Tiểu thuyết - Tình Yêu Thứ Ba - phần 3
|
Lượt xem :
Total Visits: 59965173
|
óc anh có vài sợi rủ xuống trước trán tôi. Anh ôm chặt lấy tôi, dường như muốn khảm tôi vào trong cơ thể anh.
Tôi không phải thánh nữ, tôi không phải trinh nữ, lý trí của tôi đã nhượng bộ rồi, chỉ còn lại khát vọng đang bùng lên không giới hạn . Bây giờ tôi mới biết, thực ra tôi kỳ vọng giây phút này lâu lắm rồi. Là ngoài ý muốn cũng được, là sai lầm cũng được, là lòng tham cũng được, để tôi hưởng thụ giây phút này trong vòng tay anh trước đã, chuyện khác, đợi sau hãy nói, đợi sau hãy nói.
Rất lâu rất lâu sau, khi tôi dường như hồn bay đi mất, cuối cùng anh dừng lại. Tôi mở mắt, thấy gương mặt anh ngay trước mặt, vài sợi tóc ướt dính trên trán, tôi giơ tay, gạt ra.
Anh buông tôi ra rồi nắm tay tôi đi về phía cửa bể bơi. Tôi không phải cô gái chưa từng trải qua việc đời, tôi biết anh muốn làm gì, vì vậy tôi cứng người lại, đứng nguyên chỗ cũ. Anh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt hy vọng.
Tôi hít sâu một hơi, để lý trí trở về, sau đó gạt tay anh ra, kiên định lắc đầu với anh: “Không! Không được!”
“Em không yêu anh à?” Anh hỏi có chút thất vọng.
“Không yêu.” Tôi trả lời một cách rõ ràng.
“Anh không tin! Tối lần trước khi rời nơi này, vì sao em khóc chạy về nhà?”
Tối hôm đó? Sao anh ấy biết? Lẽ nào anh ấy đi theo tôi? Tôi không nói lên lời.
“Trâu Vũ, chúng ta đừng trốn tránh nữa được không? Thời gian này, anh sắp phát điên rồi! Anh chỉ muốn gặp em, nhưng thực sự sau khi gặp em rồi anh lại không thể làm được gì. Anh thừa nhận anh làm như vậy là không lý trí, nhưng nếu anh tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì, anh sẽ càng mất lý trí.”
“Sau đó làm thế nào? Nếu không trốn tránh, chúng ta nên làm thế nào?” Tôi hỏi.
“Làm những thứ chúng ta muốn làm.” Anh trả lời.
“Anh có thể cho em cái gì?”
“Em muốn cái gì?”
“Anh có thể mua cho em rất nhiều trang sức?”
“Được.” Anh gật đầu.
“Anh có thể tặng em căn hộ tốt nhất, xe tốt nhất?”
“Được.” Anh gật đầu.
“Anh có thể cho em rất rất nhiều tiền, chỉ cần em mở miệng?”
“Được.” Anh gật đầu.
“Anh có thể giúp em giải quyết tất cả mọi chuyện, để em trở thành luật sư kiếm được nhiều tiền nhất trong thành phố này?”
“Em có thể không cần làm việc, nhưng nếu em muốn làm, anh có thể.” Anh tiếp tục gật đầu.
“Sau đó thì sao, em làm một người phụ nữ trốn sau lưng anh, đợi anh có thời gian tới thăm em, cho dù ngủ cạnh em, anh cũng phải nghĩ ra lý do nói dối qua điện thoại. Trước mặt người khác chúng ta giả vờ xa lạ, sau lưng họ chúng ta lại là vợ chồng không danh phận, không cẩn thận em còn có thể sinh con trai cho anh, qua mười năm, hai mươi năm, anh sẽ sắp xếp cho chúng ta sống những năm cuối đời ở nước ngoài, thời gian này em phải cầu nguyện anh sẽ không yêu người đàn bà khác, hoặc em phải nghĩ cách tiết kiệm chút tài sản, chuẩn bị khi cần.” . Tôi nói hết những suy nghĩ trong lòng sớm đã muốn nói.
Anh nhìn tôi, bị lời của tôi làm cho chấn động.
Tôi nói tiếp: “Lâm Khải Chính, đây chính là thứ anh muốn làm ư? Có gì khác với suy nghĩ của những người đàn ông có tiền. Em thậm chí không cần hỏi anh, Giang Tâm Dao làm thế nào? Trâu Nguyệt làm thế nào? Thái thượng hoàng đó làm thế nào? — Thứ anh có thể đưa không phải là thứ em muốn, nhưng thứ em muốn anh vĩnh viễn không thể đưa nổi.” Tôi một hơi nói cho sạch.
Anh cúi đầu, chẳng nói câu nào. Biểu hiện thất bại khiến người ta không chịu nổi.
Tôi bước tới trước anh, vuốt ve gương mặt anh, giơ tay ôm chặt eo anh, áp mặt lên ngực anh, kỳ thực đây là điều tôi muốn làm, để tôi làm một lần thôi.
Anh cũng nhẹ nhàng ôm tôi, sau đó nói: “Anh biết, anh biết em sẽ không đồng ý với yêu cầu của anh, em không phải người phụ nữ như vậy, anh xin lỗi.”
Tai tôi dán chặt vào vòm ngực rắn chắc của anh, nghe thấy câu này, mắt tôi dâng đầy lệ. Muốn yêu nhưng không thể yêu, muốn giữ lấy nhưng không thể giữ, không có điều gì khiến người ta đau khổ hơn điều này.
“Trâu Vũ, vẫn hy vọng em nhớ kỹ, giờ này khắc này tại đây, tình cảm anh dành cho em là thật lòng.” Anh vuốt tóc tôi, dịu dàng nói.
Hai chúng tôi lặng lẽ ôm nhau, bên bể bơi lóng lánh ánh nước trong veo.
Sau đó, tôi lại một lần nữa kiên định rời xa anh. Lần này chắc là rời xa thực sự.
Lần đầu tiên tôi mất ngủ cả đêm.
Trong bóng tối, tôi trằn trọc, những ngôi sao dày đặc trên cao ngoài cửa sổ, tôi chưa từng biết rằng những đêm tôi ngủ say như heo, lại có cảnh sắc đẹp đến vậy.
Giống như tôi chưa từng biết, ngày tôi sắp đi qua tuổi 28 lại có một tình yêu khiến người ta yếu đuối đến vậy.
Khi tôi gặp Tả Huy, tôi mới 18, tốt nghiệp đại học, tôi liền ở lại thành phố này vì anh ta, tình cảm 8 năm, anh ta nói đi là đi. Nhưng cho dù như vậy, sự phản bội của anh ta cũng chỉ khiến tôi tức giận, còn gặp Lâm Khải Chính lại khiến tôi cảm thấy bất lực và buồn bã như vậy. Giọng nói hơi khàn của anh, biểu hiện bị tổn thương sâu sắc của anh, mùi nước hoa hỗn hợp của lá cây và thuốc lá trên người anh, đều xoay chuyển quanh tôi.
Để người đó tan biến trong ý nghĩ của tôi đi, giống như để gió tan biến trong không trung, để nước tan biến trong cát, để anh ấy đừng lưu lại bất kỳ dấu tích nào. Tôi tự nói với mình trong bóng tối.
Sáng hôm sau có phiên tòa, tôi làm bữa sáng từ sớm, Trâu Nguyệt vừa ngáp vừa ra khỏi phòng, thấy tôi, giống như thấy quỷ. “Chị sao thế? Sao lại thành thế này?”
“Chẳng sao, ăn xong thì đi làm đi!”
Để che giấu vẻ mệt mỏi trên mặt, tôi trang điểm nhẹ, cố lên tinh thần bước vào tòa án.
Tòa án thẩm vấn có thể coi như thuận lợi.
Xong phiên tòa, tôi chạy thẳng tới bệnh viện thần kinh, định tìm giấy tờ chuyển Lưu Quân của đội trị an, sau đó đến thẳng cục công an nói lý.
Nhưng, Lưu Quân đã không thấy. Bác sĩ nói, đội trị an sớm đã tới chuyển cậu ta tới bệnh viện Phụ Nhị rồi.
Trong lòng tôi vui mừng, vội vàng tới bệnh viện Phụ Nhị. Quả nhiên, tôi thấy Lưu Quân ở khoa chấn thương, hơn nữa còn gặp bố mẹ vừa từ quê ra chăm sóc của cậu ta.
Lưu Quân nắm chặt tay tôi nói: “Luật sư Trâu, cảm ơn chị! Cảm ơn chị! May mà có chị, thực sự rất cảm ơn!”
Khi tôi và Lưu Quân đang nói chuyện thì một người có dáng là người quản công bước vào, gật đầu chào tôi nói: “Luật sư Trâu ạ? Chào cô!”
Tôi không quen anh ta: “Xin hỏi anh là…”
“Tôi họ Hoàng, là người phụ trách công trình. Hôm đó trên công trình thi công, tôi gặp qua cô. Cô vất vả rồi, vất vả rồi.” Anh ta giơ tay ra bắt.
“Phải vậy mà.” Tôi cười miễn cưỡng.
“Ôi trời, việc nhỏ này cô trực tiếp liên hệ với tôi là được mà, cần gì kinh động Lâm tổng đích thân can thiệp vào chuyện này, khiến chúng tôi đều rất hổ thẹn, là do chúng tôi giải quyết chưa tốt.” — Quả nhiên là công lao của Lâm Khải Chính, anh ấy vẫn làm việc “có muốn làm hay không”.
“Vậy ông chủ Hoàng quyết định giải quyết việc này thế nào?” Tôi tiếp tục hỏi.
“Trước tiên trị bệnh, trị xong rồi bồi thường. Cô yên tâm, tôi đã chủ động báo cáo lên bộ phận lao động rồi, sau này do họ quyết định, chúng tôi nên bồi thường bao nhiêu thì bồi thường bấy nhiêu!” Ông chủ Hoàng vỗ ngực thình thịch.
Xem ra sự việc đã có bước giải quyết viên mãn rồi, sau khi ra khỏi phòng bệnh, tôi muốn gọi điện cho Lâm Khải Chính thể hiện sự cảm ơn, do dự nhiều lần, tôi chỉ gửi tin nhắn tới di động của anh, hai chữ: “Cảm ơn”
Nhưng anh không hồi đáp.
Sau khi trở về văn phòng, tôi trực tiếp tới phòng chủ nhiệm Trịnh, tuyên bố với ông ta: “Tôi muốn rút khỏi nhóm.”
“Vì sao?” Ông ta rất kinh ngạc nhìn tôi.
“Vất vả quá, tôi không thể chăm sóc gia đình, sức khỏe mẹ tôi rất kém.”
“Vậy thì bớt đi một chút.”
“Chủ yếu là nghiệp vụ của Trí Lâm quá lớn, tôi đảm đương không nổi.”
“Cũng không đến nỗi vậy chứ? Có thể ban đầu hơi vất vả một chút, sau này đi vào quy củ rồi thì sẽ ổn hơn.”
“Nhưng tôi cảm thấy hiện tại quá vất vả, tôi không đợi được tới sau này.”
“Vậy để Cao Triển Kỳ giúp cô.”
“Anh ta giúp tôi? Bản thân anh ta cos chút việc còn gỡ chẳng xong!”
“Tiểu Trâu, Tiểu Cao chắc đã nói cho cô biết ý của tôi rồi, cô biết đấy, tôi không muốn người khác nhúng tay vào nghiệp vụ của Trí Lâm, sau này đây chính là át chủ bài trong tay chúng ta, bây giờ đã có vài công ty và ngân hàng lớn muốn mời chúng ta làm cố vấn, mọi người đều nhằm vào nhãn hiệu Trí Lâm này. Hiện tại cô vất vả một chút, sau này có thể hưởng phúc rồi, cả nhà cô cũng hưởng phúc theo.” Chủ nhiệm Trịnh định dụ dỗ tôi.
“Chủ nhiệm Trịnh, tôi thực sự không muốn làm tiếp. Mong ông nhanh chóng sắp xếp người thay tôi làm công việc này.”
Tôi đã quyết, đứng lên rời phòng, để lại ông ta với vẻ mặt không thể tin nổi.
Chưa đầy 5 phút sau, điện thoại của tôi reo, không cần nhìn cũng biết là Cao Triển Kỳ. Nếu anh ta ở văn phòng, sớm đã nhảy tới nước bọt bắn tứ tung trước mặt tôi rồi.
“Trâu Vũ, cô đừng hiểu lầm, lời tôi nói hôm qua là đùa thôi!” Anh ta vội vàng giải thích trong điện thoại.
“Không liên quan tới anh, tôi vì mẹ tôi, muốn dành nhiều thời gian hơn để ở cạnh bà.” Tôi trả lời.
“Cô muốn làm ít đi một chút, tôi giúp cô là được rồi, cùng lắm tôi không làm các nghiệp vụ khác nữa.”
“Không cần, như vậy không công bằng.Tôi dứt khoát lui, đổi lấy một người giỏi giang lại không có gánh nặng, há chẳng phải tốt hơn.”
“Nhưng cô không làm ở văn phòng này nữa, tôi ở đây còn hứng thú gì chứ?” Anh ta than phiền.
“Vậy anh đi cùng tôi?” Tôi làm khó anh ta.
Anh ta cười lúng túng. “Vậy không được, tôi còn phải tích lũy tiền cưới cô chứ.”
“Vậy được rồi, đợi anh tích lũy đủ tiền thì tới tìm tôi nhé.” Tôi cúp máy.
Nhưng việc của Trí Lâm quả thật không ít, buổi chiều trưởng phòng Âu Dương thông báo tôi tới tham gia một cuộc đàm phán chuyển nhượng hạng mục nhà ở.
Tôi bước vào phòng họp với tâm trạng bất an, nhưng điều khiến tôi nhẹ nhõm là cuộc đàm phán hạng mục nhỏ này, Lâm Khải Chính không tham gia mà do giám đốc khai thác và trưởng phòng Âu Dương phụ trách.
Trong lúc đàm phán dừng lại một chút, trưởng phòng Âu Dương thần bí tiết lộ cho tôi: “Luật sư Trâu, hạng mục này hôm nay chỉ là một bó rau nhỏ, hiện tại công ty có một nghiệp vụ lớn ở Hải Nam, phải tiếp nhận một khu biệt thự vốn chưa hoàn thành, khai thác lại, vậy có việc phải làm rồi, làm không tốt phải ở Tam Á hàng tháng, chúng ta chắc vất vả đây.”
Tôi cười khổ: “Khi đó có lẽ không phải tôi làm rồi.”
“Vì sao?” Anh ta rất ngạc nhiên.
“Tôi có việc cá nhân cần giải quyết, có thể nghiệp vụ bên Trí Lâm sẽ đổi người khác tiếp nhận. Tới lúc đó chủ nhiệm Trịnh sẽ liên lạc với anh.”
Trưởng phòng Âu Dương rất tiếc nuối nhìn tôi: “Như vậy tiếc quá, cô làm rất tốt mà, sếp chúng tôi rất thích cô đấy!”
Anh ta sao biết vấn đề nằm ở đâu chứ!
Đàm phán cả một buổi chiều cũng không biết nguyên nhân, ngày mai tiếp tục.
Tôi ra khỏi cửa lớn của Trí Lâm, đột nhiên thấy chiếc xe BMW đen lẻ loi dừng ở trước cửa dưới ánh mặt trời chói chang, vị trí đó là nơi chỉ cho phép lãnh đạo cấp cao của công ty được đỗ . Tôi bất giác lại có chút bàng hoàng, anh ấy không ở trong xe nhưng đồng nghĩa với việc anh ấy đang ở một nơi nào đó trong tòa nhà này, có lẽ tôi đợi thêm một chút anh ấy sẽ xuất hiện đằng sau tôi, có lẽ khi tôi ngước mắt lên thì có thể thấy anh ấy đang đứng sau cánh cửa nhìn tôi chăm chú — Nhưng, Trâu Vũ, đây có ý nghĩa gì chứ? Tôi nhắc nhở bản thân, bước dài ra khỏi công
QUAY LẠITôi không phải thánh nữ, tôi không phải trinh nữ, lý trí của tôi đã nhượng bộ rồi, chỉ còn lại khát vọng đang bùng lên không giới hạn . Bây giờ tôi mới biết, thực ra tôi kỳ vọng giây phút này lâu lắm rồi. Là ngoài ý muốn cũng được, là sai lầm cũng được, là lòng tham cũng được, để tôi hưởng thụ giây phút này trong vòng tay anh trước đã, chuyện khác, đợi sau hãy nói, đợi sau hãy nói.
Rất lâu rất lâu sau, khi tôi dường như hồn bay đi mất, cuối cùng anh dừng lại. Tôi mở mắt, thấy gương mặt anh ngay trước mặt, vài sợi tóc ướt dính trên trán, tôi giơ tay, gạt ra.
Anh buông tôi ra rồi nắm tay tôi đi về phía cửa bể bơi. Tôi không phải cô gái chưa từng trải qua việc đời, tôi biết anh muốn làm gì, vì vậy tôi cứng người lại, đứng nguyên chỗ cũ. Anh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt hy vọng.
Tôi hít sâu một hơi, để lý trí trở về, sau đó gạt tay anh ra, kiên định lắc đầu với anh: “Không! Không được!”
“Em không yêu anh à?” Anh hỏi có chút thất vọng.
“Không yêu.” Tôi trả lời một cách rõ ràng.
“Anh không tin! Tối lần trước khi rời nơi này, vì sao em khóc chạy về nhà?”
Tối hôm đó? Sao anh ấy biết? Lẽ nào anh ấy đi theo tôi? Tôi không nói lên lời.
“Trâu Vũ, chúng ta đừng trốn tránh nữa được không? Thời gian này, anh sắp phát điên rồi! Anh chỉ muốn gặp em, nhưng thực sự sau khi gặp em rồi anh lại không thể làm được gì. Anh thừa nhận anh làm như vậy là không lý trí, nhưng nếu anh tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì, anh sẽ càng mất lý trí.”
“Sau đó làm thế nào? Nếu không trốn tránh, chúng ta nên làm thế nào?” Tôi hỏi.
“Làm những thứ chúng ta muốn làm.” Anh trả lời.
“Anh có thể cho em cái gì?”
“Em muốn cái gì?”
“Anh có thể mua cho em rất nhiều trang sức?”
“Được.” Anh gật đầu.
“Anh có thể tặng em căn hộ tốt nhất, xe tốt nhất?”
“Được.” Anh gật đầu.
“Anh có thể cho em rất rất nhiều tiền, chỉ cần em mở miệng?”
“Được.” Anh gật đầu.
“Anh có thể giúp em giải quyết tất cả mọi chuyện, để em trở thành luật sư kiếm được nhiều tiền nhất trong thành phố này?”
“Em có thể không cần làm việc, nhưng nếu em muốn làm, anh có thể.” Anh tiếp tục gật đầu.
“Sau đó thì sao, em làm một người phụ nữ trốn sau lưng anh, đợi anh có thời gian tới thăm em, cho dù ngủ cạnh em, anh cũng phải nghĩ ra lý do nói dối qua điện thoại. Trước mặt người khác chúng ta giả vờ xa lạ, sau lưng họ chúng ta lại là vợ chồng không danh phận, không cẩn thận em còn có thể sinh con trai cho anh, qua mười năm, hai mươi năm, anh sẽ sắp xếp cho chúng ta sống những năm cuối đời ở nước ngoài, thời gian này em phải cầu nguyện anh sẽ không yêu người đàn bà khác, hoặc em phải nghĩ cách tiết kiệm chút tài sản, chuẩn bị khi cần.” . Tôi nói hết những suy nghĩ trong lòng sớm đã muốn nói.
Anh nhìn tôi, bị lời của tôi làm cho chấn động.
Tôi nói tiếp: “Lâm Khải Chính, đây chính là thứ anh muốn làm ư? Có gì khác với suy nghĩ của những người đàn ông có tiền. Em thậm chí không cần hỏi anh, Giang Tâm Dao làm thế nào? Trâu Nguyệt làm thế nào? Thái thượng hoàng đó làm thế nào? — Thứ anh có thể đưa không phải là thứ em muốn, nhưng thứ em muốn anh vĩnh viễn không thể đưa nổi.” Tôi một hơi nói cho sạch.
Anh cúi đầu, chẳng nói câu nào. Biểu hiện thất bại khiến người ta không chịu nổi.
Tôi bước tới trước anh, vuốt ve gương mặt anh, giơ tay ôm chặt eo anh, áp mặt lên ngực anh, kỳ thực đây là điều tôi muốn làm, để tôi làm một lần thôi.
Anh cũng nhẹ nhàng ôm tôi, sau đó nói: “Anh biết, anh biết em sẽ không đồng ý với yêu cầu của anh, em không phải người phụ nữ như vậy, anh xin lỗi.”
Tai tôi dán chặt vào vòm ngực rắn chắc của anh, nghe thấy câu này, mắt tôi dâng đầy lệ. Muốn yêu nhưng không thể yêu, muốn giữ lấy nhưng không thể giữ, không có điều gì khiến người ta đau khổ hơn điều này.
“Trâu Vũ, vẫn hy vọng em nhớ kỹ, giờ này khắc này tại đây, tình cảm anh dành cho em là thật lòng.” Anh vuốt tóc tôi, dịu dàng nói.
Hai chúng tôi lặng lẽ ôm nhau, bên bể bơi lóng lánh ánh nước trong veo.
Sau đó, tôi lại một lần nữa kiên định rời xa anh. Lần này chắc là rời xa thực sự.
Lần đầu tiên tôi mất ngủ cả đêm.
Trong bóng tối, tôi trằn trọc, những ngôi sao dày đặc trên cao ngoài cửa sổ, tôi chưa từng biết rằng những đêm tôi ngủ say như heo, lại có cảnh sắc đẹp đến vậy.
Giống như tôi chưa từng biết, ngày tôi sắp đi qua tuổi 28 lại có một tình yêu khiến người ta yếu đuối đến vậy.
Khi tôi gặp Tả Huy, tôi mới 18, tốt nghiệp đại học, tôi liền ở lại thành phố này vì anh ta, tình cảm 8 năm, anh ta nói đi là đi. Nhưng cho dù như vậy, sự phản bội của anh ta cũng chỉ khiến tôi tức giận, còn gặp Lâm Khải Chính lại khiến tôi cảm thấy bất lực và buồn bã như vậy. Giọng nói hơi khàn của anh, biểu hiện bị tổn thương sâu sắc của anh, mùi nước hoa hỗn hợp của lá cây và thuốc lá trên người anh, đều xoay chuyển quanh tôi.
Để người đó tan biến trong ý nghĩ của tôi đi, giống như để gió tan biến trong không trung, để nước tan biến trong cát, để anh ấy đừng lưu lại bất kỳ dấu tích nào. Tôi tự nói với mình trong bóng tối.
Sáng hôm sau có phiên tòa, tôi làm bữa sáng từ sớm, Trâu Nguyệt vừa ngáp vừa ra khỏi phòng, thấy tôi, giống như thấy quỷ. “Chị sao thế? Sao lại thành thế này?”
“Chẳng sao, ăn xong thì đi làm đi!”
Để che giấu vẻ mệt mỏi trên mặt, tôi trang điểm nhẹ, cố lên tinh thần bước vào tòa án.
Tòa án thẩm vấn có thể coi như thuận lợi.
Xong phiên tòa, tôi chạy thẳng tới bệnh viện thần kinh, định tìm giấy tờ chuyển Lưu Quân của đội trị an, sau đó đến thẳng cục công an nói lý.
Nhưng, Lưu Quân đã không thấy. Bác sĩ nói, đội trị an sớm đã tới chuyển cậu ta tới bệnh viện Phụ Nhị rồi.
Trong lòng tôi vui mừng, vội vàng tới bệnh viện Phụ Nhị. Quả nhiên, tôi thấy Lưu Quân ở khoa chấn thương, hơn nữa còn gặp bố mẹ vừa từ quê ra chăm sóc của cậu ta.
Lưu Quân nắm chặt tay tôi nói: “Luật sư Trâu, cảm ơn chị! Cảm ơn chị! May mà có chị, thực sự rất cảm ơn!”
Khi tôi và Lưu Quân đang nói chuyện thì một người có dáng là người quản công bước vào, gật đầu chào tôi nói: “Luật sư Trâu ạ? Chào cô!”
Tôi không quen anh ta: “Xin hỏi anh là…”
“Tôi họ Hoàng, là người phụ trách công trình. Hôm đó trên công trình thi công, tôi gặp qua cô. Cô vất vả rồi, vất vả rồi.” Anh ta giơ tay ra bắt.
“Phải vậy mà.” Tôi cười miễn cưỡng.
“Ôi trời, việc nhỏ này cô trực tiếp liên hệ với tôi là được mà, cần gì kinh động Lâm tổng đích thân can thiệp vào chuyện này, khiến chúng tôi đều rất hổ thẹn, là do chúng tôi giải quyết chưa tốt.” — Quả nhiên là công lao của Lâm Khải Chính, anh ấy vẫn làm việc “có muốn làm hay không”.
“Vậy ông chủ Hoàng quyết định giải quyết việc này thế nào?” Tôi tiếp tục hỏi.
“Trước tiên trị bệnh, trị xong rồi bồi thường. Cô yên tâm, tôi đã chủ động báo cáo lên bộ phận lao động rồi, sau này do họ quyết định, chúng tôi nên bồi thường bao nhiêu thì bồi thường bấy nhiêu!” Ông chủ Hoàng vỗ ngực thình thịch.
Xem ra sự việc đã có bước giải quyết viên mãn rồi, sau khi ra khỏi phòng bệnh, tôi muốn gọi điện cho Lâm Khải Chính thể hiện sự cảm ơn, do dự nhiều lần, tôi chỉ gửi tin nhắn tới di động của anh, hai chữ: “Cảm ơn”
Nhưng anh không hồi đáp.
Sau khi trở về văn phòng, tôi trực tiếp tới phòng chủ nhiệm Trịnh, tuyên bố với ông ta: “Tôi muốn rút khỏi nhóm.”
“Vì sao?” Ông ta rất kinh ngạc nhìn tôi.
“Vất vả quá, tôi không thể chăm sóc gia đình, sức khỏe mẹ tôi rất kém.”
“Vậy thì bớt đi một chút.”
“Chủ yếu là nghiệp vụ của Trí Lâm quá lớn, tôi đảm đương không nổi.”
“Cũng không đến nỗi vậy chứ? Có thể ban đầu hơi vất vả một chút, sau này đi vào quy củ rồi thì sẽ ổn hơn.”
“Nhưng tôi cảm thấy hiện tại quá vất vả, tôi không đợi được tới sau này.”
“Vậy để Cao Triển Kỳ giúp cô.”
“Anh ta giúp tôi? Bản thân anh ta cos chút việc còn gỡ chẳng xong!”
“Tiểu Trâu, Tiểu Cao chắc đã nói cho cô biết ý của tôi rồi, cô biết đấy, tôi không muốn người khác nhúng tay vào nghiệp vụ của Trí Lâm, sau này đây chính là át chủ bài trong tay chúng ta, bây giờ đã có vài công ty và ngân hàng lớn muốn mời chúng ta làm cố vấn, mọi người đều nhằm vào nhãn hiệu Trí Lâm này. Hiện tại cô vất vả một chút, sau này có thể hưởng phúc rồi, cả nhà cô cũng hưởng phúc theo.” Chủ nhiệm Trịnh định dụ dỗ tôi.
“Chủ nhiệm Trịnh, tôi thực sự không muốn làm tiếp. Mong ông nhanh chóng sắp xếp người thay tôi làm công việc này.”
Tôi đã quyết, đứng lên rời phòng, để lại ông ta với vẻ mặt không thể tin nổi.
Chưa đầy 5 phút sau, điện thoại của tôi reo, không cần nhìn cũng biết là Cao Triển Kỳ. Nếu anh ta ở văn phòng, sớm đã nhảy tới nước bọt bắn tứ tung trước mặt tôi rồi.
“Trâu Vũ, cô đừng hiểu lầm, lời tôi nói hôm qua là đùa thôi!” Anh ta vội vàng giải thích trong điện thoại.
“Không liên quan tới anh, tôi vì mẹ tôi, muốn dành nhiều thời gian hơn để ở cạnh bà.” Tôi trả lời.
“Cô muốn làm ít đi một chút, tôi giúp cô là được rồi, cùng lắm tôi không làm các nghiệp vụ khác nữa.”
“Không cần, như vậy không công bằng.Tôi dứt khoát lui, đổi lấy một người giỏi giang lại không có gánh nặng, há chẳng phải tốt hơn.”
“Nhưng cô không làm ở văn phòng này nữa, tôi ở đây còn hứng thú gì chứ?” Anh ta than phiền.
“Vậy anh đi cùng tôi?” Tôi làm khó anh ta.
Anh ta cười lúng túng. “Vậy không được, tôi còn phải tích lũy tiền cưới cô chứ.”
“Vậy được rồi, đợi anh tích lũy đủ tiền thì tới tìm tôi nhé.” Tôi cúp máy.
Nhưng việc của Trí Lâm quả thật không ít, buổi chiều trưởng phòng Âu Dương thông báo tôi tới tham gia một cuộc đàm phán chuyển nhượng hạng mục nhà ở.
Tôi bước vào phòng họp với tâm trạng bất an, nhưng điều khiến tôi nhẹ nhõm là cuộc đàm phán hạng mục nhỏ này, Lâm Khải Chính không tham gia mà do giám đốc khai thác và trưởng phòng Âu Dương phụ trách.
Trong lúc đàm phán dừng lại một chút, trưởng phòng Âu Dương thần bí tiết lộ cho tôi: “Luật sư Trâu, hạng mục này hôm nay chỉ là một bó rau nhỏ, hiện tại công ty có một nghiệp vụ lớn ở Hải Nam, phải tiếp nhận một khu biệt thự vốn chưa hoàn thành, khai thác lại, vậy có việc phải làm rồi, làm không tốt phải ở Tam Á hàng tháng, chúng ta chắc vất vả đây.”
Tôi cười khổ: “Khi đó có lẽ không phải tôi làm rồi.”
“Vì sao?” Anh ta rất ngạc nhiên.
“Tôi có việc cá nhân cần giải quyết, có thể nghiệp vụ bên Trí Lâm sẽ đổi người khác tiếp nhận. Tới lúc đó chủ nhiệm Trịnh sẽ liên lạc với anh.”
Trưởng phòng Âu Dương rất tiếc nuối nhìn tôi: “Như vậy tiếc quá, cô làm rất tốt mà, sếp chúng tôi rất thích cô đấy!”
Anh ta sao biết vấn đề nằm ở đâu chứ!
Đàm phán cả một buổi chiều cũng không biết nguyên nhân, ngày mai tiếp tục.
Tôi ra khỏi cửa lớn của Trí Lâm, đột nhiên thấy chiếc xe BMW đen lẻ loi dừng ở trước cửa dưới ánh mặt trời chói chang, vị trí đó là nơi chỉ cho phép lãnh đạo cấp cao của công ty được đỗ . Tôi bất giác lại có chút bàng hoàng, anh ấy không ở trong xe nhưng đồng nghĩa với việc anh ấy đang ở một nơi nào đó trong tòa nhà này, có lẽ tôi đợi thêm một chút anh ấy sẽ xuất hiện đằng sau tôi, có lẽ khi tôi ngước mắt lên thì có thể thấy anh ấy đang đứng sau cánh cửa nhìn tôi chăm chú — Nhưng, Trâu Vũ, đây có ý nghĩa gì chứ? Tôi nhắc nhở bản thân, bước dài ra khỏi công
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu