Tiểu thuyết - Tình Yêu Thứ Ba - phần 3
|
Lượt xem :
Total Visits: 59649383
|
về phía Lâm Khải Chính, anh cũng phối hợp ngoắc tay tôi, hai người cùng nâng ly rượu một hơi uống cạn[jini83.wordpress.com">. Tiệc rượu của nam và nữ, chiêu này trăm lần thử đều không thỏa mãn, lần nào cũng có thể khiến không khí lên cao trào. Quả nhiên, những người ngồi đây đều vỗ tay nhiệt liệt.
Tôi về chỗ ngồi xuống, làm vẻ choáng váng nói: “Không được, không được rồi, đừng bắt tôi uống rượu nữa.”
Cao Triển Kỳ chọc chọc tôi: “Di động của cô vừa nãy kêu suốt.”
Tôi lấy điện thoại trong túi ra nhìn, là Trâu Nguyệt gọi cho tôi.
Tôi ra khỏi phòng, gọi lại hỏi xem chuyện gì. Trâu Nguyệt trả lời: “Chị, sáng nay em ra ngoài vội quá, quên chìa khóa ở nhà rồi, khi nào chị về?”
“Chị còn ăn cơm ở Thiên Nhất, em đợi chị.”
“Vâng, em ở nhà anh rể đợi chị.”
Lại là anh rể lại là anh rể, dạy mãi không sửa.
Tôi quay người về phòng, nghe thấy Cao Triển Kỳ nói với Lâm Khải Chính: “Lâm tổng, tôi thấy trưởng phòng Âu Dương nói, gần đây cục thuế kiểm tra công ty rất chặt, khiến anh có chút bị quấy nhiễu không cần thiết. Thực ra tôi có thể tiết lộ cho anh một bí mật…”[jini83.wordpress.com"> Anh ta dùng tay chỉ tôi: “Luật sư Trâu và trưởng phòng điều tra cục thuế Tả Huy quan hệ không phải tốt bình thường, chỉ cần Trâu Vũ ra mặt, Tả Huy nhất định sẽ nói gì nghe nấy.”
Cao Triển Kỳ chẳng hiểu sao lại đi nói những lời này, tôi vỗ anh ta một cái: “Anh đừng nói linh tinh! Quan hệ của tôi và anh ta tốt chỗ nào hả?”
Biểu hiện của Lâm Khải Chính dường như rất thích thú, anh vờ như không chút biết tình hình mà nói: “Phòng điều tra cục thuế bên đó thực sự có chút phiền phức, nếu luật sư Trâu quả thật có quan hệ ở mức này, vậy thì không thể tốt hơn được nữa rồi.”
Tôi vội vàng làm sáng tỏ: “Không có, không có, tôi và bên thuế chẳng có quan hệ gì, luật sư Cao uống nhiều rồi, nói linh tinh!”
Cao Triển Kỳ lại không im miệng, hi hi ha ha nói: “Luật sư Trâu, cô cũng phải cho lãng tử một cơ hội quay đầu chứ!”
Tôi không nén được trách anh ta: “Anh nói ít hai câu đi!” Thấy sắc mặt tôi không ổn, Cao Triển Kỳ lúc này mới im mồm.
Tới khi tan tiệc, đã hơn 9 giờ, chủ nhiệm Trịnh kiên quyết thanh toán, bị Lâm Khải Chính ngăn lại.
“Vậy lần sau, lần sau nhé, Lâm tổng nhất định phải nể mặt để văn phòng chúng tôi mời anh một lần!” Chủ nhiệm Trịnh thề son sắt, Lâm Khải Chính mỉm cười không nói.
Xuống lầu, anh Phó đã lái xe của Lâm Khải Chính tới cửa rồi, Lâm Khải Chính đứng cạnh tôi nói: “Tôi đi về hướng Thành Bắc, có ai cần đi nhờ xe không?”
Người ở đây chỉ có tôi ở Thành Bắc, tôi biết anh có ý gì.
Đột nhiên, giọng Trâu Nguyệt vọng lại bên bãi đỗ xe: “Chị! Chị!”
Tôi nhìn thấy Trâu Nguyệt đứng chỗ cách không xa, một chiếc xe Honda đỗ cạnh nó, còn có Tả Huy!
Tôi vội vàng lên trước: “Sao em qua đây?”
“Em thấy chị lâu vẫn chưa về, không đợi nổi nữa, vừa đúng lúc chưa đi xe anh rể bao giờ, vì vậy ra ngoài hóng gió.”
Tôi nhìn Tả Huy một cái, anh ta gật đầu với tôi.
Sắc mặt của Trâu Nguyệt đột nhiên thay đổi, tôi quay đầu, Lâm Khải Chính và Cao Triển Kỳ đều bước tới.
Lâm Khải Chính đầu tiên bắt tay chào hỏi với Tả Huy: “Trưởng phòng Tả, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Tả Huy cũng nói: “Chào anh!” Hai người làm bộ làm tịch bắt tay.
Lâm Khải Chính quay đầu nói với Trâu Nguyệt: “Tiểu Trâu, làm việc bên Logistic thế nào?”
Trâu Nguyệt cắn môi nói nhỏ: “Rất tốt ạ.”
“Vậy thì tốt, sau này làm chăm chỉ nhé!”
Cao Triển Kỳ đứng bên nói chen vào: “Tả Huy, vừa nhắc tới cậu, cậu liền tới.”
“Nói gì tôi?” Tả Huy hỏi.
“Nói cậu tốt!” Cao Triển Kỳ cợt nhả.
Lâm Khải Chính tiếp lời: “Sau này mong trưởng phòng Tả xin nương tay cho!”
Tả Huy lập tức trả lời: “Nào dám, nào dám, chúng tôi phải mong Lâm tổng quan tâm nhiều hơn mới đúng!”
Lâm Khải Chính và Cao Triển Kỳ quay người rời đi. Tôi lên xe của Tả Huy, xe rẽ sang đường lớn, đằng sau có vài chiếc nhanh chóng vượt qua chúng tôi, lao vùn vụt trong đêm, dẫn đầu chính là chiếc BMW màu đen.
Anh ta hiểu lầm rồi ư? Chắc là có chút hiểu lầm, sự việc sao có thể đúng lúc vậy? Nhưng, hiểu lầm thì có liên quan gì? Có lẽ hiểu lầm lại tốt hơn. Tôi nghĩ linh tinh trong lòng. Quay đầu nhìn Trâu Nguyệt, cũng là vẻ mặt đầy suy tư. Lại quay đầu, Tả Huy đang nhìn tôi từ gương chiếu hậu, thấy tôi phát hiện ra, lập tức chuyển ánh nhìn. — Ôi, không biết bắt đầu từ khi nào, những việc này đã trộn lẫn vào nhau.
Thường sau khi tàn nhẫn đưa ra quyết định mới, lại cành mẹ đẻ cành con, khiến anh và cô lại bị kéo vào nhau.
Muốn yêu nhưng không thể yêu, muốn giữ lấy nhưng không thể giữ, không có điều gì khiến người ta đau khổ hơn điều này.
Chương 12.1
Sáng sớm thứ hai, thời tiết bắt đầu hơi nóng nực, mùa hạ cuối cùng cũng tới rồi.
Tôi bước vào văn phòng, phát hiện Cao Triển Kỳ đang ngồi trước bàn tôi.
“Luật sư Cao, hôm nay anh đến sớm vậy, có việc tốt gì à?” Tôi hỏi.
Anh ta không lên tiếng, hai tay khoanh trước ngực, nhìn tôi có phần ý sâu xa.
Tôi ngồi xuống, lấy ra tập hồ sơ vụ án chiều nay mở phiên tòa, bật máy tính, rồi lại đứng lên, pha cốc trà, lại ngồi xuống, nhìn Cao Triển Kỳ một cái nữa, vẫn duy trì tư thế vừa nãy, không cử động . “Anh làm gì vậy, nhìn tôi thêm nữa là thu phí đấy.” Tôi nói.
Anh ta thò người qua, đặt hai khuỷu tay lên bàn, thần bí hỏi tôi: “Bắt đầu khi nào?”
“Cái gì khi nào?” Tôi không hiểu.
“Cô và Lâm Khải Chính.”
“Đừng nói linh tinh! Tôi và anh ta có gì bắt đầu?” Tôi phủ nhận nhưng lại thấy chột dạ.
“Sau khi tôi về tối qua, càng nghĩ càng không đúng, giữa cô và Lâm Khải Chính nhất định có vấn đề gì. Kể cả từ lâu rồi, cô nhờ tôi dò hỏi về anh ta, vụ án ở giai đoạn xét xử thứ hai kia, có một tờ giấy ghi chữ Lâm, thêm cái lần khi anh ta giúp tôi giải cứu ô tô, muốn cô lên xe anh ta, còn có việc cố vấn pháp luật của chúng ta lần này, sao mà đạt được dễ dàng vậy, nghĩ đi nghĩ lại, giữa cô và anh ta tuyệt đối không đơn giản như cô nói.” Cao Triển Kỳ bắt đầu tìm nguồn gốc.
“Không đơn giản? Vậy phức tạp thế nào, anh nói tôi nghe xem?” Tôi cố làm ra vẻ trấn tĩnh để hỏi.
“Điều đó sao tôi biết chứ? Vì vậy tôi rất tò mò! Tôi còn nghe nói, tuần trước, Lâm Khải Chính tới văn phòng của chúng ta, ở riêng với cô rất lâu, nói thực, hai người đang làm gì?”
“Đang thảo luận 1 bản hợp đồng.”
“Thảo luận hợp đồng vì sao phải đóng cửa?”
“Không phải đóng cửa? Vậy những cô nàng ở ngoài kia cứ như đang xem kịch vậy, căn bản không thể làm việc.”
“Không phải chính là diễn kịch chứ?”
“Cao Triển Kỳ, nếu anh thực sự rảnh thế đi làm việc khác đi, dọn vệ sinh, đổ rác đừng nói vớ vẩn ở chỗ tôi!” Tôi hạ lệnh đuổi khách.
“Trâu Vũ, tôi chỉ có ý tốt.” Cao Triển Kỳ đột nhiên nói một cách thành khẩn: “Đàn ông có tiền đều như vậy. Cô cũng không phải cô nàng chưa từng trải, chắc hiểu rõ hố lửa là cái gì, cạm bẫy là cái gì, đừng làm ra những chuyện ngốc nghếch. Một tên Tả Huy khiến cô tổn thương còn chưa đủ à.”
“Anh nói vậy là ý gì? Ai chuẩn bị làm việc ngốc?” Tôi có phần tức giận.
Cao Triển Kỳ thấy tôi bực mình, vội vàng giải thích: “Không có, không có, tôi không nói cô làm việc ngốc, tôi chỉ có ý tốt nhắc nhở cô. Chúng tôi đều là đàn ông, nhìn thấu suy nghĩ của đàn ông. Tối qua Lâm Khải Chính vui như vậy, lại cùng cô uống rượu giao bôi!” Anh ta đặc biệt nhấn mạnh ba từ “Rượu giao bôi!”
“Tối qua là ai khơi nguồn, hôm nay lại lấy đó làm điểm sơ hở!” Tôi nói.
“Không dám, không dám, tôi khơi ra là tôi sai, con người tôi uống chút rượu liền thích gây chuyện, cô chẳng phải không biết? Nhưng Lâm Khải Chính là người thế nào? Phó tổng công ty Trí Lâm, ở đây lớn nhỏ gì cũng coi như một nhân vật lớn, chẳng phải chánh án nhỏ, một thẩm phán nhỏ của một toà án nào đó, lại có thể chơi trò chơi này, tối qua trên đường về, Âu Dương nói những điều chưa từng nghe qua ! Dã tâm lang sói, không thể không đề phòng! Tôi biết anh ta là đàn ông thượng hạng, sợ cô nhất thời không phân biệt thật giả, tới lúc đó … đúng không?” Anh ta định nói lại thôi, cứ như thực sự có việc gì xảy ra.
Nghĩ lại cảnh tối qua, tôi cũng có phần cảm thấy bối rối, bị anh ta chọc đúng chỗ đau, tôi chỉ có thể tăng thêm sự giận dữ để che đậy sự chột dạ. Anh ta thấy tình hình không hay, giơ hai tay chịu thua, lùi ra cửa. Trước khi ra khỏi cửa, anh ta lại thêm một câu: “Còn có tên Tả Huy kia, chẳng phải tôi không đủ tình anh em, cũng không phải thứ gì tốt, cô cũng nên đề phòng chút!”
Tôi đuổi theo tới sau lưng anh ta, đóng sầm cửa.
Trở về chỗ ngồi, nghĩ tới những điều đã xảy ra trong thời gian qua, tôi đột nhiên kinh ngạc cảm thấy tình hình không đơn giản như tôi nghĩ, Lâm Khải Chính đối với tôi, tôi đối với Lâm Khải Chính dưới con mắt dõi theo của mọi người có lẽ đã tạo ra vô số các chủ đề rồi, đảm nhận vô số hư danh, tôi còn ngỡ ngàng không hiểu.
Tôi có thể nói bản thân mình hoàn toàn trong sạch không? Tôi chẳng phải không có chút hư vinh và lòng tham, tôi chẳng phải không bị mê hoặc bởi sự giàu có và vẻ ngoài khôi ngô của anh, tôi chẳng phải không biết rõ ý tứ anh còn thường xuyên xuất hiện bên cạnh anh, tôi chẳng phải không mưu đồ duy trì cái bí mật nho nhỏ này với anh, hy vọng trở thành ấn tượng không phai nhạt trong lòng anh? Có lẽ mỗi một ánh mắt chúng tôi giao nhau, mỗi một lần đôi câu vài lời đều lộ ra điểm bất thường, còn tôi, vẫn tưởng rằng người đời đều là kẻ ngốc!
Nghĩ lại mọi chuyện trước đây, tôi bỗng nhiên cảm thấy chấn động, phải kết thúc trò chơi thôi, tôi thầm nghĩ. An lòng kiếm tiền ở Trí Lâm? Thiên hạ đâu ra việc tốt vậy chứ?
Tôi bắt đầu nghĩ tới việc đổi nơi công tác.
Suy nghĩ vừa bắt đầu thì cửa phòng có người gõ. “Ai đấy?” Tôi đoán lại là Cao Triển Kỳ, nên nói không chút vui vẻ.
Cửa phòng được đẩy nhẹ, một người phụ nữ lạ mặt đứng trước mặt tôi. “Xin hỏi, cô là luật sư Trâu à?”
“Đúng, là tôi. Có chuyện gì không? Ngồi xuống rồi nói.” Tôi trả lời khách khí. Thầm nghĩ, lại có người ngưỡng mộ tôi tới tìm?
“Tôi không ngồi đâu, tôi muốn hỏi một chút, cô có phải quen một người tên là Lưu Quân không?”
“Lưu Quân?” Tôi nghĩ kĩ một chút, lắc đâu: “Tôi không quen.”
“Cậu ấy quê ở Hà Nam, người không cao, gầy, chân hơi thọt.” Chị ta vẫn đang gợi ý cho tôi.
Tôi lại nghĩ kĩ lần nữa, vẫn không có chút ấn tượng.
Chị ta có chút thất vọng, nói: “Uhm, vậy bỏ đi, xem ra anh ta đúng là tên điên.” Nói xong quay người chuẩn bị rời đi.
Tôi vội vàng gọi chị ta lại: “Chị à, chị đừng đi, nói cho hết, tôi sắp bị chị làm cho hồ đồ rồi.
Chị ta quay người lại nói: “Tôi cũng là giúp Lưu Quân dò hỏi. Em trai tôi nằm viện ở bệnh viện thần kinh thành phố, tôi thường đi thăm nó, ở cùng phòng bệnh của nó có một thanh niên chính là Lưu Quân đó, thường nhờ tôi tìm cô, nói cậu ta không điên, bị người ta hại vào đây, còn nói cô đã đồng ý giúp cậu ta khởi kiện. Tôi bị cậu ta nói nhiều quá cũng muốn tin cậu ta một lần, hỏi giúp cậu ta. Vì vậy tôi tới đây. Xin cô đừng coi chuyện này là kì quặc, đều trách tôi cả, lẽ ra tôi không nên nghe theo lời điên cuồng của của cậu ta.”
Nghe chị ta nói vậy, đột nhiên tôi nhớ ra người công nhân Lưu Quân trên đỉnh tòa nhà lần đó, lẽ nào là cậu ta? Sao cậu ta có thể vào bệnh viện thần kinh được? Lẽ nào cậu ta thực sự là người điên?
Tôi kéo chị ấy lại, hỏi tỉ mỉ tình hình, càng nghe chịấy tả thì càng thấy
QUAY LẠITôi về chỗ ngồi xuống, làm vẻ choáng váng nói: “Không được, không được rồi, đừng bắt tôi uống rượu nữa.”
Cao Triển Kỳ chọc chọc tôi: “Di động của cô vừa nãy kêu suốt.”
Tôi lấy điện thoại trong túi ra nhìn, là Trâu Nguyệt gọi cho tôi.
Tôi ra khỏi phòng, gọi lại hỏi xem chuyện gì. Trâu Nguyệt trả lời: “Chị, sáng nay em ra ngoài vội quá, quên chìa khóa ở nhà rồi, khi nào chị về?”
“Chị còn ăn cơm ở Thiên Nhất, em đợi chị.”
“Vâng, em ở nhà anh rể đợi chị.”
Lại là anh rể lại là anh rể, dạy mãi không sửa.
Tôi quay người về phòng, nghe thấy Cao Triển Kỳ nói với Lâm Khải Chính: “Lâm tổng, tôi thấy trưởng phòng Âu Dương nói, gần đây cục thuế kiểm tra công ty rất chặt, khiến anh có chút bị quấy nhiễu không cần thiết. Thực ra tôi có thể tiết lộ cho anh một bí mật…”[jini83.wordpress.com"> Anh ta dùng tay chỉ tôi: “Luật sư Trâu và trưởng phòng điều tra cục thuế Tả Huy quan hệ không phải tốt bình thường, chỉ cần Trâu Vũ ra mặt, Tả Huy nhất định sẽ nói gì nghe nấy.”
Cao Triển Kỳ chẳng hiểu sao lại đi nói những lời này, tôi vỗ anh ta một cái: “Anh đừng nói linh tinh! Quan hệ của tôi và anh ta tốt chỗ nào hả?”
Biểu hiện của Lâm Khải Chính dường như rất thích thú, anh vờ như không chút biết tình hình mà nói: “Phòng điều tra cục thuế bên đó thực sự có chút phiền phức, nếu luật sư Trâu quả thật có quan hệ ở mức này, vậy thì không thể tốt hơn được nữa rồi.”
Tôi vội vàng làm sáng tỏ: “Không có, không có, tôi và bên thuế chẳng có quan hệ gì, luật sư Cao uống nhiều rồi, nói linh tinh!”
Cao Triển Kỳ lại không im miệng, hi hi ha ha nói: “Luật sư Trâu, cô cũng phải cho lãng tử một cơ hội quay đầu chứ!”
Tôi không nén được trách anh ta: “Anh nói ít hai câu đi!” Thấy sắc mặt tôi không ổn, Cao Triển Kỳ lúc này mới im mồm.
Tới khi tan tiệc, đã hơn 9 giờ, chủ nhiệm Trịnh kiên quyết thanh toán, bị Lâm Khải Chính ngăn lại.
“Vậy lần sau, lần sau nhé, Lâm tổng nhất định phải nể mặt để văn phòng chúng tôi mời anh một lần!” Chủ nhiệm Trịnh thề son sắt, Lâm Khải Chính mỉm cười không nói.
Xuống lầu, anh Phó đã lái xe của Lâm Khải Chính tới cửa rồi, Lâm Khải Chính đứng cạnh tôi nói: “Tôi đi về hướng Thành Bắc, có ai cần đi nhờ xe không?”
Người ở đây chỉ có tôi ở Thành Bắc, tôi biết anh có ý gì.
Đột nhiên, giọng Trâu Nguyệt vọng lại bên bãi đỗ xe: “Chị! Chị!”
Tôi nhìn thấy Trâu Nguyệt đứng chỗ cách không xa, một chiếc xe Honda đỗ cạnh nó, còn có Tả Huy!
Tôi vội vàng lên trước: “Sao em qua đây?”
“Em thấy chị lâu vẫn chưa về, không đợi nổi nữa, vừa đúng lúc chưa đi xe anh rể bao giờ, vì vậy ra ngoài hóng gió.”
Tôi nhìn Tả Huy một cái, anh ta gật đầu với tôi.
Sắc mặt của Trâu Nguyệt đột nhiên thay đổi, tôi quay đầu, Lâm Khải Chính và Cao Triển Kỳ đều bước tới.
Lâm Khải Chính đầu tiên bắt tay chào hỏi với Tả Huy: “Trưởng phòng Tả, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Tả Huy cũng nói: “Chào anh!” Hai người làm bộ làm tịch bắt tay.
Lâm Khải Chính quay đầu nói với Trâu Nguyệt: “Tiểu Trâu, làm việc bên Logistic thế nào?”
Trâu Nguyệt cắn môi nói nhỏ: “Rất tốt ạ.”
“Vậy thì tốt, sau này làm chăm chỉ nhé!”
Cao Triển Kỳ đứng bên nói chen vào: “Tả Huy, vừa nhắc tới cậu, cậu liền tới.”
“Nói gì tôi?” Tả Huy hỏi.
“Nói cậu tốt!” Cao Triển Kỳ cợt nhả.
Lâm Khải Chính tiếp lời: “Sau này mong trưởng phòng Tả xin nương tay cho!”
Tả Huy lập tức trả lời: “Nào dám, nào dám, chúng tôi phải mong Lâm tổng quan tâm nhiều hơn mới đúng!”
Lâm Khải Chính và Cao Triển Kỳ quay người rời đi. Tôi lên xe của Tả Huy, xe rẽ sang đường lớn, đằng sau có vài chiếc nhanh chóng vượt qua chúng tôi, lao vùn vụt trong đêm, dẫn đầu chính là chiếc BMW màu đen.
Anh ta hiểu lầm rồi ư? Chắc là có chút hiểu lầm, sự việc sao có thể đúng lúc vậy? Nhưng, hiểu lầm thì có liên quan gì? Có lẽ hiểu lầm lại tốt hơn. Tôi nghĩ linh tinh trong lòng. Quay đầu nhìn Trâu Nguyệt, cũng là vẻ mặt đầy suy tư. Lại quay đầu, Tả Huy đang nhìn tôi từ gương chiếu hậu, thấy tôi phát hiện ra, lập tức chuyển ánh nhìn. — Ôi, không biết bắt đầu từ khi nào, những việc này đã trộn lẫn vào nhau.
Thường sau khi tàn nhẫn đưa ra quyết định mới, lại cành mẹ đẻ cành con, khiến anh và cô lại bị kéo vào nhau.
Muốn yêu nhưng không thể yêu, muốn giữ lấy nhưng không thể giữ, không có điều gì khiến người ta đau khổ hơn điều này.
Chương 12.1
Sáng sớm thứ hai, thời tiết bắt đầu hơi nóng nực, mùa hạ cuối cùng cũng tới rồi.
Tôi bước vào văn phòng, phát hiện Cao Triển Kỳ đang ngồi trước bàn tôi.
“Luật sư Cao, hôm nay anh đến sớm vậy, có việc tốt gì à?” Tôi hỏi.
Anh ta không lên tiếng, hai tay khoanh trước ngực, nhìn tôi có phần ý sâu xa.
Tôi ngồi xuống, lấy ra tập hồ sơ vụ án chiều nay mở phiên tòa, bật máy tính, rồi lại đứng lên, pha cốc trà, lại ngồi xuống, nhìn Cao Triển Kỳ một cái nữa, vẫn duy trì tư thế vừa nãy, không cử động . “Anh làm gì vậy, nhìn tôi thêm nữa là thu phí đấy.” Tôi nói.
Anh ta thò người qua, đặt hai khuỷu tay lên bàn, thần bí hỏi tôi: “Bắt đầu khi nào?”
“Cái gì khi nào?” Tôi không hiểu.
“Cô và Lâm Khải Chính.”
“Đừng nói linh tinh! Tôi và anh ta có gì bắt đầu?” Tôi phủ nhận nhưng lại thấy chột dạ.
“Sau khi tôi về tối qua, càng nghĩ càng không đúng, giữa cô và Lâm Khải Chính nhất định có vấn đề gì. Kể cả từ lâu rồi, cô nhờ tôi dò hỏi về anh ta, vụ án ở giai đoạn xét xử thứ hai kia, có một tờ giấy ghi chữ Lâm, thêm cái lần khi anh ta giúp tôi giải cứu ô tô, muốn cô lên xe anh ta, còn có việc cố vấn pháp luật của chúng ta lần này, sao mà đạt được dễ dàng vậy, nghĩ đi nghĩ lại, giữa cô và anh ta tuyệt đối không đơn giản như cô nói.” Cao Triển Kỳ bắt đầu tìm nguồn gốc.
“Không đơn giản? Vậy phức tạp thế nào, anh nói tôi nghe xem?” Tôi cố làm ra vẻ trấn tĩnh để hỏi.
“Điều đó sao tôi biết chứ? Vì vậy tôi rất tò mò! Tôi còn nghe nói, tuần trước, Lâm Khải Chính tới văn phòng của chúng ta, ở riêng với cô rất lâu, nói thực, hai người đang làm gì?”
“Đang thảo luận 1 bản hợp đồng.”
“Thảo luận hợp đồng vì sao phải đóng cửa?”
“Không phải đóng cửa? Vậy những cô nàng ở ngoài kia cứ như đang xem kịch vậy, căn bản không thể làm việc.”
“Không phải chính là diễn kịch chứ?”
“Cao Triển Kỳ, nếu anh thực sự rảnh thế đi làm việc khác đi, dọn vệ sinh, đổ rác đừng nói vớ vẩn ở chỗ tôi!” Tôi hạ lệnh đuổi khách.
“Trâu Vũ, tôi chỉ có ý tốt.” Cao Triển Kỳ đột nhiên nói một cách thành khẩn: “Đàn ông có tiền đều như vậy. Cô cũng không phải cô nàng chưa từng trải, chắc hiểu rõ hố lửa là cái gì, cạm bẫy là cái gì, đừng làm ra những chuyện ngốc nghếch. Một tên Tả Huy khiến cô tổn thương còn chưa đủ à.”
“Anh nói vậy là ý gì? Ai chuẩn bị làm việc ngốc?” Tôi có phần tức giận.
Cao Triển Kỳ thấy tôi bực mình, vội vàng giải thích: “Không có, không có, tôi không nói cô làm việc ngốc, tôi chỉ có ý tốt nhắc nhở cô. Chúng tôi đều là đàn ông, nhìn thấu suy nghĩ của đàn ông. Tối qua Lâm Khải Chính vui như vậy, lại cùng cô uống rượu giao bôi!” Anh ta đặc biệt nhấn mạnh ba từ “Rượu giao bôi!”
“Tối qua là ai khơi nguồn, hôm nay lại lấy đó làm điểm sơ hở!” Tôi nói.
“Không dám, không dám, tôi khơi ra là tôi sai, con người tôi uống chút rượu liền thích gây chuyện, cô chẳng phải không biết? Nhưng Lâm Khải Chính là người thế nào? Phó tổng công ty Trí Lâm, ở đây lớn nhỏ gì cũng coi như một nhân vật lớn, chẳng phải chánh án nhỏ, một thẩm phán nhỏ của một toà án nào đó, lại có thể chơi trò chơi này, tối qua trên đường về, Âu Dương nói những điều chưa từng nghe qua ! Dã tâm lang sói, không thể không đề phòng! Tôi biết anh ta là đàn ông thượng hạng, sợ cô nhất thời không phân biệt thật giả, tới lúc đó … đúng không?” Anh ta định nói lại thôi, cứ như thực sự có việc gì xảy ra.
Nghĩ lại cảnh tối qua, tôi cũng có phần cảm thấy bối rối, bị anh ta chọc đúng chỗ đau, tôi chỉ có thể tăng thêm sự giận dữ để che đậy sự chột dạ. Anh ta thấy tình hình không hay, giơ hai tay chịu thua, lùi ra cửa. Trước khi ra khỏi cửa, anh ta lại thêm một câu: “Còn có tên Tả Huy kia, chẳng phải tôi không đủ tình anh em, cũng không phải thứ gì tốt, cô cũng nên đề phòng chút!”
Tôi đuổi theo tới sau lưng anh ta, đóng sầm cửa.
Trở về chỗ ngồi, nghĩ tới những điều đã xảy ra trong thời gian qua, tôi đột nhiên kinh ngạc cảm thấy tình hình không đơn giản như tôi nghĩ, Lâm Khải Chính đối với tôi, tôi đối với Lâm Khải Chính dưới con mắt dõi theo của mọi người có lẽ đã tạo ra vô số các chủ đề rồi, đảm nhận vô số hư danh, tôi còn ngỡ ngàng không hiểu.
Tôi có thể nói bản thân mình hoàn toàn trong sạch không? Tôi chẳng phải không có chút hư vinh và lòng tham, tôi chẳng phải không bị mê hoặc bởi sự giàu có và vẻ ngoài khôi ngô của anh, tôi chẳng phải không biết rõ ý tứ anh còn thường xuyên xuất hiện bên cạnh anh, tôi chẳng phải không mưu đồ duy trì cái bí mật nho nhỏ này với anh, hy vọng trở thành ấn tượng không phai nhạt trong lòng anh? Có lẽ mỗi một ánh mắt chúng tôi giao nhau, mỗi một lần đôi câu vài lời đều lộ ra điểm bất thường, còn tôi, vẫn tưởng rằng người đời đều là kẻ ngốc!
Nghĩ lại mọi chuyện trước đây, tôi bỗng nhiên cảm thấy chấn động, phải kết thúc trò chơi thôi, tôi thầm nghĩ. An lòng kiếm tiền ở Trí Lâm? Thiên hạ đâu ra việc tốt vậy chứ?
Tôi bắt đầu nghĩ tới việc đổi nơi công tác.
Suy nghĩ vừa bắt đầu thì cửa phòng có người gõ. “Ai đấy?” Tôi đoán lại là Cao Triển Kỳ, nên nói không chút vui vẻ.
Cửa phòng được đẩy nhẹ, một người phụ nữ lạ mặt đứng trước mặt tôi. “Xin hỏi, cô là luật sư Trâu à?”
“Đúng, là tôi. Có chuyện gì không? Ngồi xuống rồi nói.” Tôi trả lời khách khí. Thầm nghĩ, lại có người ngưỡng mộ tôi tới tìm?
“Tôi không ngồi đâu, tôi muốn hỏi một chút, cô có phải quen một người tên là Lưu Quân không?”
“Lưu Quân?” Tôi nghĩ kĩ một chút, lắc đâu: “Tôi không quen.”
“Cậu ấy quê ở Hà Nam, người không cao, gầy, chân hơi thọt.” Chị ta vẫn đang gợi ý cho tôi.
Tôi lại nghĩ kĩ lần nữa, vẫn không có chút ấn tượng.
Chị ta có chút thất vọng, nói: “Uhm, vậy bỏ đi, xem ra anh ta đúng là tên điên.” Nói xong quay người chuẩn bị rời đi.
Tôi vội vàng gọi chị ta lại: “Chị à, chị đừng đi, nói cho hết, tôi sắp bị chị làm cho hồ đồ rồi.
Chị ta quay người lại nói: “Tôi cũng là giúp Lưu Quân dò hỏi. Em trai tôi nằm viện ở bệnh viện thần kinh thành phố, tôi thường đi thăm nó, ở cùng phòng bệnh của nó có một thanh niên chính là Lưu Quân đó, thường nhờ tôi tìm cô, nói cậu ta không điên, bị người ta hại vào đây, còn nói cô đã đồng ý giúp cậu ta khởi kiện. Tôi bị cậu ta nói nhiều quá cũng muốn tin cậu ta một lần, hỏi giúp cậu ta. Vì vậy tôi tới đây. Xin cô đừng coi chuyện này là kì quặc, đều trách tôi cả, lẽ ra tôi không nên nghe theo lời điên cuồng của của cậu ta.”
Nghe chị ta nói vậy, đột nhiên tôi nhớ ra người công nhân Lưu Quân trên đỉnh tòa nhà lần đó, lẽ nào là cậu ta? Sao cậu ta có thể vào bệnh viện thần kinh được? Lẽ nào cậu ta thực sự là người điên?
Tôi kéo chị ấy lại, hỏi tỉ mỉ tình hình, càng nghe chịấy tả thì càng thấy
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu