Truyện nhiều tập - Nói yêu em lần thứ 13 - phần 2
| Lượt xem : |
bơi, bể bơi!
Thôi Hy Triệt! Tôi muốngiết chết anh!
Ùm oạp!
Tôi cũng rơi tõm vàotrong bể khiến cho từng làn nước xanh sẫm bắn tóe lên, bao trùm khắp người.
Tôi không thể nào tinnổi, bên tai chỉ thấy tiếng nước òng ọc, còn có cả tiếng của Chân Ni…
"Không! Từ trướcđến nay tôi chưa từng ghét chị… Tôi chỉ hy vọng từ trước tới nay chị chưa từngxuất hiện trong thế giới của tôi thôi!"
…
"Mộ Ái Ni, tôi nóicho chị biết, sau này mặc kệ chị làm lao công hay trợ lý của hội trưởng Triệtgì cũng được, đừng có để tôi nhìn thấy chị đến gần anh ấy quá mứ, hoặc là tìmcách nịnh bợ anh ấy, nếu không thì… nếu không thì giữa chúng ta chẳng còn chịem gì nữa."
…
"Đập vỡ điện thoại?Vẫn còn chưa hết giận! Nếu như có thể thì con thực sự muốn đập vỡ chị ta rathành như thế này."
…
"Mộ Ái Ni, tôi sẽnhớ tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay, rốt cuộc sẽ có một ngày tôi khiến chịhối hận vì đã khiến tôi bị tổn thương như thế."
…
"Loại người này mộtcái tát thôi chưa đủ."
…
Chân Ni, nếu như ngườiem ghét cay ghét đắng là chị chết đi, liệu em có rơi một giọt nước mắt haykhông?
Không hiểu vì sao tôibỗng nhiên từ bỏ việc giãy giụa, cứ để cơ thể mình chìm mại xuống. Tôi mở tomắt, trong khoảng xanh sẫm đến mê hoặc lòng người ấy, một bóng người bơi vềphía tôi trong ánh sáng còn sót lại dưới nước.
Giống như cánh bướm,tuyệt vọng nhưng vẫn lãng mạn một cách yêu kiều.
Mỗi lúc một gần, mỗi lúcmột gần…
Thôi Hy Triệt đưa tay vềphía tôi, nhưng tôi đã không còn một chút sức lực nào, ngực ngạt thở đến mức vôcùng khó chịu, những giọt nước mắt vẫn đang lăn ra như những hạt ngọc trai rồihòa tan vào dòng nước.
Tôi từ từ nhắm mắt lại,khoảng trời xanh tươi đó từ từ biến mất trong tầm mắt.
Trong sự mơ hồ, tôi cảmnhận thấy một vật gì đó mềm mại áp sát môi mình.
Môi tôi hơi hé mở ra,ngay lập tức một luồng không khí trong lành tràn vào trong phổi.
Cảm giác đó tươi đẹp đếnmức khiến người ta phải ngạt thở.
Cơ thể tôi dần dần nổilên trên mặt nước.
Cảm giác nóng bỗng xuyênqua môi tôi rồi lan ra khắp toàn thân, tê tê dại dại, sau đó bốc hơi trên dathịt. Tôi dần dần mê mải đi trong sự ấm áp đó.
Đột nhiên một giọng nóiđầy oán hận vang lên trong tâm thức…
"Mộ Ái Ni! Tôi hậnchị…."
Chân Ni, là tiếng củaChân Ni.
Tôi đột nhiên sữngngười, giận dữ đẩy Thôi Hy Triệt ra.
"Anh lừa tôi."
Trong mắt Thôi Hy Triệtlóe lên ánh sáng của niềm vui khôn xiết. Nóng bỏng biết bao, dường như muốn đốtthiêu tất cả.
Tất cả những thứ đó lạikhiến tôi sợ hãi, một nỗi sợ hãi khủng khiếp không biết vì sao.
Thôi Hy Triệt nhìn tôichăm chú rồi nói: "Em cũng thích anh có đúng không?"
"Anh lừa tôi"Tôi gằn trong cổ, dường như đang tự cảnh cáo mình.
"Em cũng thích anhcó đúng không?"
"Không! Tôi khôngthích anh", tôi lắc đầu thật lực, nước mắt lại bắt đầu rơi giàn giụa trênmá: "Không hề thích, từ trước tới nay chưa từng thích."
Tôi gằn giọng đến mức âmthanh trở nên khàn đặc cả đi.
Đồng tử trong con ngươiThôi Hy Triệt thu nhỏ lại, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo, giống như muốn làmmặt nước trong hồ bơi đóng băng lại.
Ánh mắt lạnh lẽo ấyxuyên qua da thịt tôi, thấu vào tận trong xương cốt.
Bỏ chạy thôi! Ý nghĩ đóbất lực chợt lóe lên trong thâm tâm tôi.
Tôi bám lấy thanh vịnbên thành bể bơi, lấy hết sức trèo lên, cố chạy trốn khỏi nơi đó.
Phía sau lưng tôi vanglên giọng nói lạnh lùng đầy phẫn nộ của Thôi Hy Triệt: "Em có thích anh,rõ ràng em có thích anh."
Không phải, không phải…tôi không thể thích anh được.
Tôi sẽ không thích ngườimà em gái mình đã thích.
*
Trong võ đường KhôngLiên, võ sinh đã ra về gần hết, một mình Thiên Diệp vẫn ngồi trên sàn đấu,quanh anh là một sự tĩnh lặng đến ngộp thở.
Đột nhiên có bốn chiếcxe chạy đến và dừng ngay trước cổng võ đường, mười mấy người mặc âu phục đeokính đen vội vã bước xuống, nhanh chóng đứng thành hàng ngay ngắn.
Tất cả đã chỉnh tề, mộtngười phụ nữ mới bước ra từ chiếc xe thứ 2.
Khuôn mặt được trangđiểm nhẹ nhàng nhưng vô cùng tinh tế, người phụ nữ ấy mặc bộ quần áo củaChanel, trông thoải mái nhưng không mất đi vẻ quý phái.
Tất cả sự ngạo mạn nhưngđầy nhạy cảm nghệ thuật ấy kết hợp lại thành khí chất của bà ta, khiến ngườikhác cảm thấy hơi sợ hãi và cách biệt.
Khi bà ta đi qua, nhữngngười mặc âu phục đứng hai bên đều cúi rạp mình chào cung kính.
Người phụ nữ ấy đi đếntrước mặt Thiên Diệp thì đứng lại, cúi xuống nhìn anh khi ấy đang ngập chìmtrong nỗi buồn thương, nói một cách bình thản: "Con bé ấy không thíchcon."
Câu nói ấy hết sức đơngiản, không có chút sức mạnh nào, nhưng lại dễ dàng đánh sập bức tường bao vốnđược Thiên Diệp dựng lên trong trái tim mình.
Ái Ni, người em thích làcậu ta ư?
Ái Ni, từ trước đến giờanh chưa từng nghĩ em sẽ không thích anh.
Ái Ni, nếu như mất đilòng tin rằng em có thích anh, vậy thì anh làm th
Chương 9
Nghi thức chia tay ở thịtrấn La Đồ
1
Mặc bộ quần áo ướt sũngvề nhà, khi đi qua phòng Chân Ni, tôi thấy con bé đang khóc, dì Quách ngồi bêncạnh khẽ khàng vỗ vỗ vai nó, thì thầm an ủi.
Dù từ trước đến nay tôichưa từng coi dì Quách là mẹ mình, nhưng những lúc như thế này phải thực sự cảmơn dì ấy.
Cảm ơn sự quan tâm mà bàấy luôn dành cho Chân Ni.
Tôi vào phòng mình, thaymột bộ quần áo khô. Lúc đứng trước gương soi, vẫn nhìn thấy những vết ngón tayhồng hồng in trên má.
Trái tim lại bắt đầungấm ngầm đau.
Ừm? Sợi dây chuyền trêncổ? Tôi đưa tay lên sờ vào cái cổ trống không, phát hiện ra sợi dây chuyền lạimất một lần nữa.
Tôi vội vàng mở cửaphòng định đi tìm, lập tức trông thấy dì Quách và Chân Ni đứng đối diện với bộdạng cực kỳ phẫn nộ.
"Xin lỗi em, ChânNi. Chị không có gì đối với Thôi Hy Triệt…", tôi cố giải thích thêm mộtlần nữa.
"Đủ rồi đấy, tôikhông muốn nghe những cái cớ mà chị dùng để ngụy biện nữa. Những lời dối trá đótôi đã nghe đủ rồi", Chân Ni lạnh lùng cắt ngang câu nói của tôi.
"Mẹ đã bảo rồi, ÁiNi, con làm chị mà thật chẳng ra làm sao cả. Dụ dỗ người khác không được haysao mà lại đi dụ dỗ người mà em gái con đã thích. Việc này chẳng phải là cố ýkhiến em gái con khó xử ư? Hay là mẹ con trước đây không biết dạy dỗ con…"
"Im đi, dì có thểnói tôi, nhưng không được phép nhắc đến mẹ tôi!", thái độ đáng sợ của tôikhiến bà ta im ngay lập tức.
Chân Ni đứng chắn trướcdì Quách, nhìn tôi cười giễu cợt: "Sao thế? Người khác vạch mặt chị, xấuhổ đến mức nổi cáu à? Chị đừng có chối chăng việc cướp mất hội trưởng Triệt củatôi, Mộ Ái Ni. Còn vô liêm sỉ hơn nữa là chị lại cùng lúc bắt cá hai tay. Nghĩtới Thiên Diệp thật là đáng thương, vì chị mà bị đánh một trận, nhưng chị chỉquan tâm đến người khác. Chị vẫn còn mặt mũi để nhìn anh ấy hả?"
Đúng rồi, Thiên Diệp…
Sao tôi lại có thể bỏ đimà không để ý gì đến Thiên Diệp chứ?
Tim chợt co thắt lại,tôi rơi vào trạng thái hỗn loạn.
Có đúng tôi thực sự làmột kẻ vô liêm sỉ như Chân Ni vừa nói không? Vốn cho rằng sẽ không khiến bất cứai bị tổn thương, nhưng vẫn lần lượt làm cho từng người bị tổn thương.
Chân Ni nhìn bộ dạng hồnxiêu phách lạc của tôi, càng tỏ ra đắc ý.
Từng câu từng lời củacon bé như những mũi dao lướt qua cơ thể tôi, từng nhát từng nhát khiến toànthân tôi dày đặc những vết thương.
Tôi bỏ chạy với dáng vẻthất thần, nhưng vừa ra đến cổng, đã bị một tốp người mặc âu phục, đeo kính đenlạ mặt túm lấy nhét vào trong một chiếc ô tô màu đen.
"Các người làm cáigì thế? Định làm gì hả?". Những người này trông rất quen, dường như tôi đãtừng gặp ở đâu đó. Một cảnh tượng chợt lóe lên trong đầu, tôi bỗng thốt kinhngạc: "Các người… là những người lần trước đã đánh Thiên Diệp đúngkhông?"
Nghĩ tới Thiên Diệp, tôibất giác trở nên căng thẳng, chộp lấy cánh tay một người trong số họ hoảng hốthỏi: "Các người đã làm gì với Thiên Diệp rồi? Làm gì với Thiên Diệprồi?"
Người đó cuối cùng lộ ravẻ thiếu nhẫn nại trên mặt, lạnh lùng nói một từ "vớ vẩn", sau đóvươn cánh tay ra bổ vào sau gáy tôi.
Tôi nhanh chóng chộp lấycánh tay anh ta theo phản xạ, tuy nhiên ngay trong khoảnh khắc sự ngạc nhiênlóe lên trong mắt, anh ta dùng cánh tay còn lại bổ xuống gáy tôi một cách khônghề thương tiếc.
Mù mịt.
Tôi bỗng chốc rơi vàomột bóng đêm dằng dặc không giới hạn.
"Đủ rồi đấy, nếu mẹlàm tổn thương đến Ái Ni dù chỉ một sợi tóc, con sẽ vĩnh viễn không bao giờ thathứ cho mẹ."
"Muốn mẹ không làmtổn thương đến con bé cũng được, nhưng con nhất định phải theo mẹ về."
"Ngày con trốn khỏiCanađa con đã từng nói với mẹ rồi, trừ phi con chết, nếu không thì mẹ sẽ khôngcó cách gì bắt con rời khỏi Ái Ni được nữa."
…
Tiếng ai thế nhỉ? Nghethật là quen.
Tôi dần dần tỉnh lạitrong bóng đêm đen tối, khi mở to mắt ra phát hiện mình đang nằm trong một cănphòng sang trọng.
"Thiên Diệp, trướcđây con cũng đã từng chống đối mẹ như vậy rồi. Khi con còn nhỏ, con không muốnrời khỏi La Đồ, nhưng mẹ đã cho con uống thuốc ngủ, đến khi con tỉnh dậy thì đãở bên Canađa rồi, nhớ không? Con có tin lần này mẹ sẽ lại dùng đến cách tươngtự để đưa con về không?"
Cái gì?
Giọng nói mới rồi vanglên bên tai tôi như một tiếng sấm.
Thiên Diệp… Hồi ấy ThiênDiệp đã bắt buộc phải rời La Đồ vì bị người ta đánh thuốc ngủ ư?
Tôi bước xuống giường,đi theo hương tiếng nói đến trước cánh cửa khép hờ, nhìn ra ngoài qua khe hẹp.Đó hình như là một gian phòng liền kề, bên ngoài là một phòng làm việc cỡ nhỏ.
Trong phòng làm việc,một người phụ nữ đầy khí chất của một nhà nghệ thuật đang đứng xoay nghiêngtrước cửa sổ chạm đất, dáng vẻ cao quý nhưng lạnh lùng, giống như một nhà lãnhđạo bẩm sinh.
Trước mặt bà ấy, ThiênDiệp đang đứng nhìn với ánh mắt phẫn nộ, bàn tay nắm chặt lại, sự tuyệt vọngsâu sắc ngập tràn khuôn mặt.
"…Con sẽ càng hậnmẹ hơn!", Thiên Diệp trả lời cứng ngắc.
"Làm sao mà con lạiphải chịu bao nhiêu khổ cực vì con bé đó như thế? Khi quay về đây, con không cómột xu, ngày nào cũng phải đi làm thuê. Con đã mất đi vòng hào quang của mộtnghệ sĩ dương cầm, ở đây con chẳng có bất cứ thứ gì. Đáng buồn cười nhất làngười ta từ trước đến nay chưa hề để ý đến con, con làm như vậy cơ bản là khôngđáng."
"Con không quantâm. Con vốn đã không thích chơi đàn, người con thích là Ái Ni, thế nên conkhông quan tâm đến những sự khổ cực này. Trải qua những thứ đó, con mới càngtrân trọng sự trùng phùng của con và cô ấy. Mẹ đã từng chấp nhận nếu như conhọc dương cầm, mẹ sẽ cho con quay về. Mẹ…", khi tôi còn đang kinh ngạc vềcách xưng hô của Thiên Diệp với người phụ nữ ấy, Thiên Diệp đã quỳ sụp xuống:"Xin mẹ đừng làm hại đến Ái Ni."
Trong căn phòng bị bóngđêm nuốt chửng, Thiên Diệp như một vật phát sáng chiếu rọi vào thế giới củatôi.
Những hình ảnh sau khigặp lại Thiên Diệp lần lượt hiện lên trong trí não tôi…
"Ái Ni, quả thựcanh đã trốn khỏi nhà đến đây, thế nên chẳng có chỗ nào mà đi."
……..
"Thiên Diệp… vì saoanh lại học đàn?"
"Vì Ái Ni mà."
…
"Còn một việc nữa,anh không có chỗ nào để đi sao không nói với em?"
"Anh chờ Ái Ni tựmình phát hiện ra. Hóa ra bây giờ em rất quan tâm đến anh rời nhỉ! Đang tìmcách để hiểu con người của anh phai không? A, chi bằng anh sẽ kể cho en nghehết những chuyện xảy ra bên Canađa nhé? Em không biết cuộc sống bên đó tuyệtvời th
QUAY LẠIThôi Hy Triệt! Tôi muốngiết chết anh!
Ùm oạp!
Tôi cũng rơi tõm vàotrong bể khiến cho từng làn nước xanh sẫm bắn tóe lên, bao trùm khắp người.
Tôi không thể nào tinnổi, bên tai chỉ thấy tiếng nước òng ọc, còn có cả tiếng của Chân Ni…
"Không! Từ trướcđến nay tôi chưa từng ghét chị… Tôi chỉ hy vọng từ trước tới nay chị chưa từngxuất hiện trong thế giới của tôi thôi!"
…
"Mộ Ái Ni, tôi nóicho chị biết, sau này mặc kệ chị làm lao công hay trợ lý của hội trưởng Triệtgì cũng được, đừng có để tôi nhìn thấy chị đến gần anh ấy quá mứ, hoặc là tìmcách nịnh bợ anh ấy, nếu không thì… nếu không thì giữa chúng ta chẳng còn chịem gì nữa."
…
"Đập vỡ điện thoại?Vẫn còn chưa hết giận! Nếu như có thể thì con thực sự muốn đập vỡ chị ta rathành như thế này."
…
"Mộ Ái Ni, tôi sẽnhớ tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay, rốt cuộc sẽ có một ngày tôi khiến chịhối hận vì đã khiến tôi bị tổn thương như thế."
…
"Loại người này mộtcái tát thôi chưa đủ."
…
Chân Ni, nếu như ngườiem ghét cay ghét đắng là chị chết đi, liệu em có rơi một giọt nước mắt haykhông?
Không hiểu vì sao tôibỗng nhiên từ bỏ việc giãy giụa, cứ để cơ thể mình chìm mại xuống. Tôi mở tomắt, trong khoảng xanh sẫm đến mê hoặc lòng người ấy, một bóng người bơi vềphía tôi trong ánh sáng còn sót lại dưới nước.
Giống như cánh bướm,tuyệt vọng nhưng vẫn lãng mạn một cách yêu kiều.
Mỗi lúc một gần, mỗi lúcmột gần…
Thôi Hy Triệt đưa tay vềphía tôi, nhưng tôi đã không còn một chút sức lực nào, ngực ngạt thở đến mức vôcùng khó chịu, những giọt nước mắt vẫn đang lăn ra như những hạt ngọc trai rồihòa tan vào dòng nước.
Tôi từ từ nhắm mắt lại,khoảng trời xanh tươi đó từ từ biến mất trong tầm mắt.
Trong sự mơ hồ, tôi cảmnhận thấy một vật gì đó mềm mại áp sát môi mình.
Môi tôi hơi hé mở ra,ngay lập tức một luồng không khí trong lành tràn vào trong phổi.
Cảm giác đó tươi đẹp đếnmức khiến người ta phải ngạt thở.
Cơ thể tôi dần dần nổilên trên mặt nước.
Cảm giác nóng bỗng xuyênqua môi tôi rồi lan ra khắp toàn thân, tê tê dại dại, sau đó bốc hơi trên dathịt. Tôi dần dần mê mải đi trong sự ấm áp đó.
Đột nhiên một giọng nóiđầy oán hận vang lên trong tâm thức…
"Mộ Ái Ni! Tôi hậnchị…."
Chân Ni, là tiếng củaChân Ni.
Tôi đột nhiên sữngngười, giận dữ đẩy Thôi Hy Triệt ra.
"Anh lừa tôi."
Trong mắt Thôi Hy Triệtlóe lên ánh sáng của niềm vui khôn xiết. Nóng bỏng biết bao, dường như muốn đốtthiêu tất cả.
Tất cả những thứ đó lạikhiến tôi sợ hãi, một nỗi sợ hãi khủng khiếp không biết vì sao.
Thôi Hy Triệt nhìn tôichăm chú rồi nói: "Em cũng thích anh có đúng không?"
"Anh lừa tôi"Tôi gằn trong cổ, dường như đang tự cảnh cáo mình.
"Em cũng thích anhcó đúng không?"
"Không! Tôi khôngthích anh", tôi lắc đầu thật lực, nước mắt lại bắt đầu rơi giàn giụa trênmá: "Không hề thích, từ trước tới nay chưa từng thích."
Tôi gằn giọng đến mức âmthanh trở nên khàn đặc cả đi.
Đồng tử trong con ngươiThôi Hy Triệt thu nhỏ lại, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo, giống như muốn làmmặt nước trong hồ bơi đóng băng lại.
Ánh mắt lạnh lẽo ấyxuyên qua da thịt tôi, thấu vào tận trong xương cốt.
Bỏ chạy thôi! Ý nghĩ đóbất lực chợt lóe lên trong thâm tâm tôi.
Tôi bám lấy thanh vịnbên thành bể bơi, lấy hết sức trèo lên, cố chạy trốn khỏi nơi đó.
Phía sau lưng tôi vanglên giọng nói lạnh lùng đầy phẫn nộ của Thôi Hy Triệt: "Em có thích anh,rõ ràng em có thích anh."
Không phải, không phải…tôi không thể thích anh được.
Tôi sẽ không thích ngườimà em gái mình đã thích.
*
Trong võ đường KhôngLiên, võ sinh đã ra về gần hết, một mình Thiên Diệp vẫn ngồi trên sàn đấu,quanh anh là một sự tĩnh lặng đến ngộp thở.
Đột nhiên có bốn chiếcxe chạy đến và dừng ngay trước cổng võ đường, mười mấy người mặc âu phục đeokính đen vội vã bước xuống, nhanh chóng đứng thành hàng ngay ngắn.
Tất cả đã chỉnh tề, mộtngười phụ nữ mới bước ra từ chiếc xe thứ 2.
Khuôn mặt được trangđiểm nhẹ nhàng nhưng vô cùng tinh tế, người phụ nữ ấy mặc bộ quần áo củaChanel, trông thoải mái nhưng không mất đi vẻ quý phái.
Tất cả sự ngạo mạn nhưngđầy nhạy cảm nghệ thuật ấy kết hợp lại thành khí chất của bà ta, khiến ngườikhác cảm thấy hơi sợ hãi và cách biệt.
Khi bà ta đi qua, nhữngngười mặc âu phục đứng hai bên đều cúi rạp mình chào cung kính.
Người phụ nữ ấy đi đếntrước mặt Thiên Diệp thì đứng lại, cúi xuống nhìn anh khi ấy đang ngập chìmtrong nỗi buồn thương, nói một cách bình thản: "Con bé ấy không thíchcon."
Câu nói ấy hết sức đơngiản, không có chút sức mạnh nào, nhưng lại dễ dàng đánh sập bức tường bao vốnđược Thiên Diệp dựng lên trong trái tim mình.
Ái Ni, người em thích làcậu ta ư?
Ái Ni, từ trước đến giờanh chưa từng nghĩ em sẽ không thích anh.
Ái Ni, nếu như mất đilòng tin rằng em có thích anh, vậy thì anh làm th
Chương 9
Nghi thức chia tay ở thịtrấn La Đồ
1
Mặc bộ quần áo ướt sũngvề nhà, khi đi qua phòng Chân Ni, tôi thấy con bé đang khóc, dì Quách ngồi bêncạnh khẽ khàng vỗ vỗ vai nó, thì thầm an ủi.
Dù từ trước đến nay tôichưa từng coi dì Quách là mẹ mình, nhưng những lúc như thế này phải thực sự cảmơn dì ấy.
Cảm ơn sự quan tâm mà bàấy luôn dành cho Chân Ni.
Tôi vào phòng mình, thaymột bộ quần áo khô. Lúc đứng trước gương soi, vẫn nhìn thấy những vết ngón tayhồng hồng in trên má.
Trái tim lại bắt đầungấm ngầm đau.
Ừm? Sợi dây chuyền trêncổ? Tôi đưa tay lên sờ vào cái cổ trống không, phát hiện ra sợi dây chuyền lạimất một lần nữa.
Tôi vội vàng mở cửaphòng định đi tìm, lập tức trông thấy dì Quách và Chân Ni đứng đối diện với bộdạng cực kỳ phẫn nộ.
"Xin lỗi em, ChânNi. Chị không có gì đối với Thôi Hy Triệt…", tôi cố giải thích thêm mộtlần nữa.
"Đủ rồi đấy, tôikhông muốn nghe những cái cớ mà chị dùng để ngụy biện nữa. Những lời dối trá đótôi đã nghe đủ rồi", Chân Ni lạnh lùng cắt ngang câu nói của tôi.
"Mẹ đã bảo rồi, ÁiNi, con làm chị mà thật chẳng ra làm sao cả. Dụ dỗ người khác không được haysao mà lại đi dụ dỗ người mà em gái con đã thích. Việc này chẳng phải là cố ýkhiến em gái con khó xử ư? Hay là mẹ con trước đây không biết dạy dỗ con…"
"Im đi, dì có thểnói tôi, nhưng không được phép nhắc đến mẹ tôi!", thái độ đáng sợ của tôikhiến bà ta im ngay lập tức.
Chân Ni đứng chắn trướcdì Quách, nhìn tôi cười giễu cợt: "Sao thế? Người khác vạch mặt chị, xấuhổ đến mức nổi cáu à? Chị đừng có chối chăng việc cướp mất hội trưởng Triệt củatôi, Mộ Ái Ni. Còn vô liêm sỉ hơn nữa là chị lại cùng lúc bắt cá hai tay. Nghĩtới Thiên Diệp thật là đáng thương, vì chị mà bị đánh một trận, nhưng chị chỉquan tâm đến người khác. Chị vẫn còn mặt mũi để nhìn anh ấy hả?"
Đúng rồi, Thiên Diệp…
Sao tôi lại có thể bỏ đimà không để ý gì đến Thiên Diệp chứ?
Tim chợt co thắt lại,tôi rơi vào trạng thái hỗn loạn.
Có đúng tôi thực sự làmột kẻ vô liêm sỉ như Chân Ni vừa nói không? Vốn cho rằng sẽ không khiến bất cứai bị tổn thương, nhưng vẫn lần lượt làm cho từng người bị tổn thương.
Chân Ni nhìn bộ dạng hồnxiêu phách lạc của tôi, càng tỏ ra đắc ý.
Từng câu từng lời củacon bé như những mũi dao lướt qua cơ thể tôi, từng nhát từng nhát khiến toànthân tôi dày đặc những vết thương.
Tôi bỏ chạy với dáng vẻthất thần, nhưng vừa ra đến cổng, đã bị một tốp người mặc âu phục, đeo kính đenlạ mặt túm lấy nhét vào trong một chiếc ô tô màu đen.
"Các người làm cáigì thế? Định làm gì hả?". Những người này trông rất quen, dường như tôi đãtừng gặp ở đâu đó. Một cảnh tượng chợt lóe lên trong đầu, tôi bỗng thốt kinhngạc: "Các người… là những người lần trước đã đánh Thiên Diệp đúngkhông?"
Nghĩ tới Thiên Diệp, tôibất giác trở nên căng thẳng, chộp lấy cánh tay một người trong số họ hoảng hốthỏi: "Các người đã làm gì với Thiên Diệp rồi? Làm gì với Thiên Diệprồi?"
Người đó cuối cùng lộ ravẻ thiếu nhẫn nại trên mặt, lạnh lùng nói một từ "vớ vẩn", sau đóvươn cánh tay ra bổ vào sau gáy tôi.
Tôi nhanh chóng chộp lấycánh tay anh ta theo phản xạ, tuy nhiên ngay trong khoảnh khắc sự ngạc nhiênlóe lên trong mắt, anh ta dùng cánh tay còn lại bổ xuống gáy tôi một cách khônghề thương tiếc.
Mù mịt.
Tôi bỗng chốc rơi vàomột bóng đêm dằng dặc không giới hạn.
"Đủ rồi đấy, nếu mẹlàm tổn thương đến Ái Ni dù chỉ một sợi tóc, con sẽ vĩnh viễn không bao giờ thathứ cho mẹ."
"Muốn mẹ không làmtổn thương đến con bé cũng được, nhưng con nhất định phải theo mẹ về."
"Ngày con trốn khỏiCanađa con đã từng nói với mẹ rồi, trừ phi con chết, nếu không thì mẹ sẽ khôngcó cách gì bắt con rời khỏi Ái Ni được nữa."
…
Tiếng ai thế nhỉ? Nghethật là quen.
Tôi dần dần tỉnh lạitrong bóng đêm đen tối, khi mở to mắt ra phát hiện mình đang nằm trong một cănphòng sang trọng.
"Thiên Diệp, trướcđây con cũng đã từng chống đối mẹ như vậy rồi. Khi con còn nhỏ, con không muốnrời khỏi La Đồ, nhưng mẹ đã cho con uống thuốc ngủ, đến khi con tỉnh dậy thì đãở bên Canađa rồi, nhớ không? Con có tin lần này mẹ sẽ lại dùng đến cách tươngtự để đưa con về không?"
Cái gì?
Giọng nói mới rồi vanglên bên tai tôi như một tiếng sấm.
Thiên Diệp… Hồi ấy ThiênDiệp đã bắt buộc phải rời La Đồ vì bị người ta đánh thuốc ngủ ư?
Tôi bước xuống giường,đi theo hương tiếng nói đến trước cánh cửa khép hờ, nhìn ra ngoài qua khe hẹp.Đó hình như là một gian phòng liền kề, bên ngoài là một phòng làm việc cỡ nhỏ.
Trong phòng làm việc,một người phụ nữ đầy khí chất của một nhà nghệ thuật đang đứng xoay nghiêngtrước cửa sổ chạm đất, dáng vẻ cao quý nhưng lạnh lùng, giống như một nhà lãnhđạo bẩm sinh.
Trước mặt bà ấy, ThiênDiệp đang đứng nhìn với ánh mắt phẫn nộ, bàn tay nắm chặt lại, sự tuyệt vọngsâu sắc ngập tràn khuôn mặt.
"…Con sẽ càng hậnmẹ hơn!", Thiên Diệp trả lời cứng ngắc.
"Làm sao mà con lạiphải chịu bao nhiêu khổ cực vì con bé đó như thế? Khi quay về đây, con không cómột xu, ngày nào cũng phải đi làm thuê. Con đã mất đi vòng hào quang của mộtnghệ sĩ dương cầm, ở đây con chẳng có bất cứ thứ gì. Đáng buồn cười nhất làngười ta từ trước đến nay chưa hề để ý đến con, con làm như vậy cơ bản là khôngđáng."
"Con không quantâm. Con vốn đã không thích chơi đàn, người con thích là Ái Ni, thế nên conkhông quan tâm đến những sự khổ cực này. Trải qua những thứ đó, con mới càngtrân trọng sự trùng phùng của con và cô ấy. Mẹ đã từng chấp nhận nếu như conhọc dương cầm, mẹ sẽ cho con quay về. Mẹ…", khi tôi còn đang kinh ngạc vềcách xưng hô của Thiên Diệp với người phụ nữ ấy, Thiên Diệp đã quỳ sụp xuống:"Xin mẹ đừng làm hại đến Ái Ni."
Trong căn phòng bị bóngđêm nuốt chửng, Thiên Diệp như một vật phát sáng chiếu rọi vào thế giới củatôi.
Những hình ảnh sau khigặp lại Thiên Diệp lần lượt hiện lên trong trí não tôi…
"Ái Ni, quả thựcanh đã trốn khỏi nhà đến đây, thế nên chẳng có chỗ nào mà đi."
……..
"Thiên Diệp… vì saoanh lại học đàn?"
"Vì Ái Ni mà."
…
"Còn một việc nữa,anh không có chỗ nào để đi sao không nói với em?"
"Anh chờ Ái Ni tựmình phát hiện ra. Hóa ra bây giờ em rất quan tâm đến anh rời nhỉ! Đang tìmcách để hiểu con người của anh phai không? A, chi bằng anh sẽ kể cho en nghehết những chuyện xảy ra bên Canađa nhé? Em không biết cuộc sống bên đó tuyệtvời th
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu