The Soda Pop
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết - Tình Yêu Thứ Ba - phần 2

Lượt xem :
nh đèn chiếu đỏ, các tòa nhà trùng trùng trùng điệp điệp xa xa gần gần tạo thành đường cắt chằng chịt đan xen. Tôi buột miệng hỏi anh: “Trong số các toà nhà đó có bao nhiêu toà nhà thuộc về anh?”
Anh nghĩ một chút rồi trả lời: “Lần trước họ từng báo qua con số thống kê cho tôi, trong thành phố này, nhà ở chúng tôi xây dựng tổng cộng khoảng hơn 1 vạn 2. Có điều không thể nói thuộc về tôi vì đa số đều đã bán đi rồi.”
“Vậy anh thực sự có rất nhiều tiền!” Tôi xuýt xoa từ đáy lòng.
Anh lắc đầu: “Có tiền hay không có tiền, đều là ẩn số, một công ty có tổ chức lớn vậy, một quyết định sai lầm cũng có thể sẽ thua toàn bộ.”
“Với thực lực của các anh, cho dù thua cũng thua cho đẹp.” Tôi nói một cách chân thành.
Anh nhún vai, buột miệng nói ra một câu tiếng Anh: “Who knows!”
Không khí có phần trầm xuống, tôi vội vàng nói: “Nếu tôi muốn mua nhà, tìm anh thì có phải sẽ được giảm giá không?”
“Tôi có thể tặng em.” Anh nói không cần nghĩ ngợi.
Tôi nghĩ anh nhất định nói đùa, thế là cũng thuận theo lời anh mà nói: “Vậy anh không được hối hận nhé.”
“Không, em xem xong rồi nói cho tôi, chỉ cần chưa bán đi đều được.” Anh trả lời vẫn rất nghiêm túc.
Anh đang đùa đúng không? Đây là cách hài hước của anh ư? Tôi nhất thời không biết là chuyện gì nữa, cũng không trả lời được. Không khí giữa hai người lại trầm mặc.
Một lúc sau, anh lên tiếng: “Tối đó, rất xin lỗi ……” Tim tôi thắt lại, cuối cùng phải nghe thấy câu “Xin lỗi, tôi uống nhiều” anh nói với tôi. Đừng nói, đừng nói, tim tôi thảm thiết kêu!
Thế là, tôi dứt khoát ngắt lời anh: “Tối đó là việc ngoài ý muốn, tôi cũng không để tâm.” — Tôi nghĩ, cứ như vậy đi, quá bối rối rồi, đừng thảo luận nữa.
Anh quay đầu nhìn tôi, tôi lại nhìn thấy ánh mắt trong veo của anh, lần này, tôi không trốn tránh ánh mắt ấy. Tôi nhìn anh, trong ánh mắt anh vằn những tia máu, trên cằm anh có những vệt râu đen , miệng anh thậm chí hơi nứt ra vì khô.
Anh nhìn tôi, đột nhiên lắc đầu nói: ‘Không, tôi không cảm thấy đó là ngoài ý muốn.”
Tim tôi đập “Thình thịch”, đây không phải là đáp án tôi dự liệu.
“Tối đó tôi không say, càng không phải rượu vào nói lời thất lễ, trên thực tế, tôi thật sự không tự chủ được mà bị em thu hút.” Anh tiếp tục nói: “Trâu Vũ, em biết không? Em hoàn toàn đặc biệt, khác với các cô gái khác, khiến tôi muốn lại gần em, hiểu em, làm bất cứ việc gì vì em. Cho tới bây giờ, phụ nữ vây quanh tôi đều khiến tôi chán ghét và phiền não. Chỉ có em có thể khiến tôi vui vẻ. Tôi thích nhìn em nói chuyện, nhìn em cười, đặc biệt là hôm đó, dáng đứng sợ hãi đến run rẩy trên bục phía xa, lại khiến tôi rung động.”
Anh đang nói gì, anh đang nói thích tôi ư? Trong lòng tôi hoảng sợ hỏi bản thân. Đây là tình trạng tôi chưa bao giờ dám tưởng tượng, tuy trong lòng tôi cũng từng nhung nhớ, nhưng lập tức bị lý trí hoàn toàn chế ngự. Nhưng, vừa nãy, những lời chính miệng anh nói ra, dường như chính là ý này! Tôi nên làm thế nào? Tôi nên làm thế nào? Tim tôi sóng lớn dâng trào, nhất thời không kịp phản ứng, chỉ ngơ ngẩn nhìn anh.
Khi tôi đang chìm trong suy nghĩ vừa mừng vừa lo, đề tài của anh đột nhiên thay đổi: “Nhưng, tối đó, tôi phải cảm ơn em, em làm rất đúng, em đã ngăn cản tôi không để sự việc trở nên phức tạp.”
Anh quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ, dường như đang cân nhắc từng từ: “Tôi đã quyết định cuối tháng 10 kết hôn, bạn gái tôi là một người rất thuần khiết, ưu tú, tôi rất trân trọng tình cảm với cô ấy, gia tộc cô ấy còn có thế lực và bối cảnh lớn hơn cả họ Lâm chúng tôi, vì tương lai của Trí Lâm, tôi cũng nhất định phải duy trì cho tốt cuộc hôn nhân này. Vì vậy, tôi không nên buông thả theo ý muốn của bản thân, làm như vậy không chỉ không tôn trọng em, cũng là không tôn trọng vợ chưa cưới của tôi.”
Những lời anh nói khiến tim tôi từ trên cao rớt xuống. Tôi nhìn dáng nghiêng nghiêng của anh, biểu hiện anh bình tĩnh như thế, lại không có chút hụt hẫng, cũng không bất an.
Anh tiếp tục nói: “Hôm nay tôi hẹn em tới chính là muốn nói rõ ràng, tôi muốn xin lỗi em vì sự xúc động tối hôm đó, hy vọng em không để ý, vì sau này chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều, nếu không thẳng thắn, tình trạng sẽ càng trở nên lúng túng.”
Anh kết thúc lời phát biểu, quay đầu nhìn tôi. Anh nói hay lắm, thích tôi là sự xúc động sai lầm, cảm ơn sự cự tuyệt của tôi để anh không dẫn đến sai lầm lớn, cũng tác thành tình yêu trọn vẹn của anh. Cho dù anh biết suy nghĩ trong lòng tôi hay không, trong lời nói trước sau của anh, thực sự đã giữ thể diện cho tôi. Thương nhân đúng là thương nhân, sự khôn khéo và trí tuệ của anh há tôi có thể tưởng tượng được hay sao, đến việc này, anh cũng giải quyết tốt đẹp thế kia mà.
Còn tôi Trâu Vũ, lại chẳng phải một cô gái chưa từng trải qua sóng gió thăng trầm trong cuộc sống, lý trí lập tức trở lại, duy trì sự tôn nghiêm tôi nên có. Tôi mỉm cười trả lời: “Đúng, như vậy tốt hơn, cảm ơn lời khen của anh, anh yên tâm, mọi người đều là người trưởng thành, đều biết suy nghĩ vấn đề một cách lý trí, sau này, chúng ta nhất định cộng tác rất vui vẻ.”
Sau đó, tôi phóng khoáng giơ tay ra với anh, có thể sự phóng khoáng của tôi khiến anh hơi ngạc nhiên, nhưng anh do dự một lúc cũng giơ tay ra, hai người trịnh trọng bắt tay.
Tôi cởi mở nói: “Muộn thế này rồi, tôi cũng nên về, ngày mai còn phải đi học nữa.”
“Tôi đưa em về nhé?” Anh nói
“Không cần, rất gần, rẽ hai lối là tới rồi. Anh cũng nghỉ ngơi sớm đi.” Tôi dứt khoát từ chối.
Thấy tôi kiên quyết như vậy, anh cũng không nói gì, gật đầu nói: “Đi đường cẩn thận.”
“Không vấn đề gì, tạm biệt!” Tôi mỉm cười quay người rời đi.
Ra khỏi cửa lớn khách sán, tôi đứng bên đường đợi vài giây, không thấy taxi trống chạy qua, thế là tôi quay người đi về hướng nhà mình.
Không khí ban đêm có phần hơi lạnh, tôi vòng hai tay bước nhanh, đột nhiên nước mắt bất ngờ rơi xuống, từng giọt từng giọt lớn, rơi trên cổ tay tôi, tôi giơ tay ra lau, nhưng chúng không ngừng chảy, dường như không thể chặn lại. Thật là kỳ lạ, tôi hỏi bản thân mình, tôi chưa từng hy vọng điều gì, vì vậy cũng không thể nói là mất đi cái gì, nhưng, vì sao, trái tim tôi lại đau đến vậy? Giống như thiên nga nhỏ đạp dưới ánh nắng rực rỡ bị một bàn chân dẫm chết trong đêm đen, nhung nhớ nào cũng không giữ lại, đến mộng tưởng xa rời thực tế bé nhỏ cũng bị dập tắt.
Trâu Vũ à, anh ấy đã làm rất đúng! Nên như vậy, nên như vậy, nên như vậy. Tôi không ngừng thầm nói với mình, bước đi như bay về nhà.

Ngoài cửa sổ mưa to gió lớn. Trong xe, cô gấp gáp phân chia ranh giới với anh.
Nhưng trái tim lại phản bội bản thân. Từ khi nào cô đã không thể kiểm soát được tình cảm của mình vậy ?
Chương 9.1
Sáng hôm sau, tôi mất ngủ trầm trọng, mang hai quầng mắt đen đi làm, nhưng trạng thái tâm lý của tôi lại tích cực như chưa từng có trước đây. Tôi chính là người như vậy, càng bị hạ xuống càng dũng cảm, mãi mãi sẽ không để người khác có cơ hội cười nhạo tôi.
Trong trường, các bạn đang trêu tôi, “Trâu Vũ, hôm nay không có BMW tới đón à, để tôi đi nhờ một chuyến?”
Tôi cười đáp: “BMW có gì ghê gớm chứ, lần sau sẽ mang chiếc Rolls – Royce để cho các bạn mở mắt.”
Tôi cảm thấy cuộc sống luôn trêu cợt đùa giỡn với con người, vì vậy duy trì tâm trạng vui vẻ trêu chọc rất quan trọng.
Chiều về tới nhà đã gần hoàng hôn rồi. Một chiếc xe của công ty chuyển nhà đỗ trước hành lang nhà chúng tôi, vài nhân viên đang bận rộn chuyển đồ. Hàng xóm mới của chúng tôi là ai nhỉ? Tôi có chút tò mò.
Lại gần thấy Tả Huy và Trâu Nguyệt đang đứng ở cầu thang nói chuyện. Trâu Nguyệt thấy tôi, phấn khởi nói: “Chị, anh rể mua căn hộ tầng một chỗ chúng ta, sau này thành hàng xóm rồi.”
Mặt tôi sầm xuống, nói: “Gọi linh tinh gì đấy?” Rồi nghiêng người lách qua họ.
Tả Huy đi theo sau tôi, cũng lên tầng: “Trâu Vũ, em đợi chút.”
Tôi mặc kệ anh ta.
Anh ta bước nhanh, chặn trước mặt tôi.
Tôi đành dừng lại.
“Trâu Vũ, anh muốn nói chuyện với em một chút.”
“Chẳng có gì để nói cả.”
“Anh chỉ cần 10 phút.”
“Một phút cũng không có.”
Tôi đi lướt qua vai anh ta. Cơ thể anh ta có mùi mồ hôi quen thuộc, giống như ký ức khi xưa bao lần chia tay anh ta trước cửa ký túc xá.
Cho dù anh sống gần hơn nữa, cũng đừng mơ tưởng bước tới gần tôi. Tôi thầm hung dữ cảnh cáo Tả Huy.
Sau khi về nhà, tôi mở tủ lạnh bắt đầu chuẩn bị làm cơm, Trâu Nguyệt bước vào phòng, đứng cửa bếp sợ hãi nói với tôi: “Chị, em cảm thấy chị quá hung dữ đối với anh rể rồi.”
“Từ mùng 9 tháng 4 năm ngoái, anh ta đã không còn là anh rể em rồi, mong em sau này đổi cách gọi!” Tôi vừa đánh trứng vừa nói.
“Chị, em biết anh rể không đúng.” Trâu Nguyệt hoàn toàn không quan tâm lời tôi nói: “Nhưng nếu anh ấy biết mình sai, chị cũng có thể cho anh ấy một cơ hội mà.”
“Sai lầm anh ta phạm phải không thể tha thứ.” Tôi trả lời chắc như đinh đóng cột.
Thứ 2, trong cuộc họp thường lệ của văn phòng, chủ nhiệm Trịnh tuyên bố về phần công việc liên quan tới nghiệp vụ công ty Trí Lâm: “Như thế này, tôi quyết định, sau này nghiệp vụ của Trí Lâm do luật sư Cao và luật sư Trâu phụ trách, trong đó luật sư Cao phụ trách phần nghiệp vụ khởi tố, bao gồm biện hộ các vụ kiện và các mắt xích liên quan, còn luật sư Trâu phụ trách phần ngoài khởi tố, chủ yếu là xem xét thỏa thuận hợp đồng và hòa giải một vài vụ kiện. Đương nhiên, nếu cần tôi hỗ trợ, tôi sẽ cố gắng hết sức phối hợp, các bạn thấy có chỗ nào chưa đúng có thể tiếp thu ý kiến của mọi người, công việc như vậy được chưa?”
Tôi lập tức phản đối: “Công việc trong tay tôi đã không ít, nếu để mình tôi phụ trách các phần ngoài tố tụng, tôi đảm nhiệm không nổi, có thể cân nhắc để luật sư khác chủ yếu phụ trách phần việc này không.”
Chủ nhiệm Trịnh nói: “Tiểu Trâu, cô là thanh niên thì chịu khổ thêm chút đi, vài nghiệp vụ nhỏ khác có thể sai các luật sư trẻ làm, tôi chủ yếu suy nghĩ rằng về phương diện nghiệp vụ này cô khá giỏi, hơn nữa quan hệ với Lâm tổng cũng khá tốt, có thể càng dễ trao đổi công việc.”
“Tôi với anh ta có quan hệ gì tốt chứ? Gặp mặt cũng chưa quá 2 lần mà.” Tôi vội vàng phân trần.
“Ơ kìa, có thời gian tôi sẽ giúp cô.” Cao Triển Kỳ đứng bên chen vào, còn nháy mắt với tôi.
Các luật sư khác ngồi trong đều im lặng không lên tiếng. Tôi cũng đành thôi.
Kết thúc cuộc họp, Cao Triển Kỳ theo tôi vào văn phòng, thần bí nói: “Cô ngốc thật, không thấy suy nghĩ của chủ nhiệm Trịnh à?”
“Suy nghĩ gì?”
“Việc của Trí Lâm, ông ta căn bản không muốn để người khác nhúng tay vào, chỉ hạn chế giữa ba chúng ta thôi.”
“Vì sao? Đây là nghiệp vụ của cả văn phòng chúng ta mà.” Tôi rất kỳ lạ.
“Chủ nhiệm Trịnh chán bọn họ chẳng kiếm được bao nhiêu, mà cuối năm vẫn được chia hoa hồng như thế, hôm đó ông ta nói với tôi muốn quăng bọn họ ra, chỉ kéo hai chúng ta, ngoài ra thành lập thêm một văn phòng nữa. Vì vậy, mảng thịt lớn mỡ màng Trí Lâm này, ông ta căn bản không muốn bọn họ dính vào, tránh tới lúc phiền phức.”
“Nhưng tôi sao làm nổi, nghiệp vụ ngoài tố tụng của công ty họ rất nhiều.”
“Không sao, nhân viên bộ phận hành chính pháp luật của họ cũng rất chuyên nghiệp, cô chỉ cần theo họp, nắm chặt mấu chốt là được rồi. Có gì tôi sẽ giúp cô.”
Cao Triển Kỳ không biết, tôi không muốn tới công ty Trí Lâm theo họp, n
<<1 ... 56789>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT89/1484