Tiểu thuyết - Tình Yêu Thứ Ba - phần 2
| Lượt xem : |
ua tôi và lão Tả ăn cơm, cậu ta nghe nói tôi muốn đi đón cô thì chủ động cho tôi mượn xe. Sáng nay đem xe tới tận dưới nhà tôi, cô xem cậu ta yêu cô nhiều thế nào!!”
Tôi không nói gì, trong lòng thầm nghĩ, Tả Huy, anh quá khoe khoang suy nghĩ rồi, làm tận lực thế, tưởng rằng có thể khiến tôi cảm động ư? Quá xem thường trình độ năng lực của tôi rồi.
Tôi giơ tay điều chỉnh sang chế độ đài, thà nghe MC om sòm nhắc lại con đường nào đang tắc còn hơn.
“Đúng rồi, có tin muốn kể cho cô.” Cao Triển Kỳ nói.
“Cái gì?”
“Lâm Khải Chính bước đầu đồng ý tiến cử văn phòng chúng ta rồi. Ngày mai sẽ tới văn phòng chúng ta xem xét tư cách.”
Tôi giật mình, vội vàng hỏi: “Anh liên lạc được với anh ta à?”
“Tôi thông qua người bạn gái bên phòng nhân sự đó, cô biết chính là người bạn gái thầm yêu tôi.” – Anh ta thường không quên nhấn mạnh điểm này “Trực tiếp chạy tới văn phòng anh ta chờ đợi, vì tôi kiểm tra được anh ta vốn dĩ không đi công tác.”
“Nhưng trợ lý của anh ta nói vậy mà.” Tôi đành cố làm ra vẻ vô tội.
“Lâm Khải Chính lại nhớ tôi, sau đó tôi thổi phồng văn phòng mình lên, anh ta liền đồng ý, còn mời thư ký gửi cho tôi cả bộ bảng khai, hơn nữa ngày mai còn tới điều tra thực tế.”
“Xem ra nói chuyện với anh ta rất vui vẻ nhỉ?” Tôi hỏi thăm dò.
“Đúng vậy, chúng tôi còn nói tới cô.”
“Tôi có gì mà nói?” Căng thẳng.
“Anh ta nói cô giúp anh ta một việc lớn. Ôi, rốt cuộc việc gì vậy?”
“Tôi có thể giúp gì anh ta? Không quyền không thế.” Tôi nhìn trộm Cao Triển Kỳ, vẻ mặt bình thường, chắc không nghe được chuyện không nên nghe.
“Ngày mai ai tới điều tra thực tế?” tôi lại hỏi.
“Không biết, có điều cả văn phòng đã ầm ĩ rồi, đặc biệt khi tôi tung ra tin tức Lâm Khải Chính có thể tới, đám si tình mấy ngày này sắp điên rồi.” Cao Triển Kỳ đắc ý bật cười..
Thứ hai, 8h30 tôi tới chỗ làm, đúng như dự đoán, cả văn phòng rực rỡ hẳn lên, bình thường lúc này các nàng còn đang gặm bánh bao, bánh hấp, hôm nay ai nấy đều xinh đẹp mỹ miều, váy siêu ngắn sắp không che được bộ phận quan trọng rồi, mùi nước hoa nồng nặc xộc lên. Tôi vừa bước vào, bọn họ lập tức kêu: “Chị Trâu, sao chị vẫn như thế này, hôm nay Lâm Khải Chính tới đấy, nhanh trang điểm đi.”
“Các người dở hơi à!” Tôi cười mắng, bước vào phòng mình, sắp xếp lại bàn, bắt đầu làm việc. Kệ ai tới, không được chọn càng tốt, tôi thầm nghĩ.
9 giờ, Cao Triển Kỳ tới cửa phòng tôi vẫy tay: “Xe tới rồi, xe tới rồi, nhanh ra đón tiếp.”
Tôi ra khỏi văn phòng, thấy tất cả mọi người đều đứng ở cửa, nhìn ra phía ngoài cười tươi như hoa nở, tôi vội vàng tiến đến.
Ngoài cửa 4 người bước tới, đi đầu là trợ lý của Lâm Khải Chính. Anh ta nhìn thấy tôi, rất cung kính bước tới bắt tay tôi: “Luật sư Trâu, chúng tôi được sự ủy thác của Lâm tổng, tới quý văn phòng tìm hiểu tình hình.”
Tôi vội vàng giới thiệu chủ nhiệm cho anh ta. Mọi người vây chặt bọn họ đi tới phòng họp, đằng sau có người kéo áo tôi, tôi quay đầu nhìn, là mấy cô nàng kia, “Chị Trâu, ai là Lâm Khải Chính?”
“Người đầu tiên …” tôi cố ý dừng lại. Các cô nàng kêu lên: “Không đẹp trai!” “Già quá!”
“là trợ lý của anh ta.” Tôi nói xong. Các cô nàng lại kêu lên: “Chẳng trách, chẳng trách!” “Hại tôi mất công mua bộ quần áo mới!” “Nước hoa của tôi mua cũng công toi rồi.”
Tôi đặt ngón tay lên miệng, ra hiệu các cô im lặng, quay người vào phòng họp.
Việc xem xét hôm đó kết thúc rất nhanh.
Hai ngày sau, một bản fax của công ty Trí Lâm đặt trên bàn chủ nhiệm, thông báo mời văn phòng chúng tôi sáng thứ 6 tham gia cuộc đấu thầu cố vấn pháp luật, ngoài việc mang theo các tài liệu liên quan, còn phải giới thiệu về tình hình của văn phòng trong thời gian 5 phút. Chủ nhiệm gọi tôi và Cao Triển Kỳ đến văn phòng ông: “Hai người cùng đi với tôi, đôi Kim Đồng – Ngọc Nữ của văn phòng chúng ta.”
9h 50’, chúng tôi vào phòng đấu thầu, phát hiện trong phòng họp có rất nhiều người quen cùng ngành, mọi người chào hỏi nhau, nhưng xem ra ai nấy đều có phòng bị. Cao Triển Kỳ nói khẽ với tôi: “Hôm nay có tổng cộng 8 văn phòng, cạnh tranh quyết liệt!” Tôi vừa gật đầu vừa tìm chỗ gần cuối ngồi xuống, Cao Triển Kỳ vốn định ngồi đằng sau tôi, bị chủ nhiệm ra lệnh ngồi cạnh ông ta.
10 giờ, có vài người lần lượt từ cửa chính bước vào phòng. Tiếp theo tôi nhìn thấy Lâm Khải Chính đi cùng một vị trưởng lão, hai người khẽ thì thầm trao đổi gì đó, chia nhau ngồi ở hai vị trí giữa. Tôi trốn sau đám người quan sát Lâm Khải Chính, nhìn qua khắp phòng họp, rồi bắt đầu ứng phó với nhân viên báo cáo công việc cho anh và mời anh ký tên, vẻ mặt bình tĩnh lạnh lùng, có phần uy nghiêm. Vị trưởng lão ngồi bên cạnh anh hơi giống anh, chắc là cha anh.
Cuộc đấu thầu bắt đầu, văn phòng chúng tôi bốc thăm được cuối cùng. Tôi nhìn chủ nhiệm chúng tôi từ xa, trán ông ta sáng bóng, trông rất căng thẳng.
Mấy văn phòng phía trước đều dùng máy quay phim, vì hiệu quả chiếu phim, ánh sáng trong căn phòng trở nên lờ mờ. Tới văn phòng chúng tôi, do chưa chuẩn bị đèn chiếu, tất cả đèn đều sáng choang, khi chủ nhiệm lên bục do căng thẳng nên suýt nữa bị té, tôi cười thầm, mắt liếc một vòng, bất ngờ tôi và Lâm Khải Chính bốn mắt chạm nhau.
Ánh mắt anh trong veo đến vậy, từ xa chiếu đến làm trái tim tôi trong phút chốc hoàn toàn được đong đầy.
Chỉ một giây, ánh mắt tôi vội vàng trốn chạy, sau đó khẽ nhích người cho tới khi một người phía trước chắn hoàn toàn giữa tôi và anh.
So sánh với các văn phòng khác, bài giới thiệu của văn phòng chúng tôi không có ưu điểm vượt trội, tôi cho rằng chúng tôi hoàn toàn không có hy vọng, lại cảm thấy vài phần nhẹ nhõm. Khi hội đồng quản trị bắt đầu bỏ phiếu, các đơn vị đấu thầu đều lui ra khỏi phòng họp, nhân viên làm việc thông báo mọi người về đợi điện thoại. Chủ nhiệm và Cao Triển Kỳ ủ rũ ra khỏi cửa lớn của công ty Trí Lâm.
Sau đó, khi xe của chủ nhiệm vẫn chưa rời bãi đỗ xe, di động của tôi reo, trợ lý của Lâm Khải Chính gọi tới: “Luật sư Trâu, chúc mừng các bạn, Lâm tổng đang đợi mọi người ở văn phòng.”
Tôi quả thật không dám tin vào tai mình, “Văn phòng chúng tôi được chọn ư?” tôi hỏi lại.
“Vâng, Lâm tổng đang đợi mọi người, xin hãy nhanh một chút, 10 phút nữa anh ấy còn có một cuộc họp.”
Tôi cúp máy, chủ nhiệm đã phanh xe lại, cùng Cao Triển Kỳ quay đầu nhìn tôi, tôi nói: “Trở lại đi, Lâm tổng hẹn gặp, chúng ta được chọn rồi.”
Khi lên thang máy, tôi ấn tầng 5 một cách quen thuộc.
Cao Triển Kỳ kỳ lạ hỏi: “Người liên lạc là tôi mà, sao họ lại thông báo cho cô?”
“Số điện thoại của tôi cũng có ở trong đó.” Tôi mỉa mai.
Tới cửa văn phòng Lâm Khải Chính, tôi lùi lại đằng sau hai người . Thư ký nhẹ nhàng mở cửa, mỉm cười ra hiệu chúng tôi vào.
Lâm Khải Chính bước tới từ phía sau bàn làm việc, bắt tay — từng người chúng tôi, khi anh và tôi nắm tay, tôi nhìn xuống, không dám nhìn anh.
Anh mời chúng tôi ngồi xuống, nói thẳng vào vấn đề: “Căn cứ vào kết quả thảo luận và bỏ phiếu của hội đồng quản trị, chúng tôi quyết định mời văn phòng của các vị đảm nhiệm vị trí cố vấn pháp luật cho công ty chúng tôi. Hợp đồng tuyển dụng trước tiên ký thời hạn 1 năm, nếu không có gì bất trắc, chúng tôi hy vọng có thể hợp tác lâu dài với các vị .”
Chủ nhiệm Trịnh liên tục gật đầu, Cao Triển Cao nét mặt tươi cười vui vẻ, còn tôi, nói không rõ cảm giác trong lòng là cái gì.
“Căn cứ vào phí tiêu chuẩn với văn phòng Cao Thành năm ngoái, phí cố vấn một năm là 50 vạn, ngoài ra, liên quan đến nghiệp vụ tố tụng, văn phòng anh chị sẽ được thu phí luật sư đại diện 2%, phí chiêu đãi có thể tính riêng. Không biết mọi người có đồng ý với phương án này không?”
“Được ạ, được ạ.” Chủ nhiệm Trịnh vội vàng trả lời.
“Vậy thì tốt, thư ký của tôi sẽ đưa hợp đồng cụ thể cho các vị xem. Ngoài ra, có một số nghiệp vụ và hồ sơ vụ kiện phải bàn giao, phòng hành chính pháp luật của công ty sẽ liên hệ với mọi người.” Lâm Khải Chính đứng lên, tiếp tục nói: “11 giờ tôi còn có một cuộc họp quan trọng, không thể tiếp các vị nữa, xin lỗi.”
Chúng tôi vội vàng đứng lên theo, chủ nhiệm Trịnh không quên bày tỏ: “Lâm tổng, xin hãy tin tưởng chúng tôi nhất định sẽ dốc hết toàn lực vì quý công ty.”
“Được, hy vọng sau này hợp tác vui vẻ.” Anh tiễn chúng tôi khỏi văn phòng.
Từ khi chúng tôi vào, cho tới khi chúng tôi đi ra không đầy 5 phút. Sau khi ra khỏi cửa, thư ký giao tận tay chúng tôi hợp đồng, trưởng phòng hành chính pháp luật Âu Dương cũng đứng bên đợi gặp mặt chúng tôi. Tác phong làm việc của công ty Trí Lâm có thể từ một phần nhỏ mà đánh giá toàn công ty.
Buổi tối, cả văn phòng vui hết mình, mọi người tụ tập, sau đó hát Karaoke đến tận rạng sáng. Cao Triển Kỳ vồn vã muốn tiễn tôi nhưng bị tôi nhẹ nhàng từ chối.
Tôi lê tấm thân mệt mỏi xuống taxi, đi về phía nhà mình. Đột nhiên, đằng sau có người gọi tôi: “Luật sư Trâu, xin đợi một lát.”
Tôi vừa quay đầu thấy trợ lý của Lâm Khải Chính đứng đằng sau tôi. “Luật sư Trâu, Lâm tổng muốn nói chuyện với cô.”
“Bây giờ?” Tôi lấy di động ra nhìn thời gian, đã 1h30 sáng rồi.
“Đúng, Lâm tổng vẫn đang đợi cô. Xin lên xe.”
Tôi đành theo anh ta lên xe.
“Xin hỏi anh đợi tôi rất lâu rồi à.” Tôi áy náy nói.
“Đúng, tôi qua đây từ 5h chiều.”
“Sao không gọi điện cho tôi?” tôi càng áy náy hơn.
“Lâm tổng dặn dò, muốn tôi gặp mặt cô rồi mới chuyển ý của anh ấy.” Anh ta nói rất bình thường.
“Anh đáng lẽ nên gọi cho tôi mới phải, đợi lâu như vậy, trời ạ, vậy anh ăn cơm chưa?”
“Không sao.”
“Xin hỏi quý tính anh? Không biết nên gọi thế nào?”
“Tôi họ Phó, mọi người đều gọi tôi là anh Phó.”
“Anh Phó, tôi đưa anh đi ăn chút đồ trước, Lâm tổng chắc đã ngủ rồi.”
“Không đâu, sắp tới rồi, anh ấy đang đợi cô.”
Trong lòng tôi có chút bất an, vì sao phải gặp tôi chứ, có chuyện gì đáng nói?
“Luật sư Trâu,” Anh Phó đứng cạnh gọi tôi, tôi hoàn hồn, lại thấy xe đã dừng trước cửa lớn khách sạn Quân Hoàng. “Lâm tổng đợi cô ở quán café tầng 28.”
Ánh sáng dìu dịu trong quán café vắng vẻ, vang lên tiếng nhạc du dương, có thể thấy Lâm Khải Chính đang ngồi quay lưng lại cửa ra vào. Trước bàn phục vụ ở cửa, một cô gái đang đứng ngáp. Tôi áy náy cười với cô.
Tôi nhẹ nhàng bước tới bên cạnh Lâm Khải Chính, chỉ thấy anh nửa dựa lên ghế sô fa, nhìn ra ngoài cửa sổ, trên người vẫn mặc bộ compe màu xám sẫm ban ngày, nhưng cổ áo đã nới lỏng một nửa, cà vạt vứt lên trên ghế bên cạnh.
Chưa đợi tôi lên tiếng chào, anh đã nói: “Uống rượu à?”
“Vâng.” Tôi hơi ngại: “Tối nay các đồng nghiệp ở văn phòng vui hết mình.”
“Vì sao?”
“Vì chúng tôi nhận được một vụ làm ăn lớn.” Tôi trêu đùa.
Anh hiểu ý tôi, mỉm cười.
Tôi nói từ đáy lòng mình: “Lâm tổng, cảm ơn anh, tôi biết, chúng tôi có thể được chọn hoàn toàn là nhờ anh.”
Anh gật đầu, nhận ý cám ơn của tôi, không chối từ. Lần đầu tiên tôi thấy người đàn ông giàu sang quyền thế như vậy, đã không khoe khoang, cũng không mất đi sự hứng thú với mọi việc, có lẽ đây mới là quý tộc thực sự.
“Em uống gì?” Anh quay đầu nhìn tôi rồi hỏi.
“Không, hôm nay tôi uống rất nhiều rồi.” Tôi vội xua tay. Anh cũng không khách khí, lại hướng tầm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi nhìn theo anh, tuy đã rạng sáng, nhưng vùng trời thành phố vẫn bị
QUAY LẠITôi không nói gì, trong lòng thầm nghĩ, Tả Huy, anh quá khoe khoang suy nghĩ rồi, làm tận lực thế, tưởng rằng có thể khiến tôi cảm động ư? Quá xem thường trình độ năng lực của tôi rồi.
Tôi giơ tay điều chỉnh sang chế độ đài, thà nghe MC om sòm nhắc lại con đường nào đang tắc còn hơn.
“Đúng rồi, có tin muốn kể cho cô.” Cao Triển Kỳ nói.
“Cái gì?”
“Lâm Khải Chính bước đầu đồng ý tiến cử văn phòng chúng ta rồi. Ngày mai sẽ tới văn phòng chúng ta xem xét tư cách.”
Tôi giật mình, vội vàng hỏi: “Anh liên lạc được với anh ta à?”
“Tôi thông qua người bạn gái bên phòng nhân sự đó, cô biết chính là người bạn gái thầm yêu tôi.” – Anh ta thường không quên nhấn mạnh điểm này “Trực tiếp chạy tới văn phòng anh ta chờ đợi, vì tôi kiểm tra được anh ta vốn dĩ không đi công tác.”
“Nhưng trợ lý của anh ta nói vậy mà.” Tôi đành cố làm ra vẻ vô tội.
“Lâm Khải Chính lại nhớ tôi, sau đó tôi thổi phồng văn phòng mình lên, anh ta liền đồng ý, còn mời thư ký gửi cho tôi cả bộ bảng khai, hơn nữa ngày mai còn tới điều tra thực tế.”
“Xem ra nói chuyện với anh ta rất vui vẻ nhỉ?” Tôi hỏi thăm dò.
“Đúng vậy, chúng tôi còn nói tới cô.”
“Tôi có gì mà nói?” Căng thẳng.
“Anh ta nói cô giúp anh ta một việc lớn. Ôi, rốt cuộc việc gì vậy?”
“Tôi có thể giúp gì anh ta? Không quyền không thế.” Tôi nhìn trộm Cao Triển Kỳ, vẻ mặt bình thường, chắc không nghe được chuyện không nên nghe.
“Ngày mai ai tới điều tra thực tế?” tôi lại hỏi.
“Không biết, có điều cả văn phòng đã ầm ĩ rồi, đặc biệt khi tôi tung ra tin tức Lâm Khải Chính có thể tới, đám si tình mấy ngày này sắp điên rồi.” Cao Triển Kỳ đắc ý bật cười..
Thứ hai, 8h30 tôi tới chỗ làm, đúng như dự đoán, cả văn phòng rực rỡ hẳn lên, bình thường lúc này các nàng còn đang gặm bánh bao, bánh hấp, hôm nay ai nấy đều xinh đẹp mỹ miều, váy siêu ngắn sắp không che được bộ phận quan trọng rồi, mùi nước hoa nồng nặc xộc lên. Tôi vừa bước vào, bọn họ lập tức kêu: “Chị Trâu, sao chị vẫn như thế này, hôm nay Lâm Khải Chính tới đấy, nhanh trang điểm đi.”
“Các người dở hơi à!” Tôi cười mắng, bước vào phòng mình, sắp xếp lại bàn, bắt đầu làm việc. Kệ ai tới, không được chọn càng tốt, tôi thầm nghĩ.
9 giờ, Cao Triển Kỳ tới cửa phòng tôi vẫy tay: “Xe tới rồi, xe tới rồi, nhanh ra đón tiếp.”
Tôi ra khỏi văn phòng, thấy tất cả mọi người đều đứng ở cửa, nhìn ra phía ngoài cười tươi như hoa nở, tôi vội vàng tiến đến.
Ngoài cửa 4 người bước tới, đi đầu là trợ lý của Lâm Khải Chính. Anh ta nhìn thấy tôi, rất cung kính bước tới bắt tay tôi: “Luật sư Trâu, chúng tôi được sự ủy thác của Lâm tổng, tới quý văn phòng tìm hiểu tình hình.”
Tôi vội vàng giới thiệu chủ nhiệm cho anh ta. Mọi người vây chặt bọn họ đi tới phòng họp, đằng sau có người kéo áo tôi, tôi quay đầu nhìn, là mấy cô nàng kia, “Chị Trâu, ai là Lâm Khải Chính?”
“Người đầu tiên …” tôi cố ý dừng lại. Các cô nàng kêu lên: “Không đẹp trai!” “Già quá!”
“là trợ lý của anh ta.” Tôi nói xong. Các cô nàng lại kêu lên: “Chẳng trách, chẳng trách!” “Hại tôi mất công mua bộ quần áo mới!” “Nước hoa của tôi mua cũng công toi rồi.”
Tôi đặt ngón tay lên miệng, ra hiệu các cô im lặng, quay người vào phòng họp.
Việc xem xét hôm đó kết thúc rất nhanh.
Hai ngày sau, một bản fax của công ty Trí Lâm đặt trên bàn chủ nhiệm, thông báo mời văn phòng chúng tôi sáng thứ 6 tham gia cuộc đấu thầu cố vấn pháp luật, ngoài việc mang theo các tài liệu liên quan, còn phải giới thiệu về tình hình của văn phòng trong thời gian 5 phút. Chủ nhiệm gọi tôi và Cao Triển Kỳ đến văn phòng ông: “Hai người cùng đi với tôi, đôi Kim Đồng – Ngọc Nữ của văn phòng chúng ta.”
9h 50’, chúng tôi vào phòng đấu thầu, phát hiện trong phòng họp có rất nhiều người quen cùng ngành, mọi người chào hỏi nhau, nhưng xem ra ai nấy đều có phòng bị. Cao Triển Kỳ nói khẽ với tôi: “Hôm nay có tổng cộng 8 văn phòng, cạnh tranh quyết liệt!” Tôi vừa gật đầu vừa tìm chỗ gần cuối ngồi xuống, Cao Triển Kỳ vốn định ngồi đằng sau tôi, bị chủ nhiệm ra lệnh ngồi cạnh ông ta.
10 giờ, có vài người lần lượt từ cửa chính bước vào phòng. Tiếp theo tôi nhìn thấy Lâm Khải Chính đi cùng một vị trưởng lão, hai người khẽ thì thầm trao đổi gì đó, chia nhau ngồi ở hai vị trí giữa. Tôi trốn sau đám người quan sát Lâm Khải Chính, nhìn qua khắp phòng họp, rồi bắt đầu ứng phó với nhân viên báo cáo công việc cho anh và mời anh ký tên, vẻ mặt bình tĩnh lạnh lùng, có phần uy nghiêm. Vị trưởng lão ngồi bên cạnh anh hơi giống anh, chắc là cha anh.
Cuộc đấu thầu bắt đầu, văn phòng chúng tôi bốc thăm được cuối cùng. Tôi nhìn chủ nhiệm chúng tôi từ xa, trán ông ta sáng bóng, trông rất căng thẳng.
Mấy văn phòng phía trước đều dùng máy quay phim, vì hiệu quả chiếu phim, ánh sáng trong căn phòng trở nên lờ mờ. Tới văn phòng chúng tôi, do chưa chuẩn bị đèn chiếu, tất cả đèn đều sáng choang, khi chủ nhiệm lên bục do căng thẳng nên suýt nữa bị té, tôi cười thầm, mắt liếc một vòng, bất ngờ tôi và Lâm Khải Chính bốn mắt chạm nhau.
Ánh mắt anh trong veo đến vậy, từ xa chiếu đến làm trái tim tôi trong phút chốc hoàn toàn được đong đầy.
Chỉ một giây, ánh mắt tôi vội vàng trốn chạy, sau đó khẽ nhích người cho tới khi một người phía trước chắn hoàn toàn giữa tôi và anh.
So sánh với các văn phòng khác, bài giới thiệu của văn phòng chúng tôi không có ưu điểm vượt trội, tôi cho rằng chúng tôi hoàn toàn không có hy vọng, lại cảm thấy vài phần nhẹ nhõm. Khi hội đồng quản trị bắt đầu bỏ phiếu, các đơn vị đấu thầu đều lui ra khỏi phòng họp, nhân viên làm việc thông báo mọi người về đợi điện thoại. Chủ nhiệm và Cao Triển Kỳ ủ rũ ra khỏi cửa lớn của công ty Trí Lâm.
Sau đó, khi xe của chủ nhiệm vẫn chưa rời bãi đỗ xe, di động của tôi reo, trợ lý của Lâm Khải Chính gọi tới: “Luật sư Trâu, chúc mừng các bạn, Lâm tổng đang đợi mọi người ở văn phòng.”
Tôi quả thật không dám tin vào tai mình, “Văn phòng chúng tôi được chọn ư?” tôi hỏi lại.
“Vâng, Lâm tổng đang đợi mọi người, xin hãy nhanh một chút, 10 phút nữa anh ấy còn có một cuộc họp.”
Tôi cúp máy, chủ nhiệm đã phanh xe lại, cùng Cao Triển Kỳ quay đầu nhìn tôi, tôi nói: “Trở lại đi, Lâm tổng hẹn gặp, chúng ta được chọn rồi.”
Khi lên thang máy, tôi ấn tầng 5 một cách quen thuộc.
Cao Triển Kỳ kỳ lạ hỏi: “Người liên lạc là tôi mà, sao họ lại thông báo cho cô?”
“Số điện thoại của tôi cũng có ở trong đó.” Tôi mỉa mai.
Tới cửa văn phòng Lâm Khải Chính, tôi lùi lại đằng sau hai người . Thư ký nhẹ nhàng mở cửa, mỉm cười ra hiệu chúng tôi vào.
Lâm Khải Chính bước tới từ phía sau bàn làm việc, bắt tay — từng người chúng tôi, khi anh và tôi nắm tay, tôi nhìn xuống, không dám nhìn anh.
Anh mời chúng tôi ngồi xuống, nói thẳng vào vấn đề: “Căn cứ vào kết quả thảo luận và bỏ phiếu của hội đồng quản trị, chúng tôi quyết định mời văn phòng của các vị đảm nhiệm vị trí cố vấn pháp luật cho công ty chúng tôi. Hợp đồng tuyển dụng trước tiên ký thời hạn 1 năm, nếu không có gì bất trắc, chúng tôi hy vọng có thể hợp tác lâu dài với các vị .”
Chủ nhiệm Trịnh liên tục gật đầu, Cao Triển Cao nét mặt tươi cười vui vẻ, còn tôi, nói không rõ cảm giác trong lòng là cái gì.
“Căn cứ vào phí tiêu chuẩn với văn phòng Cao Thành năm ngoái, phí cố vấn một năm là 50 vạn, ngoài ra, liên quan đến nghiệp vụ tố tụng, văn phòng anh chị sẽ được thu phí luật sư đại diện 2%, phí chiêu đãi có thể tính riêng. Không biết mọi người có đồng ý với phương án này không?”
“Được ạ, được ạ.” Chủ nhiệm Trịnh vội vàng trả lời.
“Vậy thì tốt, thư ký của tôi sẽ đưa hợp đồng cụ thể cho các vị xem. Ngoài ra, có một số nghiệp vụ và hồ sơ vụ kiện phải bàn giao, phòng hành chính pháp luật của công ty sẽ liên hệ với mọi người.” Lâm Khải Chính đứng lên, tiếp tục nói: “11 giờ tôi còn có một cuộc họp quan trọng, không thể tiếp các vị nữa, xin lỗi.”
Chúng tôi vội vàng đứng lên theo, chủ nhiệm Trịnh không quên bày tỏ: “Lâm tổng, xin hãy tin tưởng chúng tôi nhất định sẽ dốc hết toàn lực vì quý công ty.”
“Được, hy vọng sau này hợp tác vui vẻ.” Anh tiễn chúng tôi khỏi văn phòng.
Từ khi chúng tôi vào, cho tới khi chúng tôi đi ra không đầy 5 phút. Sau khi ra khỏi cửa, thư ký giao tận tay chúng tôi hợp đồng, trưởng phòng hành chính pháp luật Âu Dương cũng đứng bên đợi gặp mặt chúng tôi. Tác phong làm việc của công ty Trí Lâm có thể từ một phần nhỏ mà đánh giá toàn công ty.
Buổi tối, cả văn phòng vui hết mình, mọi người tụ tập, sau đó hát Karaoke đến tận rạng sáng. Cao Triển Kỳ vồn vã muốn tiễn tôi nhưng bị tôi nhẹ nhàng từ chối.
Tôi lê tấm thân mệt mỏi xuống taxi, đi về phía nhà mình. Đột nhiên, đằng sau có người gọi tôi: “Luật sư Trâu, xin đợi một lát.”
Tôi vừa quay đầu thấy trợ lý của Lâm Khải Chính đứng đằng sau tôi. “Luật sư Trâu, Lâm tổng muốn nói chuyện với cô.”
“Bây giờ?” Tôi lấy di động ra nhìn thời gian, đã 1h30 sáng rồi.
“Đúng, Lâm tổng vẫn đang đợi cô. Xin lên xe.”
Tôi đành theo anh ta lên xe.
“Xin hỏi anh đợi tôi rất lâu rồi à.” Tôi áy náy nói.
“Đúng, tôi qua đây từ 5h chiều.”
“Sao không gọi điện cho tôi?” tôi càng áy náy hơn.
“Lâm tổng dặn dò, muốn tôi gặp mặt cô rồi mới chuyển ý của anh ấy.” Anh ta nói rất bình thường.
“Anh đáng lẽ nên gọi cho tôi mới phải, đợi lâu như vậy, trời ạ, vậy anh ăn cơm chưa?”
“Không sao.”
“Xin hỏi quý tính anh? Không biết nên gọi thế nào?”
“Tôi họ Phó, mọi người đều gọi tôi là anh Phó.”
“Anh Phó, tôi đưa anh đi ăn chút đồ trước, Lâm tổng chắc đã ngủ rồi.”
“Không đâu, sắp tới rồi, anh ấy đang đợi cô.”
Trong lòng tôi có chút bất an, vì sao phải gặp tôi chứ, có chuyện gì đáng nói?
“Luật sư Trâu,” Anh Phó đứng cạnh gọi tôi, tôi hoàn hồn, lại thấy xe đã dừng trước cửa lớn khách sạn Quân Hoàng. “Lâm tổng đợi cô ở quán café tầng 28.”
Ánh sáng dìu dịu trong quán café vắng vẻ, vang lên tiếng nhạc du dương, có thể thấy Lâm Khải Chính đang ngồi quay lưng lại cửa ra vào. Trước bàn phục vụ ở cửa, một cô gái đang đứng ngáp. Tôi áy náy cười với cô.
Tôi nhẹ nhàng bước tới bên cạnh Lâm Khải Chính, chỉ thấy anh nửa dựa lên ghế sô fa, nhìn ra ngoài cửa sổ, trên người vẫn mặc bộ compe màu xám sẫm ban ngày, nhưng cổ áo đã nới lỏng một nửa, cà vạt vứt lên trên ghế bên cạnh.
Chưa đợi tôi lên tiếng chào, anh đã nói: “Uống rượu à?”
“Vâng.” Tôi hơi ngại: “Tối nay các đồng nghiệp ở văn phòng vui hết mình.”
“Vì sao?”
“Vì chúng tôi nhận được một vụ làm ăn lớn.” Tôi trêu đùa.
Anh hiểu ý tôi, mỉm cười.
Tôi nói từ đáy lòng mình: “Lâm tổng, cảm ơn anh, tôi biết, chúng tôi có thể được chọn hoàn toàn là nhờ anh.”
Anh gật đầu, nhận ý cám ơn của tôi, không chối từ. Lần đầu tiên tôi thấy người đàn ông giàu sang quyền thế như vậy, đã không khoe khoang, cũng không mất đi sự hứng thú với mọi việc, có lẽ đây mới là quý tộc thực sự.
“Em uống gì?” Anh quay đầu nhìn tôi rồi hỏi.
“Không, hôm nay tôi uống rất nhiều rồi.” Tôi vội xua tay. Anh cũng không khách khí, lại hướng tầm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi nhìn theo anh, tuy đã rạng sáng, nhưng vùng trời thành phố vẫn bị
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu