Truyện nhiều tập - Tình Yêu Đau Đớn Thế - phần 1
| Lượt xem : |
ại, số điện thoại hiển thị có mã vùng thành phố N, cô nói: “A lô, a lô, Lâm Khai, là anh đúng không? Có việc gì thế, sao anh không nói gì?”
Đáp lại cô vẫn chỉ là sự yên lặng, không một tiếng trả lời.
Đợi khoảng ba phút, Đường Du không thể nhẫn nại thêm được nữa, cô dọa: “Nếu anh vẫn không nói gì, em sẽ dập máy.
Đợi thêm khoảng một phút, Đường Du toan dập máy thì ở đầu dây bên kia, giọng Lâm Khai cất lên nghe rất nhỏ, như thể đang cố để không bật khóc, “Tiểu Du, anh đây.”
“Anh làm em sợ chết khiếp, sao mãi mà anh không nói gì?”
Lâm Khai không trả lời Đường Du mà lại hỏi: “Đường Du, em vẫn ổn chứ?”
“Em vẫn ổn, nhưng sao muộn thế này rồi mà anh còn gọi đến?” Đường Du từng chứng kiến những cô bạn trong lớp yêu đương, họ nấu cháo điện thoại với bạn trai cả ngày lẫn đêm, đến giờ học cũng không muốn dập máy, như tiếc không thể lúc nào cũng dính chặt với nhau. Tình cảm của Đường Du và Lâm Khai chưa bao giờ mãnh liệt như thế, dường như cô không yêu hết mình, may thay Lâm Khai hình như cũng không thích kiểu đó, nhưng sao giờ đã quá nửa đêm rồi anh còn gọi đến chỉ để hỏi han?
Không ngờ, phía bên kia lại im lặng, Đường Du chẳng có gì để nói, cũng không biết Lâm Khai rốt cuộc đã gặp phải vấn đề gì nên đành nhẫn nại chờ đợi. Một lúc lâu sau, giọng Lâm Khai nghẹn ngào: “Tiểu Du, anh rất nhớ em.”
Đường Du chưa kịp trả lời thì điện thoại đã tút tút, Lâm Khai dập máy rồi? Đường Du nhìn điện thoại, kiểm tra thêm lần nữa, chợt nghĩ đến giọng Lâm Khai lúc nãy không bình thường. Cô vội gọi lại, gọi mấy lần nhưng chỉ nghe thấy thông báo: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Đường Du nhìn điện thoại một hồi lâu, thời gian hiển thị trên đó đã là năm giờ sáng. Tối qua, sau khi tan ca, vì phải chăm sóc Tô Nhiêu, gần ba giờ sáng cô mới ngủ, giờ thấy mệt, không gắng gượng được nữa. Cô tự nhủ, sẽ gọi lại cho Lâm Khai sau, ngủ thêm chút nữa không lại nhỡ buổi học ngày mai.
Sáng sớm, Đường Du bị đánh thức bởi tiếng chuông hẹn giờ trong điện thoại, không muốn dậy chút nào nhưng hôm nay học môn đọc hiểu tiếng Pháp, rất quan trọng, hơn nữa vị giảng viên người Pháp lại vô cùng đẹp trai, cô không thể không đi. Đường Du rửa mặt bằng nước lạnh, cầm theo giáo trình, trước khi ra khỏi nhà cô sang phòng Tô Nhiêu xem thử, Tô Nhiêu vẫn đang ngủ rất say. Đường Du vội xé một trang giấy trong cuốn vở, viết vào đó vài dòng, đặt cạnh gối của Tô Nhiêu rồi đến trường.
ội dung tiết học của vị giảng viên người Pháp rất nhiều, Đường Du chăm chú lắng nghe, hết giờ cô liền nhoài người gục lên bàn, mệt đến nỗi không muốn cử động. Mấy nam sinh đi đến giả vờ hỏi han: “Trưa rồi, không đi ăn cơm à?” Đường Du đang buồn ngủ, không đáp lời, chỉ nghe thấy giọng mấy nữ sinh: “Giỏi giang cái nỗi gì cơ chứ!”
Đường Du mở to mắt, nhưng không phải để đôi co với đám nữ sinh vừa rồi, cô bỗng nhớ đến cuộc điện thoại của Lâm Khai sáng sớm nay, liền rút di động ra gọi nhưng không ai nghe máy. Cô nghĩ một lát rồi gọi đến phòng ký túc xá của Lâm Khai để hỏi số điện thoại nhà riêng. Đường Du bấm máy gọi, lập tức có người nghe, đầu dây bên kia là giọng một phụ nữ đứng tuổi, cô nhận ra đó là mẹ của Lâm Khai. Có lần mẹ anh đã đến trường, cố ý muốn xem mặt cô, Đường Du lúc đó rất hoảng sợ, còn trách Lâm Khai sao không báo trước.
Đường Du là cô gái từ nhỏ đã xinh đẹp, tiền bạc được cha chu cấp nên chẳng khi nào thiếu, chỉ kém người khác là không có một gia đình bình thường. Từ nhỏ đến lớn, thầy cô và bạn bè đều nói cô kỳ quặc, ít khi chủ động chuyện trò với ai, còn có vẻ khinh khỉnh, khác người nhưng thực ra trong lòng cô lại rất tự ti. So sánh bản thân mình với bạn bè hoặc với những cô gái kém hơn về điều kiện kinh tế, hình thức hay sự sắc sảo, cô đều cảm thấy vô cùng tự ti. Bởi họ đều có một gia đình bình thường, có người thương yêu, dịp lễ tết đều có nơi chốn để đi, mỗi cô là không, đến bạn bè cũng chỉ có một mình Tô Nhiêu. Cuộc sống đôi khi là thế, khi hầu hết mọi người đều tỏ ra xa cách với mình, mình sẽ tự hỏi phải chăng bản thân đúng là đang thiếu thứ gì đó. Đường Du sợ để lại ấn tượng không tốt với mẹ của Lâm Khai nên rất thấp thỏm. Nhưng bà đã lặn lội từ thành phố N lên đến đây rồi, cô không thể không gặp.
Gặp rồi mới thấy bà là người rất hiền hòa, cởi mở, Đường Du vừa đến đã đưa ngay cho cô một túi lạp xưởng to, nói: “Cái này là do bác tự hun, Tiểu Khai nói cháu rất thích ăn lạp xưởng bác làm, cháu mang về đi, khi nấu cơm cho vào nồi cơm điện hấp qua là có thể ăn được ngay.”
Mặt Đường Du ửng đỏ, Lâm Khai đứng cạnh đó khẽ cười. Mẹ Lâm Khai lại lấy từ trong túi ra mấy đôi giày bông, rồi nói với Đường Du: “Những đôi giày này là do bác tự làm, Tiểu Khai bảo chân cháu sợ lạnh, mùa đông hay bị nẻ. Trước khi đến đây, bác vội làm cho cháu vài đôi, toàn bằng bông mới năm nay đấy, sợ cháu lạnh nên bác đệm hơi dày, không biết có vừa chân không?”
Đường Du càng bối rối hơn. Cô có nhược điểm là người khác đối xử với không ra gì, cô cho đó là hợp lý, thậm chí bố cô muốn cắt đứt quan hệ cha con, cô cũng bất cần. Nhưng cô lại sợ người ta đối xử tốt với mình, vì như vậy cô sẽ không biết nên đền đáp thế nào.
Sau này Đường Du mới biết, thì ra Lâm Khai đã sớm kể cho bố mẹ anh về cô. Họ đều làm giáo viên, một người dạy tiểu học, một người dạy cấp hai, cả hai đều tốt bụng, chất phác. Lâm Khai chỉ mới kể sơ sơ thôi nhưng mẹ anh lại rất coi trọng, trong lòng Đường Du rất cảm kích. Mẹ của cô, trước khi ly hôn, do bị cuộc sống hôn nhân dày vò nên thường xuyên trút giận lên Đường Du lúc bấy giờ mới chín tuổi. Sau này người cha lại nhẫn tâm vứt cô một mình ở thành phố B, càng không cần phải nhắc đến người cậu di cư của cô nữa. Nhiều năm nay, trái tim cô đã bị những người thân thiết nhất làm nguội lạnh, giờ đây mẹ Lâm Khai lại thổi vào đó một luồng gió ấm áp, có thứ gì đó đang dần tan chảy trong trái tim vốn băng giá của cô.
Những đôi giày vừa khít chân Đường Du, mùa đông năm ấy chân cô không bị nứt nẻ nữa. Lần đó, trước khi về, mẹ Lâm Khai còn cầm tay cô nói: “Tiểu Du, bác có điều này muốn nói, mong cháu đừng giận.” Đường Du không hiểu mẹ Lâm Khai sẽ nói gì khiến cô giận, không ngờ tiếp đó bà lại cẩn trọng nói: “Nếu tết nhất không đi đâu, nếu cháu không chê thì về nhà bác nhé. Bác còn biết làm cả món thịt xông khói nữa.”
Lúc này, Đường Du đang giữ máy, cô chỉ nghe thấy phía đầu dây bên kia vang lên hai tiếng “Tiểu Du”, sau đó là tiếng khóc thút thít.
Đường Du bỗng lo lắng, một linh cảm chẳng lành chợt trỗi dậy, “Bác ơi, có chuyện gì vậy, tối qua Lâm Khai gọi điện thoại cho cháu, anh ấy…”
“Tiểu Khai, nó gặp rắc rối rồi.”
“Bác ơi, bình tĩnh kể cho cháu nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Lâm Khai ạ?”
“Nó lái xe, đâm vào người ta, bị người nhà người ta đưa đi rồi, họ hung hăng lắm, đến giờ này vẫn chưa về…” Mẹ Lâm Khai cuống đến nỗi nói không rõ đầu đuôi. Đường Du nghe không rõ ràng lắm, trước khi dập máy, cô nói: “Cháu sẽ mua vé đến đó ngay, bác đừng quá lo lắng.”
Hoàn toàn bế tắc
Lúc này, giọng nói pha lẫn vẻ giễu cợt của Tôn Văn Tấn mới cất lên, “Cô Đường Du, đây là cách mà cô nhờ vả người khác sao?”
Đường Du vội thu dọn sách vở rồi chạy thằng về nhà, đến nơi, cô thấy Tô Nhiêu đang ra sức bấm điện thoại. Đường Du vào phòng thu dọn đồ, khi đi ra vẫn thấy Tô Nhiêu đang gọi điện, từ trong điện thoại phát ra tiếng thông báo tự động lặp lại không đổi: “Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi đã ngừng hoạt động.\"
Tôn Văn Tấn đúng là kẻ tàn nhẫn, nhìn mắt Tô Nhiêu đỏ hoe, sắc mặt nhợt nhạt, Đường Du thấy xót lắm. Cô vẫn còn nhớ, sau khi ly hôn, mẹ cô lúc nào cũng ôm khư khư lấy điện thoại gọi liên tục cho bố cô, vẻ mặt giống hệt Tô Nhiêu bây giờ, đều là sự cố chấp điên cuồng. Khi đó, bố cô không bao giờ trả lời điện thoại, sau khi mẹ qua đời, Ðường Du vĩnh viễn chẳng bao giờ biết mẹ rốt cuộc có điều gì muốn nói với bố. Cô càng không biết rằng, giá như lúc đó bố cô trả lời điện thoại thì có thể mẹ cô đã không tự sát.
Nghĩ đến đó, Đường Du quên cả việc phải nói với Tô Nhiêu về chuyện tiền thuê nhà, chỉ nói là có việc phải đi thành phố N ngay, mong Tô Nhiêu ở lại tự biết chăm sóc bản thân. Ra đến cửa, Đường Du liền gọi điện cho mẹ của Tô Nhiêu, nói qua về tình hình của bạn, may thay, mẹ Tô Nhiêu nói sẽ xin nghỉ để đến đây xem sao.
Trong người Đường Du chỉ có hơn hai ngàn tệ được khách boa ở hộp đêm tối qua, sau khi mua vé máy bay thì chẳng còn lại là bao. Xuống máy bay, cô bắt xe đi thẳng đến nhà Lâm Khai, nhớ mang máng là nhà Lâm Khai ở khu giáo viên. Chiếc xe dừng lại trước khu tập thể cũ, nhà Lâm Khai ở tầng ba. Đường Du gõ cửa, một phụ nữ đứng tuổi ra mở cổng, vừa trông thấy Đường Du liền sững sờ giây lát, giọng bỗng nghẹn ngào, “Tiểu Du... Cháu đấy à…”
Đó chính là mẹ của Lâm Khai, trong phòng không có ai khác, Dường Du vừa an ủi bà vừa hỏi han tỉ mỉ tình hình.
Thì ra Lâm Khai có một người cậu họ, buôn bán ở tỉnh ngoài, có chiếc xc cđể lại cho gia đình Lâm Khai dùng. Trước đây Lâm Khai đã từng thi lấy bằng lái, nhưng lâu ngày không lái nên lạ tay. Sáng sớm hôm đó anh lái xe đi làm giấy tờ, không cẩn thận nên đâm vào một phụ nữ trung niên. Người phụ nữ đó làm việc lặt vặt trong thành phố, sống ở khu ngoại thành, chồng bà ta là kẻ lười nhác, thích hưởng thụ, cả gia đình chỉ sống nhờ vào việc buôn bán nhỏ lẻ của bà ở chợ rau. Cách đây không lâu, bà ta mắc bệnh ung thư tử cung, sau khi phẫu thuật cắt bỏ tử cung, gia đình bà nợ họ hàng bạn bè một khoản tiền lớn. Biết Lâm Khai đâm phải bà ta, họ hàng liền xúi giục ông chồng mượn cớ đòi tiền, mặc dù chỉ bị gãy xương nhẹ nhưng họ lại đòi số tiền bồi thuờng lên đến mười vạn. Bố mẹ Lâm Khai cả đời dạy học, lại nuôi dạy Lâm Khai học đến cao học nên mười vạn đối với gia đình anh quà là không nhỏ, tương đương với cả một đời tích cóp nên không thể chấp nhận. Thương lượng không xong, người nhà của người phụ nữ đó ngày nào cũng đến nhà Lâm Khai gây chuyện, đe dọa nếu không đền tiền sẽ tìm người đâm gãy chân của Lâm Khai. Gia đình ba người nhà anh đều là tri thức, nhân hậu, thật thà, họ hàng trong thành phố này cũng không đông nên không ứng phó được với đám người hung hăng đó. Nghĩ rằng người anh họ của mẹ Lâm Khai đang làm kinh doanh ở tỉnh bên có thể giúp tìm ra cách giải quyết, bố anh liền đến đó gặp. Nhưng khi ông vừa đi khỏi, đám người đó lại đến. Thương mẹ bị cao huyết áp, dễ bị kích động nên Lâm Khai đã hẹn bọn họ ra ngoài nói chuyện, chẳng ngờ đến bây giờ vẫn chưa thấy về.
Ðường Du đến thành phổ N lúc chập tối. Ðêm đó, cô cùng bà Lâm đợi ở nhà đến chín giờ, vẫn không thấy Lâm Khai về, gọi điện thoại cũng không ai nghe. Mẹ Lâm Khai rất lo lắng liền gọi điện cho ông Lâm. Đường Du đề nghị, “Bác Lâm, hay chúng ta báo cảnh sát?\"
Ông Lâm ở đầu đây bên kia cũng nghe thấy lời của Đường Du, ông bất lực nói: \"Đám người đó là dân ngoại thành, vào thành phố làm xây dựng, to gan lắm. Cảnh sát cũng đau đầu vì bọn họ, giờ chúng ta cũng chẳng có cách gì. Giả sử cảnh sát giải quyết được điều này, e rằng sau này chúng lại gây khó dễ.\"
Bà Lâm nói: “Đồng nghiệp của em bảo, đám người này nay đây mai đ
QUAY LẠIĐáp lại cô vẫn chỉ là sự yên lặng, không một tiếng trả lời.
Đợi khoảng ba phút, Đường Du không thể nhẫn nại thêm được nữa, cô dọa: “Nếu anh vẫn không nói gì, em sẽ dập máy.
Đợi thêm khoảng một phút, Đường Du toan dập máy thì ở đầu dây bên kia, giọng Lâm Khai cất lên nghe rất nhỏ, như thể đang cố để không bật khóc, “Tiểu Du, anh đây.”
“Anh làm em sợ chết khiếp, sao mãi mà anh không nói gì?”
Lâm Khai không trả lời Đường Du mà lại hỏi: “Đường Du, em vẫn ổn chứ?”
“Em vẫn ổn, nhưng sao muộn thế này rồi mà anh còn gọi đến?” Đường Du từng chứng kiến những cô bạn trong lớp yêu đương, họ nấu cháo điện thoại với bạn trai cả ngày lẫn đêm, đến giờ học cũng không muốn dập máy, như tiếc không thể lúc nào cũng dính chặt với nhau. Tình cảm của Đường Du và Lâm Khai chưa bao giờ mãnh liệt như thế, dường như cô không yêu hết mình, may thay Lâm Khai hình như cũng không thích kiểu đó, nhưng sao giờ đã quá nửa đêm rồi anh còn gọi đến chỉ để hỏi han?
Không ngờ, phía bên kia lại im lặng, Đường Du chẳng có gì để nói, cũng không biết Lâm Khai rốt cuộc đã gặp phải vấn đề gì nên đành nhẫn nại chờ đợi. Một lúc lâu sau, giọng Lâm Khai nghẹn ngào: “Tiểu Du, anh rất nhớ em.”
Đường Du chưa kịp trả lời thì điện thoại đã tút tút, Lâm Khai dập máy rồi? Đường Du nhìn điện thoại, kiểm tra thêm lần nữa, chợt nghĩ đến giọng Lâm Khai lúc nãy không bình thường. Cô vội gọi lại, gọi mấy lần nhưng chỉ nghe thấy thông báo: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Đường Du nhìn điện thoại một hồi lâu, thời gian hiển thị trên đó đã là năm giờ sáng. Tối qua, sau khi tan ca, vì phải chăm sóc Tô Nhiêu, gần ba giờ sáng cô mới ngủ, giờ thấy mệt, không gắng gượng được nữa. Cô tự nhủ, sẽ gọi lại cho Lâm Khai sau, ngủ thêm chút nữa không lại nhỡ buổi học ngày mai.
Sáng sớm, Đường Du bị đánh thức bởi tiếng chuông hẹn giờ trong điện thoại, không muốn dậy chút nào nhưng hôm nay học môn đọc hiểu tiếng Pháp, rất quan trọng, hơn nữa vị giảng viên người Pháp lại vô cùng đẹp trai, cô không thể không đi. Đường Du rửa mặt bằng nước lạnh, cầm theo giáo trình, trước khi ra khỏi nhà cô sang phòng Tô Nhiêu xem thử, Tô Nhiêu vẫn đang ngủ rất say. Đường Du vội xé một trang giấy trong cuốn vở, viết vào đó vài dòng, đặt cạnh gối của Tô Nhiêu rồi đến trường.
ội dung tiết học của vị giảng viên người Pháp rất nhiều, Đường Du chăm chú lắng nghe, hết giờ cô liền nhoài người gục lên bàn, mệt đến nỗi không muốn cử động. Mấy nam sinh đi đến giả vờ hỏi han: “Trưa rồi, không đi ăn cơm à?” Đường Du đang buồn ngủ, không đáp lời, chỉ nghe thấy giọng mấy nữ sinh: “Giỏi giang cái nỗi gì cơ chứ!”
Đường Du mở to mắt, nhưng không phải để đôi co với đám nữ sinh vừa rồi, cô bỗng nhớ đến cuộc điện thoại của Lâm Khai sáng sớm nay, liền rút di động ra gọi nhưng không ai nghe máy. Cô nghĩ một lát rồi gọi đến phòng ký túc xá của Lâm Khai để hỏi số điện thoại nhà riêng. Đường Du bấm máy gọi, lập tức có người nghe, đầu dây bên kia là giọng một phụ nữ đứng tuổi, cô nhận ra đó là mẹ của Lâm Khai. Có lần mẹ anh đã đến trường, cố ý muốn xem mặt cô, Đường Du lúc đó rất hoảng sợ, còn trách Lâm Khai sao không báo trước.
Đường Du là cô gái từ nhỏ đã xinh đẹp, tiền bạc được cha chu cấp nên chẳng khi nào thiếu, chỉ kém người khác là không có một gia đình bình thường. Từ nhỏ đến lớn, thầy cô và bạn bè đều nói cô kỳ quặc, ít khi chủ động chuyện trò với ai, còn có vẻ khinh khỉnh, khác người nhưng thực ra trong lòng cô lại rất tự ti. So sánh bản thân mình với bạn bè hoặc với những cô gái kém hơn về điều kiện kinh tế, hình thức hay sự sắc sảo, cô đều cảm thấy vô cùng tự ti. Bởi họ đều có một gia đình bình thường, có người thương yêu, dịp lễ tết đều có nơi chốn để đi, mỗi cô là không, đến bạn bè cũng chỉ có một mình Tô Nhiêu. Cuộc sống đôi khi là thế, khi hầu hết mọi người đều tỏ ra xa cách với mình, mình sẽ tự hỏi phải chăng bản thân đúng là đang thiếu thứ gì đó. Đường Du sợ để lại ấn tượng không tốt với mẹ của Lâm Khai nên rất thấp thỏm. Nhưng bà đã lặn lội từ thành phố N lên đến đây rồi, cô không thể không gặp.
Gặp rồi mới thấy bà là người rất hiền hòa, cởi mở, Đường Du vừa đến đã đưa ngay cho cô một túi lạp xưởng to, nói: “Cái này là do bác tự hun, Tiểu Khai nói cháu rất thích ăn lạp xưởng bác làm, cháu mang về đi, khi nấu cơm cho vào nồi cơm điện hấp qua là có thể ăn được ngay.”
Mặt Đường Du ửng đỏ, Lâm Khai đứng cạnh đó khẽ cười. Mẹ Lâm Khai lại lấy từ trong túi ra mấy đôi giày bông, rồi nói với Đường Du: “Những đôi giày này là do bác tự làm, Tiểu Khai bảo chân cháu sợ lạnh, mùa đông hay bị nẻ. Trước khi đến đây, bác vội làm cho cháu vài đôi, toàn bằng bông mới năm nay đấy, sợ cháu lạnh nên bác đệm hơi dày, không biết có vừa chân không?”
Đường Du càng bối rối hơn. Cô có nhược điểm là người khác đối xử với không ra gì, cô cho đó là hợp lý, thậm chí bố cô muốn cắt đứt quan hệ cha con, cô cũng bất cần. Nhưng cô lại sợ người ta đối xử tốt với mình, vì như vậy cô sẽ không biết nên đền đáp thế nào.
Sau này Đường Du mới biết, thì ra Lâm Khai đã sớm kể cho bố mẹ anh về cô. Họ đều làm giáo viên, một người dạy tiểu học, một người dạy cấp hai, cả hai đều tốt bụng, chất phác. Lâm Khai chỉ mới kể sơ sơ thôi nhưng mẹ anh lại rất coi trọng, trong lòng Đường Du rất cảm kích. Mẹ của cô, trước khi ly hôn, do bị cuộc sống hôn nhân dày vò nên thường xuyên trút giận lên Đường Du lúc bấy giờ mới chín tuổi. Sau này người cha lại nhẫn tâm vứt cô một mình ở thành phố B, càng không cần phải nhắc đến người cậu di cư của cô nữa. Nhiều năm nay, trái tim cô đã bị những người thân thiết nhất làm nguội lạnh, giờ đây mẹ Lâm Khai lại thổi vào đó một luồng gió ấm áp, có thứ gì đó đang dần tan chảy trong trái tim vốn băng giá của cô.
Những đôi giày vừa khít chân Đường Du, mùa đông năm ấy chân cô không bị nứt nẻ nữa. Lần đó, trước khi về, mẹ Lâm Khai còn cầm tay cô nói: “Tiểu Du, bác có điều này muốn nói, mong cháu đừng giận.” Đường Du không hiểu mẹ Lâm Khai sẽ nói gì khiến cô giận, không ngờ tiếp đó bà lại cẩn trọng nói: “Nếu tết nhất không đi đâu, nếu cháu không chê thì về nhà bác nhé. Bác còn biết làm cả món thịt xông khói nữa.”
Lúc này, Đường Du đang giữ máy, cô chỉ nghe thấy phía đầu dây bên kia vang lên hai tiếng “Tiểu Du”, sau đó là tiếng khóc thút thít.
Đường Du bỗng lo lắng, một linh cảm chẳng lành chợt trỗi dậy, “Bác ơi, có chuyện gì vậy, tối qua Lâm Khai gọi điện thoại cho cháu, anh ấy…”
“Tiểu Khai, nó gặp rắc rối rồi.”
“Bác ơi, bình tĩnh kể cho cháu nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Lâm Khai ạ?”
“Nó lái xe, đâm vào người ta, bị người nhà người ta đưa đi rồi, họ hung hăng lắm, đến giờ này vẫn chưa về…” Mẹ Lâm Khai cuống đến nỗi nói không rõ đầu đuôi. Đường Du nghe không rõ ràng lắm, trước khi dập máy, cô nói: “Cháu sẽ mua vé đến đó ngay, bác đừng quá lo lắng.”
Hoàn toàn bế tắc
Lúc này, giọng nói pha lẫn vẻ giễu cợt của Tôn Văn Tấn mới cất lên, “Cô Đường Du, đây là cách mà cô nhờ vả người khác sao?”
Đường Du vội thu dọn sách vở rồi chạy thằng về nhà, đến nơi, cô thấy Tô Nhiêu đang ra sức bấm điện thoại. Đường Du vào phòng thu dọn đồ, khi đi ra vẫn thấy Tô Nhiêu đang gọi điện, từ trong điện thoại phát ra tiếng thông báo tự động lặp lại không đổi: “Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi đã ngừng hoạt động.\"
Tôn Văn Tấn đúng là kẻ tàn nhẫn, nhìn mắt Tô Nhiêu đỏ hoe, sắc mặt nhợt nhạt, Đường Du thấy xót lắm. Cô vẫn còn nhớ, sau khi ly hôn, mẹ cô lúc nào cũng ôm khư khư lấy điện thoại gọi liên tục cho bố cô, vẻ mặt giống hệt Tô Nhiêu bây giờ, đều là sự cố chấp điên cuồng. Khi đó, bố cô không bao giờ trả lời điện thoại, sau khi mẹ qua đời, Ðường Du vĩnh viễn chẳng bao giờ biết mẹ rốt cuộc có điều gì muốn nói với bố. Cô càng không biết rằng, giá như lúc đó bố cô trả lời điện thoại thì có thể mẹ cô đã không tự sát.
Nghĩ đến đó, Đường Du quên cả việc phải nói với Tô Nhiêu về chuyện tiền thuê nhà, chỉ nói là có việc phải đi thành phố N ngay, mong Tô Nhiêu ở lại tự biết chăm sóc bản thân. Ra đến cửa, Đường Du liền gọi điện cho mẹ của Tô Nhiêu, nói qua về tình hình của bạn, may thay, mẹ Tô Nhiêu nói sẽ xin nghỉ để đến đây xem sao.
Trong người Đường Du chỉ có hơn hai ngàn tệ được khách boa ở hộp đêm tối qua, sau khi mua vé máy bay thì chẳng còn lại là bao. Xuống máy bay, cô bắt xe đi thẳng đến nhà Lâm Khai, nhớ mang máng là nhà Lâm Khai ở khu giáo viên. Chiếc xe dừng lại trước khu tập thể cũ, nhà Lâm Khai ở tầng ba. Đường Du gõ cửa, một phụ nữ đứng tuổi ra mở cổng, vừa trông thấy Đường Du liền sững sờ giây lát, giọng bỗng nghẹn ngào, “Tiểu Du... Cháu đấy à…”
Đó chính là mẹ của Lâm Khai, trong phòng không có ai khác, Dường Du vừa an ủi bà vừa hỏi han tỉ mỉ tình hình.
Thì ra Lâm Khai có một người cậu họ, buôn bán ở tỉnh ngoài, có chiếc xc cđể lại cho gia đình Lâm Khai dùng. Trước đây Lâm Khai đã từng thi lấy bằng lái, nhưng lâu ngày không lái nên lạ tay. Sáng sớm hôm đó anh lái xe đi làm giấy tờ, không cẩn thận nên đâm vào một phụ nữ trung niên. Người phụ nữ đó làm việc lặt vặt trong thành phố, sống ở khu ngoại thành, chồng bà ta là kẻ lười nhác, thích hưởng thụ, cả gia đình chỉ sống nhờ vào việc buôn bán nhỏ lẻ của bà ở chợ rau. Cách đây không lâu, bà ta mắc bệnh ung thư tử cung, sau khi phẫu thuật cắt bỏ tử cung, gia đình bà nợ họ hàng bạn bè một khoản tiền lớn. Biết Lâm Khai đâm phải bà ta, họ hàng liền xúi giục ông chồng mượn cớ đòi tiền, mặc dù chỉ bị gãy xương nhẹ nhưng họ lại đòi số tiền bồi thuờng lên đến mười vạn. Bố mẹ Lâm Khai cả đời dạy học, lại nuôi dạy Lâm Khai học đến cao học nên mười vạn đối với gia đình anh quà là không nhỏ, tương đương với cả một đời tích cóp nên không thể chấp nhận. Thương lượng không xong, người nhà của người phụ nữ đó ngày nào cũng đến nhà Lâm Khai gây chuyện, đe dọa nếu không đền tiền sẽ tìm người đâm gãy chân của Lâm Khai. Gia đình ba người nhà anh đều là tri thức, nhân hậu, thật thà, họ hàng trong thành phố này cũng không đông nên không ứng phó được với đám người hung hăng đó. Nghĩ rằng người anh họ của mẹ Lâm Khai đang làm kinh doanh ở tỉnh bên có thể giúp tìm ra cách giải quyết, bố anh liền đến đó gặp. Nhưng khi ông vừa đi khỏi, đám người đó lại đến. Thương mẹ bị cao huyết áp, dễ bị kích động nên Lâm Khai đã hẹn bọn họ ra ngoài nói chuyện, chẳng ngờ đến bây giờ vẫn chưa thấy về.
Ðường Du đến thành phổ N lúc chập tối. Ðêm đó, cô cùng bà Lâm đợi ở nhà đến chín giờ, vẫn không thấy Lâm Khai về, gọi điện thoại cũng không ai nghe. Mẹ Lâm Khai rất lo lắng liền gọi điện cho ông Lâm. Đường Du đề nghị, “Bác Lâm, hay chúng ta báo cảnh sát?\"
Ông Lâm ở đầu đây bên kia cũng nghe thấy lời của Đường Du, ông bất lực nói: \"Đám người đó là dân ngoại thành, vào thành phố làm xây dựng, to gan lắm. Cảnh sát cũng đau đầu vì bọn họ, giờ chúng ta cũng chẳng có cách gì. Giả sử cảnh sát giải quyết được điều này, e rằng sau này chúng lại gây khó dễ.\"
Bà Lâm nói: “Đồng nghiệp của em bảo, đám người này nay đây mai đ
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu