Ring ring
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết - Tình Yêu Thứ Ba - phần 3

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59915848
Visits Today: 348355
This Week: 1394033
This Month: 11910294

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

giống.
Buổi chiều, tôi tới bệnh viện thần kinh, dưới sự hướng dẫn của y tá, đi qua hai cổng sắt, tôi nhìn thấy Tiểu Quân đã có duyên gặp mặt một lần trên đỉnh toà nhà. Lâu không gặp, mặt cậu ta sưng phù, ánh mắt đờ đẫn, nhưng người lại càng gầy yếu.
Vừa nhìn thấy tôi, cậu ta liền bắt đầu nghẹn ngào, rơi nước mắt: “Luật sư Trâu, chị nhất định phải cứu em ra, em không phải tên điên.”
“Là ai đưa cậu vào?” Tôi hỏi.
“Em không biết, sau ngày hôm đó, công an bắt em, còn đánh em, sau đó vài người tới, hỏi em vài câu, rồi đưa em tới đây. Em không được gọi điện thoại, lại không được viết thư, cha mẹ em đều không biết em ở đâu. Luật sư Trâu, chị phải cứu em. Bây giờ toàn thân em đều đau, chân cũng không thể đi, cầu chị giúp em, chị đồng ý với em rồi!”
Tôi vỗ về cậu ta gần nửa tiếng, đợi tinh thần cậu ta ổn định xong, tôi tới phòng trực của bác sỹ, gặp bác sỹ điều trị chính của cậu ta.
“Xin hỏi, Lưu Quân do ai đưa tới?”
“Là đội trị an bên đồn công an khu vực.”
“Đồn công an sao có thể đưa người tới đây?”
“Cậu ta làm giám định, giám định bệnh mộng tưởng.”
“Vậy ông cho rằng cậu ta có phải bệnh đó không?”
“Như tôi thấy, tình trạng bệnh ít nhất không rõ, ngoài việc cậu ta nói cậu ta muốn kiện ra, cũng không có biểu hiện nào khác thường.”
“Vậy bệnh viên sao không cho cậu ta xuất viện?”
“Bệnh nhân do công an đưa tới, họ nói không được xuất viện, chúng tôi cũng không thể thả cậu ta ra, vạn nhất xảy ra chuyện gì, ảnh hưởng tới sự ổn định xã hổi, chúng tôi gánh không nổi.”
“Sức khỏe của cậu ta hình như không tốt lắm, cậu ta nói toàn thân đều đau.”
“Điều này có khả năng là do ảnh hưởng không tốt của thuốc, hơn nữa, cậu ta quả thật bị thương ở xương sống thắt lưng, ngoài ra thận cũng có chút vấn đề.”
“Bệnh viện có thể điều trị cho cậu ta không?”
“Chúng tôi là bệnh viện chuyên môn, không có phương pháp chữa về lĩnh vực này.”
Sao có thể như vậy? Đây quả thực là không có tính người . Trong lòng tôi cảm thấy căm phẫn bất bình cho Tiểu Lưu, thế là cáo từ bác sĩ, bác sĩ lại hỏi: “Cô là người nhà của Lưu Quân à?”
Tôi gật đầu nhận. Ông ta nói nhỏ: “Tôi nói thật với cô, nghĩ cách cho cậu ta ra sớm, cứ như thế này, không điên cũng biến thành điên.”
Tôi trở về phòng bệnh, nắm tay Lưu Quân, dõng dạc nói: “Tiểu Lưu, em yên tâm, chị Trâu nhất định nghĩ cách đưa em ra, để em tiếp tục trị bệnh! Chị đồng ý với em, chị nhất định làm được!”
Đứng ở cổng viện, ý chí sôi sục của tôi vừa nãy hóa thành số không, việc này chẳng đơn giản như một vụ án tố tụng, nên bắt đầu từ đâu? Tôi nhất thời tìm không ra manh mối.
Sau đó, tôi nghĩ tới Lâm Khải Chính, tất cả việc này anh ta cũng rất rõ, cũng đích thân tham gia xử lý, thông qua anh ta, chắc có thể giải quyết nhanh nhất. Vì vậy, khi tôi vô cùng đau lòng chuẩn bị kết thúc những cuộc gặp gỡ giữa hai người thì lại có chuyện khiến tôi nhất định phải gặp anh.
Nhưng, cứu người như cứu hoả, tôi gọi vào di động của anh, tiếng tút tút bên kia vọng lại, nhưng mãi vẫn chưa có người nghe. Gọi lần nữa, vẫn không ai nhận.
Tôi lại gọi tới di động của anh Phó. Lần này lập tức nghe thấy giọng anh Phó: “Luật sư Trâu, chào cô.”
“Anh Phó, chào anh, xin hỏi Lâm tổng hiện nay có ở cùng anh không?”
“Không, nhưng tôi đang đợi anh ấy.”
“Tôi có một việc rất quan trọng muốn báo cáo với Lâm tổng, xin hỏi anh có thể giúp tôi liên lạc với anh ấy không.”
“Uhm, rất gấp à?”
“Đúng, rất gấp.”
“Nhưng tôi không biết Lâm tổng khi nào xuống, hay là cô qua đợi anh ấy đi nhé?”
“Vâng, các anh đang ở đâu?”
“Khách sạn Quân Hoàng, tôi ở sảnh lớn.".'
Tôi bước vào sảnh lớn, anh Phó đang ngồi trên ghế sô fa trong phòng chờ của khách vẫy tay với tôi.
“Luật sư Trâu, đến đây, ngồi một lúc. Lâm tổng lát nữa chắc sẽ xuống, 6h30 tối còn phải đi tiếp khách nữa.”
Tôi tuân mệnh ngồi xuống.
“Anh Phó, Lâm tổng đang họp ở trên à?”
“Không, ban đầu anh ấy nói đi bơi, nhưng lên đã 3 tiếng rồi, không biết làm gì nữa.”
“Bơi?!”
“Đúng, Lâm tổng thường tới đây bơi, có lợi cho sức khỏe mà.”
“Vậy anh không bơi cùng à?”
“Ha ha, tôi không biết bơi!” Anh Phó thật thà cười nói.
Đang nói chuyện, điện thoại của tôi reo, tôi nhìn, là số của Lâm Khải Chính, vội vàng nghe: “Lâm tổng, chào anh.”
“Có việc à?”
“Vâng, có việc rất quan trọng, muốn báo cáo với anh.”
“Cô lên đi, tôi đang ở tầng 19.”
“Vâng.” Tôi cúp máy.
Anh Phó nhìn về phía tôi hỏi: “Lâm tổng kêu cô lên à?”
Tôi gật đầu: “Nói đang ở tầng 19.”
“À, vẫn ở chỗ bể bơi.”
Tôi đứng lên, anh Phó đột nhiên ở bên nhắc nhở: “Luật sư Trâu, hôm nay cẩn thận một chút, tâm trạng Lâm tổng không tốt lắm.”
“Thế à? Anh ta và Giang tiểu thư cãi nhau à?” Tôi vờ vô tình hỏi.
“Giang tiểu thư đi từ lâu rồi, là chuyện kinh doanh, hình như mất một đơn hàng lớn. Nói chung cô cẩn thận là được.”
Tôi nói lời cảm ơn rồi đi về hướng thang máy.
Đứng trong thang máy, tôi thầm hạ quyết tâm, sau khi làm xong chuyện này, cho dù thế nào cũng không làm ở Trí Lâm nữa! Cho dù thế nào cũng không gặp anh ấy nữa!
Thang máy yên tĩnh lên tới tầng 19. Tôi ra khỏi thang máy, tới cửa bể bơi, chuẩn bị đẩy cửa bước vào, đột nhiên nhân viên phục vụ đứng đó ngăn tôi lại:
“Xin lỗi, thưa cô, chiều nay bể bơi không dành cho khách ngoài.”
Tôi rất bối rối: “Nhưng, Lâm tổng kêu tôi tới đây mà?”
Anh ta lập tức thay đổi ngữ khí: “Lâm tổng mời cô tới à? Vậy, mời vào!”
Hóa ra bể bơi được bao riêng, đúng là người lắm tiền.
Tôi đẩy cửa bước vào, một bể bơi to, nước xanh biếc, trong veo, tĩnh lặng, không thấy bóng dáng anh ấy đâu. Tôi tìm xung quanh, thấy góc gần cửa sổ đằng xa, có một bóng màu trắng.
Tôi đi về phía anh, chỉ thấy anh mặc một chiếc áo tắm dài màu trắng, tóc còn ướt đẫm nhỏ từng giọt xuống đằng sau đầu, ngồi trên một cái ghế hút thuốc, trên nền vương vãi không ít đầu thuốc lá, còn có hai chai cola rỗng . Anh mặc quần áo như vậy, tôi do dự một lát, vẫn tiếp tục bước tới.
Giày cao gót của tôi giậm trên nền gạch phát ra tiếng kêu, khiến anh quay đầu. Anh kéo một chiếc ghế, ra hiệu tôi ngồi xuống.
“Có việc gì?” Anh hỏi, thái độ rất lãnh đạm, so với hôm qua cứ như là hai người.
Tôi kể lại chi tiết việc hôm nay cho anh, anh vừa nghe vừa hút thuốc, khói thuốc lượn lờ quanh anh, gương mặt anh chìm vào trong mịt mù.
Sau khi tôi nói xong, hồi lâu anh cũng không phản ứng, sau đó nói một câu: “Cô cho rằng việc này nên xử lý thế nào?”
“Làm như vậy không đúng, nên nhanh chóng cho Lưu Quân ra, để bên xây dựng tiếp tục trị bệnh cho cậu ta, xử lý ổn thỏa việc này.”
“Cô cũng từng nói rằng đây là việc giữa Lưu Quân và bên xây dựng, không liên quan gì tới chúng tôi.” Anhh phản ứng với việc này lãnh đạm hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
“Vâng, xét trên mối quan hệ pháp luật mà nói thì đúng như vậy, nhưng nếu Lâm tổng có thể ra mặt cân đối một chút, có lẽ vấn đề này sẽ được giải quyết rất nhanh.” Tôi thành khẩn yêu cầu.
“Có vài việc không phải có thể làm hay không, mà là có làm hay không, mỗi năm công nhân chết hoặc bị thương tại công trình thi công do công ty chúng tôi đầu tư ít nhất lên đến hơn trăm, nếu tôi can dự vào cái này, vậy những thứ khác làm thế nào?”
Tôi bắt đầu sốt ruột: “Nhưng, việc này lại có chút không giống, anh tận mắt tới hiện trường xử lý, cũng lên đỉnh tòa nhà, anh cũng biết, vì tôi hứa sẽ giúp cậu ta thưa kiện, cậu ta mới đồng ý xuống, như vậy, cũng là vì …” Tôi chuẩn bị nói, cũng là vì anh. Nhưng nói nửa câu rồi nuốt xuống.
Anh quay đầu lại, nhìn tôi một cái: “Cũng là vì tôi? Nhưng tôi chỉ nhờ cô giúp để cậu ta xuống, đừng chết ở đó là được.”
“Nhưng cũng không thể nhốt cậu ta trong viện thần kinh?”
“Vậy có gì không tốt? Không phải lo cái ăn cái mặc.”
“Lâm tổng, sao anh có thể nói vậy? Như vậy thật cạn tình!” Tôi có ý hơi phê phán.
“Có vài việc không phải tôi đủ sức cáng đáng, tôi cũng không còn cách nào.” Anh vứt đầu thuốc xuống đất, mặc kệ nó tiếp tục cháy.
“Sao anh lại không đủ sức cáng đáng? Anh chỉ cần nói một tiếng là có thể làm được.”
“Cô đánh giá tôi quá cao rồi.” Ngữ khí anh rất chán nản.
Anh nói như vậy, khiến tôi vô cùng tức giận, tôi quả thật đánh giá cao đạo đức của anh rồi. Thế là tôi đứng lên nói: “Được rồi, vậy không phiền anh nữa, tôi cáo từ trước, tôi sẽ giải quyết thông qua con đường khác.”
Tôi quay người chuẩn bị rời đi, đột nhiên anh nói ở đằng sau tôi: “Hay là thế này, hai chúng ta làm cuộc giao dịch, nếu cô có thể giúp tôi xử lý phía trưởng phòng Tả bên phòng điều tra của Cục thuế, để anh ta đừng tới điều tra thuế Trí Lâm nữa, tôi sẽ giúp cô xử lý bên xây dựng, để bọn họ ngoan ngoãn giải quyết ổn thỏa.”
Tôi ngay người nhìn anh, anh cúi đầu châm thuốc.
“Việc này liên quan gì tới Tả Huy? Hơn nữa, tôi cũng không có bản lĩnh đó.” Tôi cãi lại.
Khóe miệng anh khẽ nhếch lên cười nhạt một tiếng: “Vì vậy, có vài việc, không phải cô có thể làm hay không mà là cô có làm hay không.”
Hôm nay xem ra không phải ngày tốt, tôi chưa bao giờ thấy anhh dùng thái độ kiêu kỳ nói chuyện với tôi như thế này, trong lòng hoàn toàn thất vọng.
Tôi tiếp tục quay người đi ra phía cửa, anh đột nhiên lại nói: “Thay tôi chuyển lời cảnh cáo tới Tả Huy, bảo anh ta đừng quá đáng, tới khi anh ta tới cầu xin tôi cũng muộn rồi.”
Anh nói như vậy, rõ ràng là khiêu khích tôi. Tôi nín nhịn sự bất mãn, vẫn đi về phía trước. Anh lại bổ sung thêm một câu nữa: ‘Chỉ sợ tới lúc đó cô tới xin tôi cũng không có tác dụng.”
Tôi quay người, nhìn thấy ánh mắt khiêu khích của anh, anh không còn là Lâm Khải Chính điềm đạm mà tôi từng quen biết.
Tôi bước tới, anh không ngạc nhiên, có lẽ anh đang đợi tôi phản công . Tôi tới trước mặt anh nói: “Lâm Khải Chính, tôi nói cho anh biết, anh đừng tưởng có vài đồng tiền thối là ghê gớm lắm, tôi mãi mãi không tới cầu xin anh, tôi cũng sẽ không tiếp tục kiếm cơm dưới tay anh, tôi thực sự thất vọng, tôi không ngờ anh là người như vậy, làm tất cả vì lợi ích của mình, hiểu pháp luật vẫn phạm pháp, còn ác ý muốn báo thù!”
Anh cũng đến gần tôi, nói lớn: “Đúng vậy, giờ em mới biết anh không phải người tốt ư? Giờ em mới biết sự giáo dục của anh chỉ là giả tạo ư? Giờ em mới biết anh chính là một thương nhân toàn thân sặc mùi tiền ư? Nếu anh là người tốt, anh sẽ không trốn thuế, nếu anh là người tốt, anh sẽ không hối lộ khắp nơi, nếu anh là người tốt, anh sẽ không tranh quyền đoạt lợi, nếu anh là người tốt …” . Ngữ điệu của anh đột nhiên trầm xuống, anh cúi đầu nhìn vào hai mắt tôi, chậm rãi nói từng từ từng câu: “Anh sẽ không vừa cùng bàn bạc chuyện đại sự với Giang Tâm Dao, vừa ôm mộng tưởng không thể có với em…”
Tôi bị chấn động. Sau khoảnh khắc đó, tôi dằn mạnh từng từ: “Anh thật vô liêm sỉ!”
Anh gật đầu: “Đúng, anh rất vô liêm sỉ. Trâu Vũ, em đừng xấc láo quá, anh nhịn em lâu lắm rồi!” Giọng nói chưa dứt, anh giơ tay ôm tôi vào lòng, tay tôi theo bản năng nâng lên chặn trước ngực, anh nhẹ nhàng gỡ tay tôi, hôn lên môi tôi.
Trong đầu tôi có suy nghĩ phản kháng, tay tôi cũng bất lực thể hiện cự tuyệt, nhưng rất nhanh sau đó tôi từ bỏ, ngược lại, tôi ôm chặt anh, tôi kiễng lên cố gắng để độ cao của hai người phù hợp hơn . Áo tắm anh ẩm ướt, dính vào trước ngực tôi, t
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT851/7539