Lamborghini Huracán LP 610-4 t
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Tình Yêu Đau Đớn Thế - phần 1

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 43839999
Visits Today: 268321
This Week: 268321
This Month: 9655347

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

i mọi phụ nữ, từ Tô Nhiêu cho đến người từng trải như chị Đào Hoa rồi bây giờ là Lý Văn. Đường Du cố nép sát vào Lý Văn, đầu vẫn cúi gằm. Cô mặc trên mình đồng phục cảu hộp đêm, chải mái gọn gàng nên Tôn Văn Tấn đã không nhận ra. Lúc mang rượu lên, Đường Du tưởng mình nhìn nhầm, hóa ra đúng là gã. Giờ gã đang trong hộp đêm này, vậy Tô Nhiêu đâu?

Thang máy dừng ở tầng một, Tôn Văn Tấn lại mời họ ra trước. Đường Du ra trước tiên, tiếp đến là Lý Văn cầm chiếc khay lề mề theo sau. Đi được một quãng xa, Lý Văn mới trách móc, nói: “Sao đi nhanh thế, làm mình quên cả cảm ơn người ta.”

Đường Du nhìn cô rồi chậm rãi nói: “Chẳng phải lúc nãy cậu đi chậm rề rề đó sao?”

Mặt Lý Văn lại đỏ bừng, cô khẽ kéo tay áo Đường Du, mắt sáng lấp lánh, nói: “Cậu có biết…”

“Mình biết, cậu muốn nói người đàn ông đó chính là anh ta phải không?” Mình còn biết cả tên hắn nữa cơ, cô tự nhủ với lòng mình thế.

Lý Văn ngạc nhiên hỏi: “Sao cậu biết?

“Thì lúc nãy chẳng phải chính cậu nói là anh ta mặc áo chấm bi sẫm màu bên trong, bên ngoài mặc áo len cassimere nâu sẫm đó sao?”

Sau đấy, phó tổng giám đốc gọi Đường Du ra nói vài câu gì đó, lúc cô quay vào, Lý Văn vui mừng thông báo: “Có tin vui đây, chị Đào Hoa để tụi mình phục vụ phòng đó tối nay.”

“Chính là cái phòng đó.” Thấy Đường Du gần như không phản ứng gì, Lý Văn nói thêm.

Đường Du chỉ “ừ”, không thấy hưởng ứng lắm. Lý Văn hụt hẫng giải thích: “Chị Đào Hoa thường không cho phép nhân viên tùy tiện vào đó bởi họ hình như không thích người lạ, còn nữa, chị ấy lần nào cũng chọn những nhân viên phục vụ tháo vát nhất. Cậu đúng là may mắn, mới vào làm mà đã được cùng mình vào đó phục vụ rồi.”

Lên đến nơi, Lý Văn cứ viện cớ mang đồ, lúc thì thu đĩa ra, lúc lại mang đĩa vào, hoặc cùng một thứ mà đem vào mấy lần. Đường Du thấy buồn cười nhưng không có ý giễu cợt. Lý Văn ở bên trong, còn Đường Du đứng ngoài cửa. Cô viện cớ: “Mình mới đến, sợ vào trong đó lại căng thẳng, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì không hay nên cậu cứ ở trong, mình đứng ngoài này.”

Đúng lúc Lý Văn định vào bên trong lần thứ n thì bỗng một cô gái trẻ từ phía hành lang đối diện xông tới, đạp mạnh cửa phòng bước vào bên trong, giơ chiếc túi giấy đang cầm trên tay ném mạnh vào một người đàn ông. Chắc do vung tay quá mạnh nên vài tờ tiền trong túi rơi lả tả xuống tấm thảm trong phòng.

Cô gái hét to: “Tôn Văn Tấn, đừng can thiệp chuyện của tôi!”

Tôn Văn Tấn đứng lên nhìn cô gái, không có vẻ gì là tức tối, rồi cúi người nhặt từng tờ tiền gần đó nhét vào trong túi giấy. Rồi gã lại đứng lên, nhìn cô gái, điềm đạm nói: “Nhiễm Nhiễm, anh chỉ muốn tốt cho em.”

Lúc này, Diệp Đào Hoa đã kịp đến nơi, chị nhìn cô gái, bực bội nói: “Chu Nhiễm, cô có bị thần kinh không đấy?”

Tôn Văn Tấn liền ngăn Diệp Đào Hoa, rồi lại nhìn Chu Nhiễm, khuyên: “Nhiễm Nhiễm, nghe anh, đừng dấn sâu thêm nữa.

Không ngờ, Tôn Văn Tấn vừa dứt lời, cô ta liền cầm ly rượu cạnh đó hắt vào mặt gã, lạnh lùng nói: “Tôn Văn Tấn, nếu anh còn làm hỏng chuyện của tôi thì không xong đâu.” Nói dứt lời ném phăng chiếc ly vào cửa, vụn thủy tinh văng xuống thảm.

Đường Du toan đi tránh về phía hành lang thì thấy Chu Nhiễm trong phòng lao ra. Cô ta rất đẹp, đôi mắt to, trang điểm đậm, chỉ có điều dù đánh phấn đậm nữa cũng không thể làm mờ đi nét ảm đạm vô hồn trên gương mặt.

Diệp Đào Hoa tức tối, quát: “Chu Nhiễm…”

Việc Tôn Văn Tấn bị hắt rượu trước mặt mọi người khiến ngay cả các tiếp viên cũng ngạc nhiên, vậy mà anh ta lại không hề tức giận còn kéo tay Diệp Đào Hoa, nói: “Bỏ qua đi.”

Không biết lúc này Lý Văn đang làm gì, Đường Du bắt đầu cúi người thu dọn những mảnh vỡ lại. Cô nghe thấy Tôn Văn Tấn nói: “Đào Hoa, số tiền này, lần sau em giúp anh đưa cho cô ấy.”

“Cái gì?” Diệp Đào Hoa cảm thấy gã thật kỳ cục, người ta không cần nữa mà cứ khăng khăng đòi đưa.

Trong phòng vang lên giọng trêu đùa uể oải, “Bị hắt như thế vẫn chưa đủ đâu, xem sau này cậu ấy còn dám động đến gái trinh nữa không.”

Tôn Văn Tấn không để ý, tiếp tục nói với Diệp Đào Hoa: “Đào Hoa, hãy giúp anh, dẫu sao cô ta cũng từng bên anh một thời, anh không muốn thấy cô ta ra nông nỗi này.”

Giọng Tôn Văn Tấn có chút thỉnh cầu, Diệp Đào Hoa ngán ngẩm nói: “Đưa tiền thì có tác dụng gì, cô ta có cảm kích đâu, có cần phải làm như vậy không? Thực ra, chỉ cần anh nói khéo khéo, cô ấy sẽ nghe. Trước đây, cô ấy vốn rất nghe lời anh đấy thôi, mỗi tội ương bướng quá, chỉ thích nghe những lời ngon ngọt. Nhiễm Nhiễm không cần tiền có phải là anh không biết đâu.”

Lúc này, người đàn ông bên cạnh cất tiếng đùa, “Ha ha, cô ấy không cần tiền, nhưng em không biết là Văn Tấn của chúng ta giờ nghèo tới mức chỉ còn mỗi tiền thôi sao.”

Giọng Tôn Văn Tấn vẫn khăng khăng, “Dù thế nàonhờ em cả đấy.”

Đường Du thu dọn xong thì thấy Lý Văn vẫn đang trong phòng, cứ sờ cái nọ, mó cái kia, biết là cô không muốn đi. Quen biết Lý Văn chưa lâu, cũng không hiểu con người cô lắm, chỉ biết là cô thích buôn chuyện, nếu không đã không kể cho Đường Du nhiều chuyện như thế. Đường Du cúi đầu lấy khăn giấy gom mảnh thủy tinh vỡ lại rồi bước xuống lầu.

Cô cúi cùng cũng hiểu ra: Gặp phải gã đàn ông như thế, Tô Nhiêu sao dứt ra nổi cơ chứ?

Tôn Văn Tấn vừa có tiền, vừa có địa vị, hình thức lại đẹp, hiểu tâm lý phụ nữ, tiêu tiền phóng khoáng, nhẫn nại, phụ nữ không thích gã mới là lạ, nhưng, có bao nhiêu cô gái sẵn sàng sống chết vì gã, tại sao gã lại chọn Tô Nhiêu?

Đường Du xuống lầu một lát thì Lý Văn cũng xuống, quả nhiên lập tức kéo tay cô ra kể. Các chị em khác cũng đến nghe, chắc là chuyện trên lầu vừa rồi đã làm kinh động họ. “Cậu biết cô gái lúc nãy là ai không? Đó là Chu Nhiễm, trước đây làm tiếp viên ở hộp đêm này, là sinh viên đại học. Cô ta rất xinh đẹp, nghe nói nhà nghèo, không có tiền đóng học phí nên phải làm thêm, chị Đào Hòa biết chuyện, bèn cho vào phòng VIP ấy, sau đó không thấy tăm hơi đâu nữa. Nghe nói cô ta đi theo người đàn ông đó, nhưng không lâu sau lại quay về Hộp đêm Loạn thế giai nhân này. Trước đây, cô ta không bao giờ tiếp khách, lần này chả hiểu sao, khách loại nào cũng tiếp, rồi lại còn nghiện ngập, cờ bạc, không có tiền nên đành bán mình. Người đàn ông đó biết chuyện, muốn giúp cô ta trả nợ, còn cho thêm tiền nữa, ai ngờ, cô ta không những không nhận mà còn hắt rượu vào anh ta. Ôi dà, anh này đúng là biết kiềm chế, lúc nãy bạn bè ở đó nhiều như thế mà anh ta cũng không trở mặt.” Lý Văn nhìn Đường Du, như thể chợt phát hiện ra điều gì, “Này, cô Chu Nhiễm đó trông rất giống Đường Du.”

Những cặp mắt đổ dồn về phía Đường Du, may thay đúng lúc chị Đào Hoa đến, hỏi: “Đường Du đâu, cô ấy đâu rồi?”

Mọi người lần lượt tản ra, chị Đào Hoa đi tới, trong tay cầm một xấp tiền, nói: “Anh ta bảo cô vất vả, lúc nãy thu dọn mảnh vỡ thủy tinh có bị cứa vào tay không?”

“Dạ, không.” Đường Du đáp.

Mấy người gần đó chợt đồng thanh thốt lên kinh ngạc, không ngạc nhiên làm sao được? Tiếp viên uống dở sống dở chết một đêm cũng chỉ được vài trăm tệ tiền boa, nhìn xấp tiền chị Đào Hoa đưa cho Đường Du, chắc chắn không dưới hai ngàn tệ.

Tiếp đến, chị Đào Hoa lại đưa Lý Văn một xấp tiền khác, ít hơn xấp của Đường Du, nhưng cũng chẳn ít hơn là bao.

Đêm đó, về đến nhà, Đường Du nhìn thấy giày của Tô Nhiêu ngoài cửa, trong phòng khách có một chiếc va li nhỏ, nhìn vào phòng Tô Nhiêu thấy cửa đã đóng. Đường Du không gõ cửa, tan làm xong, đi tàu điện ngầm về đến đây đã là mười hai giờ đêm rồi. Trước khi ngủ, Đường Du cứ nghĩ về Chu Nhiễm, Lý Văn nói, Chu Nhiễm đã từng theo Tôn Văn Tấn một thời gian, anh ta đối xử với cô ta cũng tốt, giờ ra nông nỗi này, tính cách cô này cũng mạnh mẽ thật. Nghĩ đến đây, Đường Du bỗng thấy lo lo cho Tô Nhiêu.

Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, Đường Du đã không thấy Tô Nhiêu đâu. Đánh răng, rửa mặt xong rồi đến trường cũng không thấy bóng dáng cô, gọi mấy cuộc điện thoại nhưng Tô Nhiêu đều không nghe. Sáu giờ chiều, về đến nhà trọ, thấy cửa phòng Tô Nhiêu mở, bên trong không có ai. Đường Du cầm bộ đồng phục, chuẩn bị đến nhà ăn sau đó đến hộp đêm làm.

Buổi tối, trở về nhà trọ sau khi tan ca, đêm đã rất khuya, Đường Du nghe thấy phía cầu thang vang lên tiếng kêu the thé, tiếp đó là vài tiếng rời rạc, thì ra là tiếng mèo kêu, tiếp nữa là tiếng chửi bới của bà chủ nhà. Đường Du rất quen với giọng đó, là diễn viên kinh kịch nghiệp dư nên bà sở hữu chất giọng the thé đến nhức óc, rồi tiếp nữa là một giọng còn kinh khủng hơn, đó là giọng của Tô Nhiêu, bọn họ đang cãi nhau, nguyên nhân hình như vì con mèo.

Quen biết với Tô Nhiêu lâu như thế nhưng Đường Du chưa bao giờ thấy cô tức giận ai, càng không thể ngờ cô còn biết cãi nhau, những lời độc địa phát ra như súng liên thanh khiến bà chủ nhà không chen được câu nào. Đường Du đã trọ ở đây hơn một năm, trước đây, con mèo này cứ nửa đêm là kêu ầm ĩ, không sao ngủ nổi, mấy lần cô mắng nó Tô Nhiêu đều khuyên can, nói sau khi chồng bà chủ nhà qua đời, chỉ còn mỗi con mèo vui buồn cùng bà ta nên khuyên cô bỏ qua. Trước đây mỗi khi gặp bà chủ nhà ôm con mèo đi dạo trong khu, Tô Nhiêu còn cười đùa vui vẻ, khen ngợi vài câu, nhưng giờ thì…

Đường Du đi mau hơn, khi đến nơi thì mấy người hàng xóm đã bị đánh thức rồi, cô thấy mặt bà chủ nhà đỏ bừng bừng, hơi thở dồn dập, sợ xảy ra chuyện nên cô vội vã kéo Tô Nhiêu lên phòng. Người Tô Nhiêu nồng nặc mùi rượu, vừa lên đến phòng đã lấy chăn trùm kín đầu,

Đường Du đi tắm rửa, lúc quay lại thì thấy Tô Nhiêu nằm úp trên giường nôn ọe, trên nền nhà đã có một đống. Nhìn Tô Nhiêu như vậy, Đường Du đau lòng lắm. Cô rót một cốc nước, nói: “Nhiêu Nhiêu, súc miệng đi.”

Đường Du nhớ đến Chu Nhiễm nên không nói gì, cô vào nhà vệ sinh tìm giẻ và chổi lau sàn để dọn bãi nôn.

Tô Nhiêu cầm cốc nước, ngơ ngác nhìn bạn, đến lúc Đường Du xong việc ngẩng đầu lên, đã thấy Tô Nhiêu giàn giụa nước mắt, nói trong tiếng nấc: “Tiểu Du, mình… mình rất yêu anh ấy, cái gì anh không thích, mình đều không dám làm. Nhưng, tại sao, tại sao anh ấy vẫn không cần mình?”

Tại sao ư? Tô Nhiêu không xinh đẹp, xuất thân cũng chẳng ra gì, cả đời chưa làm mất lòng ai trừ bà chủ nhà, vậy tại sao Tôn Văn Tấn lại đến với cô? Có lẽ tại quá nhàm chán với mẫu đơn quốc sắc nên muốn thử chút hương vị của cây cỏ? Hay có thể gã đàn ông này trời sinh đã thích làm tổn thương trái tim phụ nữ… Nhưng Đường Du làm sao thốt ra được những lời này.

Khó khăn lắm Tô Nhiêu mới ngủ được, sợ nửa đêm cô nghĩ quẩn nên Đường Du không dám về phòng mà ngủ tạm trên chiếc ghế cạnh giường Tô Nhiêu.

Quá nửa đêm, điện thoại của Đường Du bỗng kêu inh ỏi. Cô giật mình tỉnh giấc, sợ ảnh hưởng đến Tô Nhiêu, cô vội vã ra phòng khách nghe, đến tận ban công mới dám lên tiếng, “A lô, ai đấy ạ?”

Thường thì rất ít người gọi điện cho cô, trừ Tô Nhiêu, thỉnh thoảng văn phòng khoa có gọi, nhưng, đã quá nửa đêm rồi, ai gọi điện cho cô giờ này kia chứ?

Đường Du nghe điện thoại, đầu dây bên kia lại không nói gì. Cô a lô vài tiếng, cảm thấy thật kỳ lạ, người đó không dập máy, cũng chẳng nói gì. Cô nhìn vào màn hình điện tho
<<1 ... 34567 ... 11>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT265/2921