Truyện nhiều tập - Nói yêu em lần thứ 13 - phần 2
| Lượt xem : |
.
Đúng lúc tôi còn chưabiết an ủi Thiên Diệp thế nào thì ở phía sau vang lên tiếng phanh xe. Tôi quaylại nhìn, thấy Chân Ni và Thôi Hy Triệt từ trong xe bước ra.
Khi cửa xe được đóng sầmvào, tôi nhìn thấy ánh mắt phức tạp đầy oán hận của Chân Ni, thêm vào đó làkhuôn mặt tuyệt đẹp nhưng lạnh giá của Thôi Hy Triệt, tất cả đông kết thành mộtbức tranh sơn dầu đau thương hỗn loạn trước mắt tôi.
Trong bầu không khí yêntĩnh đến mức nghẹt thở, Thôi Hy Triệt nhìn Thiên Diệp khi đó đang ôm tôi, mộtsự ghen tức lóe lên trong mắt rồi vụt tắt. Cuối cùng anh ta lạnh lùng mở miệng:"Phác Thiên Diệp, tôi và anh phải quyết đấu một trận."
4
Bên trong sàn đấu võđường Không Liên.
Thôi Hy Triệt và ThiênDiệp đứng đối mặt với nhau, không khí xung quanh mang một vẻ lạnh lẽo đầy chếtchóc.
Tất cả các võ sinh đềuchờ đợi trận đấu này trong bộ dạng vô cùng hứng thú, lần trước bọn họ đã đượcthấy thân thủ cực kỳ lợi hại của Thiên Diệp, nên lần này càng hy vọng một đốithủ với khí chất phi phàm như Thôi Hy Triệt sẽ khiến cho trận đấu có một kếtcục khác đi.
Tôi đứng một bên, thấpthỏm lo âu.
Thôi Hy Triệt rĩ ràngkhông thể đánh thắng một người đã luyện Taekwondo như Thiên Diệp, sao anh talại ngốc nghếch đưa ra lời thách đấu cơ chứ?
Cho rằng mình là kỵ sĩhồi thế kỷ XIII chắc?
Không khí xung quanh trởnên căng như dây cung, khi cả hai bọn họ cùng hô lên một tiếng, dây cung cuốicùng đứt phựt.
Nhìn thấy Thôi Hy Triệtra đòn, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vẫn còn may, chắc chắnlúc trước hồi ở Pháp, Thôi Hy Triệt đã luyện qua kiếm thuật phương Tây, dù hiệngiờ không phải là đấu kiếm, nhưng trong một thời gian ngắn vẫn có thể phòng vệđược.
Ánh mắt cả hai người đềunhìn chằm chằm vào đối phương, động tác nhanh chóng và dứt khoát hệt như haicon báo tuyết tuyệt đẹp.
"Á", Thôi HyTriệt thốt lên tiếng kêu đau đớn, là cánh tay Thiên Diệp đã ra đòn chính xácvào khóe miệng anh ta.
"Đủ rồi! Đừng đánhnhau nữa, Thôi Hy Triệt, anh đánh không lại Thiên Diệp đâu", tôi thốt lêncố ngăn bọn họ lại, thế nhưng cả hai lại quấn lấy nhau còn nhanh hơn trước. Ánhmắt Thôi Hy Triệt cực kỳ băng giá, trong màu xanh sẫm đó mang theo một luồngsát khí lạnh lẽo vô cùng.
"Rần", ai ngờThiên Diệp lại bị Thôi Hy Triệt đánh ngã sấp trên sàn.
Không được rồi, khôngđược rồi, nếu cứ tiếp tục thế này, cả hai người bọn họ sẽ cùng bị thương.
Tranh thủ lúc cả haiđang thở dốc, tôi đứng chặn ngay vào trước mặt Thiên Diệp, nói với Thôi HyTriệt: "Dừng tay đi, Thôi Hy Triệt! Đừng có đánh nhau nữa, anh không nghĩlà như thế trẻ con lắm à?"
Khoảnh khắc ấy, ánh mắtThôi Hy Triệt càng lạnh lẽo hơn, một cảm xúc tuyệt vọng lóe lên rồi biến mất.
Khóe miệng anh ta dần lộra dòng máu màu hoa tường vi, cả khuôn mặt bỗng trở nên đẹp đến kinh người.Thôi Hy Triệt chấm chấm khóe miệng, gần như muốn bật cười, song cuối cùng chỉnhếch môi lên thành một đường cong, sau đó nói một cách lạnh nhạt: "Tôithua rồi, Phác Thiên Diệp."
Tôi lặng lẽ nhìn Thôi HyTriệt, sau lưng anh ta là Chân Ni đang đứng lặng lẽ.
Một nỗi buồn thươngkhùng khiếp trong không gian bay thẳng đến bên tôi, dường như muốn nuốt chửngtôi vào.
Tôi cắn chặt môi, khôngnói gì, nhìn theo cái bóng Thôi Hy Triệt vừa quay người bỏ đi.
"Thôi Hy Triệt, cậukhông thua đâu!" Khi Thiên Diệp đứng đằng sau nói ra câu ấy, Thôi Hy Triệtdừng lại một chút, sau đó tiếp tục bước ra ngoài với thái độ dứt khoát hơn,biến mất khỏi tầm nhìn của tôi.
Tôi bỗng nhiên cảm thấymột sự lạnh giá và cô độc dần dần thấm vào da thịt mình từng chút một.
Cuối cùng lạnh tơi mứctê dại, trở nên cứng ngắc.
"Rất hay, rấthay…", vốn trầm mặc từ nãy tới giờ, lúc này Chân Ni bắt đầu vỗ tay, vừacười vừa rơi nước mắt. Con bé chầm chậm đi đến cạnh tôi, ánh mắt đầy sự bỡncợt, "Thiên Diệp, anh nên đứng từ góc độ của tôi để mà nhìn cho kỹ chị gáitôi-Mộ Ái Ni, chị ấy đứng bên cạnh anh nhưng lại dùng ánh mắt đầy ai oán đểnhìn theo người tôi yêu mến. Loại người này…"
Bốp!
Chân Ni đứng trước mặttôi sải tay tát một cái thật mạnh, cười vô cùng rực rỡ, cười như quên hết tấtcả xung quanh: "Loại người này cho một cái tát thôi chưa đủ."
Nói xong, Chân Ni tiếptục giơ tay lên lần nữa…
Tôi đừng im không độngđậy, giống hệt một bức tượng gỗ đã mất đi mọi sinh lực.
Một bên má đau nhứcnhối, giống như bị một ngọn lửa đang thiêu đốt thịt da…
Tất cả mọi người xungquanh đều nhạc nhiên đến mức đờ ra, không hiểu vì sao tình huống lại diễn biếnđến mức này. Bàn tay mang theo hơi lạnh của Chân Ni cuốn gió vù vù bay đến, khisắp sửa tiếp xúc với má tôi bất ngờ bị chặn đứng lại.
Là Thiên Diệp.
Thiên Diệp giữ chặt lấycánh tay Chân Ni, ngăn hành động của con bé lại.
"Thiên Diệp, anhđúng là một thằng ngốc, hoàn toàn là một thằng ngốc", Chân Ni không camchịu, gào lên giễu cợt Thiên Diệp.
"Nếu em không phảilà em gái của Ái Ni, anh đã đánh cho rồi", Thiên Diệp cảnh cáo.
Còn tôi nhìn ánh mắttràn đầy sự oán hận của Chân Ni, toàn thân không kìm chế được, run lên khủngkhiếp.
Chân Ni…
Chân Ni, xin em đấy,đừng có nhìn chị như vậy nữa.
"Em nghe chị nóiđã, Chân Ni…", tôi cố gắng để âm thanh lọt ra khỏi cổ họng đã co rút lạicủa mình, cố giải thích. Tôi đưa tay ra định cầm lấy tay con bé, nhưng Chân Nikhông để cho tôi bất kỳ cơ hội nào.
Con bé dùng hết sức gạtcánh tay tôi ra, quay người bỏ đi.
Cánh tay tôi trở nên côđộc giữa không trung, không biết để vào đâu.
"Chân Ni…",tôi không biết phải làm sao, gọi với theo.
Chân Ni, Chân Ni, trongtim tôi vọng lại âm thanh như đang đứng trong hang núi.
Âm thanh ấy thúc đẩy tôibỏ mặc tất cả để chạy theo nơi bóng Chân Ni vừa khuất dạng.
Đi theo con đường dẫn rangoài phố tìm hồi lâu, tôi vẫn không thấy bóng Chân Ni đâu. Gọi vào điện thoạidi động của nó, nó cũng không hề bắt máy. Khi tôi sắp sửa từ bỏ, bất chợt nhìnthấy Thôi Hy Triệt.
Bên trong ngõ nhỏ mờ tốivà tĩnh lặng, Thôi Hy Triệt đứng khom người, hai tay chống vào mặt tường phủđầy những dây leo trước mặt.
Tập trung chú ý, tôi cóthể nghe thấy tiếng rên đầy đau đớn mà anh ta cố nén lại.
"Không được đếnđó!", khi tôi chuẩn bị bước đến gần, một tiếng nói chợt vang lên trongthâm tâm khiến tôi dừng bước lại.
Không được đến gần ThôiHy Triệt, không được để Chân Ni tiếp tục hiểu lầm, không được!
Thế nhưng…
"Thôi HyTriệt?", thế nhưng tôi vẫn không thể kiểm soát được bản thân mình, vẫnbuộc miệng gọi tên anh ta.
Một hồi lâu, Thôi HyTriệt không hề động tĩnh, mái tóc buông rũ xuống dường như đã mất đi vẻ óngmượt thường thấy.
Tôi lại cất tiếng mộtlần nữa: "Thôi Hy Triệt?"
Tấm lưng anh ta bỗngnhiên cứng ngắc, uốn lại thành một đường cong đầy cô độc, đứng trước mặt tôi,nó giống như một vòng tròn không hoàn hảo.
"Anh sao rồi? Cóphải vừa nãy đã bĩ thương không?", tôi dừng bước chân lại.
"Đừng có để ý đếntôi!", anh ta lạnh lùng mở miệng, toàn thân hơi loạng choạng với vẻ yếuớt.
Tôi lo lắng tiếp tục đếngần Thôi Hy Triệt, hỏi: "Có cần phải đưa anh đến bệnh viện không, sắc mặtcủa anh trông…"
Tôi còn chưa nói xong,Thôi Hy Triệt đột nhiên ngã về phía trước. Tôi vội vàng bước đến nơi, kịp đỡlấy Thôi Hy Triệt vừa ngã vào lòng mình.
Trong khoảnh khắc, cơthể tôi trở nên cứng ngắc và nhạy cảm, không dám có thêm hành động gì khinhsuất.
"Đã bảo cô đừng cóđến gần…", cằm Thôi Hy Triệt dựa vào vai tôi, khi anh ta nói cằm hơi ấnxuống khiến tôi có cảm giác đau đau.
Tôi sững người, khônghiểu nổi vì câu anh ta thốt lên giống hệt một lời thở dài.
"Nếu như cô đếnđây, tôi sẽ không thể nào kiếm chế nổi lại đến gần cô…"
5
Cuối cùng tôi vẫn có thểđưa Thôi Hy Triệt về nhà
"Thiếu gia? Thiếugia làm sao thế?", người quản gia hỏi tôi với vẻ đầy lo lắng.
"Cũng không biếtlàm sao", tôi lắc lắc đầu.
Người quản gia ngay lậptức gọi điện cho bác sĩ riêng của gia đình. Tôi vốn định rời khỏi đó, nhưngThôi Hy Triệt nằm trên giường dùng tay phải nắm chặt lấy tay trái của tôi, thếnào cũng không chịu buông ra. Vị bác sĩ tư khám xong đi ra ngoài cửa nói với ngườiquản gia "dù chỉ là bị ngoại thương, nhưng vẫn cần phải chú ý tĩnhdưỡng", sau đó ra về. Còn tôi mấy lần cố gắng rút tay ra nhưng trước sauvẫn không sao rút được.
Nhìn khuôn mặt tuyệt đẹpnhưng trắng nhợt nhạt của Thôi Hy Triệt, cuối cùng tôi cũng thấy mềm lòng, nói:"Yên tâm, tôi sẽ không đi đâu."
Có lẽ là nghe được câutôi nói, cuối cùng Thôi Hy Triệt cũng buông tay tôi ra.
Thời gian tích tắc trôiqua, tôi nhìn mắt Thôi Hy Triệt đã khép chặt, bèn đứng lên.
Không biết giờ này ChânNi đã về nhà hay chưa? Tôi vô cùng lo lắng, vì vậy lặng lẽ đi ra khỏi phòng.
"Mộ Ái Ni!",khi tay tôi vừa tiếp xúc với cánh cửa, tiếng Thôi Hy Triệt đã vang lên từ phíasau.
Tôi giật mình quay đầulại, đã thấy Thôi Hy Triệt đứng lên khỏi giường, bước về phía tôi với một tưthế khiến người ta phát sợ. Tôi cảm thấy hơi hoảng hốt, bất giác hơi lùi bướcvề phía sau. May mà Thôi Hy Triệt đi được vài bước thì quay người lại đi sangphía cửa sổ.
Những đám mây trên bầutrời giống hệt những chiếc kẹo bông.
Gió bên ngoài thổi vàophòng, trong không gian đầy hương thơm dịu ngọt của mùa xuân.
Thôi Hy Triệt đứng đó,cả dáng người tuyệt đẹp được bao trùm bởi ánh nắng mặt trời, giống như đangphát sáng.
Vì đứng ngược sáng nêntôi không thể thấy rõ biểu cảm trên khuôn mặt Thôi Hy Triệt, vậy nên ngập ngừngnói: "Bác sĩ đã dặn phải giữ anh nằm tĩnh dưỡng trên giường."
"Mộ Ái Ni, cô cóthể trả lời tôi một câu không. Cô… có thích tôi không?", Thôi Hy Triệtkhông đếm xỉa đến lời tôi nói, thốt ra như tự nhủ với chính mình.
Sự việc quay về điểmxuất phát rối rắm ban đầu.
Dẫu thế nào cũng khôngthể thoát khỏi sợi dây trói buộc số phận.
Tôi trầm mặc không nóimột lời.
"Được thôi, nếu côđã không muốn dùng lời nói để trả lời, vậy thì dùng hành động nhé."
Khi tôi chưa hiểu ThôiHy Triệt định nói gì, đã nhìn thấy anh ta buông người nhảy ra ngoài cửa sổ nhưmột con chim bay giữa bầu trời.
Thiếu đi cái bóng củaThôi Hy Triệt, ánh mặt trời không còn gì ngăn cản xói thẳng vào mắt tôi, chóiđến mức khiến tôi phát hoảng.
Thôi Hy Triệt đã nhảyxuống dưới!
Một âm thanh trống rỗngvang lên trong tim, tôi không kịp nghĩ ngợi nhiều vôi chạy đến trước cửa sổ,lập tức nhìn thấy ánh mặt Thôi Hy Triệt đang nhìn chăm chú vào mình.
Cao quý mà xa cách.
Có một chút dịu dàngthoáng qua.
Tôi không kìm được cũnglao theo, nhảy từ trên đó xuống nước. Nước mắt trào ra ướt đầm trên má.
Không gian như ngưngđọng lại, toàn thân Thôi Hy Triệt động kết thành một bức tranh kinh điển nhưtrong phim. Tất cả xung quanh đều biến thành những ảo ảnh xa mờ.
Ánh nắng mặt trời chiếutrên khuôn mặt đẹp tuyệt vời của anh ta, khiến nụ cười đang hé lộ ở miệng anhta trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.
Thôi Hy Triệt nói mộtcách bình thản: "Ái Ni, Ái Ni, anh đã nhận được câu trả lời của em rồi, emcũng thích anh có đúng không?"
Giọng nói giống như mộtcon sóng thủy triều trên biển lớn, lãng mạn nhưng nguy hiểm.
Tôi cũng giống như cánhbướm sắp sửa bị hủy diệt trong sự dịu dàng êm ái của biển cả, cứ chìm sâu mãixuống. Màu xanh ngắt như nước biển phía sau lưng anh ta sắp nhấn chìm cả haichúng tôi…
Đợi đã… sao mặt đất lạicó màu xanh?
Ùm oạp!
Tôi vẫn còn đang nguyhoặc, Thôi Hy Triệt đã rơi xuống trảng xanh ngất say lòng người đó, khiến hàngvạn bông hoa nước lạnh giá tung lên.
Là b
QUAY LẠIĐúng lúc tôi còn chưabiết an ủi Thiên Diệp thế nào thì ở phía sau vang lên tiếng phanh xe. Tôi quaylại nhìn, thấy Chân Ni và Thôi Hy Triệt từ trong xe bước ra.
Khi cửa xe được đóng sầmvào, tôi nhìn thấy ánh mắt phức tạp đầy oán hận của Chân Ni, thêm vào đó làkhuôn mặt tuyệt đẹp nhưng lạnh giá của Thôi Hy Triệt, tất cả đông kết thành mộtbức tranh sơn dầu đau thương hỗn loạn trước mắt tôi.
Trong bầu không khí yêntĩnh đến mức nghẹt thở, Thôi Hy Triệt nhìn Thiên Diệp khi đó đang ôm tôi, mộtsự ghen tức lóe lên trong mắt rồi vụt tắt. Cuối cùng anh ta lạnh lùng mở miệng:"Phác Thiên Diệp, tôi và anh phải quyết đấu một trận."
4
Bên trong sàn đấu võđường Không Liên.
Thôi Hy Triệt và ThiênDiệp đứng đối mặt với nhau, không khí xung quanh mang một vẻ lạnh lẽo đầy chếtchóc.
Tất cả các võ sinh đềuchờ đợi trận đấu này trong bộ dạng vô cùng hứng thú, lần trước bọn họ đã đượcthấy thân thủ cực kỳ lợi hại của Thiên Diệp, nên lần này càng hy vọng một đốithủ với khí chất phi phàm như Thôi Hy Triệt sẽ khiến cho trận đấu có một kếtcục khác đi.
Tôi đứng một bên, thấpthỏm lo âu.
Thôi Hy Triệt rĩ ràngkhông thể đánh thắng một người đã luyện Taekwondo như Thiên Diệp, sao anh talại ngốc nghếch đưa ra lời thách đấu cơ chứ?
Cho rằng mình là kỵ sĩhồi thế kỷ XIII chắc?
Không khí xung quanh trởnên căng như dây cung, khi cả hai bọn họ cùng hô lên một tiếng, dây cung cuốicùng đứt phựt.
Nhìn thấy Thôi Hy Triệtra đòn, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vẫn còn may, chắc chắnlúc trước hồi ở Pháp, Thôi Hy Triệt đã luyện qua kiếm thuật phương Tây, dù hiệngiờ không phải là đấu kiếm, nhưng trong một thời gian ngắn vẫn có thể phòng vệđược.
Ánh mắt cả hai người đềunhìn chằm chằm vào đối phương, động tác nhanh chóng và dứt khoát hệt như haicon báo tuyết tuyệt đẹp.
"Á", Thôi HyTriệt thốt lên tiếng kêu đau đớn, là cánh tay Thiên Diệp đã ra đòn chính xácvào khóe miệng anh ta.
"Đủ rồi! Đừng đánhnhau nữa, Thôi Hy Triệt, anh đánh không lại Thiên Diệp đâu", tôi thốt lêncố ngăn bọn họ lại, thế nhưng cả hai lại quấn lấy nhau còn nhanh hơn trước. Ánhmắt Thôi Hy Triệt cực kỳ băng giá, trong màu xanh sẫm đó mang theo một luồngsát khí lạnh lẽo vô cùng.
"Rần", ai ngờThiên Diệp lại bị Thôi Hy Triệt đánh ngã sấp trên sàn.
Không được rồi, khôngđược rồi, nếu cứ tiếp tục thế này, cả hai người bọn họ sẽ cùng bị thương.
Tranh thủ lúc cả haiđang thở dốc, tôi đứng chặn ngay vào trước mặt Thiên Diệp, nói với Thôi HyTriệt: "Dừng tay đi, Thôi Hy Triệt! Đừng có đánh nhau nữa, anh không nghĩlà như thế trẻ con lắm à?"
Khoảnh khắc ấy, ánh mắtThôi Hy Triệt càng lạnh lẽo hơn, một cảm xúc tuyệt vọng lóe lên rồi biến mất.
Khóe miệng anh ta dần lộra dòng máu màu hoa tường vi, cả khuôn mặt bỗng trở nên đẹp đến kinh người.Thôi Hy Triệt chấm chấm khóe miệng, gần như muốn bật cười, song cuối cùng chỉnhếch môi lên thành một đường cong, sau đó nói một cách lạnh nhạt: "Tôithua rồi, Phác Thiên Diệp."
Tôi lặng lẽ nhìn Thôi HyTriệt, sau lưng anh ta là Chân Ni đang đứng lặng lẽ.
Một nỗi buồn thươngkhùng khiếp trong không gian bay thẳng đến bên tôi, dường như muốn nuốt chửngtôi vào.
Tôi cắn chặt môi, khôngnói gì, nhìn theo cái bóng Thôi Hy Triệt vừa quay người bỏ đi.
"Thôi Hy Triệt, cậukhông thua đâu!" Khi Thiên Diệp đứng đằng sau nói ra câu ấy, Thôi Hy Triệtdừng lại một chút, sau đó tiếp tục bước ra ngoài với thái độ dứt khoát hơn,biến mất khỏi tầm nhìn của tôi.
Tôi bỗng nhiên cảm thấymột sự lạnh giá và cô độc dần dần thấm vào da thịt mình từng chút một.
Cuối cùng lạnh tơi mứctê dại, trở nên cứng ngắc.
"Rất hay, rấthay…", vốn trầm mặc từ nãy tới giờ, lúc này Chân Ni bắt đầu vỗ tay, vừacười vừa rơi nước mắt. Con bé chầm chậm đi đến cạnh tôi, ánh mắt đầy sự bỡncợt, "Thiên Diệp, anh nên đứng từ góc độ của tôi để mà nhìn cho kỹ chị gáitôi-Mộ Ái Ni, chị ấy đứng bên cạnh anh nhưng lại dùng ánh mắt đầy ai oán đểnhìn theo người tôi yêu mến. Loại người này…"
Bốp!
Chân Ni đứng trước mặttôi sải tay tát một cái thật mạnh, cười vô cùng rực rỡ, cười như quên hết tấtcả xung quanh: "Loại người này cho một cái tát thôi chưa đủ."
Nói xong, Chân Ni tiếptục giơ tay lên lần nữa…
Tôi đừng im không độngđậy, giống hệt một bức tượng gỗ đã mất đi mọi sinh lực.
Một bên má đau nhứcnhối, giống như bị một ngọn lửa đang thiêu đốt thịt da…
Tất cả mọi người xungquanh đều nhạc nhiên đến mức đờ ra, không hiểu vì sao tình huống lại diễn biếnđến mức này. Bàn tay mang theo hơi lạnh của Chân Ni cuốn gió vù vù bay đến, khisắp sửa tiếp xúc với má tôi bất ngờ bị chặn đứng lại.
Là Thiên Diệp.
Thiên Diệp giữ chặt lấycánh tay Chân Ni, ngăn hành động của con bé lại.
"Thiên Diệp, anhđúng là một thằng ngốc, hoàn toàn là một thằng ngốc", Chân Ni không camchịu, gào lên giễu cợt Thiên Diệp.
"Nếu em không phảilà em gái của Ái Ni, anh đã đánh cho rồi", Thiên Diệp cảnh cáo.
Còn tôi nhìn ánh mắttràn đầy sự oán hận của Chân Ni, toàn thân không kìm chế được, run lên khủngkhiếp.
Chân Ni…
Chân Ni, xin em đấy,đừng có nhìn chị như vậy nữa.
"Em nghe chị nóiđã, Chân Ni…", tôi cố gắng để âm thanh lọt ra khỏi cổ họng đã co rút lạicủa mình, cố giải thích. Tôi đưa tay ra định cầm lấy tay con bé, nhưng Chân Nikhông để cho tôi bất kỳ cơ hội nào.
Con bé dùng hết sức gạtcánh tay tôi ra, quay người bỏ đi.
Cánh tay tôi trở nên côđộc giữa không trung, không biết để vào đâu.
"Chân Ni…",tôi không biết phải làm sao, gọi với theo.
Chân Ni, Chân Ni, trongtim tôi vọng lại âm thanh như đang đứng trong hang núi.
Âm thanh ấy thúc đẩy tôibỏ mặc tất cả để chạy theo nơi bóng Chân Ni vừa khuất dạng.
Đi theo con đường dẫn rangoài phố tìm hồi lâu, tôi vẫn không thấy bóng Chân Ni đâu. Gọi vào điện thoạidi động của nó, nó cũng không hề bắt máy. Khi tôi sắp sửa từ bỏ, bất chợt nhìnthấy Thôi Hy Triệt.
Bên trong ngõ nhỏ mờ tốivà tĩnh lặng, Thôi Hy Triệt đứng khom người, hai tay chống vào mặt tường phủđầy những dây leo trước mặt.
Tập trung chú ý, tôi cóthể nghe thấy tiếng rên đầy đau đớn mà anh ta cố nén lại.
"Không được đếnđó!", khi tôi chuẩn bị bước đến gần, một tiếng nói chợt vang lên trongthâm tâm khiến tôi dừng bước lại.
Không được đến gần ThôiHy Triệt, không được để Chân Ni tiếp tục hiểu lầm, không được!
Thế nhưng…
"Thôi HyTriệt?", thế nhưng tôi vẫn không thể kiểm soát được bản thân mình, vẫnbuộc miệng gọi tên anh ta.
Một hồi lâu, Thôi HyTriệt không hề động tĩnh, mái tóc buông rũ xuống dường như đã mất đi vẻ óngmượt thường thấy.
Tôi lại cất tiếng mộtlần nữa: "Thôi Hy Triệt?"
Tấm lưng anh ta bỗngnhiên cứng ngắc, uốn lại thành một đường cong đầy cô độc, đứng trước mặt tôi,nó giống như một vòng tròn không hoàn hảo.
"Anh sao rồi? Cóphải vừa nãy đã bĩ thương không?", tôi dừng bước chân lại.
"Đừng có để ý đếntôi!", anh ta lạnh lùng mở miệng, toàn thân hơi loạng choạng với vẻ yếuớt.
Tôi lo lắng tiếp tục đếngần Thôi Hy Triệt, hỏi: "Có cần phải đưa anh đến bệnh viện không, sắc mặtcủa anh trông…"
Tôi còn chưa nói xong,Thôi Hy Triệt đột nhiên ngã về phía trước. Tôi vội vàng bước đến nơi, kịp đỡlấy Thôi Hy Triệt vừa ngã vào lòng mình.
Trong khoảnh khắc, cơthể tôi trở nên cứng ngắc và nhạy cảm, không dám có thêm hành động gì khinhsuất.
"Đã bảo cô đừng cóđến gần…", cằm Thôi Hy Triệt dựa vào vai tôi, khi anh ta nói cằm hơi ấnxuống khiến tôi có cảm giác đau đau.
Tôi sững người, khônghiểu nổi vì câu anh ta thốt lên giống hệt một lời thở dài.
"Nếu như cô đếnđây, tôi sẽ không thể nào kiếm chế nổi lại đến gần cô…"
5
Cuối cùng tôi vẫn có thểđưa Thôi Hy Triệt về nhà
"Thiếu gia? Thiếugia làm sao thế?", người quản gia hỏi tôi với vẻ đầy lo lắng.
"Cũng không biếtlàm sao", tôi lắc lắc đầu.
Người quản gia ngay lậptức gọi điện cho bác sĩ riêng của gia đình. Tôi vốn định rời khỏi đó, nhưngThôi Hy Triệt nằm trên giường dùng tay phải nắm chặt lấy tay trái của tôi, thếnào cũng không chịu buông ra. Vị bác sĩ tư khám xong đi ra ngoài cửa nói với ngườiquản gia "dù chỉ là bị ngoại thương, nhưng vẫn cần phải chú ý tĩnhdưỡng", sau đó ra về. Còn tôi mấy lần cố gắng rút tay ra nhưng trước sauvẫn không sao rút được.
Nhìn khuôn mặt tuyệt đẹpnhưng trắng nhợt nhạt của Thôi Hy Triệt, cuối cùng tôi cũng thấy mềm lòng, nói:"Yên tâm, tôi sẽ không đi đâu."
Có lẽ là nghe được câutôi nói, cuối cùng Thôi Hy Triệt cũng buông tay tôi ra.
Thời gian tích tắc trôiqua, tôi nhìn mắt Thôi Hy Triệt đã khép chặt, bèn đứng lên.
Không biết giờ này ChânNi đã về nhà hay chưa? Tôi vô cùng lo lắng, vì vậy lặng lẽ đi ra khỏi phòng.
"Mộ Ái Ni!",khi tay tôi vừa tiếp xúc với cánh cửa, tiếng Thôi Hy Triệt đã vang lên từ phíasau.
Tôi giật mình quay đầulại, đã thấy Thôi Hy Triệt đứng lên khỏi giường, bước về phía tôi với một tưthế khiến người ta phát sợ. Tôi cảm thấy hơi hoảng hốt, bất giác hơi lùi bướcvề phía sau. May mà Thôi Hy Triệt đi được vài bước thì quay người lại đi sangphía cửa sổ.
Những đám mây trên bầutrời giống hệt những chiếc kẹo bông.
Gió bên ngoài thổi vàophòng, trong không gian đầy hương thơm dịu ngọt của mùa xuân.
Thôi Hy Triệt đứng đó,cả dáng người tuyệt đẹp được bao trùm bởi ánh nắng mặt trời, giống như đangphát sáng.
Vì đứng ngược sáng nêntôi không thể thấy rõ biểu cảm trên khuôn mặt Thôi Hy Triệt, vậy nên ngập ngừngnói: "Bác sĩ đã dặn phải giữ anh nằm tĩnh dưỡng trên giường."
"Mộ Ái Ni, cô cóthể trả lời tôi một câu không. Cô… có thích tôi không?", Thôi Hy Triệtkhông đếm xỉa đến lời tôi nói, thốt ra như tự nhủ với chính mình.
Sự việc quay về điểmxuất phát rối rắm ban đầu.
Dẫu thế nào cũng khôngthể thoát khỏi sợi dây trói buộc số phận.
Tôi trầm mặc không nóimột lời.
"Được thôi, nếu côđã không muốn dùng lời nói để trả lời, vậy thì dùng hành động nhé."
Khi tôi chưa hiểu ThôiHy Triệt định nói gì, đã nhìn thấy anh ta buông người nhảy ra ngoài cửa sổ nhưmột con chim bay giữa bầu trời.
Thiếu đi cái bóng củaThôi Hy Triệt, ánh mặt trời không còn gì ngăn cản xói thẳng vào mắt tôi, chóiđến mức khiến tôi phát hoảng.
Thôi Hy Triệt đã nhảyxuống dưới!
Một âm thanh trống rỗngvang lên trong tim, tôi không kịp nghĩ ngợi nhiều vôi chạy đến trước cửa sổ,lập tức nhìn thấy ánh mặt Thôi Hy Triệt đang nhìn chăm chú vào mình.
Cao quý mà xa cách.
Có một chút dịu dàngthoáng qua.
Tôi không kìm được cũnglao theo, nhảy từ trên đó xuống nước. Nước mắt trào ra ướt đầm trên má.
Không gian như ngưngđọng lại, toàn thân Thôi Hy Triệt động kết thành một bức tranh kinh điển nhưtrong phim. Tất cả xung quanh đều biến thành những ảo ảnh xa mờ.
Ánh nắng mặt trời chiếutrên khuôn mặt đẹp tuyệt vời của anh ta, khiến nụ cười đang hé lộ ở miệng anhta trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.
Thôi Hy Triệt nói mộtcách bình thản: "Ái Ni, Ái Ni, anh đã nhận được câu trả lời của em rồi, emcũng thích anh có đúng không?"
Giọng nói giống như mộtcon sóng thủy triều trên biển lớn, lãng mạn nhưng nguy hiểm.
Tôi cũng giống như cánhbướm sắp sửa bị hủy diệt trong sự dịu dàng êm ái của biển cả, cứ chìm sâu mãixuống. Màu xanh ngắt như nước biển phía sau lưng anh ta sắp nhấn chìm cả haichúng tôi…
Đợi đã… sao mặt đất lạicó màu xanh?
Ùm oạp!
Tôi vẫn còn đang nguyhoặc, Thôi Hy Triệt đã rơi xuống trảng xanh ngất say lòng người đó, khiến hàngvạn bông hoa nước lạnh giá tung lên.
Là b
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu