Truyện nhiều tập - Nói yêu em lần thứ 13 - phần 3
| Lượt xem : |
a dù cô không chấpnhận tình cảm đó, muốn quên đi tất cả ký ức hoặc là quay lưng lại với tình cảmđó…
Nhưng anh vẫn không nỡkhiến cô phải chết đi.
Dù là khiến cho anh cămhận, nhưng cô vẫn phải sống, phải sống thật vui vẻ trước mắt anh.
Thật đáng buồn cười biếtbao, nực cười biết bao, khiến người ta tuyệt vọng biết bao…
**
Cánh cửa buồng thang máytừ từ mở ra, tôi rời khỏi vòng trói buộc của ánh mắt anh ta, bước ra ngoài vớivẻ lạnh lùng.
Thế nhưng…
Một ngón tay thon dài đãnhấn vào nút đóng cửa, cánh cửa buồng thang tiếp tục đóng vào.
"Gặp lại nhau chẳnglẽ cô không có gì đê nói à? Cứ cho là chúng ta chưa từng yêu nhau, nhưng cũnglà bạn học, chẳng phải sao? Mộ-Ái-Ni", những âm tiết gọi tên tôi len quakhe hở của đôi môi anh ta lọt ra ngoài, mang theo một chút dịu dàng.
"Đủ rồi! Thôi HyTriệt, giữa tôi và anh hoàn toàn chẳng có thứ gì", tôi nhấn nút mở cửathang máy với vẻ hơi mất bình tĩnh, cố làm ra vẻ cực kỳ lạnh nhạt.
"Hóa ra cô vẫn cònnhớ tất cả."
"…"
"Hóa ra cô vẫn nhớtên tôi, chẳng phải đã từng nói là muốn quên đi sao? Quên đi tất cả vềtôi", Thôi Hy Triệt cười lạnh nhạt, dường như đang giễu cợt vẻ tức cườicủa tôi.
Bàn tay tôi từ từ nắmchặt lại, các đầu móng tay hằn sâu vào da thịt, dù có cố gắng đến thế nào cũngkhông sao ngăn nổi sự căm hận đang trào lên mạnh mẽ trong lòng.
Cửa thang máy lại mở ra,một luồng gió lạnh giá lùa vào.
Tôi nên giày cao gótxuống, bước ra ngoài, cơ thể gầy guộc đổ bóng xuống sàn nhà sáng loáng.
Giọng nói miệt thị củatôi được cơn gió đưa ngược trở lại.
"Ha, tôi đươngnhiên là còn nhớ. Bởi vì đối với tôi mà nói, đấy thực sự là một cơn ác mộngkhông thể nào tỉnh lại rồi."
5
Một mình cô đơn đi trênđường, đột nhiên tôi rơi vào trạng thái mê man không còn biết đến thứ gì.
Giống hệt những bông hoabồ công anh trong miền ký ức, trôi dạt, trôi dạt khắp trời trong cơn gió mạnhmà không biết đích đến là đâu.
Không có chốn nào nươngtựa.
Tôi còn nhớ trước đâymình đã từng xem một bộ phim, nội dung kể về một loài chim không hề có chân.Chúng chỉ có thể bay mãi bay mãi trên trời, khi mệt thì ngủ vùi luôn trong gió.Loài chim ấy suốt đời chỉ có thể dừng xuống mặt đất một lần, đó là khi chúngchết đi.
Không hiểu vì sao tôichợt thấy như mình đã biến thành loài chim đó, chỉ vì phải mang theo gánh nặngcủa dĩ vãng đau buồn mà không dám hạ cánh xuống đất, sợ sẽ lại rơi vào bóng đêmkhông bờ không bến.
Nước mắt cứ thế tuôn rakhông rõ vì sao, khiến tầm nhìn của tôi thoắt trở nên mơ hồ. Những tòa nhà caotầng trước mắt bỗng biến thành những bóng mờ mờ nằm khuất sau màn sương trắngảo ảnh, nhìn thẳng vào tôi chăm chú.
Dưới những giọt nước mắtvừa rơi xuống nơi bờ mi ướt đẫm, ánh nắng mặt trời dịu nhẹ trở nên lung linhnhững sắc màu. Đột nhiên trong không gian ngập đầy những vật thể màu trắng nhẹnhàng bay lượn.
Cái gì vậy nhỉ?
Tuyết ư? Tuyết rơi rồiư?
Tôi đưa hai bàn tay ra,những ngón tay nở xòe trong không trung hệt như những đóa hoa. Những vật thểmàu trắng ấy bay lượn rồi cuối cùng rơi xuống lòng bàn tay tôi bằm yên lặng.
"Em thích không, ÁiNi?"
Bên tai vang lên tiếngThiên Diệp, tôi ngẩng đầu lên, lập tức trông thấy anh đang đi từng bước đếngần.
Một khúc ca ầy9 lãng mạnvang lên trong bầu trời ngợp đầy những bông hoa tuyết, Thiên Diệp chầm chậmbước những bước đi đầy vẻ thanh tao, trên khuôn mặt anh vẫn là nụ cười ấm ápnhư tôi luôn thấy.
"Khó khăn lắm mớitìm được chiếc máy tạo tuyết người ta vẫn dùng để quay phim này đấy. Chẳng phảiem cứ nói sao mùa đông rồi mà vẫn chưa thấy tuyết rơi hay sao! Bây giờ thì ngàynào em cũng có thể ngồi ngắm cảnh tuyết rơi rồi nhé."
Trái tim tôi không kìmđược hơi run lên, dù rằng tôi biết rõ những bông hoa tuyết đang bay khắp trờinày không thể hòa tan trong nước, nhưng khi nào bạn cần, chúng vẫn có thể phôbày hết vẻ đẹp tuyệt vời.
Thiên Diệp đứng yên lặngtrước mặt tôi, ánh mắt còn nóng bỏng hơn cả ánh mặt trời.
"Ái Ni, có một câunày anh đã muốn hỏi em từ rất lâu, rất lâu rồi…", anh dừng lại một chút,trong mắt dâng trào lên sự dịu dàng khiến lòng người ngây ngất, "Em cóthể, em có thể… làm vợ anh không?"
…
Câu nói ấy khiến chothời gian như ngưng đọng lại, sự đợi chờ, kỳ vọng trong đôi mắt anh giống hệtnhững đóa hoa yêu kiều đang hé nở, mỗi lúc một lớn hơn.
Mỗi lúc một đẹp hơn.
Đẹp tươi đến mức khiếnngười ta muốn rơi nước mắt.
Ánh mắt anh có thể làmcho bất cứ ai động lòng, nên cũng khiến tôi không thể nào cưỡng lại được bất cứthỉnh cầu nào mà anh đưa ra.
"Oa, anh chàng đẹptrai kia có phải là Phác Thiên Diệp không nhỉ, đúng không nhỉ?", nhữngngười đi qua đường dừng lại ngạc nhiên vì cảnh tuyết rơi, sau đó lập tức chú ýđến Thiên Diệp.
"Đẹp trai quá,giống lắm. Cậu đoán xem có phải là anh ấy không? Quả nhiên là đẹp trai giốnghệt minh tinh màn bạc."
"Cô gái đứng bêncạnh kia là ai nhỉ, quái quỉ! Cảnh tuyết rơi lãng mạn quá! Bạn trai của mình màcũng lãng mạn thế này thì mình lập tức nhận lời làm vợ anh ta."
…
Những lời bàn tán xônxao bên ngoài khiến cho Thiên Diệp chau mày với vẻ không vui.
Tôi đưa tay ra, khẽkhàng giơ lên, vuốt nhẹ điểm giữa lông mày của Thiên Diệp trong ánh mắt kinhngạc của anh.
"Thiên Diệp, chưathể được."
Niềm hy vọng lập tức vỡtan tành như tấm gương mỏng trong đôi mắt Thiên Diệp, anh tỏ vẻ kích động ômlấy hai vai tôi, hỏi: "Vì sao? Vì sao lại chưa được? Em vẫn chưa nhìn thấytrái tim chân thành của anh ư?"
"Không phải là nhưthế, Thiên Diệp."
Bao nhiêu năm vẫn luônlặng lẽ ở bên tôi như vậy, đương nhiên tôi có thể hiểu tấm lòng của anh. Nhưngcũng bởi cảm động vì tình cảm chân thành đó, nên tôi mới càng phải nghiêm túcvà cẩn trọng hơn, không thể xem thường.
"Thế thì vìsao?", vì hơi tức giận nên giọng Thiên Diệp bắt đầu lớn hơn.
"Em chỉ mong rằngcó thể đợi thêm một chút nữa, đợi đến khi em đủ tin tưởng rằng tình cảm củamình đối với anh không phải là một thói quen, một sự dựa dẫm, mà thực sự là vìthích anh, trong khi trái tim vẫn lung lay bất định, thực sự đối với anh quábất công và tàn nhẫn. Thiên Diệp, anh là người em rất cần trân trọng, thế nênem không muốn sẽ làm tổn thương anh."
"…"
"Thiên Diệp, anhđợi thêm có được không?", tôi thấp giọng nói.
"Không vấn đề gì,Ái Ni."
"Ừ?"
"Khiến cho anh bịtổn thương không vấn đề gì, em lung lay bất định cũng không vấn đề gì, em khôngbiết rõ đó là sự dựa dẫm hay là tình cảm thực cũng không vấn đề gì, tất cảchẳng có nghĩa lý gì! Bởi vì anh yêu em! Nhưng nếu như em cần có thêm thờigian, anh sẽ vẫn luôn chờ đợi bên em." Thiên Diệp nói bằng vẻ kích động,trong ánh mắt lóe lên sự bất an. Tiếp đó, anh ôm chặt lấy tôi.
Vòng tay siết chặt khiếnngười ta cảm thấy ngạt thở đó dường như cho thấy anh đang sợ hãi điều gì đó,thế nên mới dùng toàn bộ sức lực của bản thân để đổi lại.
Khiến cho anh bị tổnthương không vấn đề gì, em lung lay bất định cũng không vấn đề gì, em khôngbiết rõ đó là sự dựa dẫm hay là tình cảm thực cũng không vấn đề gì, tất cảchẳng có nghĩa lý gì! Bởi vì anh yêu em...
…
Những lời bộc bạch củaanh cứ trở đi trở lại bên tai tôi, giống như một âm điệu đem lại hạnh phúc cứlặp đi lặp lại.
"Thiên Diệp, cảm ơnanh. Em trân trọng tấm lòng của anh như vậy, anh có thấy được không? Có hiểuđược không?" Lần đầu tiên giọng nói của tôi khác hẳn với cung cách thườngngày, mang theo một sự dịu dàng đúng như thiếu nữ.
Đúng vậy, vì vô cùngtrân trọng Thiên Diệp, nên tôi mới chần chừ như vậy; bởi vì không muốn tình cảmđó của anh phải chịu ấm ức, nên tôi mới do dự như vậy; hơn tất cả là bởi vìkhông muốn Thiên Diệp có một chút hoài nghi và tiếc nuối nào, nên tôi mới cầncó thêm thời gian.
Thiên Diệp, em vô cùngtrân trọng anh.
"Anh biếtrồi…", cơ thể Thiên Diệp hơi chấn động, sau đó dần dần trở nên bình tĩnh.
Những khán giả xem miễnphí ở xung quanh mỗi lúc một đông.
Thiên Diệp vẫn ôm chặtlấy tôi: "Ái Ni, người em thật ấm áp, chúng ta cứ ôm nhau thế này mãi cóđược không?"
"Bỏ em rađi!", hai má tôi bắt đầu ửng hồng lên.
"Đừng mà!"
"Phác ThiênDiệp!", tôi gầm gừ trong cổ họng.
"Oa, đúng là PhácThiên Diệp rồi, mau lấy máy ảnh ra đây."
"Này, sao cô gáikia trông có vẻ hung hăng thế nhỉ? Trông bộ dạng thật là dữ dằn ghê gớm, mìnhbiết rồi, chắn chắn là cô ta cứ bám riết lấy Thiên Diệp đấy."
"Phải rồi, cậu xemkìa, cô ta còn trừng mắt với anh ấy nữa."
….
Những lời bàn tán xônxao bên ngoài khiến cho Thiên Diệp chau mày với vẻ không vui.
Tôi đưa tay ra, khẽkhàng giơ lên, vuốt nhẹ điểm giữa lông mày của Thiên Diệp trong ánh mắt kinhngạc của anh.
"Thiên Diệp, chưathể được."
Niềm hy vọng lập tức vỡtan tành như tấm gương mỏng trong đôi mắt Thiên Diệp, anh tỏ vẻ kích động ômlấy hai vai tôi, hỏi: "Vì sao? Vì sao lại chưa được? Em vẫn chưa nhìn thấytrái tim chân thành của anh ư?"
"Không phải là nhưthế, Thiên Diệp."
Bao nhiêu năm vẫn luônlặng lẽ ở bên tôi như vậy, đương nhiên tôi có thể hiểu tấm lòng của anh. Nhưngcũng bởi cảm động vì tình cảm chân thành đó, nên tôi mới càng phải nghiêm túcvà cẩn trọng hơn, không thể xem thường.
"Thế thì vìsao?", vì hơi tức giận nên giọng Thiên Diệp bắt đầu lớn hơn.
"Em chỉ mong rằngcó thể đợi thêm một chút nữa, đợi đến khi em đủ tin tưởng rằng tình cảm củamình đối với anh không phải là một thói quen, một sự dựa dẫm, mà thực sự là vìthích anh, trong khi trái tim vẫn lung lay bất định, thực sự đối với anh quábất công và tàn nhẫn. Thiên Diệp, anh là người em rất cần trân trọng, thế nênem không muốn sẽ làm tổn thương anh."
"…"
"Thiên Diệp, anhđợi thêm có được không?", tôi thấp giọng nói.
"Không vấn đề gì,Ái Ni."
"Ừ?"
"Khiến cho anh bịtổn thương không vấn đề gì, em lung lay bất định cũng không vấn đề gì, em khôngbiết rõ đó là sự dựa dẫm hay là tình cảm thực cũng không vấn đề gì, tất cảchẳng có nghĩa lý gì! Bởi vì anh yêu em! Nhưng nếu như em cần có thêm thờigian, anh sẽ vẫn luôn chờ đợi bên em." Thiên Diệp nói bằng vẻ kích động,trong ánh mắt lóe lên sự bất an. Tiếp đó, anh ôm chặt lấy tôi.
Vòng tay siết chặt khiếnngười ta cảm thấy ngạt thở đó dường như cho thấy anh đang sợ hãi điều gì đó,thế nên mới dùng toàn bộ sức lực của bản thân để đổi lại.
Khiến cho anh bị tổn thươngkhông vấn đề gì, em lung lay bất định cũng không vấn đề gì, em không biết rõ đólà sự dựa dẫm hay là tình cảm thực cũng không vấn đề gì, tất cả chẳng có nghĩalý gì! Bởi vì anh yêu em
…
Những lời bộc bạch củaanh cứ trở đi trở lại bên tai tôi, giống như một âm điệu đem lại hạnh phúc cứlặp đi lặp lại.
"Thiên Diệp, cảm ơnanh. Em trân trọng tấm lòng của anh như vậy, anh có thấy được không? Có hiểuđược không?" Lần đầu tiên giọng nói của tôi khác hẳn với cung cách thườngngày, mang theo một sự dịu dàng đúng như thiếu nữ.
Đúng vậy, vì vô cùngtrân trọng Thiên Diệp, nên tôi mới chần chừ như vậy; bởi vì không muốn tình cảmđó của anh phải chịu ấm ức, nên tôi mới do dự như vậy; hơn tất cả là bởi vìkhông muốn Thiên Diệp có một chút hoài nghi và tiếc nuối nào, nên tôi mới cầncó thêm thời gian.
Thiên Diệp, em vô cùngtrân trọng anh.
"Anh biếtrồi…", cơ thể Thiên Diệp hơi chấn động, sau đó dần dần trở nên bình tĩnh.
Những khán giả xem miễnphí ở xung quanh mỗi lúc một đông.
Thiên Diệp vẫn ôm chặtlấy tôi: "Ái Ni, người em thật ấm áp, chúng ta cứ ôm nhau thế này mãi cóđược không?"
"Bỏ em rađi!", ha
QUAY LẠINhưng anh vẫn không nỡkhiến cô phải chết đi.
Dù là khiến cho anh cămhận, nhưng cô vẫn phải sống, phải sống thật vui vẻ trước mắt anh.
Thật đáng buồn cười biếtbao, nực cười biết bao, khiến người ta tuyệt vọng biết bao…
**
Cánh cửa buồng thang máytừ từ mở ra, tôi rời khỏi vòng trói buộc của ánh mắt anh ta, bước ra ngoài vớivẻ lạnh lùng.
Thế nhưng…
Một ngón tay thon dài đãnhấn vào nút đóng cửa, cánh cửa buồng thang tiếp tục đóng vào.
"Gặp lại nhau chẳnglẽ cô không có gì đê nói à? Cứ cho là chúng ta chưa từng yêu nhau, nhưng cũnglà bạn học, chẳng phải sao? Mộ-Ái-Ni", những âm tiết gọi tên tôi len quakhe hở của đôi môi anh ta lọt ra ngoài, mang theo một chút dịu dàng.
"Đủ rồi! Thôi HyTriệt, giữa tôi và anh hoàn toàn chẳng có thứ gì", tôi nhấn nút mở cửathang máy với vẻ hơi mất bình tĩnh, cố làm ra vẻ cực kỳ lạnh nhạt.
"Hóa ra cô vẫn cònnhớ tất cả."
"…"
"Hóa ra cô vẫn nhớtên tôi, chẳng phải đã từng nói là muốn quên đi sao? Quên đi tất cả vềtôi", Thôi Hy Triệt cười lạnh nhạt, dường như đang giễu cợt vẻ tức cườicủa tôi.
Bàn tay tôi từ từ nắmchặt lại, các đầu móng tay hằn sâu vào da thịt, dù có cố gắng đến thế nào cũngkhông sao ngăn nổi sự căm hận đang trào lên mạnh mẽ trong lòng.
Cửa thang máy lại mở ra,một luồng gió lạnh giá lùa vào.
Tôi nên giày cao gótxuống, bước ra ngoài, cơ thể gầy guộc đổ bóng xuống sàn nhà sáng loáng.
Giọng nói miệt thị củatôi được cơn gió đưa ngược trở lại.
"Ha, tôi đươngnhiên là còn nhớ. Bởi vì đối với tôi mà nói, đấy thực sự là một cơn ác mộngkhông thể nào tỉnh lại rồi."
5
Một mình cô đơn đi trênđường, đột nhiên tôi rơi vào trạng thái mê man không còn biết đến thứ gì.
Giống hệt những bông hoabồ công anh trong miền ký ức, trôi dạt, trôi dạt khắp trời trong cơn gió mạnhmà không biết đích đến là đâu.
Không có chốn nào nươngtựa.
Tôi còn nhớ trước đâymình đã từng xem một bộ phim, nội dung kể về một loài chim không hề có chân.Chúng chỉ có thể bay mãi bay mãi trên trời, khi mệt thì ngủ vùi luôn trong gió.Loài chim ấy suốt đời chỉ có thể dừng xuống mặt đất một lần, đó là khi chúngchết đi.
Không hiểu vì sao tôichợt thấy như mình đã biến thành loài chim đó, chỉ vì phải mang theo gánh nặngcủa dĩ vãng đau buồn mà không dám hạ cánh xuống đất, sợ sẽ lại rơi vào bóng đêmkhông bờ không bến.
Nước mắt cứ thế tuôn rakhông rõ vì sao, khiến tầm nhìn của tôi thoắt trở nên mơ hồ. Những tòa nhà caotầng trước mắt bỗng biến thành những bóng mờ mờ nằm khuất sau màn sương trắngảo ảnh, nhìn thẳng vào tôi chăm chú.
Dưới những giọt nước mắtvừa rơi xuống nơi bờ mi ướt đẫm, ánh nắng mặt trời dịu nhẹ trở nên lung linhnhững sắc màu. Đột nhiên trong không gian ngập đầy những vật thể màu trắng nhẹnhàng bay lượn.
Cái gì vậy nhỉ?
Tuyết ư? Tuyết rơi rồiư?
Tôi đưa hai bàn tay ra,những ngón tay nở xòe trong không trung hệt như những đóa hoa. Những vật thểmàu trắng ấy bay lượn rồi cuối cùng rơi xuống lòng bàn tay tôi bằm yên lặng.
"Em thích không, ÁiNi?"
Bên tai vang lên tiếngThiên Diệp, tôi ngẩng đầu lên, lập tức trông thấy anh đang đi từng bước đếngần.
Một khúc ca ầy9 lãng mạnvang lên trong bầu trời ngợp đầy những bông hoa tuyết, Thiên Diệp chầm chậmbước những bước đi đầy vẻ thanh tao, trên khuôn mặt anh vẫn là nụ cười ấm ápnhư tôi luôn thấy.
"Khó khăn lắm mớitìm được chiếc máy tạo tuyết người ta vẫn dùng để quay phim này đấy. Chẳng phảiem cứ nói sao mùa đông rồi mà vẫn chưa thấy tuyết rơi hay sao! Bây giờ thì ngàynào em cũng có thể ngồi ngắm cảnh tuyết rơi rồi nhé."
Trái tim tôi không kìmđược hơi run lên, dù rằng tôi biết rõ những bông hoa tuyết đang bay khắp trờinày không thể hòa tan trong nước, nhưng khi nào bạn cần, chúng vẫn có thể phôbày hết vẻ đẹp tuyệt vời.
Thiên Diệp đứng yên lặngtrước mặt tôi, ánh mắt còn nóng bỏng hơn cả ánh mặt trời.
"Ái Ni, có một câunày anh đã muốn hỏi em từ rất lâu, rất lâu rồi…", anh dừng lại một chút,trong mắt dâng trào lên sự dịu dàng khiến lòng người ngây ngất, "Em cóthể, em có thể… làm vợ anh không?"
…
Câu nói ấy khiến chothời gian như ngưng đọng lại, sự đợi chờ, kỳ vọng trong đôi mắt anh giống hệtnhững đóa hoa yêu kiều đang hé nở, mỗi lúc một lớn hơn.
Mỗi lúc một đẹp hơn.
Đẹp tươi đến mức khiếnngười ta muốn rơi nước mắt.
Ánh mắt anh có thể làmcho bất cứ ai động lòng, nên cũng khiến tôi không thể nào cưỡng lại được bất cứthỉnh cầu nào mà anh đưa ra.
"Oa, anh chàng đẹptrai kia có phải là Phác Thiên Diệp không nhỉ, đúng không nhỉ?", nhữngngười đi qua đường dừng lại ngạc nhiên vì cảnh tuyết rơi, sau đó lập tức chú ýđến Thiên Diệp.
"Đẹp trai quá,giống lắm. Cậu đoán xem có phải là anh ấy không? Quả nhiên là đẹp trai giốnghệt minh tinh màn bạc."
"Cô gái đứng bêncạnh kia là ai nhỉ, quái quỉ! Cảnh tuyết rơi lãng mạn quá! Bạn trai của mình màcũng lãng mạn thế này thì mình lập tức nhận lời làm vợ anh ta."
…
Những lời bàn tán xônxao bên ngoài khiến cho Thiên Diệp chau mày với vẻ không vui.
Tôi đưa tay ra, khẽkhàng giơ lên, vuốt nhẹ điểm giữa lông mày của Thiên Diệp trong ánh mắt kinhngạc của anh.
"Thiên Diệp, chưathể được."
Niềm hy vọng lập tức vỡtan tành như tấm gương mỏng trong đôi mắt Thiên Diệp, anh tỏ vẻ kích động ômlấy hai vai tôi, hỏi: "Vì sao? Vì sao lại chưa được? Em vẫn chưa nhìn thấytrái tim chân thành của anh ư?"
"Không phải là nhưthế, Thiên Diệp."
Bao nhiêu năm vẫn luônlặng lẽ ở bên tôi như vậy, đương nhiên tôi có thể hiểu tấm lòng của anh. Nhưngcũng bởi cảm động vì tình cảm chân thành đó, nên tôi mới càng phải nghiêm túcvà cẩn trọng hơn, không thể xem thường.
"Thế thì vìsao?", vì hơi tức giận nên giọng Thiên Diệp bắt đầu lớn hơn.
"Em chỉ mong rằngcó thể đợi thêm một chút nữa, đợi đến khi em đủ tin tưởng rằng tình cảm củamình đối với anh không phải là một thói quen, một sự dựa dẫm, mà thực sự là vìthích anh, trong khi trái tim vẫn lung lay bất định, thực sự đối với anh quábất công và tàn nhẫn. Thiên Diệp, anh là người em rất cần trân trọng, thế nênem không muốn sẽ làm tổn thương anh."
"…"
"Thiên Diệp, anhđợi thêm có được không?", tôi thấp giọng nói.
"Không vấn đề gì,Ái Ni."
"Ừ?"
"Khiến cho anh bịtổn thương không vấn đề gì, em lung lay bất định cũng không vấn đề gì, em khôngbiết rõ đó là sự dựa dẫm hay là tình cảm thực cũng không vấn đề gì, tất cảchẳng có nghĩa lý gì! Bởi vì anh yêu em! Nhưng nếu như em cần có thêm thờigian, anh sẽ vẫn luôn chờ đợi bên em." Thiên Diệp nói bằng vẻ kích động,trong ánh mắt lóe lên sự bất an. Tiếp đó, anh ôm chặt lấy tôi.
Vòng tay siết chặt khiếnngười ta cảm thấy ngạt thở đó dường như cho thấy anh đang sợ hãi điều gì đó,thế nên mới dùng toàn bộ sức lực của bản thân để đổi lại.
Khiến cho anh bị tổnthương không vấn đề gì, em lung lay bất định cũng không vấn đề gì, em khôngbiết rõ đó là sự dựa dẫm hay là tình cảm thực cũng không vấn đề gì, tất cảchẳng có nghĩa lý gì! Bởi vì anh yêu em...
…
Những lời bộc bạch củaanh cứ trở đi trở lại bên tai tôi, giống như một âm điệu đem lại hạnh phúc cứlặp đi lặp lại.
"Thiên Diệp, cảm ơnanh. Em trân trọng tấm lòng của anh như vậy, anh có thấy được không? Có hiểuđược không?" Lần đầu tiên giọng nói của tôi khác hẳn với cung cách thườngngày, mang theo một sự dịu dàng đúng như thiếu nữ.
Đúng vậy, vì vô cùngtrân trọng Thiên Diệp, nên tôi mới chần chừ như vậy; bởi vì không muốn tình cảmđó của anh phải chịu ấm ức, nên tôi mới do dự như vậy; hơn tất cả là bởi vìkhông muốn Thiên Diệp có một chút hoài nghi và tiếc nuối nào, nên tôi mới cầncó thêm thời gian.
Thiên Diệp, em vô cùngtrân trọng anh.
"Anh biếtrồi…", cơ thể Thiên Diệp hơi chấn động, sau đó dần dần trở nên bình tĩnh.
Những khán giả xem miễnphí ở xung quanh mỗi lúc một đông.
Thiên Diệp vẫn ôm chặtlấy tôi: "Ái Ni, người em thật ấm áp, chúng ta cứ ôm nhau thế này mãi cóđược không?"
"Bỏ em rađi!", hai má tôi bắt đầu ửng hồng lên.
"Đừng mà!"
"Phác ThiênDiệp!", tôi gầm gừ trong cổ họng.
"Oa, đúng là PhácThiên Diệp rồi, mau lấy máy ảnh ra đây."
"Này, sao cô gáikia trông có vẻ hung hăng thế nhỉ? Trông bộ dạng thật là dữ dằn ghê gớm, mìnhbiết rồi, chắn chắn là cô ta cứ bám riết lấy Thiên Diệp đấy."
"Phải rồi, cậu xemkìa, cô ta còn trừng mắt với anh ấy nữa."
….
Những lời bàn tán xônxao bên ngoài khiến cho Thiên Diệp chau mày với vẻ không vui.
Tôi đưa tay ra, khẽkhàng giơ lên, vuốt nhẹ điểm giữa lông mày của Thiên Diệp trong ánh mắt kinhngạc của anh.
"Thiên Diệp, chưathể được."
Niềm hy vọng lập tức vỡtan tành như tấm gương mỏng trong đôi mắt Thiên Diệp, anh tỏ vẻ kích động ômlấy hai vai tôi, hỏi: "Vì sao? Vì sao lại chưa được? Em vẫn chưa nhìn thấytrái tim chân thành của anh ư?"
"Không phải là nhưthế, Thiên Diệp."
Bao nhiêu năm vẫn luônlặng lẽ ở bên tôi như vậy, đương nhiên tôi có thể hiểu tấm lòng của anh. Nhưngcũng bởi cảm động vì tình cảm chân thành đó, nên tôi mới càng phải nghiêm túcvà cẩn trọng hơn, không thể xem thường.
"Thế thì vìsao?", vì hơi tức giận nên giọng Thiên Diệp bắt đầu lớn hơn.
"Em chỉ mong rằngcó thể đợi thêm một chút nữa, đợi đến khi em đủ tin tưởng rằng tình cảm củamình đối với anh không phải là một thói quen, một sự dựa dẫm, mà thực sự là vìthích anh, trong khi trái tim vẫn lung lay bất định, thực sự đối với anh quábất công và tàn nhẫn. Thiên Diệp, anh là người em rất cần trân trọng, thế nênem không muốn sẽ làm tổn thương anh."
"…"
"Thiên Diệp, anhđợi thêm có được không?", tôi thấp giọng nói.
"Không vấn đề gì,Ái Ni."
"Ừ?"
"Khiến cho anh bịtổn thương không vấn đề gì, em lung lay bất định cũng không vấn đề gì, em khôngbiết rõ đó là sự dựa dẫm hay là tình cảm thực cũng không vấn đề gì, tất cảchẳng có nghĩa lý gì! Bởi vì anh yêu em! Nhưng nếu như em cần có thêm thờigian, anh sẽ vẫn luôn chờ đợi bên em." Thiên Diệp nói bằng vẻ kích động,trong ánh mắt lóe lên sự bất an. Tiếp đó, anh ôm chặt lấy tôi.
Vòng tay siết chặt khiếnngười ta cảm thấy ngạt thở đó dường như cho thấy anh đang sợ hãi điều gì đó,thế nên mới dùng toàn bộ sức lực của bản thân để đổi lại.
Khiến cho anh bị tổn thươngkhông vấn đề gì, em lung lay bất định cũng không vấn đề gì, em không biết rõ đólà sự dựa dẫm hay là tình cảm thực cũng không vấn đề gì, tất cả chẳng có nghĩalý gì! Bởi vì anh yêu em
…
Những lời bộc bạch củaanh cứ trở đi trở lại bên tai tôi, giống như một âm điệu đem lại hạnh phúc cứlặp đi lặp lại.
"Thiên Diệp, cảm ơnanh. Em trân trọng tấm lòng của anh như vậy, anh có thấy được không? Có hiểuđược không?" Lần đầu tiên giọng nói của tôi khác hẳn với cung cách thườngngày, mang theo một sự dịu dàng đúng như thiếu nữ.
Đúng vậy, vì vô cùngtrân trọng Thiên Diệp, nên tôi mới chần chừ như vậy; bởi vì không muốn tình cảmđó của anh phải chịu ấm ức, nên tôi mới do dự như vậy; hơn tất cả là bởi vìkhông muốn Thiên Diệp có một chút hoài nghi và tiếc nuối nào, nên tôi mới cầncó thêm thời gian.
Thiên Diệp, em vô cùngtrân trọng anh.
"Anh biếtrồi…", cơ thể Thiên Diệp hơi chấn động, sau đó dần dần trở nên bình tĩnh.
Những khán giả xem miễnphí ở xung quanh mỗi lúc một đông.
Thiên Diệp vẫn ôm chặtlấy tôi: "Ái Ni, người em thật ấm áp, chúng ta cứ ôm nhau thế này mãi cóđược không?"
"Bỏ em rađi!", ha
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu