Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần 2
| Lượt xem : |
ớc quan trọng nhất, đó là độc giả, làm thế nào để thu hút độc giả. Chỉ dựa vào sức hút của Trần Lãm là chưa đủ, một nữ văn sỹ bốn mươi tuổi thì có gì đặc biệt, cũng chỉ ở hạng trung bình trong số những người bình dân mà thôi. Dù xếp lên hàng thượng cấp của giới trung lưu em rằng cũng chưa được. Hiện nay, một nữ văn sỹ trẻ đẹp còn chẳng ăn thua huống hồ là một nhà văn luống tuổi. Nghĩ đến thế, không hiểu sao chợt trưởng phòng nhớ tới Lưu Khải Đoạn. Hay là nhờ Khải Đoạn để thu hút độc giả, anh ta cũng là một độc giả của Trần Lãm mà. Anh ta cũng từng nói “không hề thích những tác phẩm của nữ nhà văn, trừ Trần Lãm ra”, nếu mà có thể mời anh ta tham gia, buổi gặp mặt này nhất định sẽ thành công. Nói là làm, trưởng phòng lập tức gọi điện cho Khải Đoạn với ngập tràn hi vọng, quyết tâm nhờ vả bằng được. Trong điện thoại, cô thư ký nhẹ nhàng lịch sự nhắn lại sẽ báo cáo chuyện này với giám đốc Đoạn, trưởng phòng chẳng dám hi vọng nữa. Vì “truyền đạt” nghĩa là từ chối khéo. Quả nhiên, một ngày sau vẫn chẳng có tin tức gì. Nhưng khi anh ta sắp tan làm thì điện thoại chợt reo lên. Đầu dây kia xưng tên họ mà anh chẳng nhớ nổi là ai, mãi sau mới nhớ ra, bỗng thấy kinh ngạc vô cùng. Đúng là thư ký của Lưu Khải Đoạn gọi tới thông báo giám đốc đã đồng ý tham gia. Nghe vậy trưởng phòng vui mừng như mở cờ trong bụng. Tốt quá, chỉ cần Khải Đoạn tới, việc này coi như là thành công lớn rồi! Vậy là đỡ tiền mời phóng viên, à mà không, phải là phóng viên chi tiền để được mời đến chứ, Khải Đoạn có phải là người mà muốn gặp là họ có thể gặp đâu! Hôm ấy, trưởng phòng về rất muộn, anh muốn tranh thủ thời gian sắp xếp kế hoạch thực hiện ngay vì em rằng đêm dài lắm mộng. Trên đường về anh ta lại nghĩ ra một vấn đề: Xem ra Lưu Khải Đoạn có vẻ yêu thầm nhà văn Trần thật, mới đầu cứ tưởng phóng viên chỉ tung bài thế thôi,…Tốt, tốt quá, có được một độc giả trung thành và có sức hút thế này, lo gì sách của Trần Lãm không bán chạy chứ? Nghĩ vậy, anh ta liền nảy ra ý định tổ chức một bữa cơm gặp mặt.
Cuộc họp mặt độc giả quả nhiên gây sự chú ý, thời gian dự định là khoảng hai tiếng, kết quả là kéo dài đến hai tiếng rưỡi. Sau buổi gặp mặt, trưởng phòng phát hành mời nhà văn Trần, Khải Đoạn và hai vị lãnh đạo cấp cao cùng Giản Giai tới một nhà hàng dùng bữa. Giai lúc đầu phản đối buổi thiết đãi này vì thấy không cần thiết. Trưởng phòng phải thuyết phục rằng: “Giải Giai, à không, phó trưởng ban Giai, chúng ta phải biết cách ứng xử chứ, phải biết cách tạo cơ hội cho giám đôc Đoạn và nhà văn Lãm chứ, OK?” Giai nói nếu là vậy mình không cần đi làm trưởng phòng phát hành hoảng vì Giai là biên tập chính, Giai không đi thì còn ý nghĩa gì? Thực ra, sắp xếp bữa ăn này là ý riêng của trưởng phòng, anh định dùng chính Khải Đoạn làm món quà đặc biệt tặng hai vị lãnh đạo. Mời Giai cùng tham giabữa cơm này là để tăng thêm tính tự nhiên, vì công việc mà làm, đồng thời cũng để cân bằng lực lượng, hai nữ bốn nam; Trần Lãm hơi luốn tuổi một chút thì lại có Giản Giai xinh đẹp trẻ trung, chỉ cần ngồi đó, không nói chuyện cũng thấy đẹp mắt rồi. Giai đành phải đi, vì nếu cứ kiên quyết không đi em rằng người ta lại sinh nghi.
Tây gọi điện đến thật không đúng lúc. Bữa tiệc vừa dọn ra đĩa rau thứ hai, lẩu hoa sen. Đây là quán ăn đều được chọn theo sở thích của Khải Đoạn. “Anh có kiêng món gì không?” “Kiêng hải sản”. “Anh thích món u hay Á?” “Món ăn Trung Quốc đi”. “Ăn xong anh muốn đi đâu không?” “Khu vực gần Kiến Quốc Môn”. Vậy là trưởng phòng lập tức chọn một nhà hàng đồ ăn Tứ Xuyên ở gần Kiến Quốc Môn, và trong lòng ngày càng có cảm tình với người đàn ông này hơn: Nếu anh ta không phải thực sự không thích món ăn u và hải sản thì anh ta chắc là muốn tiết kiệm tiền cho người khác, đúng là suy nghĩ sâu sắc, vì kinh phí cho việc tuyên truyền của phòng phát hành cũng eo hẹp mà. Lẩu hoa sen đúng là một món ăn dân dã, hơi nóng bốc lên nghi ngút trên mặt nước canh sôi sục. Một đĩa rau nữa được mang ra theo yêu cầu để dành cho vị khách “quý nhất”, nhưng vị khách ấy lại chuyển đĩa rau sang cho Giai, cười nói “lady first”. Ở đây có hai người phụ nữ, anh ta nhường cho Giai trước chắc là để tung hoả mù, trưởng phòng đã nghĩ vậy. Giai trái lại không nhận sự ưu tiên ấy nên Khải Đoạn đành tự gắp rau cho Giai. Không ai hiểu cảm giác của Khải Đoạn lúc ấy ngoài Giản Giai. Từ trước tới giờ, Đoạn rất thích được ăn cơm với Giai. Giai thích ăn cơm, chính Giai tự nhận rằng ăn một bữa cơm chính là nỗi lo lớn nhất trên đời, và ăn được một bữa cơm ngon thì trời quang mây tạnh. Có lẽ vì thế, được ăn cơm với Giai chính là một cách hưởng thụ cuộc sống đối với kẻ lắm tiền như Đoạn đây. Tuyệt vời hơn nữa là dù ăn bao nhiêu đi nữa Giai vẫn không bị béo lên, Giai đúng là được ông trời sủng ái quá mà. Hai người đó cùng ăn cơm, một người ăn một người nhìn và chỉ nhăm nhăm gắp thức ăn cho người kia.
Tây gọi đến khi Giai đang định gắp thức ăn cho vào miệng. Thực ra trước đó, những ai có thể giúp Tây đã đều gọi cả nhưng chẳng ai giúp tìm được người giải quyết vấn đề đó trong một khoảng thời gian ngắn vậy. Cái khó chính là không có nhiều thời gian, vì chiếc xe bị giữ đó hiện đang chở cá, dù thời tiết hiện nay khá lạnh nhưng bây giờ là lập xuân, ngày mai khi mặt trời lên, số cá đó sẽ bị thối bốc mùi. Vì chẳng tìm được ai khác nên Tây đành phải gọi cho Giai. Tây vốn cũng không muốn cầu xin Giai vì từ khi Giai làm lãnh đạo tới giờ Tây cũng nhận thấy tình cảm giữa họ đã bắt đầu có vết rạn. Không phải Tây đố kỵ mà nói thế, Giai thực sự có thay đổi. Ví dụ như trước kia hai người cùng bàn bạc với nhau về đề tài, giờ Giai chỉ hỏi thật lạnh lùng và quan cách: “Cô nghĩ sao?”. Mà có lẽ Giai cũng cần quan cách vậy. Tài năng của Tây thì cả nhà xuất bản này đều phải công nhận. Cuốn sách của nhà văn Trần cũng là do Tây đưa về được, vì Giai muốn được thăng quan tiến chức nên Giai cần thành tích. Nhưng ngay khi làm lãnh đạo, Giai đã thay đổi. Mấy ngày trước còn tới tận nhà đưa tiền lương cho Tây, Tây thậm chí rất vui vẻ cho Giai xem mấy đề tài mới nghĩ. Song rõ ràng Tây đã có một cảm giác rất lạ lúc ấy, chưa cần đến câu nói “Cô nghĩ sao?”, mà Giai thản nhiên nhìn vào mấy đề tài Tây đưa cho dùng bút lạnh lùng phê cái này được cái kia không được với một giọng điệu rất ra dáng lãnh đạo. Chẳng nhẽ Giai cho rằng giờ địa vị cao rồi thì trình độ của Giai cũng cao hẳn lên sao? Nhưng vì tình hình khẩn cấp, cuối cùng Tây vẫn quyết định gọi cho Giai, một phần nữa cũng vì tin tưởng bạn. Câu trả lời của Giai qua điện thoại cũng khiến Tây thấy an ủi phần nào: “Tây à, bạn đừng lo quá, để mình nghĩ xem có cách nào khác không? Bạn đợi điện thoại mình nhé!” Giọng Giai gấp gáp thể hiện rõ sự quan tâm với Tây.
Giai xem qua danh mục trong điện thoại xem có người quen nào có thể nhờ vả không. Trưởng phòng phát hành thấy vậy liếc nhìn Giai tỏ vẻ không đồng ý: bàn tiệc có sáu người mà có một người phân tán tư tưởng sẽ làm ảnh hưởng tới không khí bữa ăn, hơn nữa, khách quý như anh Lưu đây vừa gắp thức ăn cho em, em chẳng nhìn, cũng chẳng cảm ơn một tiếng, giờ nếm thử cũng chẳng nếm, cứ ngồi tra điện thoại là sao, như vậy thật là có lỗi đó! Giai cảm thấy không thoải mái, vừa tiếp tục tra điện thoại vừa giải thích với trưởng phòng phát hành. Không ngờ, Khải Đoạn nghe xong liền hỏi đó là trạm công an nào. Khi biết đó là trạm Thuận Nghĩa, Đoạn lập tức rút điện thoại gọi cho ai đó về chuyện này.
Năm phút sau, người đó gọi lại báo mọi chuyện đã được giải quyết, bảo người chịu trách nhiệm đến trạm Thuận Nghĩa nhận người. Giai gọi cho Tây xong đứng dậy cảm ơn rồi nói phải đi cùng Tây. Tây mới làm tiểu phẫu hai ngày, nhỡ may có việc gì cũng cần người bên cạnh. Đó đều là lời thật lòng, nhưng lúc ấy Giai còn muốn viện cớ để đi ra khỏi chỗ đó. Tình hình này không nên ăn cơm cùng Khải Đoạn nữa, trước mặt lãnh đạo, đồng nghiệp và nhà văn Trần, Giai đành viện cớ vậy, thật sự quá mệt mỏi. Không ngờ Khải Đoạn cũng đứng dậy, và nói nếu vậy để lái xe của anh ta đưa đi, vừa nói vừa gọi điện thoại bảo lái xe đánh xe ra trước cửa hàng rồi lập tức đi ra cùng Giai khiến những người còn lại thất vọng vô cùng. Họ đi một lúc, trưởng phòng phát hành mới chợt nghĩ rằng: việc này goi điện thoại cho lái xe là được, việc gì giám đốc Đoạn phải tự đi nhỉ?
Máy giặt vẫn quay đều đều, chiếc nồi trên bếp sôi reo tu tu. Phòng cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ như mới, Quốc đang cầm chặt cây chổi lau nhà cặm cụi lau sàn nhà, lưng mỏi nhừ. Lẽ ra Quốc tới Thuận Nghĩa, nhưng nghĩ kỹ Tây lại đòi đi. Vì đây là mối quan hệ của Tây, nếu có chuyện gì, Quốc lại phải gọi cho Tây rồi Tây lại phải gọi cho người khác thật quá phiền phức. Những chuyện thế này giải quyết càng nhanh càng tốt. Vì thế quyết định Tây đi. Gác máy xuống, Quốc nhanh chóng về nhà, vừa về đến nhà là làm việc nhà, làm cho đến tận bây giờ. Năm phút trước Quốc nhận được điện thoại báo từ lái xe tải bị bắt là xe đã được thả, mọi chuyện diễn ra thuận lợi. Chẳng hiểu vì sao Tây không trực tiếp gọi về, Quốc thì không dám gọi cho Tây, chỉ biết ở nhà làm việc trong lo lắng. Lau sạch nhà, giặt xong quần áo đem phơi, xem thời gian cũng muộn, Quốc liền đi nấu cơm. Vừa xào xong món rau thì bên ngoài có tiếng mở cửa, Quốc vội chạy ra xem, quả nhiên đúng là Tiểu Tây. Quốc vui mừng một tay bưng đĩa thức ăn, một tay xoè ra hướng về phía bàn ăn đon đả mời: “Vợ yêu, xin mời dùng bữa!” Trên bàn là cả một bàn thức ăn cực kỳ đẹp mắt.
Tây chẳng buồn nhìn, giày cũng chẳng kịp cởi vội lao vào nhà vệ sinh. Thế nên để lại nguyên vết giày trên sàn nhà bóng loáng Quốc vừa lau. Vào phòng tắm, Tây đóng sầm cửa lại như thể trong nhà không có người tên là Quốc kia nữa. Quốc tự an ủi mình rằng có lẽ do Tây mắc tiểu quá không chịu nổi. Đặt nốt đĩa thức ăn trên bàn xong xuôi, Quốc lại bước vào nhà bếp dọn món tiếp. Món ăn dọn xong xuôi, Tây mới bước từ buồng tắm ra, ánh mắt Quốc như dõi tìm một ánh mắt từ phía Tây nhưng Tây vẫn như không nhìn thấy Quốc, bước thẳng vào phòng ngủ. Tây tụt phắt hai chiếc giày ra rồi nằm lăn trên giường trong phòng ngủ.
Quốc bước vào theo, khẽ nói: “Dưới quê gọi điện lên báo là mọi chuyện đã được giải quyết khá thuận lợi, xe cũng được thả rồi. Không bị phạt. Họ nói hôm nào đó sẽ mời vợ chồng mình ăn cơm.”
“Không cần phiền thế!”
Quốc nói tiếp như thể không chấp: “Nếu em mệt thì nằm nghỉ chút đi, đắp chăn lên cẩn thận kẻo lạnh!” rồi kéo chăn dắp lên người Tây. Nhưng chiếc chăn bị Tây hất mạnh ra văng vào chiếc khung ảnh phía tường ở đầu giường. Đó là khung treo ảnh cưới của hai vợ chồng. Chiếc ảnh rơi xuống, choang, vỡ tan. Quốc chỉ thở dài rồi lặng lẽ ra lấy chổi vào quét dọn. Bất cẩn, Quốc để mảnh kính cứa đứt tay, máu chảy rất nhiều. Quốc cố tình kêu “ây ya” thật lớn để Tây phải chú ý. Nhưng không ngờ Tây chẳng buồn động đậy, quay người vào trong và nằm yên mặc kệ. Quốc có vẻ không nhịn nổi nữa nên lên tiếng càu nhàu: “Tây à, em làm giúp gia đình anh có chút chuyện mà phải thế sao? Có đáng không?”
Nghe vậy, Tây ngồi bật dậy: “Quốc! Anh còn dám nói với em mấy câu này sao? Em hỏi anh, anh bảo chủ xe với mấy người đi nhờ là họ hàng đúng không?... Kết quả thì sao, đến đó em phải giải thích rằng họ không kinh doanh, không vì lợi nhuận, đó là người nhà đi nhờ. Người ta nói rằng, người ta và chúng ta hai bên khai không khớp, không tin anh đi mà hỏi! Ho
QUAY LẠICuộc họp mặt độc giả quả nhiên gây sự chú ý, thời gian dự định là khoảng hai tiếng, kết quả là kéo dài đến hai tiếng rưỡi. Sau buổi gặp mặt, trưởng phòng phát hành mời nhà văn Trần, Khải Đoạn và hai vị lãnh đạo cấp cao cùng Giản Giai tới một nhà hàng dùng bữa. Giai lúc đầu phản đối buổi thiết đãi này vì thấy không cần thiết. Trưởng phòng phải thuyết phục rằng: “Giải Giai, à không, phó trưởng ban Giai, chúng ta phải biết cách ứng xử chứ, phải biết cách tạo cơ hội cho giám đôc Đoạn và nhà văn Lãm chứ, OK?” Giai nói nếu là vậy mình không cần đi làm trưởng phòng phát hành hoảng vì Giai là biên tập chính, Giai không đi thì còn ý nghĩa gì? Thực ra, sắp xếp bữa ăn này là ý riêng của trưởng phòng, anh định dùng chính Khải Đoạn làm món quà đặc biệt tặng hai vị lãnh đạo. Mời Giai cùng tham giabữa cơm này là để tăng thêm tính tự nhiên, vì công việc mà làm, đồng thời cũng để cân bằng lực lượng, hai nữ bốn nam; Trần Lãm hơi luốn tuổi một chút thì lại có Giản Giai xinh đẹp trẻ trung, chỉ cần ngồi đó, không nói chuyện cũng thấy đẹp mắt rồi. Giai đành phải đi, vì nếu cứ kiên quyết không đi em rằng người ta lại sinh nghi.
Tây gọi điện đến thật không đúng lúc. Bữa tiệc vừa dọn ra đĩa rau thứ hai, lẩu hoa sen. Đây là quán ăn đều được chọn theo sở thích của Khải Đoạn. “Anh có kiêng món gì không?” “Kiêng hải sản”. “Anh thích món u hay Á?” “Món ăn Trung Quốc đi”. “Ăn xong anh muốn đi đâu không?” “Khu vực gần Kiến Quốc Môn”. Vậy là trưởng phòng lập tức chọn một nhà hàng đồ ăn Tứ Xuyên ở gần Kiến Quốc Môn, và trong lòng ngày càng có cảm tình với người đàn ông này hơn: Nếu anh ta không phải thực sự không thích món ăn u và hải sản thì anh ta chắc là muốn tiết kiệm tiền cho người khác, đúng là suy nghĩ sâu sắc, vì kinh phí cho việc tuyên truyền của phòng phát hành cũng eo hẹp mà. Lẩu hoa sen đúng là một món ăn dân dã, hơi nóng bốc lên nghi ngút trên mặt nước canh sôi sục. Một đĩa rau nữa được mang ra theo yêu cầu để dành cho vị khách “quý nhất”, nhưng vị khách ấy lại chuyển đĩa rau sang cho Giai, cười nói “lady first”. Ở đây có hai người phụ nữ, anh ta nhường cho Giai trước chắc là để tung hoả mù, trưởng phòng đã nghĩ vậy. Giai trái lại không nhận sự ưu tiên ấy nên Khải Đoạn đành tự gắp rau cho Giai. Không ai hiểu cảm giác của Khải Đoạn lúc ấy ngoài Giản Giai. Từ trước tới giờ, Đoạn rất thích được ăn cơm với Giai. Giai thích ăn cơm, chính Giai tự nhận rằng ăn một bữa cơm chính là nỗi lo lớn nhất trên đời, và ăn được một bữa cơm ngon thì trời quang mây tạnh. Có lẽ vì thế, được ăn cơm với Giai chính là một cách hưởng thụ cuộc sống đối với kẻ lắm tiền như Đoạn đây. Tuyệt vời hơn nữa là dù ăn bao nhiêu đi nữa Giai vẫn không bị béo lên, Giai đúng là được ông trời sủng ái quá mà. Hai người đó cùng ăn cơm, một người ăn một người nhìn và chỉ nhăm nhăm gắp thức ăn cho người kia.
Tây gọi đến khi Giai đang định gắp thức ăn cho vào miệng. Thực ra trước đó, những ai có thể giúp Tây đã đều gọi cả nhưng chẳng ai giúp tìm được người giải quyết vấn đề đó trong một khoảng thời gian ngắn vậy. Cái khó chính là không có nhiều thời gian, vì chiếc xe bị giữ đó hiện đang chở cá, dù thời tiết hiện nay khá lạnh nhưng bây giờ là lập xuân, ngày mai khi mặt trời lên, số cá đó sẽ bị thối bốc mùi. Vì chẳng tìm được ai khác nên Tây đành phải gọi cho Giai. Tây vốn cũng không muốn cầu xin Giai vì từ khi Giai làm lãnh đạo tới giờ Tây cũng nhận thấy tình cảm giữa họ đã bắt đầu có vết rạn. Không phải Tây đố kỵ mà nói thế, Giai thực sự có thay đổi. Ví dụ như trước kia hai người cùng bàn bạc với nhau về đề tài, giờ Giai chỉ hỏi thật lạnh lùng và quan cách: “Cô nghĩ sao?”. Mà có lẽ Giai cũng cần quan cách vậy. Tài năng của Tây thì cả nhà xuất bản này đều phải công nhận. Cuốn sách của nhà văn Trần cũng là do Tây đưa về được, vì Giai muốn được thăng quan tiến chức nên Giai cần thành tích. Nhưng ngay khi làm lãnh đạo, Giai đã thay đổi. Mấy ngày trước còn tới tận nhà đưa tiền lương cho Tây, Tây thậm chí rất vui vẻ cho Giai xem mấy đề tài mới nghĩ. Song rõ ràng Tây đã có một cảm giác rất lạ lúc ấy, chưa cần đến câu nói “Cô nghĩ sao?”, mà Giai thản nhiên nhìn vào mấy đề tài Tây đưa cho dùng bút lạnh lùng phê cái này được cái kia không được với một giọng điệu rất ra dáng lãnh đạo. Chẳng nhẽ Giai cho rằng giờ địa vị cao rồi thì trình độ của Giai cũng cao hẳn lên sao? Nhưng vì tình hình khẩn cấp, cuối cùng Tây vẫn quyết định gọi cho Giai, một phần nữa cũng vì tin tưởng bạn. Câu trả lời của Giai qua điện thoại cũng khiến Tây thấy an ủi phần nào: “Tây à, bạn đừng lo quá, để mình nghĩ xem có cách nào khác không? Bạn đợi điện thoại mình nhé!” Giọng Giai gấp gáp thể hiện rõ sự quan tâm với Tây.
Giai xem qua danh mục trong điện thoại xem có người quen nào có thể nhờ vả không. Trưởng phòng phát hành thấy vậy liếc nhìn Giai tỏ vẻ không đồng ý: bàn tiệc có sáu người mà có một người phân tán tư tưởng sẽ làm ảnh hưởng tới không khí bữa ăn, hơn nữa, khách quý như anh Lưu đây vừa gắp thức ăn cho em, em chẳng nhìn, cũng chẳng cảm ơn một tiếng, giờ nếm thử cũng chẳng nếm, cứ ngồi tra điện thoại là sao, như vậy thật là có lỗi đó! Giai cảm thấy không thoải mái, vừa tiếp tục tra điện thoại vừa giải thích với trưởng phòng phát hành. Không ngờ, Khải Đoạn nghe xong liền hỏi đó là trạm công an nào. Khi biết đó là trạm Thuận Nghĩa, Đoạn lập tức rút điện thoại gọi cho ai đó về chuyện này.
Năm phút sau, người đó gọi lại báo mọi chuyện đã được giải quyết, bảo người chịu trách nhiệm đến trạm Thuận Nghĩa nhận người. Giai gọi cho Tây xong đứng dậy cảm ơn rồi nói phải đi cùng Tây. Tây mới làm tiểu phẫu hai ngày, nhỡ may có việc gì cũng cần người bên cạnh. Đó đều là lời thật lòng, nhưng lúc ấy Giai còn muốn viện cớ để đi ra khỏi chỗ đó. Tình hình này không nên ăn cơm cùng Khải Đoạn nữa, trước mặt lãnh đạo, đồng nghiệp và nhà văn Trần, Giai đành viện cớ vậy, thật sự quá mệt mỏi. Không ngờ Khải Đoạn cũng đứng dậy, và nói nếu vậy để lái xe của anh ta đưa đi, vừa nói vừa gọi điện thoại bảo lái xe đánh xe ra trước cửa hàng rồi lập tức đi ra cùng Giai khiến những người còn lại thất vọng vô cùng. Họ đi một lúc, trưởng phòng phát hành mới chợt nghĩ rằng: việc này goi điện thoại cho lái xe là được, việc gì giám đốc Đoạn phải tự đi nhỉ?
Máy giặt vẫn quay đều đều, chiếc nồi trên bếp sôi reo tu tu. Phòng cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ như mới, Quốc đang cầm chặt cây chổi lau nhà cặm cụi lau sàn nhà, lưng mỏi nhừ. Lẽ ra Quốc tới Thuận Nghĩa, nhưng nghĩ kỹ Tây lại đòi đi. Vì đây là mối quan hệ của Tây, nếu có chuyện gì, Quốc lại phải gọi cho Tây rồi Tây lại phải gọi cho người khác thật quá phiền phức. Những chuyện thế này giải quyết càng nhanh càng tốt. Vì thế quyết định Tây đi. Gác máy xuống, Quốc nhanh chóng về nhà, vừa về đến nhà là làm việc nhà, làm cho đến tận bây giờ. Năm phút trước Quốc nhận được điện thoại báo từ lái xe tải bị bắt là xe đã được thả, mọi chuyện diễn ra thuận lợi. Chẳng hiểu vì sao Tây không trực tiếp gọi về, Quốc thì không dám gọi cho Tây, chỉ biết ở nhà làm việc trong lo lắng. Lau sạch nhà, giặt xong quần áo đem phơi, xem thời gian cũng muộn, Quốc liền đi nấu cơm. Vừa xào xong món rau thì bên ngoài có tiếng mở cửa, Quốc vội chạy ra xem, quả nhiên đúng là Tiểu Tây. Quốc vui mừng một tay bưng đĩa thức ăn, một tay xoè ra hướng về phía bàn ăn đon đả mời: “Vợ yêu, xin mời dùng bữa!” Trên bàn là cả một bàn thức ăn cực kỳ đẹp mắt.
Tây chẳng buồn nhìn, giày cũng chẳng kịp cởi vội lao vào nhà vệ sinh. Thế nên để lại nguyên vết giày trên sàn nhà bóng loáng Quốc vừa lau. Vào phòng tắm, Tây đóng sầm cửa lại như thể trong nhà không có người tên là Quốc kia nữa. Quốc tự an ủi mình rằng có lẽ do Tây mắc tiểu quá không chịu nổi. Đặt nốt đĩa thức ăn trên bàn xong xuôi, Quốc lại bước vào nhà bếp dọn món tiếp. Món ăn dọn xong xuôi, Tây mới bước từ buồng tắm ra, ánh mắt Quốc như dõi tìm một ánh mắt từ phía Tây nhưng Tây vẫn như không nhìn thấy Quốc, bước thẳng vào phòng ngủ. Tây tụt phắt hai chiếc giày ra rồi nằm lăn trên giường trong phòng ngủ.
Quốc bước vào theo, khẽ nói: “Dưới quê gọi điện lên báo là mọi chuyện đã được giải quyết khá thuận lợi, xe cũng được thả rồi. Không bị phạt. Họ nói hôm nào đó sẽ mời vợ chồng mình ăn cơm.”
“Không cần phiền thế!”
Quốc nói tiếp như thể không chấp: “Nếu em mệt thì nằm nghỉ chút đi, đắp chăn lên cẩn thận kẻo lạnh!” rồi kéo chăn dắp lên người Tây. Nhưng chiếc chăn bị Tây hất mạnh ra văng vào chiếc khung ảnh phía tường ở đầu giường. Đó là khung treo ảnh cưới của hai vợ chồng. Chiếc ảnh rơi xuống, choang, vỡ tan. Quốc chỉ thở dài rồi lặng lẽ ra lấy chổi vào quét dọn. Bất cẩn, Quốc để mảnh kính cứa đứt tay, máu chảy rất nhiều. Quốc cố tình kêu “ây ya” thật lớn để Tây phải chú ý. Nhưng không ngờ Tây chẳng buồn động đậy, quay người vào trong và nằm yên mặc kệ. Quốc có vẻ không nhịn nổi nữa nên lên tiếng càu nhàu: “Tây à, em làm giúp gia đình anh có chút chuyện mà phải thế sao? Có đáng không?”
Nghe vậy, Tây ngồi bật dậy: “Quốc! Anh còn dám nói với em mấy câu này sao? Em hỏi anh, anh bảo chủ xe với mấy người đi nhờ là họ hàng đúng không?... Kết quả thì sao, đến đó em phải giải thích rằng họ không kinh doanh, không vì lợi nhuận, đó là người nhà đi nhờ. Người ta nói rằng, người ta và chúng ta hai bên khai không khớp, không tin anh đi mà hỏi! Ho
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu