80s toys - Atari. I still have
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Tình Yêu Đau Đớn Thế - phần 1

Lượt xem :
cô không hề có khái niệm gì về tiền bạc, chi tiêu cũng không có kế hoạch. Bấy nhiêu năm như thế cô cũng không nghĩ là nên rút tiền từ tấm thẻ đó để tích góp riêng vậy nên bây giờ, vấn đề tiền bạc mà cô phải đối mặt thật gay go.

Căn hộ cô thuê có một phòng khách, hai phòng ngủ, do gần trường, đường lại dễ đi nên tiền thuê mỗi tháng là hai nghìn tệ. Nếu theo thông lệ ba tháng nộp một lần thì sau sáu ngày nữa cô phải gom đủ sáu nghìn tệ.

Đường Du bắt đầu thấy lo lắng, phòng này trước đây chỉ mình cô thuê, lúc đầu vì còn phòng trống, Tô Nhiêu muốn đến ở cùng, cô cũng không để bạn phải nộp tiền nhà. Hơn nữa, thấy điều knh tế nhà Tô Nhiêu không dư giả gì nên cô chưa từng có ý để bạn san sẻ. Giờ đây, điều Đường Du cần phải nghĩ là kiếm tiền ở đâu.

Cô biết trong khoa có nhiều sinh viên làm thêm bên ngoài, có người làm nhân viên bán hàng trong cửa hàng KFC hoặc siêu thị, cũng có người là việc văn phòng trong công ty hoặc nhận tài liệu về dịch. Nhưng Đường Du nghĩ, điều cô cần bây giờ là một công việc kiếm được nhiều tiền trong thời gian ngắn. Cô biết một nơi, trước đây Tô Nhiêu từng nói, có những sinh viên nữ trẻ đẹp trong khoa làm việc trong các hộp đêm, công việc nhẹ nhàng, kiếm tiền nhanh mà không nhỡ việc học hành. Còn nữa, có một số được lòng các đại gia nên dễ dàng sống sung sướng, không phải lo toan gì chuyện cơm áo, nhưng thế thì phải uống rượu với khách. Đường Du nghĩ không biết nơi đó họ có tuyển người phục vu không.

Buổi tối, Đường Du đến dãy phố toàn các quán bar, chọn một quán tương đối sang trọng. Cô ngước mắt nhìn, trên tấm biển có hàng chữ “Loạn thế giai nhân”, sau khi vào bên trong, Đường Du được một nhân viên lễ tân đưa lên lầu. Thấy bộ dạng phục vụ nhiệt tình của nhân viên, mặt Đường Du ửng đỏ rồi vội vàng nói trước khi được chào đón: “Tôi đến xin việc, xin hỏi ở đây có cần người phục vụ không?”

Cô lễ tân quan sát một lát, nói: “Tôi cũng không rõ, nhưng tôi sẽ đưa cô đi gặp Tổng giám đốc.”

Hộp đêm này không hề thiếu nhân viên, có lẽ thấy Đường Du xinh đẹp nên tay tổng giám đốc lập tức đồng ý và bảo nhân viên dẫn cô đi gặp một chị tên là Đào Hoa.

Người nhân viên vừa đi vừa giới thiệu. Thì ra chị Đào Hoa là ca trưởng, họ Diệp, hơn ba mươi tuổi nhưng do biết làm đẹp nên khó đoán được tuổi, rất xinh đẹp và có nét giống Quan Chi Lâm*.

[Quan Chi Lâm sinh năm 1962 tại Hồng Kông, là diễn viên và từng được coi là Mỹ nhân số một của Hồng Kông.">

Người nhân viên nói lại lời của Tổng giám đốc với Diệp Đào Hoa, nhưng chị ta hầu như không để ý, thói quen nghề nghiệp khiến chị tiến lại búng búng khuôn mặt và nắn nắn eo Đường Du, rồi nói: “Làm nhân viên phục vụ thì thật đáng tiếc.” Tuy vậy chị ta cũng không có ý ép buộc, do Đường Du không tiếp lời, chị cũng không nhắc lại nữa. Có một chuyện xảy ra trước khi Đường Du rời hộp đêm, thì ra nhân viên phục vụ ở đây phải nộp tiền đặt cọc, không nhiều, chỉ ba trăm tệ nhưng với Đường Du thì quá là khó, cô nóiDiệp Đào Hoa: “Giờ em không có tiền.”

Diệp Đào Hoa nhìn kĩ Đường Du thêm lần nữa, hiểu rằng nếu không quá bế tắc thì người như cô đâu có đến nơi này. Chị ta xua xua tay, nói: “Thôi được, em có thể để Chứng minh thư ở đây.” Sau khi mọi thứ xong xuôi, lúc chuẩn bị ra về, Diệp Đào Hoa hỏi thêm: “Em thực sự không định làm cùng chị à? Chị sẽ giới thiệu cho em những người tốt nhất, có thể em chưa biết, nhân viên tiếp rượu chỉ cần uống được rượu, không phải tiếp khách đâu.”

Đường Du cảm ơn rồi lễ phép từ chối.

Trên đường tiễn Đường Du ra, người nhân viên nói: “Chị Đào Hoa chưa từng hứa hẹn với ai thế đâu, chị ấy cũng chẳng ép buộc ai cả. Thực ra làm phục vụ cũng tốt, không giống các đám tiếp rượu, lương là do khách boa, uống đến nỗi dở sống dở chết, có lúc còn bị coi thường. Làm phục vụ cũng có khi được tiền boa, một tháng cũng kiếm được không ít đâu.”

Khi đã chính thức vào làm, người nhân viên hôm trước giới thiệu Đường Du với các nhân viên khác. Họ phần lớn đều còn rất trẻ, Đường Du năm nay hai mươi tuổi, thế nhưng những người ở đây chủ yếu chỉ mười sáu mười bảy, lớn hơn một chút chỉ có cô lễ tân, người hôm trước dẫn Đường Du vào, năm nay hai mươi mốt tuổi, tên là Lý Văn. Lý Văn cho cô hay, tuổi tác những người đến đây làm việc ngày càng nhỏ, họ chủ yếu ở nông thôn, trình độ văn hóa thấp, lại không muốn làm trong nhà máy, ở thành phố thì không tìm được việc nên mới chọn nghề này.

Đường Du không cho Lý Văn biết mình là sinh viên đại học, cũng không nói tại sao cô lại đến đây. Đương nhiên, Lý Văn là người hiểu biết, không mấy khi hỏi những chuyện riêng tư. Ngày đầu tiên đi làm, Lý Văn chỉ cho cô cách kiếm thêm tiền. Phần lớn là nhờ vào thuốc lá, giá thuốc lá trong hộp đêm thường cao hơn bên ngoài gấp đôi thậm chí gấp bốn lần; còn rượu nữa, nhân viên có thể lén lút mua rượu, thuốc lá ở bên ngoài rồi cất trong tủ quần áo cá nhân, đợi khi có khách cần mua sẽ tự thu tiền của khách rồi đến tủ quần áo lấy. Trong hộp đêm bao giờ cũng thu tiền trước rồi mới đưa đồ cho khách, hóa đơn cũng do nhân viên quản, chỉ cần không viết vào hóa đơn thì số tiền đó thuộc về mình rồi. Tuy nhiên, rượu là mặt hàng lớn, không gọn gàng như thuốc lá. Nếu bán được vài bao thuốc lá với giá cao thì thu nhập một đêm cũng rất khả quan.

Đường Du nói: “Chả lẽ chị Đào Hoa và giám đốc không biết chuyện này sao?”

“Chị Đào Hoa biết nhưng không quan tâm lắm, chỉ cần ông chủ không phát hiện thì chị ấy chẳng gây khó dễ cho bọn mình đâu, yên tâm đi.”

Quan hệ của Đường Du ở trường vốn thường chẳng ra làm sao, ở hộp đêm cô cũng không cố ý lấy lòng ai nhưng những nhân viên ở đây rất quan tâm và không hề nạt nộ dù cô mới đến, có chuyện gì cũng kéo cô ra nói, nào là chuyện phiếm, chuyện khách hàng, chuyện thị phi của đám tiếp viên, chuyện chị Đào Hoa. Tuy họ chỉ là những cô bé nhưng lại rất nghĩa khí. Đường Du nghĩ có thể do có cùng hoàn cảnh nên mọi người dễ cảm thông nhau.

Vì mới đến nên mọi việc của Đường Du đều do Lý Văn hướng dẫn. Có một phòng gọi mấy chai Hennessy, Lý Văn dẫn Đường Du mang lên, khi ngang qua hành lang, họ thấy rất nhiều tiếp viên đang ưỡn ẹo quanh Diệp Đào Hoa châm thuốc, nịnh nọt.

Lý Văn thì thầm: “Trên lầu có khách VIP, bọn họ đều muốn được lên tiếp nên đang lấy lòng chị ấy.”

Dù mới đến làm có hai ngày nhưng Đường Du biết có nhiều kẻ lắm tiền đến đây tiêu khiển, tuy nhiên cô chưa thấy khách nào có nhiều tiếp viên tranh nhau đi tiếp như thế.

Lý Văn nói: “Chuyện ở đây thì nhiều, cậu mới đến, chưa biết đâu, thôi, không nói nữa, bọn mình mang rượu lên đi, hai chai Hennessy XO, hai chai Chivas Royal, này này, cẩn thận kẻo vỡ.”

Bài học đầu tiên của Đường Du khi đến làm việc tại “Loạn thế giai nhân” là làm quen với giá các loại rượu và thuốc lá ở đây, Hennessy XO và Chivas Royal là hai loại rượu tương đối đắt ở hộp đêm này, Lý Văn nói khách bình thường sẽ không gọi, dù có gọi cũng không gọi luôn cả chai, mà chỉ gọi từng ly. Đường Du nghĩ mấy người này đúng là phung phí thật!

Sau khi đã mang rượu lên, cả hai đi ra, Đường Du cứ ngó nghiêng qua cánh cửa. Lý Văn kéo cô lánh vào nhà vệ sinh nói: “Đừng ngó nghiêng nữa kẻo hai con ngươi rơi ra lúc nào không hay đấy”, rồi vừa nói vừa hứng nước táp vào mặt , “Không ngờ lại chính là bọn họ, chả trách lúc nãy các ả tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán.”

Đường Du thản nhiên hỏi: “Cậu biết họ à?”

“Ừ, các chị em ở đây chẳng ai là không biết, tuy họ rất ít lui tới.” Lý Văn đắc ý gật gù nói, “Lúc nãy cậu có để ý người đàn ông bên trong mặc áo chấm bi sẫm màu, bên ngoài mặc chiếc áo len cassimere nâu sẫm bó sát người không? Cái gì, cậu không chú ý lắm à? Trời ạ, sao lại không để ý cơ chứ, tiếc công cậu cứ ngó ngó nghiêng nghiêng. Lúc nãy, cả phòng chỉ người đó là nổi trội nhất, mỗi anh ta không mặt com lê, nói để cậu biết, khi mới đến đây mình nghe nói…”

Lý Văn hào hứng kể với Đường Du, có một lần Diệp Đào Hoa gặp phải một tên xã hội đen, gọi nữ tiếp viên tiếp rượu nhưng lại không trả tiền boa, cô tiếp viên bèn tìm chị Đào Hoa khóc lóc, chị ta liền đi nói lý với hắn. Tên đó không cần biết lý lẽ, nhất quyết không chịu trả tiền boa, còn hung hăng nói: “Tiền boa, muốn tiền boa sao? Muốn chết không hả?”

Lý Văn nói, tuy chị Đào Hoa là phận đàn bà nhưng chưa từng đối xử tệ với tiếp viên. Chuyện như vậy dĩ nhiên chị ta không thể nào bỏ qua, chị nói với hắn: “Dù có là ai đã gọi tiếp viên rồi thì phải trả tiền boa.”

Tên đó liền vung tay tát chị, toan tát cái thứ hai thì một người đột nhiên tóm tay hắn, nói: “Này, anh bạn, đánh phụ nữ chả có gì hay ho cả.”

Lý Văn kể tiếp: “Cậu đừng tưởng người trong hộp đêm chúng ta đông, thực ra, lúc cần thì đến bảo vệ cũng trốn tiệt. Đám tiếp viên thường ngày rất thân thiế với chị, nhưng đều sợ xã hội đen nên chẳng ai dám ló mặt. Chỉ có người đàn ông đó, hình như là lần đầu đến đây mà đã có nghĩa khí như thế khiến chị Đào Hoa vô cùng cảm kích. Sau đó tên xã hội đen rút ra một con dao, đâm mạnh vào đùi anh kia, không để ý nên anh bị đâm khá sâu, vết đâm máu chảy đầm đìa, cuối cùng tên đó lợi dụng lúc nhốn nháo trốn mất, còn chị Đào Hoa vừa khóc vừa đưa anh ta đi bệnh viện. Kể từ đấy, chị Đào Hoa kết bạn với anh ta, chuyện này lưu truyền mấy năm trong hộp đêm rồi. Chắc cậu chưa biết, rất nhiều người còn nói trong lòng chị Đào Hoa có hình bóng của người ấy rồi. Chị Đào Hoa đã không tiếp khách từ lâu rồi, năm ngoái còn có con của một vị cán bộ cấp cao lái chiếc Lamborghini đến, anh này rất thích chị, mua cả nhẫn kim cương Cartier đến cầu hôn nhưng cũng bị từ chối. Thế nhưng, hễ anh chàng này đến thành phố là chị nhất định đích thân tiếp đón. Có tiếp viên đã từng tiếp rượu người này kể, anh ta rất nguyên tắc, cho tiền boa cao nhưng không bao giờ gây khó dễ, còn gọi những món mà tiếp viên thích nữa, dung mạo thì khôi ngô, vừa giàu có lại phong độ, xem ra là người đứng đắn. Chậc, chị Đào Hoa cũng là người trọng nghĩa, tiếc là xuất thân không tốt lắm. Thôi, không buôn chuyện nữa, mau đi xuống kẻo lát nữa phó tổng giám đốc lại hỏi bọn mình đi đâu.

Chị Đào Hoa trước đây chuyên quản lý tiếp viên và nhân viên phục vụ nhưng do quá bận nên ông chủ giao việc quản lý nhân viên phục vụ cho phó tổng giám đốc. Lý Văn nói người này vô cùng cay nghiệt, cả nhân viên phục vụ lẫn tiếp viên đều chẳng ai ưa.

Đường Du cầm khay theo sau Lý Văn, đến thang máy, đúng lúc cửa thang máy vừa mở, người đàn ông đang đợi ở đó bỗng làm động tác mời, ý là để họ vào trước. Lý Văn cúi thấp đầu, mặt chợt ửng đỏ. Đường Du cũng cúi thấp, cô thấy người đàn ông này mặc áo len cassimere màu nâu sẫm, bên dưới là chiếc quần kaki, chiếc áo chấm bi sẫm màu bên trong lộ ra, vài sợi tóc mái rủ xuống tán, dáng điệu rất phong trần. Chả trách Lý Văn ngại ngùng thế, Đường Du chưa từng thấy người đàn ông nào ăn mặc tùy hứng mà lại tạo cảm giác trang nhã, sang trọng đến như thế, lại còn rất lịch thiệp mời họ vào trước nữa. Phụ nữ đôi khi thật lạ, chỉ một hành động rất bình thường của đàn ông thôi cũng cò thể khiến họ khắc sâu tận đáy lòng.

Đường Du chợt nhớ đến những lời Tô Nhiêu kể, khi cô đến kỳ, băng vệ sinh cũng đều do anh ta mua. Đường Du nghĩ, người đàn ông này phải chăng luôn cư xử đặc biệt v
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT51/926