tôi lại giơ tay ra, dùng giấy nhẹ nhàng thấm lấy giọt nước mưa sắp rơi.
Anh dường như không cảm giác được động tác của tôi, mắt vẫn nhìn về phía trước, tôi cũng rất tự nhiên ngồi thẳng người lại, nắm chặt tờ giấy trong tay.
Đột nhiên, anh bẻ quặt tay lái, phanh xe lại đỗ bên lề đường, khiến xe phía sau hỗn loạn, tiếng còi xe vang lên khắp nới, tôi cũng giật nảy mình vì biến cố bất ngờ này, tưởng lại đụng phải ai, vội vàng túm chặt tay nắm phía trên trần xe.
Anh trực tiếp phanh xe bên ề đường, dựa người vào thành ghế, ánh mắt mông lung nhìn chăm chú phía trước.
Tôi nhìn xung quanh, không thấy có sự cố gì, lại nhìn quang cảnh bên đường, cũng chưa tới chỗ tôi ở, anh muốn làm gì vậy?
Anh Phó từ sau chạy tới, gõ mạnh cửa xe. Lâm Khải Chính mặc kệ. Anh Phó nhìn kĩ trong xe, thấy anh không có gì khác thường, đành lùi lại.
Đài FM vẫn vang lên, đang phát một bài hát tiếng Anh tôi không biết tên.
Tôi hỏi anh: “Lâm tổng, anh vẫn ổn chứ? Không sao chứ?”
Anh không nói gì.
“Nếu không tôi xuống, không phiền anh nữa, để tôi gọi xe về.”
Anh vẫn không nói gì.
“Lâm tổng, Lâm tổng,” Tôi lại gọi hai tiếng.
Đột nhiên anh nói: “Tôi không biết có lời này tôi có nên nói với em không?”
“Hả? Nói với tôi cái gì?” Tôi không hiểu gì.
Anh nghiêng người lại, nhìn thẳng vào tôi, trong mắt hiện lên sự do dự mâu thuẫn không nói ra được.
“Nếu lời tôi nói không làm tổn thương đến lòng tự trọng của em, không khiến em cảm thấy đau khổ, tôi thực sự, tôi thực sự rất muốn nói với em —“ Nói tới đây, anh dừng lại, tay nắm chặt vô lăng, dường như đang hạ quyết tâm rất lớn.
Tôi không biết anh muốn nói gì, lòng dạ thấp thỏm nhìn anh, rốt cuộc việc gì có thể khiến tôi bị tổn thương?
Nhưng anh vẫn suy nghĩ rất lâu, đột nhiên ngồi thẳng người, thả lỏng phanh xe, tiếp tục lái vào dòng xe.
Đây là ý gì? Tôi không thích, như vậy thật không thoải mái, thế là tôi nói: “Anh có gì thì nói đi mà, không cần quan tâm cảm nhận của tôi.”
Mặt anh u ám, dường như không muốn thảo luận vấn đề này với tôi.
Tôi hơi bực: “Này, anh có ý gì? Nói một nửa giữ lại một nửa làm gì? Muốn nói gì thì nói thẳng, ghét tôi cũng được, muốn tôi cút xa cũng được, anh là ông chủ của tôi, anh nói ra là được! Không cần lo tôi không chịu đựng nổi! Tôi cái gì cũng có thể chấp nhận.”
“Khi hai chúng ta ở bên nhau, tôi không phải là ông chủ của em.” Anh trả lời tôi.
“Vậy anh muốn nói gì? Anh nói đi!” tôi tiếp tục ép anh.
Anh lên tiếng: “Em biết hôm nay tôi đi sân bay đón ai không?”
“Đón ai?”
“…… Đón bạn gái tôi, từ Hồng Kông qua, đến để thảo luận về sắp xếp vào tháng 10.”
Nghe anh nói, tim tôi trùng xuống, nhưng lập tức phản bác: “Chúc mừng việc tốt của anh sắp đến, nhưng điều này liên quan gì tới tôi?”
“Không liên quan tới em, nên tôi nghĩ không cần nói cho em.” Anh trả lời bằng giọng điệu lạnh nhạt.
Tôi hoàn toàn bị anh chọc tức, anh quá coi trọng bản thân rồi, đón bạn gái sẽ khiến tôi tổn thương? Thật là quá coi thường Trâu Vũ tôi, tôi hét lớn với anh: “Lâm Khải Chính, anh đừng tưởng anh tài ba, anh đừng tưởng tất cả phụ nữ đều mất hồn mất vía vì anh, tôi không thèm. Sau này anh tránh xa tôi ra một chút! Dừng xe! Tôi muốn xuống xe! Dừng xe! Dừng xe!!!” Thậm chí tôi vặn cửa xe đang chạy, nước mưa lập tức hắt vào, ướt toàn bộ người tôi.
Anh dừng xe lại, tôi lập tức xuống xe, chạy như bay tới quán nhỏ ven đường.
Xe không đi ngay, dừng lại trong làn mưa tĩnh lặng, nước mưa không ngừng đập xuống thân xe màu đen. Mưa lớn quá, tôi không nhìn rõ anh đang làm gì trong xe.
Một lúc sau, xe chầm chậm khởi động, rời xa tôi.
Toàn thân tôi ướt như chuột lột về đến nhà, đã hơn 7 giờ, Trâu Nguyệt cũng mới về nhà chưa lâu. Tôi nhìn chút món ăn còn thừa, nấu hai bát mỳ, giải quyết xong bữa tối.
Hai đứa ngồi trước bàn ăn, sì sụp ăn mỳ. Trâu Nguyệt đột nhiên nhắc tới một vấn đề: “Chị gần đây bận không?”
Kỳ lạ, ngày ngày ở cùng, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy nhau, sao nó có thể hỏi vậy? Tôi ngẩng đầu nhìn nó, biểu hiện của nó rất trịnh trọng.
“Cũng tạm, rất nhiều việc.” Tôi trả lời.
“Đều bận việc gì?” Nó tiếp tục hỏi.
Biểu hiện của nó lạ lắm, tôi đột nhiên hiểu ra, có thể nó đã biết việc chúng tôi làm cố vấn pháp luật cho Trí Lâm, cố ý thăm dò tôi.
“Ôi, chị quên không nói với em, văn phòng chị đã trở thành cố vấn pháp luật của Trí Lâm rồi, công ty bọn em tố tụng đầy mình, rất phiền phức.” Tôi cố ý nói một cách thản nhiên.
“Các chị sao có thể liên hệ cộng tác được với công ty chúng em?” Trâu Nguyệt tiếp tục thẩm vấn.
“Công ty bọn em là miếng thịt lớn mỡ màng, có văn phòng nào không muốn ăn chứ, chị nói cho em biết, Cao Triển Kỳ phí không ít sức lực mới bấu víu được vào Lâm tổng của bọn em đấy, khiến anh ta tiến cử văn phòng bọn chị.” Tôi tỉnh bơ như không, vứt hỏa lực về phía Cao Triển Kỳ.
Biểu hiện của Trâu Nguyệt xoa dịu đi một chút: “Anh Cao cũng quen Lâm tổng?”
“Uh, em đừng quên, em vào được Trí Lâm là nhờ Cao Triển Kỳ nghĩ cách nhờ người đấy.”
“Vâng, em còn tưởng chị nhờ Lâm tổng, nghe người công ty nói, thực ra có rất nhiều văn phòng luật sư tìm qua Lâm tổng, anh ấy đều không đồng ý tiến cử, người khác đều cho rằng văn phòng các chị nhất định có quan hệ rất lớn với anh ấy.”
“Em chẳng phải không biết rằng thời gian đó chị luôn ở Bắc Kinh à, hơn nữa, chị không có bản lĩnh nhờ vả Lâm tổng, Cao Triển Kỳ cũng không biết nghĩ ra cách gì khiến họ Lâm xúc động.” Tôi thầm lau mồ hôi, cũng không biết mình lo lắng gì?
Trâu Nguyệt gật đầu, không nói gì nữa.
“Trâu Nguyệt, sau này em có thể đừng nhắc tới họ Lâm này được không? Gần đây thật lạ, người nào người nấy đều hỏi Lâm Khải Chính Lâm Khải Chính, chị sắp chết ngán đây.” Tôi nêu ra yêu cầu tránh phiền não về sau.
“Còn có ai hỏi nữa?” Biểu hiện của Trâu Nguyệt lập tức trở nên cảnh giác.
“Các nàng ở văn phòng chị, vừa gặp chị đã hỏi, Lâm Khải Chính đẹp trai hay không? Cao to không? Có bạn gái chưa? Kết hôn chưa? Lần trước các cô ấy tưởng Lâm Khải Chính tới văn phòng bọn chị thị sát, trời ạ, ai nấy đều trang điểm lộng lẫy, một đám si tình, thật khiến người ta không chịu nổi.” Tôi ra vẻ khoa trương để trả lời nói.
“Vậy chị trả lời họ thế nào?”
“Cũng như vậy thôi, chẳng phải cũng là người sao, có phải thần thánh gì đâu.”
“Nếu có thể, chị sẽ yêu anh ấy chứ?” Trâu Nguyệt đột nhiên hỏi, câu hỏi này thật sự sắc bén, lẽ nào nó phát hiện ra điều gì rồi?
“Chị sẽ không!” Tôi quả quyết trả lời: “Chị thừa nhận Lâm Khải Chính phù hợp với mộng tưởng trong tim các cô gái, khôi ngô, giàu có, có giáo dục, hấp dẫn. Nhưng tình yêu coi trọng môn đăng hộ đối, ngang sức ngang tài, bất cứ bên nào quá ưu tú, bên kia sẽ thấy mình thật tự ti, kém cỏi.” Tôi nghiêm túc khi nói những lời này, không chỉ nói với Trâu Nguyệt mà còn nói với bản thân tôi.
“Nếu anh ấy thật sự không quan tâm mấy thứ đó, thật sự yêu chị?” Trâu Nguyệt tiếp tục hỏi.
“Em xem nhiều phim Hàn Quốc rồi hả? Anh ta là người thế nào? — Thương nhân! Anh ta sẽ không kinh doanh mà bị lỗ vốn.” Tôi phản bác: “Hơn nữa, đàn ông ưu tú như vậy làm chồng, lấy đâu ra cảm giác an toàn, anh ta không trêu ghẹo người khác thì tự có người khác tới trêu ghẹo anh ta. Nghe nói anh ta sắp kết hôn rồi, chị còn có chút thông cảm với vợ chưa cưới của anh ta.”
Trâu Nguyệt không lên tiếng, cúi đầu khoắng canh, tôi đẩy bát trong tay ra trước mặt nó: “Đừng nghĩ vớ vẩn nữa, rửa bát đi!”
Trâu Nguyệt vào bếp rửa bát, tôi đi dép lê ra phòng khách, mở ti vi, một tin nhảy đập vào mắt: “Hôm nay do ảnh hưởng của thời thiết khắc nghiệt, tất cả các chuyến bay ra vào Hồng Kông đều chịu ảnh hưởng, hàng loạt khách hàng tạm ở lại sân bay chờ thông báo.”
Tôi nhìn ngoài cửa, tiếng mưa rào rào, dường như không dừng, nghĩ tới Lâm Khải Chính, toàn thân ướt đẫm đợi ở sân bay, cũng không biết anh sẽ đợi đến khi nào? – Ôi, tôi thật là lo bò trắng răng! Tôi ra sức vỗ vỗ vào đầu mình.

Cuối cùng vẫn miễn cưỡng gặp người phụ nữ của anh. Cô khen ngợi quyết định anh minh của mình. Chỉ là thực sự có thể hoàn toàn rút lui khỏi mọi chuyện có liên quan không?
Chương 10.1
Sáng thứ ba, tôi gửi hợp đồng đã viết xong qua mail cho trưởng phòng Âu Dương. Buổi chiều, tôi gọi cho anh ta, xác nhận xem đã nhận được chưa.
“Nhận được rồi, nhận được rồi. Cảm ơn cô, luật sư Trâu!” Trưởng phòng Âu Dương nói không ngừng.
“Không cần cảm ơn, Lâm tổng có phải xem qua không?”
“Anh ấy nói không xem nữa, chỉ cần viết theo ý bàn bạc hôm đó là được, mấy ngày nay Lâm tổng rất bận.”
“Vâng, được. Tạm biệt.” Tôi gác máy, trong lòng thầm nghĩ: rất bận? Đương nhiên bận rồi, tiểu thư nhà giàu lắm tiền đến, sao có thể không đi theo tháp tùng cơ chứ?
Cao Triển Kỳ và một trợ lý trẻ cười đùa với nhau đi qua cửa phòng tôi, tôi gọi lớn: “Cao Triển Kỳ!”
“Đến đây! Đến đây!” Anh ta vội vàng chạy vào.
“Sau khi tan sở làm vài séc cầu lông nhé?” Tôi nói.
“Được, lần trước thua cô, lần này phải báo thù.” Anh ta vung nắm đấm kêu gào.
Đương nhiên, kết quả trận cầu vẫn là tôi thắng, mỗi lần nghĩ tới việc hôm qua Cao Triển Kỳ ngu ngốc nhét tôi vào trong xe Lâm Khải Chính, hại tôi và Lâm Chính Khải không vui vẻ gì mà chia tay, tôi muốn quất chết anh ta. Quả cầu cuối cùng đang đập trước mặt anh ta, anh ta rơi cả vợt, chịu thua, lau mồ hôi nói: “Cô coi tôi là Kozumi Junichiro *(Thủ tướng Nhật Bản) đấy à?” — Anh ta cảm giác thật nhạy đó nha!
Sau khi rời sân vận động, Cao Triển Kỳ hỏi: “Buổi tối định thế nào?”
“Chẳng thế nào. Về nhà.”
“Hôm nay tôi hẹn mấy người bạn ở tòa án ăn cơm, cùng đi nhé, có hai người cô cũng quen.”
Tôi nghĩ một chút rồi nói: “Được, ngày ngày ở nhà cũng chán, nhưng tôi có 1 điều kiện, đừng bắt tôi uống rượu.”
“Không vấn đề!” Cao Triển Kỳ trả lời một cách thoải mái.
Nhưng thực tiễn chúng minh, lời hứa của Cao Triển Kỳ hoàn toàn không đáng tin, trong bữa tiệc, anh ta không chỉ không giúp tôi mà còn xúi giục người khác chúc rượu tôi, khiến tôi uống không
<<1 ... 789
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT2/988