Truyện nhiều tập - Nói yêu em lần thứ 13 - phần 2
| Lượt xem : |
n sàn nhà, giống như tiết tấutrong một điệu múa lãng mạn nhưng quyết liệt.
"Mộ Ái Ni!",Thôi Hy Triệt ở đằng sau gọi lớn, tôi cũng không dừng bước lại.
"Mộ Ái Ni! Tôi muốnmang lại cho cô niềm vui, không muốn chỉ mang đến sự tổn thương."
Khi anh ta nói đến điềuđó, bước chân tôi dừng hẳn lại, một cảnh tượng chợt lóe lên trong đầu…
"Thôi Hy Triệt, anhlấy gì ra mà so sánh với Thiên Diệp? Anh có biết điểm khác biệt lớn nhất giữaanh với Thiên Diệp là gì không?"
"…"
"Điểm khác biệt lớnnhất giữa anh và Thiên Diệp là… Thiên Diệp lúc nào cũng chỉ nghĩ cách đem lạiniềm vui cho người khác, còn sự lạnh lùng của anh chỉ đem đến cho người ta… sựtổn thương."
…
Hóa ra anh ta vẫn nhớcâu nói ấy, cho nên hôm nay mới muốn đem đến cho tôi niềm vui bất ngờ này?
Tôi lặng lẽ quay về chỗngồi, không nhìn Thôi Hy Triệt vì sợ để lộ ra tình cảm mềm yếu trong đáy mắtmình. Còn anh ta cũng không tiếp tục chủ đề câu chuyện đang nói dở, chỉ ra hiệucho người quản gia tiếp tục dọn đồ ăn lên.
Không biết có phải domùi hương của những món điểm tâm hay không, mà không khì dường như trở nên ngọtngào hơn mấy phần.
"Món Tiramisu*này…"
"Thế nào, ăn rấtngon đúng không?"
"Không phải, chẳngqua là do những quả dâu tây trang trí bên trên rất ngon thôi", tôi nhoẻnmiệng cười.
"Cô không cảm thấylà câu pha trò của cô rất nhạt nhẽo à?"
"Ai pha trò vớianh? Tôi chỉ trần thuật lại một cách đơn giản thôi. Giống như cái bánh tarttrứng này…"
"Trên bánh tarttrứng chẳng có thứ gì cả."
"Tôi định nói làbánh tart trứng này hơi ngọt quá thôi."
....
~~~~~~~~~~~~
0 tên một loại bánhcủa Italia.
~~~~~~~~~~~~~~
2
Trên đường đến trườngtrung học Duy Nhã.
"Đừng có nghĩ đến!Đừng có nghĩ đến!", tôi tự cảnh cáo mình lần thứ 108 bằng thứ giọng cố nénxuống.
Mới vừa xong tôi còn rơivào trạng thái đờ đẫn chỉ vì nghĩ lại bữa điểm tâm buổi tối hôm qua.
Xin mày đấy, Mộ Ái Ni!Mày là Mộ Ái Ni mà, sao lại có một ngày cũng đờ đẫn ra thế này?
Thế nhưng không khí củabuổi tối hôm qua quá là hoàn hảo, dù rằng cuối cùng tôi và Thôi Hy Triệt vẫnđấu khẩu một trận….
Tôi lại một lần nữa nhớđến lời hẹn "Thứ bảy chúng ta cùng đi ngắm hoa anh đào nhé" mà ThôiHy Triệt nói.
Bây giờ đang là lúc hoađào úa tàn, còn hoa anh đào lại đúng lúc đang nở rộ. Nhưng rốt cuộc tôi có nênđi hay không?
Ừm, tại sao tôi lại phảisuy nghĩ lâu như vậy chứ? Đi thì đi, không đi thì không đi, có gì mà khó nghĩđâu.
Sự do dự không quyếtđoán được ngay ấy của tôi, lẽ nào….
Đáp án vừa nghĩ tớikhiến tôi sợ hãi.
Thình thịch!
Trái tim tôi như thoátkhỏi sự bao bọc của lồng ngực, nhảy lên thình thịch.
Lẽ nào… tôi đã thíchThôi Hy Triệt mất rồi?
Phù!
Một ngọn gió bay đến nhưthanh gươm nhanh như cắt xuyên vào trái tim tôi. Trước mắt đều trở thành mộtmàu đen tối, máu trong cơ thể như đều chảy đi đâu hết, cả người tôi bỗng lạnhgiá vô cùng.
Sao có thể như vậy được?
Chân Ni thích Thôi HyTriệt, người tôi quan tâm nhất trên đời đã thích Thôi Hy Triệt.
Tôi là chị gái của ChânNi, làm sao lại có thể thích cùng một người với con bé chứ?
Bỗng chốc, tư duy củatôi rơi vào một màn hỗn loạn trước nay chưa từng thấy.
Không thể nào, không thểnào.
Mới rồi nhất định là cảmgiác sai của tôi, là do tôi nghĩ ngợi lung tung thôi. Làm sao tôi có thể thíchThôi Hy Triệt kia chứ?
Lần đầu tiên tôi lên lớpmuộn.
Điều khiến người ta kinhngạc là suốt cả tiết học ấy thỉnh thoảng lại có người quay xuống nhìn tôi. Vừađến giờ nghỉ, bọn họ không kìm chế nổi bắt đầu bàn tán xôn xao:
"Ái Ni, hóa ra cậuvà Chân Ni, tổ phó tổ kịch là chị em gái à? Thảo nào tên lại giống nhau thế.Sao từ trước đến nay chưa từng nghe thấy cậu nhắc đến chuyện đó?"
"Quan hệ giữa haichị em cậu có vẻ như không được tốt lắm phải không?"
"Đúng rồi, có phảicậu thường xuyên bị con bé đó bắt nạt không?"
"Im đi, đây là lờiđồn đại từ người nào thế?", tôi truy hỏi.
"Ái Ni, trên trangBBS của nhà trường đều đưa những thông tin đó mà, còn có cả bức ảnh cậu bị ChânNi đẩy ngã hôm ở buổi biểu diễn nữa cơ."
"Đúng đấy, trên đấynói là tin đồn về việc cậu dính tiêu cực hồi đại hội thể thao cũng là do ChânNi tung ra, còn vụ bức thư tình hôm trường tổ chức buổi vũ hội hóa trang lầntrước, trên đó cũng nói là của em gái cậu…"
"Đủ rồi!", tôigiận dữ đứng lên, lạnh lùng nhìn khắp xung quanh
Vẫn còn có người thìthầm nói nhỏ: "Làm rồi chẳng nhẽ lại không để người ta nói hay sao? Hộihọc sinh đều biết hết rồi, có khi Mộ Chân Ni sẽ bị ép phải ra khỏi hội cũngnên, ha ha."
Xem ra mọi chuyện đã trởnên quá mức nghiêm trọng rồi, rốt cuộc là ai đã tải những thứ đó lên BBS chứ?
Ai có thể làm một việcgây tổn thương nặng nề cho Chân Ni như thế?
Biết nhiều như vậy chắcchắn phải là người rất hiểu Chân Ni và tôi, hơn nữa rõ ràng là có ý đối địchvới Chân Ni.
Chắc chắn những chuyệnnày bây giờ đã rất nhiều người biết, không hiểu Chân Ni từ nay sẽ thế nào?
Tim tôi không ngừng đậpdồn lên một cách bất an.
"Mộ Chân Ni là emgái của tôi, bất kể nếu ai còn nói những lời làm tổn thương đến nó, tôi nhấtđịnh không khiến cho những người đó phải hối hận", buông xõng một câu đólại, tôi vội vàng chạy đến phòng học lớp Chân Ni.
"Này, em có trôngthấy Chân Ni đâu không?", đến lớp Chân Ni học tôi mới phát hiện ra chỗngồi của nó trống không. Ở hành lang tôi gặp một người trông rất quen, à đúngrồi, là cô bạn hôm hội thao Chân Ni đưa đến gặp tôi nhờ làm giả thành tích tongcuộc thi chạy.
Tên là…. Y Sa. Tôi bấtchợt nhớ ra.
"Chân Ni? Hôm naycậu ấy không đến lớp, chị là chị gái mà cũng không biết à?", Y Sa nói vớitôi bằng giọng tỏ vẻ hơi kinh ngạc.
Không đến? Buổi sáng tôikhông nhìn thấy Chân Ni, vẫn tưởng rằng nó định tránh mặt mình.
Gay rồi, không biết liệuChân Ni có nghĩ quẩn gì không, tôi phải về ngay tìm con bé mới được.
"Cám ơn em",tôi hơi hoảng hốt chuẩn bị đi ngay.
"Này, Mộ Ái Ni, emgái chị đã ghét chị như vậy, lần nào cũng cố dồn chị vào chỗ nguy hiểm như thế,chị việc gì mà phải lo lắng cho cô ta chứ?", Y Sa nhướng mày lên hỏi,miệng hé ra một nụ cười chế giễu.
"Là em đúng không?Có phải là do em làm tất cả không?", việc con bé cười cợt trên nỗi đau khổcủa người khác khiến tôi không khỏi nghi ngờ.
"Cô ta thường xuyênnói với tôi là rất ghét chị, thật sự hy vọng chị không phải là chị gái của côta. Thực ra tôi đã hiểu ra tất cả đều là cô ta vô lý gây chuyện, có một ngườichị gái như chị mà không biết trân trọng…"
Bất kể cô ta đang nóichuyện gì, giờ đây tôi chỉ muốn làm rõ một chuyện: "Có phải cô làmkhông?"
"Tôi đang giúp chịdạy dỗ cô ta, chị còn không biết à? Cô ta lúc nào cũng cho mình là đúng, thíchlợi dụng người khác để đạt được mục đích của mình, lần trước thi chạy chẳngphải cũng lợi dụng một người bạn thân là tôi hay sao…"
"Có phải là cô làmkhông?"
"Nếu đúng thì đãlàm sao?"
Bốp!
Tôi giương tay tát thậtlực vào mặt Y Sa.
Đầu Y Sa lật nghiêng hẳnvề một bên, sau đó cô ta từ từ quay lại, những ngón tay hiện lên rõ mồn mộttrên má
Y Sa nhìn tôi trừngtrừng tức giận: "Sao chị dám? Vì sao?"
"Vì cô không đủ tưcách dể dạy dỗ Chân Ni. Bởi vì… bất kể Mộ Chân Ni có làm gì chăng nữa, nó vẫnlà Chân Ni, đứa em gái mà tôi yêu thương nhất trên đời!", tôi buông xõnglại câu ấy rồi quay người đi thẳng.
"Ha ha haha…", từng tràng cười đầy chế giễu của Y Sa từ phía sau vẳng đến.
Khỏang cách mỗi lúc mộtxa, cuối cùng tai tôi cũng không còn nghe thấy tiếng cười nữa.
Thế nhưng tiếng cười nhưđã bám rễ vào trái tim tôi, giống như những nhánh cây độc đang lớn lên một cáchđiên cuồng.
"Dì Quách, dì cónhìn thấy Chân Ni không?", sau khi xin nghỉ học về nhà, tôi vừa vào cửa đãtrông thấy dì Quách đang chuẩn bị đi đâu đó.
Dì ấy mặc một bộ lễ phụcmàu táo đỏ, tay cầm chiếc xắc ngọc trai sáng long lanh. Tóc buộc cao lên, điệuđà như một quý phu nhân.
"Không thấy, con békhông đi học à? Nói ra mới nhớ, không phải giờ này con cũng đang phải ở trườngà? Sao lại có thể ở…" Không để dì nói hết câu, tôi xông lên tầng trên.
"Không thèm để ýđến m nữa, con nhỏ chết tiệt. Ta còn có cuộc hẹn", dì Quách lớn giọng nóisau lưng tôi.
Đến trước cửa phòng ChânNi, tôi mới phát hiện ra cửa bị khóa từ bên trong, vậy thì chắc Chân Ni đang ởtrong đó rồi.
"Chân Ni, em cótrong đó không? Chân Ni, em mau mở cửa ra đi", tôi gõ liên tục vào cánhcửa.
Bên trong rất yên tĩnh,yên tĩnh tới mức tôi phát hoảng.
Không phải vì chịu sự đãkích quá lớn, Chân Ni sẽ làm chuyện gì đó hại đến chính bản thân mình chứ?
Mỗi lúc một lo sợ hơn,tôi gõ cửa dồn dập, tới nỗi tay mỗi lúc một đỏ lên, dần dần đau nhói.
"Chân Ni,em thế nàorồi? Em nhớ đừng làm chuyện gì dại dột đấy. Vấn đề gì cũng đều có thể giảiquyết được, bây giờ chị gọi bố để bố lập tức về ngay nhé", tôi hoảng hốtrút điện thoại ra bấm, nhưng không hiểu vì sao vào lúc cần thiết như thế thìlại càng hay bấm nhầm sang số khác.
Xoạch.
Cánh cửa đột nhiên mởra.
"Ồn ào quá, chị.Rốt cuộc chị muốn gì?", Chân Ni đưa đôi mắt đã sưng mọng lên nhìn tôi.
"Chân Ni, em khônglàm sao chứ?", tôi cẩn thận thăm dò con bé.
Chân Ni nhìn tôi bằngánh mắt sắc lẹm, sao đó cười cười: "Chị cũng biết rồi à? Bây giờ đến cườitôi chứ gì? Cũng được thôi, Mộ Ái Ni, bây giờ mọi người trên toàn thế giới nàyđều biết tôi là người xấu rồi, còn chị là người tốt. Như thế chẳng phải hay lắmsao?"
"Chân Ni, chị sẽgiải thích với mọi người…"
"Giải thích rằngbức thư tình đó không phải của tôi à? Hay là tôi không đẩy ngã chị? Đủ rồi đấy,chị ạ! Chị thôi cái trò đứng đây giả bộ nữa đi, tôi thấy chán rồi!", conbé cắt ngang lời tôi, vẻ giễu cợt hiện lên trên khuôn mặt, giận dữ đóng sập cửavào.
Xuỳnh xuỳnh.
Đối diện với cánh cửa gỗlạnh lùng, nước mắt tôi lã chã rơi xuống.
Chân Ni, rốt cuộc chịphải làm thế nào mới khiến em tin rằng chị thực sự là một người đáng để em tintưởng đây?
Những chị em gái khác cóthể dùng một món quà để hóa giải mọi hiểu lầm, thế còn chị phải tặng em món quàgì mới khiến em bớt đi ánh mắt đối địch với chị, tin tưởng chị?
Đột nhiên, tôi nghĩ đếnviệc Thôi Hy Triệt hẹn gặp mình.
Nếu như Chân Ni và ThôiHy Triệt hẹn hò, thì có thể con bé sẽ chuyển sự chú ý sang hướng khác, khôngđau lòng như vậy nữa?
Tôi tiếp tục gõ cửa,nói: "Chân Ni, em mở cửa ra đi. Hôm nay hội trưởng Triệt còn hỏi chị xemem thế nào, anh ấy cũng rất lo lắng cho em, còn muốn hẹn em đi chơi cho thoảimái tâm trạng nữa đấy."
Vừa nói dứt lời, Chân Niđã lại mở cửa ra. Trên khuôn mặt con bé không giấu nổi sự vui mừng, túm lấycánh tay tôi hỏi: "Có thật không? Hội trưởng Triệt thực sự quan tâm đến emnhư thế à?"
Quả nhiên có hiệu quả,tôi gật gật đầu: "Ưm, anh ấy còn nói muốn hẹn em cuối tuần này đi ngắm hoaanh đào nở nữa kìa."
"A! hội rtưởngTriệt quả nhiên rất quan tâm đến mình, anh ấy thích mình rồi. Nếu có thể khiếnhội trưởng Triệt đứng bên cạnh mình, bất kể là việc thư tình hay là bị khai trừra khỏi Hội học sinh đều có thể giải quyết được hết", Chân Ni hưng phấnlau sạch nước mắt, đi đi lại lại trong phòng tự nói với mình.
Phù phù…
Làm thế này có thực sựlà tốt không?
Nếu như đến lúc đó, ThôiHy Triệt phát hiện ra người đến chỗ hẹn là Chân Ni…
Dường như tất cả đãkhông chịu được sự kiểm soát một cách bình tĩnh của tôi, bắt đầu lao đi với tốcđộ cực nhanh.<
QUAY LẠI"Mộ Ái Ni!",Thôi Hy Triệt ở đằng sau gọi lớn, tôi cũng không dừng bước lại.
"Mộ Ái Ni! Tôi muốnmang lại cho cô niềm vui, không muốn chỉ mang đến sự tổn thương."
Khi anh ta nói đến điềuđó, bước chân tôi dừng hẳn lại, một cảnh tượng chợt lóe lên trong đầu…
"Thôi Hy Triệt, anhlấy gì ra mà so sánh với Thiên Diệp? Anh có biết điểm khác biệt lớn nhất giữaanh với Thiên Diệp là gì không?"
"…"
"Điểm khác biệt lớnnhất giữa anh và Thiên Diệp là… Thiên Diệp lúc nào cũng chỉ nghĩ cách đem lạiniềm vui cho người khác, còn sự lạnh lùng của anh chỉ đem đến cho người ta… sựtổn thương."
…
Hóa ra anh ta vẫn nhớcâu nói ấy, cho nên hôm nay mới muốn đem đến cho tôi niềm vui bất ngờ này?
Tôi lặng lẽ quay về chỗngồi, không nhìn Thôi Hy Triệt vì sợ để lộ ra tình cảm mềm yếu trong đáy mắtmình. Còn anh ta cũng không tiếp tục chủ đề câu chuyện đang nói dở, chỉ ra hiệucho người quản gia tiếp tục dọn đồ ăn lên.
Không biết có phải domùi hương của những món điểm tâm hay không, mà không khì dường như trở nên ngọtngào hơn mấy phần.
"Món Tiramisu*này…"
"Thế nào, ăn rấtngon đúng không?"
"Không phải, chẳngqua là do những quả dâu tây trang trí bên trên rất ngon thôi", tôi nhoẻnmiệng cười.
"Cô không cảm thấylà câu pha trò của cô rất nhạt nhẽo à?"
"Ai pha trò vớianh? Tôi chỉ trần thuật lại một cách đơn giản thôi. Giống như cái bánh tarttrứng này…"
"Trên bánh tarttrứng chẳng có thứ gì cả."
"Tôi định nói làbánh tart trứng này hơi ngọt quá thôi."
....
~~~~~~~~~~~~
0 tên một loại bánhcủa Italia.
~~~~~~~~~~~~~~
2
Trên đường đến trườngtrung học Duy Nhã.
"Đừng có nghĩ đến!Đừng có nghĩ đến!", tôi tự cảnh cáo mình lần thứ 108 bằng thứ giọng cố nénxuống.
Mới vừa xong tôi còn rơivào trạng thái đờ đẫn chỉ vì nghĩ lại bữa điểm tâm buổi tối hôm qua.
Xin mày đấy, Mộ Ái Ni!Mày là Mộ Ái Ni mà, sao lại có một ngày cũng đờ đẫn ra thế này?
Thế nhưng không khí củabuổi tối hôm qua quá là hoàn hảo, dù rằng cuối cùng tôi và Thôi Hy Triệt vẫnđấu khẩu một trận….
Tôi lại một lần nữa nhớđến lời hẹn "Thứ bảy chúng ta cùng đi ngắm hoa anh đào nhé" mà ThôiHy Triệt nói.
Bây giờ đang là lúc hoađào úa tàn, còn hoa anh đào lại đúng lúc đang nở rộ. Nhưng rốt cuộc tôi có nênđi hay không?
Ừm, tại sao tôi lại phảisuy nghĩ lâu như vậy chứ? Đi thì đi, không đi thì không đi, có gì mà khó nghĩđâu.
Sự do dự không quyếtđoán được ngay ấy của tôi, lẽ nào….
Đáp án vừa nghĩ tớikhiến tôi sợ hãi.
Thình thịch!
Trái tim tôi như thoátkhỏi sự bao bọc của lồng ngực, nhảy lên thình thịch.
Lẽ nào… tôi đã thíchThôi Hy Triệt mất rồi?
Phù!
Một ngọn gió bay đến nhưthanh gươm nhanh như cắt xuyên vào trái tim tôi. Trước mắt đều trở thành mộtmàu đen tối, máu trong cơ thể như đều chảy đi đâu hết, cả người tôi bỗng lạnhgiá vô cùng.
Sao có thể như vậy được?
Chân Ni thích Thôi HyTriệt, người tôi quan tâm nhất trên đời đã thích Thôi Hy Triệt.
Tôi là chị gái của ChânNi, làm sao lại có thể thích cùng một người với con bé chứ?
Bỗng chốc, tư duy củatôi rơi vào một màn hỗn loạn trước nay chưa từng thấy.
Không thể nào, không thểnào.
Mới rồi nhất định là cảmgiác sai của tôi, là do tôi nghĩ ngợi lung tung thôi. Làm sao tôi có thể thíchThôi Hy Triệt kia chứ?
Lần đầu tiên tôi lên lớpmuộn.
Điều khiến người ta kinhngạc là suốt cả tiết học ấy thỉnh thoảng lại có người quay xuống nhìn tôi. Vừađến giờ nghỉ, bọn họ không kìm chế nổi bắt đầu bàn tán xôn xao:
"Ái Ni, hóa ra cậuvà Chân Ni, tổ phó tổ kịch là chị em gái à? Thảo nào tên lại giống nhau thế.Sao từ trước đến nay chưa từng nghe thấy cậu nhắc đến chuyện đó?"
"Quan hệ giữa haichị em cậu có vẻ như không được tốt lắm phải không?"
"Đúng rồi, có phảicậu thường xuyên bị con bé đó bắt nạt không?"
"Im đi, đây là lờiđồn đại từ người nào thế?", tôi truy hỏi.
"Ái Ni, trên trangBBS của nhà trường đều đưa những thông tin đó mà, còn có cả bức ảnh cậu bị ChânNi đẩy ngã hôm ở buổi biểu diễn nữa cơ."
"Đúng đấy, trên đấynói là tin đồn về việc cậu dính tiêu cực hồi đại hội thể thao cũng là do ChânNi tung ra, còn vụ bức thư tình hôm trường tổ chức buổi vũ hội hóa trang lầntrước, trên đó cũng nói là của em gái cậu…"
"Đủ rồi!", tôigiận dữ đứng lên, lạnh lùng nhìn khắp xung quanh
Vẫn còn có người thìthầm nói nhỏ: "Làm rồi chẳng nhẽ lại không để người ta nói hay sao? Hộihọc sinh đều biết hết rồi, có khi Mộ Chân Ni sẽ bị ép phải ra khỏi hội cũngnên, ha ha."
Xem ra mọi chuyện đã trởnên quá mức nghiêm trọng rồi, rốt cuộc là ai đã tải những thứ đó lên BBS chứ?
Ai có thể làm một việcgây tổn thương nặng nề cho Chân Ni như thế?
Biết nhiều như vậy chắcchắn phải là người rất hiểu Chân Ni và tôi, hơn nữa rõ ràng là có ý đối địchvới Chân Ni.
Chắc chắn những chuyệnnày bây giờ đã rất nhiều người biết, không hiểu Chân Ni từ nay sẽ thế nào?
Tim tôi không ngừng đậpdồn lên một cách bất an.
"Mộ Chân Ni là emgái của tôi, bất kể nếu ai còn nói những lời làm tổn thương đến nó, tôi nhấtđịnh không khiến cho những người đó phải hối hận", buông xõng một câu đólại, tôi vội vàng chạy đến phòng học lớp Chân Ni.
"Này, em có trôngthấy Chân Ni đâu không?", đến lớp Chân Ni học tôi mới phát hiện ra chỗngồi của nó trống không. Ở hành lang tôi gặp một người trông rất quen, à đúngrồi, là cô bạn hôm hội thao Chân Ni đưa đến gặp tôi nhờ làm giả thành tích tongcuộc thi chạy.
Tên là…. Y Sa. Tôi bấtchợt nhớ ra.
"Chân Ni? Hôm naycậu ấy không đến lớp, chị là chị gái mà cũng không biết à?", Y Sa nói vớitôi bằng giọng tỏ vẻ hơi kinh ngạc.
Không đến? Buổi sáng tôikhông nhìn thấy Chân Ni, vẫn tưởng rằng nó định tránh mặt mình.
Gay rồi, không biết liệuChân Ni có nghĩ quẩn gì không, tôi phải về ngay tìm con bé mới được.
"Cám ơn em",tôi hơi hoảng hốt chuẩn bị đi ngay.
"Này, Mộ Ái Ni, emgái chị đã ghét chị như vậy, lần nào cũng cố dồn chị vào chỗ nguy hiểm như thế,chị việc gì mà phải lo lắng cho cô ta chứ?", Y Sa nhướng mày lên hỏi,miệng hé ra một nụ cười chế giễu.
"Là em đúng không?Có phải là do em làm tất cả không?", việc con bé cười cợt trên nỗi đau khổcủa người khác khiến tôi không khỏi nghi ngờ.
"Cô ta thường xuyênnói với tôi là rất ghét chị, thật sự hy vọng chị không phải là chị gái của côta. Thực ra tôi đã hiểu ra tất cả đều là cô ta vô lý gây chuyện, có một ngườichị gái như chị mà không biết trân trọng…"
Bất kể cô ta đang nóichuyện gì, giờ đây tôi chỉ muốn làm rõ một chuyện: "Có phải cô làmkhông?"
"Tôi đang giúp chịdạy dỗ cô ta, chị còn không biết à? Cô ta lúc nào cũng cho mình là đúng, thíchlợi dụng người khác để đạt được mục đích của mình, lần trước thi chạy chẳngphải cũng lợi dụng một người bạn thân là tôi hay sao…"
"Có phải là cô làmkhông?"
"Nếu đúng thì đãlàm sao?"
Bốp!
Tôi giương tay tát thậtlực vào mặt Y Sa.
Đầu Y Sa lật nghiêng hẳnvề một bên, sau đó cô ta từ từ quay lại, những ngón tay hiện lên rõ mồn mộttrên má
Y Sa nhìn tôi trừngtrừng tức giận: "Sao chị dám? Vì sao?"
"Vì cô không đủ tưcách dể dạy dỗ Chân Ni. Bởi vì… bất kể Mộ Chân Ni có làm gì chăng nữa, nó vẫnlà Chân Ni, đứa em gái mà tôi yêu thương nhất trên đời!", tôi buông xõnglại câu ấy rồi quay người đi thẳng.
"Ha ha haha…", từng tràng cười đầy chế giễu của Y Sa từ phía sau vẳng đến.
Khỏang cách mỗi lúc mộtxa, cuối cùng tai tôi cũng không còn nghe thấy tiếng cười nữa.
Thế nhưng tiếng cười nhưđã bám rễ vào trái tim tôi, giống như những nhánh cây độc đang lớn lên một cáchđiên cuồng.
"Dì Quách, dì cónhìn thấy Chân Ni không?", sau khi xin nghỉ học về nhà, tôi vừa vào cửa đãtrông thấy dì Quách đang chuẩn bị đi đâu đó.
Dì ấy mặc một bộ lễ phụcmàu táo đỏ, tay cầm chiếc xắc ngọc trai sáng long lanh. Tóc buộc cao lên, điệuđà như một quý phu nhân.
"Không thấy, con békhông đi học à? Nói ra mới nhớ, không phải giờ này con cũng đang phải ở trườngà? Sao lại có thể ở…" Không để dì nói hết câu, tôi xông lên tầng trên.
"Không thèm để ýđến m nữa, con nhỏ chết tiệt. Ta còn có cuộc hẹn", dì Quách lớn giọng nóisau lưng tôi.
Đến trước cửa phòng ChânNi, tôi mới phát hiện ra cửa bị khóa từ bên trong, vậy thì chắc Chân Ni đang ởtrong đó rồi.
"Chân Ni, em cótrong đó không? Chân Ni, em mau mở cửa ra đi", tôi gõ liên tục vào cánhcửa.
Bên trong rất yên tĩnh,yên tĩnh tới mức tôi phát hoảng.
Không phải vì chịu sự đãkích quá lớn, Chân Ni sẽ làm chuyện gì đó hại đến chính bản thân mình chứ?
Mỗi lúc một lo sợ hơn,tôi gõ cửa dồn dập, tới nỗi tay mỗi lúc một đỏ lên, dần dần đau nhói.
"Chân Ni,em thế nàorồi? Em nhớ đừng làm chuyện gì dại dột đấy. Vấn đề gì cũng đều có thể giảiquyết được, bây giờ chị gọi bố để bố lập tức về ngay nhé", tôi hoảng hốtrút điện thoại ra bấm, nhưng không hiểu vì sao vào lúc cần thiết như thế thìlại càng hay bấm nhầm sang số khác.
Xoạch.
Cánh cửa đột nhiên mởra.
"Ồn ào quá, chị.Rốt cuộc chị muốn gì?", Chân Ni đưa đôi mắt đã sưng mọng lên nhìn tôi.
"Chân Ni, em khônglàm sao chứ?", tôi cẩn thận thăm dò con bé.
Chân Ni nhìn tôi bằngánh mắt sắc lẹm, sao đó cười cười: "Chị cũng biết rồi à? Bây giờ đến cườitôi chứ gì? Cũng được thôi, Mộ Ái Ni, bây giờ mọi người trên toàn thế giới nàyđều biết tôi là người xấu rồi, còn chị là người tốt. Như thế chẳng phải hay lắmsao?"
"Chân Ni, chị sẽgiải thích với mọi người…"
"Giải thích rằngbức thư tình đó không phải của tôi à? Hay là tôi không đẩy ngã chị? Đủ rồi đấy,chị ạ! Chị thôi cái trò đứng đây giả bộ nữa đi, tôi thấy chán rồi!", conbé cắt ngang lời tôi, vẻ giễu cợt hiện lên trên khuôn mặt, giận dữ đóng sập cửavào.
Xuỳnh xuỳnh.
Đối diện với cánh cửa gỗlạnh lùng, nước mắt tôi lã chã rơi xuống.
Chân Ni, rốt cuộc chịphải làm thế nào mới khiến em tin rằng chị thực sự là một người đáng để em tintưởng đây?
Những chị em gái khác cóthể dùng một món quà để hóa giải mọi hiểu lầm, thế còn chị phải tặng em món quàgì mới khiến em bớt đi ánh mắt đối địch với chị, tin tưởng chị?
Đột nhiên, tôi nghĩ đếnviệc Thôi Hy Triệt hẹn gặp mình.
Nếu như Chân Ni và ThôiHy Triệt hẹn hò, thì có thể con bé sẽ chuyển sự chú ý sang hướng khác, khôngđau lòng như vậy nữa?
Tôi tiếp tục gõ cửa,nói: "Chân Ni, em mở cửa ra đi. Hôm nay hội trưởng Triệt còn hỏi chị xemem thế nào, anh ấy cũng rất lo lắng cho em, còn muốn hẹn em đi chơi cho thoảimái tâm trạng nữa đấy."
Vừa nói dứt lời, Chân Niđã lại mở cửa ra. Trên khuôn mặt con bé không giấu nổi sự vui mừng, túm lấycánh tay tôi hỏi: "Có thật không? Hội trưởng Triệt thực sự quan tâm đến emnhư thế à?"
Quả nhiên có hiệu quả,tôi gật gật đầu: "Ưm, anh ấy còn nói muốn hẹn em cuối tuần này đi ngắm hoaanh đào nở nữa kìa."
"A! hội rtưởngTriệt quả nhiên rất quan tâm đến mình, anh ấy thích mình rồi. Nếu có thể khiếnhội trưởng Triệt đứng bên cạnh mình, bất kể là việc thư tình hay là bị khai trừra khỏi Hội học sinh đều có thể giải quyết được hết", Chân Ni hưng phấnlau sạch nước mắt, đi đi lại lại trong phòng tự nói với mình.
Phù phù…
Làm thế này có thực sựlà tốt không?
Nếu như đến lúc đó, ThôiHy Triệt phát hiện ra người đến chỗ hẹn là Chân Ni…
Dường như tất cả đãkhông chịu được sự kiểm soát một cách bình tĩnh của tôi, bắt đầu lao đi với tốcđộ cực nhanh.<
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu